Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 73

Trước Tiếp

🐷Edit: Win🐰

Sau khi trở về phòng bệnh, y tá chặn Hoắc Anh Niên và lão Phùng ở bên ngoài. Đợi một lúc khá lâu bác sĩ mới khám xong đi ra, nói tình trạng của bệnh nhân đã ổn định nhưng nhất định không được chịu thêm k*ch th*ch, nếu không sẽ nguy hiểm đến đứa trẻ.

Bác sĩ đi rồi, lão Phùng nhìn Hoắc Anh Niên vẫn còn cau mày, hỏi:
"Thưa ông, bây giờ phải làm sao?"

Hoắc Anh Niên không nói gì. Ông đi đến trước cửa, thông qua ô cửa kính nhìn vào trong. Chu Tẫn Hoan đã ngủ nhưng không biết có phải vì chăn và quần áo trên người đều là màu trắng nhạt hay không mà sắc mặt trông đặc biệt tiều tụy, không có chút huyết sắc nào.

Hoắc Anh Niên nhìn một lúc, nói với lão Phùng:
"Gọi điện bảo chưởng quầy Đổng lập tức sắp xếp vài người sang đây trông chừng. Không có dặn dò của tôi thì không ai được phép lại gần nơi này."

Lão Phùng lập tức chạy đi gọi điện. Hoắc Anh Niên thì tiếp tục nhìn qua ô cửa kính cho đến khi có người từ phía sau vỗ nhẹ lên vai ông:
"Cha? Sao cha lại ở đây?"

Hoắc Anh Niên quay người lại, thấy Hoắc Khiêm tay cầm một bình giữ nhiệt và một hộp cơm bốn tầng, đang ngạc nhiên nhìn mình.

Hoắc Anh Niên hỏi: "Cầm cái gì đó?"

Hoắc Khiêm đáp: "Là canh đầu cá con nhờ dì Văn làm, còn có mấy món làm theo thực đơn dinh dưỡng bác sĩ kê, mang cho Chu Tẫn Hoan ạ."

Hoắc Anh Niên thản nhiên nói: "Con đúng là nhiệt tình thật."

Hoắc Khiêm cười làm lành: "Là em ba nhờ con phải chăm sóc Chu Tẫn Hoan cho tốt, con làm anh cũng không thể để nó thất vọng được mà cha."

"Đều là làm anh cả..." Hoắc Anh Niên dường như đang tự nói với mình, nói được nửa câu thì dừng lại. Hoắc Khiêm không hiểu ông đang nói điều gì, ông cũng không giải thích, chỉ nói: "Ta đã bảo chưởng quầy Đổng tìm vài người đến trông chừng, đợi người tới rồi thì con cũng không cần lúc nào cũng ở đây nữa."

Hoắc Khiêm rất rõ tính cha mình, bỗng dưng sao lại để tâm đến an nguy của Chu Tẫn Hoan như vậy?

Y nghi hoặc hỏi: "Cha, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?"

Hoắc Anh Niên không định giấu Hoắc Khiêm, dù sao Chu Tẫn Hoan tỉnh lại cũng không giấu được. Chỉ là Hoắc Anh Niên không muốn Hoắc Hằng biết chuyện hôm nay nên bảo Hoắc Khiêm dặn Chu Tẫn Hoan, nếu không muốn chuyện bị làm lớn thì đừng kinh động đến Hoắc Hằng.

Để giữ thể diện cho Hoắc Thừa, Hoắc Anh Niên không nói tỉ mỉ quá trình nhưng chỉ nghe nói Hoắc Thừa lại đến gây chuyện, Hoắc Khiêm đã rất tức giận, không nhịn được mà trách mắng:
"Người vứt bỏ người ta là anh ấy, bây giờ lại cắn chặt không buông là sao. Rốt cuộc là dây thần kinh nào của anh cả có vấn đề vậy?"

Hoắc Anh Niên liếc Hoắc Khiêm một cái:
"Con cũng không đúng. Vậy mà lại giấu trong nhà ủng hộ em trai con ở bên cạnh Chu Tẫn Hoan. Đúng là hồ đồ!"

Hoắc Khiêm không thấy mình sai, anh giải thích:
"Thật ra lúc đầu con cũng không tán thành, nhưng em ba lần đầu nghiêm túc như vậy, hơn nữa con tiếp xúc nhiều rồi cũng thấy Chu Tẫn Hoan không phải người xấu. Chuyện hai người họ đều là thật lòng, bây giờ đứa trẻ cũng có rồi nên con cảm thấy không cần thiết phải phản đối nữa. Huống chi chuyện năm đó cũng là anh cả có lỗi với Chu Tẫn Hoan trước. Nếu đổ hết mọi sai lầm lên đầu Chu Tẫn Hoan thì đối với em ba và Chu Tẫn Hoan đều không công bằng chút nào."

Hoắc Khiêm tuy không được Hoắc Anh Niên thiên vị như Hoắc Hằng là con út nhưng so với Hoắc Thừa là con cả thì y vừa hiểu chuyện lại phóng khoáng tùy ý, từ nhỏ đến lớn không tranh không đoạt, chỉ riêng điểm này đã khiến Hoắc Anh Niên rất hài lòng, đối với y cũng hết mực thương yêu, muốn gì cho nấy.

Thế nhưng những lời Hoắc Khiêm nói lúc này lại khiến Hoắc Anh Niên cảm thấy y vẫn chưa đủ chín chắn, suy nghĩ chưa toàn diện.

Hoắc Anh Niên cau mày:
"Sao lại không công bằng? A Hằng là người trong cuộc nên mê muội, chẳng lẽ con là anh mà cũng không nhìn ra Chu Tẫn Hoan là thân phận gì sao? Nếu thật sự để cậu ta vào cửa thì em trai con sẽ bị người ta cười nhạo đến mức nào chứ?"

Hoắc Khiêm khịt mũi cười:
"Người sẽ cười nhạo em ba thật ra chỉ có mẹ cả và anh cả thôi. Nhưng bọn họ từ nhỏ đã không vừa mắt em ba rồi, chẳng lẽ em va không cưới Chu Tẫn Hoan thì họ sẽ không tiếp tục nhằm vào nó nữa sao cha?"

Lông mày Hoắc Anh Niên khẽ động, còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe Hoắc Khiêm nói tiếp:
"Cha, không phải con nói xấu sau lưng, chỉ là mẹ cả và anh cả thật sự ngày càng quá đáng. Nhất là lần này em ba học xong trở về khiến họ cảm thấy bị uy h**p nên mới dốc hết sức mà gây chuyện như vậy."

Hoắc Anh Niên hỏi: "Uy h**p gì?"

"Còn uy h**p gì nữa? Đương nhiên là gia sản rồi!" Hoắc Khiêm nói thẳng, còn bày ra vẻ mặt kiểu cha sao đến chuyện này cũng không biết. Hoắc Anh Niên bất lực trừng y một cái, mấy lời này trong nhà cũng chỉ có Hoắc Khiêm dám nói.

Hoắc Anh Niên trầm giọng: "Đừng nói bậy."

Hoắc Khiêm nói: "Sao lại là nói bậy chứ, dã tâm của anh cả gần như khắc cả lên trán rồi. Nhưng cha à, em ba đã nói với con rồi, nó không có ý định tranh giành với anh cả hết, nó chỉ muốn phát triển sự nghiệp nhà họ Hoắc mà thôi. Cha vẫn nên nói chuyện đàng hoàng với phòng lớn đi, bảo họ đừng tiếp tục làm loạn nữa. Một gia đình đang yên đang lành mà ngày nào cũng làm cho chướng khí mù mịt, người này đề phòng người kia. Hèn gì em ba không muốn ở nhà, đến cả con cũng muốn về Pháp tới nơi rồi."

Những lời này trước đây Hoắc Khiêm chưa từng nói với Hoắc Anh Niên nhưng không có nghĩa là trong lòng y chưa từng nghĩ tới. Dù sao y cũng lớn lên trong ngôi nhà này, chính tai nghe mắt thấy nên cho dù sống có phóng khoáng đến đâu cũng khó tránh khỏi bị những chuyện phiền lòng này ảnh hưởng.

Hoắc Anh Niên mím chặt môi, bàn tay giấu sau lưng v**t v* chiếc nhẫn ngọc bích xanh trên ngón cái, ánh mắt âm trầm bất định nhìn cửa sổ cuối hành lang.

Hôm nay Hoắc Khiêm nhắc đến những chuyện này cũng không có ý gì khác, chỉ là nói đến thì nói luôn thôi, muốn ông hiểu rõ tình hình trong nhà rốt cuộc là thế nào. Dù sao ông là chủ gia đình, những gì ông thấy chưa chắc đã giống với những đứa con như bọn họ.

Hoắc Anh Niên trầm tư, cho đến khi lão Phùng quay lại nói chưởng quầy Đổng đã sắp xếp người tới thì ông mới quay đầu nói:
"Con ở đây đi, cha về trước."

Hoắc Khiêm nhìn theo ông rời đi. Sau khi lên xe, Hoắc Anh Niên nói với lão Phùng:
"Đến nhà Chu Tẫn Hoan xem thử."

Trong tư liệu chưởng quầy Đổng điều tra được có địa chỉ nhà Chu Tẫn Hoan. Lão Phùng lái xe đến khu dân nghèo đó, len lỏi trong hẻm ngõ quanh co, hỏi mấy người qua đường mới tìm được.

Hoắc Anh Niên không xuống xe, ông ngồi trong xe quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Mặt đất ở đây phủ một lớp không biết là đất hay tro bụi, xe hơi chạy qua liền cuốn lên từng đám bụi mù. Một đống phế liệu xây dựng chất bên cạnh cổng viện, mấy đứa trẻ mặc quần áo vá víu đang ngồi xổm bên đống phế liệu chơi bắn bi. Có người bán hàng rong gánh kẹo hồ lô đi ngang qua, tiếng rao thu hút sự chú ý của bọn trẻ. Trong đó có một bé gái lớn tuổi hơn móc ra mấy đồng xu mua một que. Bàn tay vừa rồi còn mò mẫm dưới đất liền trực tiếp cầm lấy que kẹo hồ lô đỏ au đó, bẻ từng viên đút vào miệng các em nhỏ.

Hoắc Anh Niên không chớp mắt nhìn cảnh ấy. Lão Phùng cũng thấy, không khỏi thở dài:
"Những đứa trẻ này cũng chẳng có ai trông nom, ăn bẩn như vậy không biết có đau bụng hay không."

Hoắc Anh Niên thu hồi ánh mắt, lại nhìn tòa nhà nhỏ cũ kỹ với bức tường gạch đã không còn thấy rõ hình dạng ban đầu.

Sân thượng không có lan can, hành lang chất đầy tạp vật. Nếu để Chu Tẫn Hoan tiếp tục sống trong môi trường như vậy thì cháu của ông làm sao có thể sinh ra bình an? Hơn nữa Hoắc Thừa cũng rất dễ tìm đến gây phiền phức.

Dù Hoắc Anh Niên bất mãn việc Chu Tẫn Hoan dây dưa giữa hai đứa con trai khiến trong nhà không yên ổn nhưng ông cũng hiểu chuyện này rốt cuộc không thể chỉ trách một mình Chu Tẫn Hoan được. Hơn nữa sau khi nói chuyện xong, cho dù vẫn chưa thể hoàn toàn tin Chu Tẫn Hoan không có tâm tư khác thì ông cũng không đến mức không dung nổi.

Quan trọng nhất là những chuyện này không nên liên luỵ đến đứa trẻ vẫn còn chưa ra đời kia.

Hoắc Anh Niên không do dự quá lâu. Ông bảo lão Phùng lái xe đến thương hành, gọi chưởng quầy Đổng vào văn phòng mình nói chuyện hơn nửa tiếng. Chưởng quầy Đổng có chút kinh ngạc trước quyết định của ông nhưng không hỏi nhiều, lập tức ra ngoài làm việc.

Về đến nhà, quản gia nói nhị phu nhân gọi điện báo sẽ lùi hai ngày nữa mới về, còn tam phu nhân thì đang ở trong phòng chờ ông. Ông cũng vừa hay có chuyện muốn nói với Lý Thu, liền đi thẳng vào phòng bà.

Hoắc Anh Niên và Lý Thu đã nói gì không ai biết. Chỉ là tối hôm đó quản gia phát hiện tam phu nhân nổi giận rất lớn, đến mức không ra ngoài ăn cơm tối, chuyện này trước giờ chưa từng có. Quản gia đi xin chỉ thị của Hoắc Anh Niên nhưng Hoắc Anh Niên chỉ bảo mang đồ ăn vào phòng tam phu nhân, những chuyện khác thì không cần để ý.

Cứ giằng co như vậy hai ngày, cuối cùng cũng đợi được Hoắc Hằng trở về.

Nguyên Minh đón Hoắc Hằng ở ga tàu. Còn chưa kịp hỏi hắn có mệt hay không thì đã thấy Hoắc Hằng ném hành lý cho mình, không lên chiếc xe Hoắc Anh Niên phái tới đón mà gọi một chiếc xe kéo rồi chạy thẳng đến bệnh viện.

Nhưng đến phòng bệnh của Chu Tẫn Hoan lại không thấy người đâu. Hoắc Hằng giữ lại một y tá hỏi, đối phương nói Chu Tẫn Hoan xuống vườn dưới lầu phơi nắng rồi.

Hoắc Hằng lại vội vàng tìm sang đó, cuối cùng cũng thấy người ngày đêm mong nhớ ở chiếc xích đu trắng nơi góc bãi cỏ.

Chu Tẫn Hoan vẫn mặc bộ đồ bệnh nhân rộng rãi, trên vai khoác chăn, yên lặng ngồi trên xích đu đung đưa chầm chậm. Ánh nắng rơi trên người anh, soi mái tóc mềm mại kia trở nên ấm áp dịu dàng.

Anh quay nghiêng về phía Hoắc Hằng nên không phát hiện ngay nhưng khi Hoắc Hằng chạy về phía mình thì dường như anh cảm nhận được gì đó, liền quay mặt lại ngay.

Trước đây Hoắc Hằng từng thấy những cảnh như vậy trong phim. Nam chính vì chia xa ngắn ngủi rồi gặp lại nữ chính, tất nhiên sẽ có một màn chạy như điên không thể kiềm chế được.

Khi đó hắn thấy chẳng thật chút nào, quay quá khoa trương. Nhưng hôm nay hắn lại tự mình trải nghiệm một lần sự "khoa trương" ấy. Hóa ra niềm vui gặp lại sau chia xa là thứ căn bản không thể kiềm được, mà cũng chẳng hề muốn kiềm chế chút nào.

Hắn chỉ muốn lập tức ôm người mình yêu vào lòng, trút hết nỗi nhớ nhung đầy ắp. Đến mức ngay cả đoạn đường ngắn này cũng không đủ kiên nhẫn để đi cho đàng hoàng, hắn xách cặp công văn chạy nhanh tới, mãi đến khi đứng trước mặt Chu Tẫn Hoan mới dừng lại.

Chu Tẫn Hoan ngẩn ngơ đứng dậy. Dù xung quanh còn có những bệnh nhân khác đang phơi nắng nhưng anh như không nhìn thấy gì cả, trong mắt trong lòng chỉ còn lại người trước mặt này, đến cả chớp mắt cũng quên mất.

Mấy ngày nay Hoắc Hằng thật sự rất bận, râu cằm cũng không kịp cạo nhưng đôi mắt ấy lại sáng ngời có thần, dịu dàng nhìn Chu Tẫn Hoan, ý cười nơi khóe môi tựa như ánh xuân tháng ba khiến người ta rung động không thôi.

Chu Tẫn Hoan cũng cười nhưng vừa cười thì cổ họng lại bắt đầu chua xót.

Còn chưa kịp nuốt xuống cảm xúc yếu mềm ấy thì Hoắc Hằng đã kéo anh vào lòng ôm chặt. Khi tấm chăn trên vai rơi xuống đất thì anh nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của người kia.

"Em về rồi đây. Anh, em nhớ anh lắm."

Trước Tiếp