Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 72

Trước Tiếp

Thật ra khi quản gia đi sắp xếp xe cho Hoắc Anh Niên thì Hoắc Thừa đã nghe lỏm được chuyện Hoắc Anh Niên muốn tới bệnh viện rồi.

Đêm qua gã đã phải nuốt mối thiệt thòi lớn như vậy khiến gã cả đêm trằn trọc không ngủ được, càng nghĩ càng nuốt không trôi cục tức này.

Đặc biệt là khi nghĩ tới việc Chu Tẫn Hoan mang thai con của Hoắc Hằng, còn gã cưới Trình Nguyệt Mai đã hai năm mà vẫn chẳng có chút động tĩnh nào khiến gã cảm thấy nhục nhã như bị người ta tát mấy cái bạt tai giữa thanh thiên bạch nhật vậy.

Cố tình đúng vào lúc này Trình Nguyệt Mai lại còn tới làm phiền gã nữa chứ.

Trình Nguyệt Mai biết chuyện giữa gã và Chu Tẫn Hoan trước kia. Nay thấy gã lại đi trêu chọc Chu Tẫn Hoan, tuy không dám làm ầm ĩ ra mặt nhưng cũng trốn trong chăn khóc lóc không ngừng, khóc đến mức gã phiền muốn chết, cuối cùng phải chạy sang phòng khách ngủ.

Sáng sớm gã lén đi theo sau xe của Hoắc Anh Niên, Hoắc Thừa còn nghĩ Hoắc Anh Niên tới bệnh viện nhất định là tìm Chu Tẫn Hoan tính sổ nên gã áp tai ngoài cửa nghe lén, kết quả lại nghe được Chu Tẫn Hoan nói rằng chỉ cần nhớ tới khoảng thời gian từng ở bên gã là liền muốn buồn nôn???

Hoắc Thừa lúc đó suýt nữa không nhịn được. Chờ mãi mới đợi được Hoắc Anh Niên xuống lầu thì gã lập tức đẩy cửa xông vào, không nói một lời liền kéo Chu Tẫn Hoan đang nằm trên giường dậy.

Chu Tẫn Hoan trong lúc kinh hãi nhìn rõ người tới là gã thì lập tức phản kháng, đưa tay muốn ấn chuông gọi y tá ở đầu giường.

Hoắc Thừa đỏ cả mắt, nắm lấy cánh tay anh vặn ngược ra sau, khi anh đau đến mức rên khẽ liền uy h**p:
"Nếu cậu còn muốn bảo vệ cái thai trong bụng của mình thì bây giờ theo tôi lên sân thượng nói cho rõ ràng. Nếu không, cho dù lần này cậu có trốn được thì mười tháng tiếp theo cũng đừng hòng yên ổn!"

Chu Tẫn Hoan lúc này thật sự hận Hoắc Thừa đến cực điểm nhưng anh cũng biết Hoắc Thừa là kẻ nói được làm được. Nếu Hoắc Thừa không chịu buông tha thì cho dù Hoắc Hằng có quay về cũng chưa chắc giữ được đứa trẻ an toàn.

Anh hít sâu một hơi, nghiến răng nói:
"Buông tay ra, tôi đi với anh."

Sắc mặt Hoắc Thừa dịu đi đôi chút, cũng không cho anh khoác chăn, cứ thế kéo cánh tay anh đi lên sân thượng.

Khi lên cầu thang, Chu Tẫn Hoan đi rất cẩn thận, anh nắm chặt tay vịn vì sợ Hoắc Thừa bên cạnh đột nhiên nổi điên lên rồi đẩy mình. May mà động tác của Hoắc Thừa tuy thô bạo nhưng cũng chưa đến mức mặc kệ sống chết của anh. Đợi đến khi đẩy cửa sân thượng ra, gió lạnh gào thét lập tức tràn vào thổi phồng bộ đồ bệnh nhân trên người Chu Tẫn Hoan.

Chu Tẫn Hoan lạnh đến mức run lên. Gió lớn thế này, nếu thật sự đứng trên sân thượng thì chắc chắn sẽ cảm lạnh mất, đến lúc đó cơn ho khan sẽ ảnh hưởng tới eo, cũng không tốt cho đứa bé chút nào.

Anh cố nén cơn bực tức muốn bùng lên, ép mình dùng giọng ôn hòa hỏi Hoắc Thừa:
"Bên ngoài lạnh quá, có thể nói chuyện ngay ở đây không?"

Hoắc Thừa cũng bị gió lạnh thổi cho tỉnh đầu, cơn thịnh nộ dịu bớt đi phần nào. Nhưng nhìn Chu Tẫn Hoan bày ra bộ dạng yếu thế, gã lại nhớ tới việc người này vừa rồi đã hình dung mối quan hệ giữa hai người trước mặt Hoắc Anh Niên như thế nào.

Gã cười nhạt: "Sao vậy, trước kia mặc áo mỏng tang cũng có thể đứng trong sân luyện kim kê độc lập giữa tháng chạp, giờ thân thể quý giá rồi à? Hay là sợ làm tổn thương nghiệt chủng trong bụng?"

Chu Tẫn Hoan hôm qua vừa bị gã hại suýt mất con, giờ nghe gã lại nhắc tới, sợ gã nhất thời kích động lại làm bậy nên chỉ đành cúi đầu tránh sang chuyện khác:
"Đại thiếu gia, ngài tới là muốn nói chuyện gì với tôi?"

Hoắc Thừa cũng không còn kiên nhẫn dây dưa nữa, nắm lấy vai anh đẩy mạnh vào tường. Khi anh hoảng hốt che bụng thì gã chống hai tay hai bên đầu anh, ép sát lại nói:
"Năm đó lúc chúng ta ở bên nhau tôi đã nói với cậu rồi, đứa con được cha tôi cưng chiều nhất là thằng ba. Cậu nghĩ ông ấy sẽ đồng ý để người bị tôi vứt bỏ như cậu gả cho thằng ba làm chính thất hay sao?"

Chu Tẫn Hoan không trả lời ngay. Những lời Hoắc Thừa nói tuy khó nghe nhưng cũng không khiến anh khó chịu, dù sao vừa rồi Hoắc Anh Niên đã nói những lời còn khó nghe hơn vậy nhiều. Hoắc Thừa cũng không chờ anh đáp, tiếp tục nói:
"Nhưng mà tôi cũng nhìn ra cậu đang tính toán gì rồi. Chẳng phải cậu chỉ muốn gả vào cửa nhà họ Hoắc sao? Tôi đây thành toàn cho cậu."

Chu Tẫn Hoan nhíu mày, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng: "Ý gì?"

Hoắc Thừa nhếch miệng cười. Khí thế hống hách vừa rồi tan biến không còn nhưng nụ cười này lọt vào mắt Chu Tẫn Hoan lại càng thêm bất thường. Quả nhiên, lời Hoắc Thừa sắp nói ra khiến anh kinh hồn bạt vía.

"Phá bỏ đứa trẻ này đi, tôi lập tức cưới cậu."

Ánh mắt Chu Tẫn Hoan cứng đờ. Hoắc Thừa tưởng anh không tin, liền kiên nhẫn giải thích:
"Tôi đã có chính thê, cha sẽ không quản chuyện tôi cưới thiếp. Huống chi trước kia chúng ta vốn là một đôi, giờ cậu lại gả cho tôi, người khác cũng sẽ không dám nói gì."

Hoắc Thừa cảm thấy mình sắp xếp như vậy là tốt nhất. Gã không tin Chu Tẫn Hoan thật sự yêu thằng ba. Để Chu Tẫn Hoan làm loạn khiến gã mất mặt thì không bằng chủ động ra tay cho Chu Tẫn Hoan một danh phận, như vậy mọi chuyện đều được giải quyết rồi.

Nhưng những lời tự cho là đúng này lọt vào tai Chu Tẫn Hoan lại khiến anh tức đến mức toàn thân run rẩy. Anh không ngờ Hoắc Thừa lại vô sỉ đến mức này, chỉ vì tranh giành mà có thể điên cuồng như vậy.

Anh vốn không phải là người chỉ biết nhẫn nhịn. Nay bị Hoắc Thừa sỉ nhục như thế làm sao còn nhịn được, giơ tay tát thẳng một bạt tai vào mặt Hoắc Thừa, đẩy gã ra rồi định đi xuống lầu.

Nhưng anh vừa bước xuống bậc thang đã bị Hoắc Thừa túm lại, lại bị đẩy mạnh vào tường. Hoắc Thừa bị anh liên tục từ chối cũng nổi điên, dùng cánh tay đè lên ngực anh, bóp cằm rồi cắn lên môi anh.

Trái tim Chu Tẫn Hoan hoảng sợ đến mức muốn nhảy ra khỏi cổ họng, anh cắn chặt răng không chịu buông, liều mạng quay đầu né tránh. Nhưng anh càng phản kháng thì Hoắc Thừa càng dùng sức, anh bị đè đến mức không thở nổi, cảm giác buồn nôn cũng ngày càng mạnh, khó chịu đến mức mắt cũng hơi ươn ướt.

Anh đau đớn đẩy Hoắc Thừa ra, mong gã buông ra trước nhưng còn chưa kịp dùng sức thì một tiếng quát đã truyền tới.

"Các người đang làm cái gì vậy?!"

Tiếng quát này như pháo nổ bên tai khiến Hoắc Thừa giật mình dừng lại. Vừa quay đầu liền thấy Hoắc Anh Niên và lão Phùng đứng ở khúc ngoặt cuối cầu thang nhìn bọn họ.

Hoắc Anh Niên tức đến mức mặt mày tái xanh, ánh mắt sắc bén như một lưỡi dao kề lên cổ gã.

Hoắc Thừa vội vàng buông Chu Tẫn Hoan ra, đang nghĩ nên lấy lý do gì để giải thích thì thấy Chu Tẫn Hoan kiệt sức trượt ngồi xuống đất, ôm ngực nôn khan.

Ánh mắt Hoắc Anh Niên chuyển sang người Chu Tẫn Hoan, một lát sau mới bước tới. Hoắc Thừa căng thẳng nuốt nước bọt, gọi một tiếng "cha", định nói cha nghe con giải thích thì thấy Hoắc Anh Niên giơ tay tát thẳng một bạt tai vào mặt mình:
"Đồ súc sinh! Mày thật sự làm tao quá thất vọng!"

Lão Phùng thấy Hoắc Thừa bị đánh một cái rất mạnh, lại thấy Hoắc Anh Niên hiếm khi tức giận đến mức này, lập tức khuyên:
"Lão gia, ngài bớt giận, giữ gìn thân thể."

Lúc nãy khi lên lầu, không chỉ Hoắc Anh Niên mà ngay cả lão Phùng cũng nghe rõ những lời đốn mạt mà Hoắc Thừa nói ra nên lão hiểu vì sao Hoắc Anh Niên lại đánh Hoắc Thừa trước mặt mọi người như vậy. Vị đại thiếu gia này thật sự không ra gì cả.

Hoắc Anh Niên tức đến mức không muốn để ý tới Hoắc Thừa nữa, quay sang xem tình trạng của Chu Tẫn Hoan. Kết quả phát hiện Chu Tẫn Hoan đã nôn ra hết phần bữa sáng chưa tiêu hóa, đến cuối cùng chỉ còn nôn ra nước chua mà vẫn không ngừng được.

Thấy anh khó chịu như vậy, Hoắc Anh Niên liền bảo lão Phùng đỡ anh dậy trước, đưa về phòng bệnh gọi bác sĩ.

Thấy họ sắp đi xuống, Hoắc Thừa lúc này mới phản ứng lại, lập tức chặn lại nói:
"Cha làm gì vậy! Cha rõ ràng biết Chu Tẫn Hoan không có ý tốt, sao còn che chở cho cậu ta?!"

Lồng ngực Hoắc Anh Niên phập phồng dữ dội, hận không thể lại cho Hoắc Thừa một bạt tai để đánh tỉnh đứa con đã phát điên này.

Ông chỉ thẳng vào mũi Hoắc Thừa, nghiêm khắc mắng:
"Mày cút về nhà cho tao, ngoan ngoãn ở yên đó! Nếu còn dám xen vào chuyện này thì đừng hòng quay lại công ty nữa!"

Trước Tiếp