Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoắc Hằng đi theo Hoắc Anh Niên xuống lầu. Vừa bước vào phòng khách tầng một đã thấy trên sofa da thuộc có vài người ăn mặc rất nổi bật đang ngồi ở đó.
Dương Quyên Lan đang nắm tay một người phụ nữ mặc váy liền thân màu cam vàng, đội chiếc mũ nhỏ cùng màu, liên tục lau nước mắt. Hai thanh niên khác ngồi trên một chiếc sofa cạnh đó, thấy Hoắc Anh Niên đi vào thì cùng đứng dậy chào.
Trong đó người thanh niên đeo kính gọng vàng chủ động bước lên, kính cẩn chào Hoắc Anh Niên: "Cha vợ, đã lâu không gặp ạ. Khí sắc của ngài trông vẫn tốt như vậy."
Vừa rồi Hoắc Anh Niên bị Hoắc Hằng chọc giận nên sắc mặt muốn không hồng hào cũng khó. Nhưng ông cũng không nói gì, còn cười vỗ vai Chu Huy: "Con cũng vậy. Lâu ngày không gặp mà trông khỏe khoắn hơn xưa nhiều."
Người gọi Hoắc Anh Niên là "cha vợ" này chính là cậu hai nhà họ Chu ở Thượng Hải, Chu Huy. Trước kia vốn là người giao thiệp không ngừng. Sau khi kết hôn với Hoắc Tuyết, tuy tập trung phát triển sự nghiệp nhưng đồng thời các buổi xã giao lại càng ngày càng nhiều hơn. Cũng đã hơn một năm Hoắc Anh Niên chưa gặp lại Chu Huy.
Chu Huy cười ha hả nói chuyện với Hoắc Anh Niên vài câu rồi dẫn người thanh niên phía sau tới trước mặt ông: "Cha vợ, đây là anh em tốt của con, Trịnh Tu Dương. Cậu ấy là người Thiên Tân. Lần này nhận lời mời của con tới Bắc Bình là muốn tìm hiểu sâu hơn về văn hóa hí khúc bên này ạ."
Trịnh Tu Dương đưa tay ra với Hoắc Anh Niên, lịch sự chào hỏi: "Hoắc tiên sinh, chào ngài. Lần này phải làm phiền mọi người rồi."
Hoắc Anh Niên bắt tay y: "Khách sáo rồi. Trịnh tiên sinh trước đây chưa từng tới Bắc Bình sao?"
Trịnh Tu Dương nói: "Hồi đi học đã có tới một lần nhưng không ở lại lâu nên cũng không tính là quá quen thuộc với Bắc Bình."
Hoắc Anh Niên nói: "Vậy thì khéo rồi. Con trai ta vừa từ Thiên Tân công tác trở về. Ta để nó dẫn cậu ra ngoài dạo một chút, sớm ngày làm quen với địa giới Bắc Bình."
Nói xong ông quay sang nhìn Hoắc Hằng: "A Hằng, con qua đây."
Hoắc Hằng quan sát người đàn ông phía đối diện có vóc dáng gần giống mình. Khi nghe thấy tên Trịnh Tu Dương, hắn đã cảm thấy hơi quen tai. Sau đó nghe nói là người Thiên Tân thì liền nhớ ra.
Hắn tiến lên: "Trịnh tiên sinh đây có phải là cháu của Trịnh Phong tiên sinh, ông chủ Vạn Thanh Đường ở Thiên Tân không?"
Trịnh Tu Dương ngạc nhiên nhìn hắn: "Đúng vậy. Xin hỏi cậu là?"
Hoắc Hằng mỉm cười đưa tay ra:
"Tôi là vị hôn phu của Chu Tẫn Hoan, Hoắc Hằng."
Lời này vừa nói ra, ngoài Trịnh Tu Dương và Chu Huy thì sắc mặt những người khác đều trở nên khó coi. Đặc biệt là Hoắc Tuyết, cô ta kinh ngạc nhìn Dương Quyên Lan, nhỏ giọng hỏi: "Mẹ, chuyện gì vậy?"
Dương Quyên Lan vẻ mặt u ám, nghiến răng trừng về phía Hoắc Hằng: "Về phòng rồi nói."
Trịnh Tu Dương vẫn còn nghi hoặc:
"Cậu là vị hôn phu của Tẫn Hoan sao? Sao cậu ấy không nhắc gì với tôi cả."
"Lần này anh ấy trở về chúng tôi mới bàn xong. Anh ấy nói ở bên đó nhờ có anh và Trịnh tiểu thư chăm sóc nhiều, giờ tôi ở đây chân thành cảm ơn anh. Sau này nếu có chỗ nào cần tôi giúp thì cứ nói đừng ngại."
Hoắc Hằng thật lòng cảm kích Trịnh Tu Dương. Dù sao thì Chu Tẫn Hoan ở Thiên Tân xa lạ không quen ai. Thời gian đó lại vì hiểu lầm với hắn mà tâm trạng sa sút. Nếu không có sự chăm sóc của nhà họ Trịnh thì chỉ sợ Chu Tẫn Hoan và đứa trẻ chưa chắc đã có thể bình an trở về bên cạnh hắn.
Trịnh Tu Dương nắm tay Hoắc Hằng: "Hoắc tiên sinh khách sáo rồi. Thật ra lần này tôi tới cũng là muốn tìm Tẫn Hoan. Cậu ấy có ở đây không?"
"Anh ấy đang ở bệnh viện. Lát nữa tôi dẫn anh đi gặp."
Mày Trịnh Tu Dương nhíu lại: "Cậu ấy xảy ra chuyện gì sao?"
"Không có gì. Chỉ là anh ấy có thai rồi, đang nghỉ dưỡng trong bệnh viện thôi."
Đây vẫn là lần đầu tiên Hoắc Hằng nghiêm túc nói với người khác rằng mình sắp làm cha. Cảm giác này thật sự rất kỳ diệu nên hắn hoàn toàn không thể khống chế độ cong nơi khóe miệng cùng niềm vui trong mắt nhưng Trịnh Tu Dương nghe xong lại càng khó nói thành lời. Vậy nên việc Chu Tẫn Hoan nói trong điện thoại rằng tạm thời không thể tới Thiên Tân là vì đã có vị hôn phu và còn có con luôn rồi sao?
Tâm trạng Trịnh Tu Dương có chút sa sút nhưng y không biểu lộ ra ngoài, vẫn lịch sự chúc mừng Hoắc Hằng. Sắc mặt Hoắc Anh Niên từ lúc Hoắc Hằng nhắc đến Chu Tẫn Hoan đã không tốt. Chu Huy thì tò mò xen vào: "Em ba, cậu đính hôn khi nào sao tôi không biết gì hết vậy? Chị cả của cậu cũng không nhận được tin tức gì mà."
Hoắc Hằng đang định nói thì Hoắc Anh Niên ho một tiếng, chuyển đề tài: "Được rồi, chuyện phiếm để sau hãy nói. Các cậu ngồi tàu lâu như vậy chắc cũng mệt rồi. Phòng đã dọn xong, để quản gia dẫn các cậu lên nghỉ ngơi. Tối nay lại đón tiếp cho tử tế."
Chu Huy nói được, khoác vai Trịnh Tu Dương đi lên lầu. Hoắc Tuyết thì tìm cớ vào phòng Dương Quyên Lan. Vừa đóng cửa đã vội vàng hỏi:
"Mẹ, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Chu Tẫn Hoan chẳng phải bị A Thừa bỏ rồi sao? Sao giờ A Hằng lại cưới cậu ta nữa?"
Nhắc đến chuyện này Dương Quyên Lan liền bốc hỏa. Mấy ngày nay vì chuyện của Chu Tẫn Hoan và Hoắc Hằng mà Hoắc Thừa uống rượu phát điên không ít. Ban đêm còn đóng cửa phòng lại cãi nhau với Trình Nguyệt Mai nhưng vì kiêng dè Hoắc Anh Niên nên không dám cãi lớn. Nói vài câu không giải được cơn giận thì lại động tay động chân. Đánh đến mức tay chân Trình Nguyệt Mai xanh tím từng mảng. Nếu không phải giờ đang là mùa đông phải mặc quần áo dày thì sao mà che giấu nỗi.
Trình Nguyệt Mai không dám đi tìm Hoắc Anh Niên tố cáo mà lại tới chỗ bà ta khóc lóc mấy lần. Tuy rằng gia cảnh Trình Nguyệt Mai sa sút, trước kia lại là đoá hoa chốn phong nguyệt nên Dương Quyên Lan chẳng ưa gì cô. Nhưng Hoắc Thừa làm loạn như vậy sao có thể giấu mãi được? Một khi bị Hoắc Anh Niên biết thì cũng chẳng thể có kết cục tốt gì.
Hơn nữa bây giờ Hoắc Hằng càng ngày càng có tiền đồ. Nếu việc làm ăn của tuyến vận chuyển phát triển tốt thì Hoắc Anh Niên chắc chắn sẽ để hắn tiếp xúc nhiều hơn với việc của công ty. Đến lúc đó chịu thiệt chỉ có Hoắc Thừa mà thôi.
Nghĩ đến những điều này khiến Dương Quyên Lan càng lo sầu. Bà ta nắm tay Hoắc Tuyết ngồi xuống sofa, khóe mắt ngấn lệ:
"A Tuyết à, lần này con nhất định phải giúp em trai con. Nó đã bị thằng nhóc Hoắc Hằng kia giẫm lên mặt rồi!"
Hoắc Tuyết tháo găng tay ren mỏng, dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho bà ta, bảo bà ta nói hết đầu đuôi sự việc cho ả nghe.
Dương Quyên Lan vừa mở miệng thì nói không dừng, vừa nói vừa mắng. Hoắc Tuyết thì không kích động. Sau khi hiểu rõ đầu đuôi còn an ủi Dương Quyên Lan: "Mẹ đừng vội. A Thừa ở đâu? Con đi tìm nó nói chuyện trước."
Dương Quyên Lan nhìn đồng hồ treo tường: "Giờ này nó đang ở công ty nhưng Nguyên Tống nói rồi, mấy ngày nay tâm trạng nó không tốt. Tới công ty cũng không làm việc mà chỉ ở trong văn phòng uống rượu thôi."
Hoắc Tuyết nghi hoặc: "Nó dám uống rượu trong công ty à? Chưởng quỹ Đổng cũng không nói lại với cha sao?"
"Chưởng quỹ Đổng biết chuyện gần đây trong nhà. Hơn nữa em con cũng chỉ mới uống hai hôm nay thôi." Dương Quyên Lan thở dài nói.
Hoắc Tuyết suy nghĩ một lát, cầm găng tay đeo lại rồi đứng dậy: "Giờ con đi tìm nó. Mẹ ở nhà đợi tin con. Nếu cha hỏi thì nói con đi gặp bạn học cũ."
Dương Quyên Lan đứng dậy theo, dặn dò: "Con nhất định phải khuyên nó cho tốt, bảo nó đừng mê muội nữa. Hôm kia mẹ gọi điện cho dì con, dì con khuyên mẹ nghĩ thoáng một chút. Bà ấy nói Hoắc Hằng cưới Chu Tẫn Hoan chưa chắc đã là chuyện xấu. Mẹ nghĩ lại thấy cũng có lý. Lão gia sẽ không thích Chu Tẫn Hoan đâu. Nó lại không có nhà mẹ đẻ để dựa vào. Hoắc Hằng cưới nó thế nào cũng tốt hơn cưới Hoàng Hiểu Hiểu có gia thế giúp đỡ."
Hoắc Tuyết vỗ vai bà: "Con biết rồi, mẹ yên tâm đi."
Hoắc Tuyết cầm túi xách đi ra. Đi được hai bước lại nhớ ra một chuyện, quay đầu nhỏ giọng hỏi:
"Mẹ, chuyện năm đó Chu Tẫn Hoan không thể sinh con, gần đây A Thừa có hỏi mẹ không?"
Dương Quyên Lan vội gật đầu:
"Nó có hỏi nhưng mẹ chỉ nói là không biết. Hai bác sĩ năm đó nhận tiền của chúng ta, sau này đều không còn ở Bắc Bình nữa. Cho dù em con nghi ngờ cũng không có chỗ tra được đâu."
Hoắc Tuyết yên tâm: "Vậy thì tốt."
Dương Quyên Lan tiễn Hoắc Tuyết ra cửa. Vì không muốn bị phát hiện nên Hoắc Tuyết không ngồi xe của nhà mà gọi xe kéo tới công ty. Khi tới nơi đã gần năm giờ, Hoắc Tuyết đi thẳng lên lầu. Có người nhận ra cô ta, còn chưa kịp chào thì đã thấy cô ta vội vã đi vào văn phòng của Hoắc Thừa.
Hoắc Thừa ngả người trên chiếc ghế da lưng cao. Đôi chân mang giày da đặt vô tư lên bàn làm việc. Vài tập hồ sơ bị quần gã quét qua trở nên lộn xộn. Trong không khí toàn là mùi rượu Tây.
Khi Hoắc Tuyết bước vào gã liếc nhìn một cái. Dù người tới là chị ruột lâu ngày không gặp thì Hoắc Thừa cũng không nhúc nhích, cầm ly rượu đưa lên miệng.
Hoắc Tuyết bước tới giật lấy ly rượu, đặt mạnh xuống bàn: "Em thành ra cái dạng gì vậy? Em quên đây là công ty rồi sao? Bên ngoài toàn là người của cha đó!"
Hoắc Thừa ợ một cái, lười biếng nói:
"Cửa đóng rồi mà. Không có tôi cho phép thì ai cũng không vào được. Cha sẽ không biết đâu."
Hoắc Tuyết nhớ rất rõ năm đó Hoắc Thừa mê mẩn Chu Tẫn Hoan đến mức nào. Nhưng cô ta không ngờ đã hơn hai năm trôi qua mà gã vẫn không quên, thậm chí còn vì Chu Tẫn Hoan mà làm mấy chuyện hoang đường đến nhường này.
Cô ta cầm chai rượu bên cạnh, rút nút ra rồi hắt nửa chai còn lại vào mặt Hoắc Thừa, tức giận nói: "Mẹ đã nói hết mọi chuyện cho chị rồi. Năm đó chính em quyết định bỏ Chu Tẫn Hoan. Bây giờ chỉ vì A Hằng muốn cưới cậu ta mà em chịu không nổi sao? Còn đánh vợ ở nhà. Em có còn là đàn ông không hả?!"
Hoắc Tuyết tuy tức giận nhưng vì đây là công ty nên ả không dám nói lớn. Hoắc Thừa bị hắt rượu đầy mặt, còn bắn một ít vào mắt, đau đến mức tỉnh táo hơn nhiều. Gã đỏ mắt mắng: "Năm đó đúng là tôi hủy hôn nhưng cũng vì các người đều nói là cậu ta không thể sinh con. Vậy tại sao bây giờ cậu ta lại có thể?Đừng tưởng là tôi không biết chị và mẹ đã làm những gì sau lưng tôi!"