Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 74

Trước Tiếp

Chu Tẫn Hoan vùi mặt vào vai Hoắc Hằng hít sâu mấy hơi nhưng khi mở miệng vẫn không khống chế được cảm xúc, giọng nói cũng run lên.

"Anh cũng rất nhớ em."

Hai ngày nay tuy yên ổn nhưng anh vẫn chưa thoát ra khỏi cảm xúc bị Hoắc Thừa liên tiếp tìm đến uy h**p. Cho dù Hoắc Khiêm đã an ủi anh, cho dù anh đã hiểu rõ thái độ của Hoắc Anh Niên nhưng anh vẫn không thể nào yên lòng được.

Hoắc Hằng không ở bên cạnh, lòng anh căn bản không có cách nào yên được.

Anh ôm chặt cổ hắn, lúc ngẩng đầu có thứ gì đó trượt xuống theo khóe mắt nhưng Hoắc Hằng còn chưa nhìn rõ thì anh đã tựa lại gần, chủ động muốn hôn.

Nỗi nhớ nhung trong lòng Hoắc Hằng còn nhiều hơn cả anh. Hắn lập tức giữ lấy sau gáy anh, đầu lưỡi trượt vào trong miệng anh, từng tấc một l**m qua răng, vòm miệng rồi cùng lưỡi anh quấn quýt say mê.

Nụ hôn lay động lòng người như vậy khiến hô hấp của Chu Tẫn Hoan dần dần dồn dập. Anh chìm đắm trong dịu dàng Hoắc Hằng trao cho, yên tâm cảm nhận sự chiếm hữu của hắn đối với mình. Khi một nụ hôn kết thúc, Hoắc Hằng dừng lại muốn nhìn anh nhưng anh lại tiếp tục cắn môi hắn ý là vẫn còn muốn nữa.

Hoắc Hằng chỉ từng thấy dáng vẻ chủ động như vậy của anh vào đêm anh say rượu, lúc này cũng không còn tâm trí để bận tâm đây là ở bên ngoài nữa. Bóng dáng hai người hòa làm một dưới ánh nắng ban trưa, cơn gió lướt qua bên tai nóng rẫy trong từng hơi thở, thổi bùng xúc động trong lòng nhau. Ngay cả Hoắc Khiêm vốn định đến làm phiền họ cũng dừng bước, quyết định đi mua một ly cà phê rồi quay lại.

Chu Tẫn Hoan quấn lấy Hoắc Hằng hôn đứt quãng mấy lần, cuối cùng vì tức ngực dữ dội, có chút buồn nôn mới bình tĩnh lại, nhớ tới lời dặn của bác sĩ rằng cảm xúc không thể lên xuống quá lớn, nếu không sẽ ảnh hưởng đến đứa bé.

Anh dù không nỡ cũng chỉ có thể buông ra. Hoắc Hằng nhặt tấm chăn dưới đất khoác cho anh, lại dắt anh ngồi về ghế xích đu, cười nói: "Nếu mỗi ngày anh đều chủ động nhiệt tình như vậy thì tốt biết mấy."

Chu Tẫn Hoan bất giác ngượng ngùng, liền đổi đề tài: "Em vừa xuống tàu hỏa sao?"

"Ừ, em đến thăm anh trước, còn chưa kịp về nhà."

Nhìn chiếc cặp công văn đặt bên cạnh Hoắc Hằng, lại nhìn gương mặt kia dù có đang cười cũng không che được vẻ mệt mỏi khiến Chu Tẫn Hoan đau lòng không thôi, không nhịn được mà hỏi: "Ký hợp đồng thuận lợi chứ?"

Hoắc Hằng lại cười, cong ngón tay cào nhẹ sống mũi anh: "Yên tâm đi, vô cùng thuận lợi. Đợi em về sắp xếp ổn thỏa những việc tiếp theo là có thể bắt đầu chuẩn bị kế hoạch trùng tu kịch viện rồi."

Chuyện này lần trước khi họ làm hòa Hoắc Hằng đã nhắc tới, khi đó Chu Tẫn Hoan rất vui. Sau đó xảy ra một loạt biến cố, bây giờ Hoắc Hằng lại nhắc, anh liền muốn xác nhận thêm lần nữa: "Thật sự muốn cải tạo kịch viện thành bảo tàng sao?"

"Đương nhiên là thật mà, anh cho rằng em vì dỗ anh quay về mà nói bừa sao? Nhưng việc này cần anh hai em giúp một tay, anh ấy học về thiết kế kiến trúc đấy. Em đã dẫn anh ấy đi xem tình trạng kịch viện bị cháy rồi, anh ấy nói cải tạo không khó, chỉ là sẽ tốn không ít thời gian thôi, có lẽ đợi con chúng ta sinh ra cũng chưa chắc đã hoàn thành nữa."

Lúc Hoắc Hằng nói chuyện còn đồng thời đưa tay đặt lên bụng Chu Tẫn Hoan xoa nhẹ, trong nụ cười nhiều thêm vài phần cưng chiều: "Hai ngày nay thế nào? Con có ngoan không? Có còn làm anh khó chịu không?"

Chu Tẫn Hoan cúi đầu nhìn động tác của hắn, khóe môi cũng hiện lên độ cong dịu dàng: "Rất tốt, bác sĩ nói ở thêm hai ngày nữa là có thể xuất viện rồi."

Hoắc Hằng gật đầu: "Lát nữa em đi gặp bác sĩ của anh, vẫn nên hỏi rõ thì hơn. Nếu cần thì ở thêm vài ngày nữa, không vội xuất viện. Dù sao em còn phải tìm nhà cho anh ở, cũng cần chút thời gian."

Chu Tẫn Hoan không hiểu: "Tìm nhà làm gì?"

"Nơi anh đang ở lộn xộn quá, hoàn cảnh cũng không thích hợp. Đợi em tìm xong thì anh và Tẫn Hân dọn qua đó. Còn chuyện đi Thiên Tân thì với tình trạng hiện tại của anh cũng không thích hợp di chuyển đường dài. Đợi con sinh ra rồi chúng ta tính tiếp, được không anh?" Hoắc Hằng dùng giọng điệu thương lượng hỏi.

Chu Tẫn Hoan do dự chốc lát. Nếu phải đợi con sinh ra mới đi Thiên Tân thì bên Vạn Thanh Đường sẽ không kịp khai trương mất. Nhưng anh cũng biết với tình trạng hiện tại cho dù trở về Vạn Thanh Đường cũng không giúp được gì, ngược lại còn làm phiền Trịnh Tu Dương và Trịnh Tâm Lôi chăm sóc cho anh nữa.

Dù trong lòng có chút tiếc nuối nhưng anh vẫn đồng ý: "Ừ, nghe em."

Hoắc Hằng nói tiếp: "Còn một chuyện nữa."

"Chuyện gì?"

Hoắc Hằng cười thần bí, hôn một cái bên tai anh: "Tạm thời chưa nói được, đợi em làm xong sẽ nói cho anh biết."

Chu Tẫn Hoan nhìn Hoắc Hằng một cái, cũng không biết hắn đang tính toán cái gì. Vốn muốn hỏi tiếp nhưng Hoắc Hằng lại đứng dậy trước rồi kéo anh cùng đứng lên: "Được rồi, bên ngoài gió lớn quá, em đưa anh về phòng bệnh."

Anh hiểu Hoắc Hằng không muốn để mình hỏi nữa. Nếu là bình thường anh sẽ không nghĩ nhiều nhưng hiện tại là thời kỳ nhạy cảm trong mối quan hệ của họ khiến anh có đôi chút lo lắng, trên đường về phòng bệnh liền dặn Hoắc Hằng đừng làm chuyện gì bậy bạ. Hoắc Hằng ngược lại nghiêm túc hỏi anh rằng có khi nào anh thấy hắn làm bậy chưa.

Anh nghĩ lại, Hoắc Hằng dường như chưa từng làm chuyện gì quá đáng nên cũng yên tâm. Về đến phòng bệnh, Hoắc Hằng để anh nằm xuống nghỉ ngơi rồi đi đến văn phòng gặp bác sĩ điều trị chính của anh. Nghe bác sĩ nói tình hình quả thật đã ổn định thì Hoắc Hằng lại hỏi đến tình trạng eo của anh.

Lần này nhập viện gấp, không đến bệnh viện Hữu Nghị Trung Nhật ở xa hơn mà ở lại bệnh viện số một Bắc Bình. Nhưng bác sĩ của bệnh viện số một cũng rất chuyên nghiệp, họ đã liên hệ với bệnh viện Trung Nhật tiến hành hội chẩn qua điện thoại, căn cứ vào tình trạng của Chu Tẫn Hoan mà đưa ra phương pháp vật lý trị liệu thích hợp. Chỉ cần tiếp tục nằm nghỉ nhiều, giữ tâm trạng ổn định thì gánh nặng mà eo phải chịu vẫn nằm trong phạm vi có thể kiểm soát được.

Hoắc Hằng nghe xong mới yên tâm, lại nói chuyện với bác sĩ vài câu rồi mới đi. Trở lại phòng bệnh thì thấy Hoắc Khiêm đang bưng cà phê, Chu Tẫn Hoan cầm sữa nóng uống, cả hai người không biết nói gì mà đều đang cười.

Bầu không khí hòa thuận này hoàn toàn khác hẳn trước khi hắn rời đi. Hắn tuy tò mò nhưng cũng không hỏi tại chỗ, chỉ nói với Chu Tẫn Hoan rằng mình phải về nhà một chuyến, báo cáo chuyện hợp đồng với Hoắc Anh Niên, lát nữa sẽ quay lại ngay.

Chu Tẫn Hoan bảo hắn về nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai rồi hãy đến. Hắn  hôn môi Chu Tẫn Hoan ngay trước mặt Hoắc Khiêm làm anh hai của hắn suýt bị sặc cà phê, còn hắn thì lại dửng dưng quay sang nói anh hai vất vả rồi, phiền y giúp hắn trông thêm một lát nữa.

Hắn nói không hề có thành ý chút nào nhưng Hoắc Khiêm cũng biết hắn về là để làm gì nên chỉ bảo hắn đừng lo.

Hoắc Hằng lưu luyến rời đi. Tuy rất muốn ở bên Chu Tẫn Hoan thêm một lúc nhưng hắn cũng không thể vì thế mà chậm trễ chính sự làm Hoắc Anh Niên không vui. Hắn gọi một chiếc xe kéo, vào đến nhà cũng không kịp về phòng rửa mặt mà đi thẳng đến thư phòng của Hoắc Anh Niên.

Thấy Hoắc Hằng đầy vẻ mệt mỏi bước vào, Hoắc Anh Niên vội gọi quản gia mang trà và điểm tâm đến. Hắn cũng không màng ăn mà lấy ra một xấp túi giấy dày đưa cho Hoắc Anh Niên, bắt đầu nói tình hình ký hợp đồng lần này.

Thấy hắn không vì tình cảm với Chu Tẫn Hoan mà công tư không rõ nên lo lắng mấy ngày nay của Hoắc Anh Niên cuối cùng cũng buông xuống. Hợp đồng ký xong nghĩa là chuyện tuyến vận chuyển có thể thoải mái mà làm được rồi, ông bảo Hoắc Hằng ngày mai đến công ty tìm Đổng chưởng quỹ xác nhận hạng mục tiếp theo, những nhân lực vật lực đã bàn khi lập dự toán trước đó cũng có thể sắp xếp được rồi.

Hai cha con nói gần một giờ mới kết thúc đề tài này. Thấy hắn không ăn bánh trái gì thì Hoắc Anh Niên bảo hắn về phòng tắm rửa, còn gọi quản gia chuẩn bị cơm cho hắn.

Hoắc Hằng lại không có ý đứng dậy, hắn nói: "Cha, còn một chuyện con muốn thương lượng với cha."

Hoắc Anh Niên đang thu dọn hợp đồng và tài liệu trên tay, nghe vậy liền dừng lại: "Về chuyện gì?"

"Tẫn Hoan có thai rồi, cũng không đợi được mấy tháng nữa. Trước khi bụng anh ấy lớn lên con muốn cưới anh ấy vào cửa." Hoắc Hằng bình tĩnh nói.

Hắn thì bình tĩnh nhưng Hoắc Anh Niên lại trầm mặt: "Con nên biết rõ cưới nó có nghĩa là gì."

"Con biết." Hoắc Hằng nhìn thẳng vào mắt Hoắc Anh Niên: "Từ lúc tiếp cận anh ấy con đã nghĩ tới chuyện này rồi. Bây giờ anh ấy đã có con của con thì con càng phải cho anh ấy và đứa bé trong bụng một danh phận rõ ràng."

Tâm trạng vốn dĩ đang tốt lành của Hoắc Anh Niên bị lời này quấy tan không còn một mảnh. Dù trong lòng ông không còn bài xích Chu Tẫn Hoan như ban đầu nhưng mọi chuyện vẫn còn quá sớm.

Nhà họ Hoắc không yêu cầu gia thế của con dâu nhưng Chu Tẫn Hoan dù sao cũng từng công khai ở bên Hoắc Thừa, còn suýt nữa đã gả vào cửa. Nếu bây giờ lại tuyên bố Hoắc Hằng muốn cưới anh thì người ngoài sẽ nhìn nhà họ Hoắc như thế nào đây, sẽ dị nghị Hoắc Hằng tới mức nào nữa.

Hai ngày trước khi Lý Thu cãi nhau với ông đã nhắc đến điểm này, bà còn nói đến chuyện Hoắc Hằng vì Hoàng Hiểu Hiểu mà khiến bên ngoài có lời đồn không hay rồi. Điểm này Hoắc Anh Niên cũng rõ, bất luận ở lập trường nào nếu sau này ông muốn giao việc làm ăn cho Hoắc Hằng thì không thể nào không để ý đến hình tượng của Hoắc Hằng bên ngoài cho được.

Sắc mặt Hoắc Anh Niên rất khó coi nhưng dưới ánh mắt mong đợi của Hoắc Hằng, ông không trực tiếp từ chối mà cũng không gật đầu.

"Đợi Chu Tẫn Hoan sinh đứa bé rồi nói sau."

Hoắc Hằng biết ông sẽ không dễ dàng đồng ý nên nghe kết quả này cũng không nổi giận, chỉ nhàn nhạt nói: "Cha, con biết cha và mẹ không thích Tẫn Hoan là vì thân phận của anh ấy chứ không hề liên quan gì đến nhân cách và tính cách của anh ấy cả. Nếu cha mẹ thật sự không đồng ý thì con cũng không ép cha mẹ tiếp nhận nữa nhưng nếu ngay cả việc cho anh ấy một danh phận, chịu trách nhiệm với anh ấy mà con cũng không làm được, vậy thì con thật sự không xứng làm một người đàn ông, cũng không muốn ở lại cái nhà này nữa."

Hoắc Anh Niên đột ngột trừng mắt nhìn hắn: "Con làm cái gì vậy! Con đang uy h**p cha sao?"

Hoắc Hằng vẫn rất bình tĩnh: "Không phải uy h**p, con rất thành khẩn nói những lời này. Lần này đi Thiên Tân con đã dò hỏi rồi, mấy ngân hàng bên đó đều đang tuyển người, con qua đó làm việc và sinh sống đều không có vấn đề gì cả."

Hoắc Anh Niên đập mạnh bàn, cuối cùng tức giận đứng lên: "Con là đứa con mà ta coi trọng nhất, gia nghiệp nhà họ Hoắc còn chờ con kế thừa, con lại vì một Chu Tẫn Hoan mà ngay cả nhà cũng không cần nữa sao?!"

"Không phải là con không cần nữa mà chỉ là con vốn dĩ đã không có hứng thú tranh dành gia nghiệp với anh cả. Huống hồ gì Thiên Tân cách Bắc Bình rất gần, con có thể về thăm cha mẹ bất cứ lúc nào."

Hoắc Hằng cố gắng giảng đạo lý với Hoắc Anh Niên nhưng Hoắc Anh Niên đã không thể nhịn được nữa.

Trong chuyện này ông đã nhiều lần nhượng bộ, chính là vì suy nghĩ cho tâm trạng của Hoắc Hằng, muốn giải quyết vấn đề một cách lý trí. Thế mà Hoắc Hằng lại hoàn toàn không thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của ông, bây giờ còn làm tới mức nếu không cưới được Chu Tẫn Hoan thì ngay cả nhà hắn cũng không cần nữa.

Ông quát: "Con rốt cuộc có nghĩ đến chuyện cưới Chu Tẫn Hoan thì người ngoài sẽ cười nhạo con thế nào không?! Họ sẽ cười con giành người với anh cả, cười gia đình ta không có luân lý, sẽ định tội cho ta không biết dạy con! Nếu thật sự đón nó vào cửa thì cả Bắc Bình sẽ không chúc phúc cho con, họ chỉ xem ngày lễ thành hôn của con như trò cười mà thôi!"

Hoắc Anh Niên kích động đến mức gân xanh trên trán cũng nổi lên, từng câu từng chữ mạnh mẽ, suýt nữa đã chỉ thẳng tay vào mũi Hoắc Hằng.

Hoắc Hằng không muốn chọc giận ông nhưng càng không muốn lùi bước trong chuyện này.

"Nếu cha chỉ để ý việc hôn lễ sẽ làm nhà họ Hoắc mất mặt thì con có thể bàn với anh ấy. Chúng con không cần hôn lễ long trọng, cũng không cần nhiều người tham dự, thậm chí con và anh ấy cũng có thể không làm lễ kết hôn ở Bắc Bình."

Hoắc Anh Niên tức đến mức không biết nên mắng thế nào cho đủ, dứt khoát tỏ thái độ cứng rắn: "Bây giờ con bị ma quỷ mê hoặc rồi! Dù sao con đừng mong ta đồng ý!"

"Cha! Con rất tỉnh táo, cũng hiểu mình đang làm gì. Con yêu anh ấy mà cha, ngay lần đầu gặp con đã bị anh ấy thu hút rồi. Nhưng lúc đó anh ấy đang ở bên anh cả nên con không thể làm gì được. Rõ ràng là anh cả không biết trân trọng, mà hai người đó cũng chưa từng xảy ra chuyện gì, vì sao cha lại dùng ánh mắt thế tục mà phán tội cho anh ấy vậy chứ? Con luôn cho rằng cha là người thấu tình đạt lý nhất nhưng lần này con thật sự rất khó hiểu. Lẽ nào trong mắt cha, cái nhìn của người khác lại quan trọng hơn hạnh phúc của con trai mình hay sao?"

Hoắc Hằng cũng kích động. Hắn từng cho rằng người hiểu mình nhất trong ngôi nhà này là Hoắc Anh Niên. Dù sao lúc ở bệnh viện Hoắc Khiêm đã nói với hắn là Hoắc Anh Niên đã phái người canh giữ Chu Tẫn Hoan. Lòng hắn đầy vui mừng, tưởng rằng Hoắc Anh Niên đã đồng ý nhưng không ngờ vẫn giậm chân tại chỗ.

Nhìn đứa con trai đầy bướng bỉnh và đau khổ, đôi mắt vì cố nhịn cảm xúc mà bất giác ươn ướt khiến Hoắc Anh Niên siết chặt nắm tay. Dù trong lòng vẫn chấn động nhưng ông cũng không nói ra được lời phản bác nào nữa.

"Lão gia." Tiếng gõ cửa của quản gia đột nhiên vang lên lúc này. "Đại tiểu thư và cô gia dẫn khách về rồi, đại phu nhân mời ngài xuống dưới."

Trước Tiếp