Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 71

Trước Tiếp

Chu Tẫn Hoan ăn xong bữa sáng thì bác sĩ liền tới kiểm tra cho anh. Chu Tẫn Hân đứng đợi ở bên ngoài, đợi mãi mới thấy cửa phòng bệnh mở ra, cô lập tức tiến lên:
"Bác sĩ, anh tôi thế nào rồi?"

Bác sĩ tháo khẩu trang vải, mỉm cười nói:
"Yên tâm, không sao rồi. Chỉ là cơ thể vẫn còn hơi suy nhược, cần bổ sung dinh dưỡng đầy đủ và ngủ nghỉ nhiều. Tôi đã tiêm cho cậu ấy một mũi thuốc bổ, để cậu ấy ngủ ngon một giấc là được.

Chu Tẫn Hân gật đầu, cảm ơn bác sĩ rồi đi vào trong.

Nhưng sau khi vào phòng, cô lại không thấy Chu Tẫn Hoan nằm ngủ mà trái lại anh đang chuẩn bị xuống giường.

Cô vội tới đỡ: "Anh, sao anh không nằm nghỉ?"

Chu Tẫn Hoan bảo cô lấy chiếc chăn trên ghế khoác lên người mình:
"Anh phải gọi một cuộc điện thoại. Trước đó đã hẹn với bạn là hai ba ngày sẽ quay về, nếu không phải vừa rồi Hoắc Hằng nhắc tới Thiên Tân thì anh suýt nữa đã quên mất chuyện này."

Chu Tẫn Hân nói:
"Bạn gì vậy? Có gấp lắm không? Bác sĩ chẳng phải bảo anh nên nghỉ ngơi cho tốt sao?"

"Không sao, chỉ gọi điện xong rồi quay lại ngay đây mà." Chu Tẫn Hoan đi được hai bước lại nói:
"À đúng rồi, ngày mai em cũng phải đi học. Bài vở cuối tuần còn chưa làm xong đúng không, em mau về làm bài đi."

Chu Tẫn Hân bĩu môi: "Không, em muốn ở đây với anh mà."

Chu Tẫn Hoan biết cô lo cho mình nhưng hơn một tháng nữa là đến kỳ thi cuối năm, nếu điểm thi lớn không tốt sẽ ảnh hưởng tới việc năm sau nộp đơn vào công học.

Chu Tẫn Hân trước giờ học hành chăm chỉ nghiêm túc, thành tích cũng rất khá, Chu Tẫn Hoan không muốn cô chậm trễ vào lúc then chốt này. Nhưng cô cũng bướng, hai anh em cứ tranh luận mãi, cuối cùng Chu Tẫn Hân lùi một bước nói:
"Vậy em về nhà lấy cặp sách tới, em làm bài tập ở bệnh viện được chứ?"

Chu Tẫn Hoan đành đồng ý. Vốn Chu Tẫn Hân định đợi Hoắc Khiêm tới rồi mới về nhưng Hoắc Khiêm trước khi đi cũng không nói rõ khi nào sẽ quay lại. Chu Tẫn Hoan liền bảo cô về lấy đồ trước, đừng lãng phí thời gian nữa.

Cô lo lắng dặn dò, bảo Chu Tẫn Hoan nhất định phải ở yên trong phòng bệnh, bất kể ai tới cũng không được đi ra ngoài. Chu Tẫn Hoan cười đáp đồng ý, tiễn em gái xuống lầu xong liền đi về phía quầy y tá, mượn điện thoại gọi cho Trịnh Tu Dương.

Anh gọi tới văn phòng của Vạn Thanh Đường tìm Trịnh Tu Dương, giờ này Trịnh Tu Dương quả nhiên đang ở đó. Sau khi nhận được điện thoại của anh, Trịnh Tu Dương lập tức liếc nhìn đồng hồ treo tường rồi hỏi anh có phải đã tới ga Thiên Tân rồi hay không, không ngờ anh lại nói tạm thời không qua được.

Trịnh Tu Dương hỏi anh có phải xảy ra chuyện gì không. Anh không biết phải nói thế nào về chuyện mình đã mang thai, ấp úng một lúc chỉ nói là quả thật bị một chút việc riêng trì hoãn, mong Trịnh Tu Dương cho anh thêm chút thời gian.

Thật ra có quay về Thiên Tân hay không, chuyện này anh vẫn chưa nghĩ xong. Tuy rằng anh không muốn rời xa Hoắc Hằng nhưng anh cũng hiểu rõ việc để nhà họ Hoắc chấp nhận mình là rất khó. Nếu anh muốn ở bên Hoắc Hằng, kết cục tốt nhất chính là rời khỏi Bắc Bình, đi sống cuộc sống chỉ thuộc về hai người họ nhưng điều này cũng vô cùng khó khăn. Dù Hoắc Hằng từng bày tỏ hắn sẵn sàng từ bỏ mọi thứ ở đây để theo anh tới Thiên Tân nhưng nhà của Hoắc Hằng ở Bắc Bình này, chưa kể sự nghiệp mà hắn dốc sức cũng ở đây, anh không thể nào ích kỷ như vậy được.

Giọng nói của Chu Tẫn Hoan có chút do dự. Thời gian Trịnh Tu Dương tiếp xúc với anh không nhiều nhưng vì hai người gần như có chung quan điểm về Kinh kịch, tuy quen chưa sâu mà nói chuyện đã khá thẳng thắn nên cũng coi như hiểu rõ tính tình của anh. Trịnh Tu Dương trầm mặc một lát rồi nói:
"Vậy thế này đi, dù sao hai ngày nữa tôi cũng phải tới Bắc Bình một chuyến, đến lúc đó gặp mặt rồi nói chuyện kỹ hơn nhé."

Chu Tẫn Hoan nói: "Anh tới Bắc Bình là có việc gì sao?"

Trịnh Tu Dương cười đáp: "Tôi có một người anh em thân thiết, nhà bố vợ anh ấy ở Bắc Bình. Lần này anh ấy đưa vợ về thăm nhà, lại nghe nói tôi muốn phát triển Vạn Thanh Đường ở Bắc Bình nên mời tôi qua đó tìm hiểu trước."

Chu Tẫn Hoan hiểu ra, cũng cười nói: "Được, vậy đợi anh tới rồi chúng ta hẹn thời gian gặp mặt."

Trịnh Tu Dương nói: "Vậy cậu cho tôi một số điện thoại hoặc địa chỉ được không?"

Dưới lầu nhà Chu Tẫn Hoan có cửa hàng tạp hóa với điện thoại công cộng nhưng gọi tới số đó tìm anh không tiện. Anh do dự một chút, cuối cùng vẫn đưa địa chỉ nhà mình cho Trịnh Tu Dương.

Hai người lại nói thêm vài câu thì bên Trịnh Tu Dương có người vào tìm, Chu Tẫn Hoan nghe vậy liền cúp máy.

Lúc lên cầu thang, anh phát hiện đám mây đen bên ngoài đã tan hết, ánh nắng vàng rực rỡ rơi xuống mái nhà và ngọn cây, cũng sưởi ấm cả người anh. Chu Tẫn Hoan đứng tựa bên cửa sổ một lát, ngáp một cái thật dài, buồn ngủ tới mức khóe mắt cũng rỉ ra vài giọt nước mắt sinh lý.

Đêm qua anh lo cho tình trạng của Hoắc Hằng nên giấc ngủ chập chờn, giờ vừa hay có thể về bù giấc. Anh kéo chặt chiếc chăn trên vai, vịn tay vịn cầu thang đi về phía phòng bệnh nhưng khi vừa bước vào phòng thì lại sững người.

Hoắc Anh Niên mặc một chiếc trường sam lụa màu xám đậm, bên ngoài khoác áo ngắn da cáo màu đỏ sẫm thêu hoa văn chữ vạn, mái tóc hơi bạc được chải gọn gàng như chính vẻ mặt nghiêm cẩn của ông, ông đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh, bắt chéo chân nhìn anh.

Cơn buồn ngủ của Chu Tẫn Hoan lập tức tan biến. Anh căng thẳng nắm chặt tay nắm cửa phòng bệnh, nhất thời không biết nên nói gì.

Hoắc Anh Niên không để anh quá căng thẳng, chỉ vào giường trước mặt, nhàn nhạt nói: "Qua đây ngồi đi."

Chu Tẫn Hoan do dự một lát, đóng cửa phòng bệnh rồi đi tới trước mặt Hoắc Anh Niên nhưng không dám ngồi xuống, chỉ cung kính cúi người:
"Hoắc lão gia, sao ngài lại tới đây?"

Hoắc Anh Niên dùng ánh mắt khó đoán nhìn anh:
"Cậu làm nhà ta náo loạn long trời lở đất như vậy, ta mà còn không tới thì e sẽ xảy ra chuyện chết người mất."

Thần thái và giọng nói của Hoắc Anh Niên không tính là nghiêm khắc nhưng lọt vào tai Chu Tẫn Hoan lại như tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến tim anh treo lơ lửng như đi trên mặt băng mỏng vậy.

Thấy anh cúi đầu, hai tay nắm chặt mép vải ở hai bên đùi làm Hoắc Anh Niên không khỏi nhớ tới năm xưa, cái người mà dù không đến mức ngang ngạnh bất kham nhưng cũng chẳng quá cung kính kia, ông chủ Chu của khi đó.

Năm ấy Chu Tẫn Hoan khí thế bừng bừng, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến người khác cảm nhận được sự phô trương và thanh thế của anh. Hoắc Anh Niên không phải người cố chấp bảo thủ nên Chu Tẫn Hoan cũng chưa đến mức kiêu ngạo mất lễ. Chỉ là so với ông chủ Chu tự cao tự đại năm xưa thì Chu Tẫn Hoan hiện tại trước mắt ông đã điềm đạm và vững vàng hơn nhiều, cũng khiến người ta dễ nhìn hơn xưa.

Có lẽ đây chính là sự mài giũa của hơn hai năm khổ nạn.

Đêm qua Hoắc Anh Niên đã sai chưởng quỹ Đổng tra xét tình hình hai năm gần đây của Chu Tẫn Hoan. Trên đường tới đây vừa rồi, tài xế riêng là lão Phùng đã báo lại tin tức mà chưởng quỹ Đổng vừa gửi tới vào buổi sáng.

Hoắc Anh Niên không lộ vẻ gì, chỉ im lặng lắng nghe, nhìn cảnh phố xá lướt nhanh ngoài cửa sổ xe, nhìn những đứa trẻ mặc quần áo giản dị, khuôn mặt nhỏ bị lạnh tới đỏ ửng mà vẫn hưng phấn nô đùa bên con hẻm, trong lòng không biết đang nghĩ gì.

Năm đó Hoắc Thừa chính vì Chu Tẫn Hoan không thể sinh con nên mới muốn hủy hôn. Sau này lại cưới Trình Nguyệt Mai, đến nay đã hai năm mà bụng Trình Nguyệt Mai vẫn không có chút động tĩnh nào.

Tuy ông cũng mong có cháu đích tôn nhưng chưa từng tạo áp lực cho Trình Nguyệt Mai về chuyện này, ngược lại Dương Quyên Lan lại thường xuyên soi mói khuyết điểm của Trình Nguyệt Mai.

Trái lại là Chu Tẫn Hoan, người bị Hoắc Thừa hủy hôn vì không sinh được, vậy mà vừa ở bên Hoắc Hằng đã có con ngay, cũng không biết có phải là ông trời trêu ngươi hay không.

Chu Tẫn Hoan vẫn cúi đầu. Anh nghe ra Hoắc Anh Niên đang mỉa mai mình nhưng không biết nên trả lời thế nào. Anh rất sợ nói sai một chữ lại mang phiền phức tới cho Hoắc Hằng.

Nhưng lời Hoắc Anh Niên nói tiếp theo lại khiến anh ngẩn ra.

"Đứa trẻ này dù sao cũng mang huyết mạch của nhà họ Hoắc, cậu có thể sinh ra nhưng sau này đứa trẻ phải do nhà họ Hoắc nuôi dưỡng, cậu cũng không được gặp lại nó nữa."

Các ngón tay của Chu Tẫn Hoan siết chặt thành nắm đấm, giữa hàng mày vốn còn cung kính thuận hòa thoáng hiện lên một tia giận khó mà kìm nén. Anh đã nghĩ tới việc Hoắc Anh Niên không thừa nhận đứa cháu này, cũng nghĩ tới việc ông ép anh bỏ đứa bé nhưng anh tuyệt đối không ngờ Hoắc Anh Niên lại cho anh một con đường như vậy, để anh sinh con của Hoắc Hằng nhưng sau này lại không được gặp cũng không được nhận sao?

Vậy Hoắc Anh Niên coi anh là gì?

Một công cụ sinh nở sao?

Anh đặt tay lên bụng mình. Đêm qua anh mới biết mình có con nhưng vì hàng loạt chuyện xảy ra, anh căn bản không thể tĩnh tâm cảm nhận sự tồn tại của đứa trẻ này. Thế nhưng lúc này cũng không biết có phải vì giữa họ có sự liên kết nào đó hay không mà đứa trẻ rõ ràng chỉ nhỏ như hạt đậu ấy lại truyền sự bất an tới anh.

Giống như đang nói với anh nỗi không nỡ, nỗi sợ phải chia ly.

Anh biết đây chỉ là ảo giác của mình nhưng cảm giác được dựa dẫm chưa từng có này lại khiến anh đột nhiên sinh ra một luồng dũng khí, một luồng dũng khí có thể đối diện thẳng với Hoắc Anh Niên, dám nói ra lời từ chối.

"Hoắc lão gia, đây là con của tôi. Nó lớn lên trong cơ thể tôi, giữa tôi và nó mới thực sự là huyết mạch tương liên. Nếu ngài cho rằng tôi không đủ tư cách ở bên Hoắc Hằng thì tôi sẽ không biện giải gì nhưng đứa trẻ này là của tôi, tôi sẽ không giao nó cho bất kỳ ai cả."

Thần thái của anh không kiêu ngạo không siểm nịnh, trong giọng nói đã bớt đi sự câu nệ và khiêm nhường ban nãy nhưng cũng không còn vẻ khinh suất như năm xưa. Con ngươi của Hoắc Anh Niên co lại trong khoảnh khắc nhưng thứ theo sau đó lại không phải là cơn thịnh nộ tưởng chừng như sẽ xảy ra. Ông gõ từng nhịp ngón tay lên tay vịn ghế, trầm giọng nói:
"Cậu cho rằng với tình cảnh hiện tại mà còn tư cách đứng trước mặt ta bàn điều kiện hay sao?"

Sắc mặt Chu Tẫn Hoan hơi tái. Anh biết lời mình đã đắc tội Hoắc Anh Niên, lúc này đáng lẽ phải cúi đầu, phải nói những lời vãn hồi nhưng anh không nói ra được, anh không làm được chuyện vì làm vừa lòng người nhà họ Hoắc mà chấp nhận đánh mất đi đứa con của mình.

Giống như năm đó, nếu nhận khoản bồi thường mà Hoắc Anh Niên đưa ra thì có lẽ anh đã có một cuộc sống dễ chịu hơn. Nhưng số tiền ấy có thể bù đắp được gì cho anh chứ? Có thể đổi lại mạng sống của cha mẹ anh được không? Có thể đổi lại tiền đồ của anh được không? Có thể khiến anh quay về đoạn thời gian trước khi gặp Hoắc Thừa được không?

Nếu chẳng thể bù đắp gì, vậy vì sao anh phải nhận số tiền đó chứ? Chỉ để người nhà họ Hoắc có thể yên tâm thôi sao?

Chu Tẫn Hoan đứng thẳng lưng. Cơn giận từng lan tràn trong lòng bị một cảm xúc vừa buồn cười vừa chua xót làm loãng đi. Anh nói:
"Tôi không có năng lực đối kháng với nhà họ Hoắc mấy người. Từ khi con trai lớn của ngài muốn chấm dứt với tôi thì tôi đã không còn tư cách nói không với nhà họ Hoắc nữa rồi."

Hoắc Anh Niên cau mày, còn chưa kịp phản bác thì đã nghe anh tiếp tục nói: "Nhưng ngài đừng quên, đây đã không còn là xã hội phong kiến cũ. Chuyện liên quan tới mạng người thì cho dù là người có tiền cũng không thể một tay che trời được, huống chi Hoắc Hằng cũng sẽ không đồng ý."

Thần sắc Hoắc Anh Niên chợt giãn ra khi anh nói tới câu cuối cùng, khóe môi cong lên cười:
"Cậu quá không hiểu con trai ta rồi. Nó bây giờ là bị cậu mê hoặc nhưng chỉ cần ta ép nó chọn một trong hai giữa cậu và nhà họ Hoắc thì cậu nghĩ nó thật sự sẽ từ bỏ cha mẹ anh em, từ bỏ cơ nghiệp to lớn này của ta chỉ để ở bên cậu hay sao?"

Chu Tẫn Hoan siết chặt nắm đấm, móng tay đã đâm sâu vào da lòng bàn tay, in ra những vết đỏ sẫm. Anh dùng nỗi đau này để nhắc nhở bản thân không được lùi bước nhưng cảm giác bi thương và bất an không nơi trốn tránh ấy lại dày vò trái tim anh, khiến những lời anh nói ra cũng trở nên yếu ớt.

"Việc chọn hay không chọn tôi là quyền của Hoắc Hằng. Cho dù cuối cùng em ấy giống như Hoắc Thừa, lựa chọn buông tay thì tôi cũng sẽ không oán hờn gì."

"Nói thì hay lắm, cậu chẳng qua chỉ muốn giữ đứa trẻ bên mình để sau này từ nhà họ Hoắc chia một phần lợi lộc mà thôi."

Không biết là vì đã nghe quá nhiều lời khó nghe hay vì nói chuyện với Hoắc Anh Niên quá hao tổn tinh thần mà sắc mặt Chu Tẫn Hoan càng lúc càng tệ, môi cũng mất hết huyết sắc. Dù người vẫn đứng vững nhưng bụng lại bắt đầu âm ỉ đau.

Anh không dám gắng gượng thêm, liền vịn mép giường ngồi xuống, hít sâu mấy hơi để mình bình tĩnh lại.

Hoắc Anh Niên quan sát anh, cũng không biết những hành động này là thật hay giả nhưng rất nhanh anh đã nhìn thẳng vào ông, bình thản nói:
"Nếu ngài không yên tâm, tôi có thể ký thỏa thuận với ngài để đứa trẻ này mang họ Hoắc."

Lông mày Hoắc Anh Niên động nhẹ, nói:
"Chỉ ký thỏa thuận thì không đủ. Ta muốn cậu biến mất khỏi Bắc Bình, để Hoắc Hằng vĩnh viễn không tìm được cậu nữa."

Chu Tẫn Hoan khẽ cười một tiếng, cúi đầu, mái tóc mái mềm mại trượt dọc theo thái dương, che khuất đôi mắt.

Hoắc Anh Niên không nhìn thấy thần sắc của anh, chỉ thấy anh đưa tay chạm lên bụng dưới phẳng phiu, không biết đang nghĩ gì.

Hoắc Anh Niên không thực sự muốn ép anh rời đi, chỉ là cuộc nói chuyện vừa rồi nói qua nói lại đã phát triển tới cục diện đó. Nhưng sự trầm mặc lúc này của Chu Tẫn Hoan cũng khiến Hoắc Anh Niên hiểu ra, những lời anh vừa nói chẳng qua chỉ là những lời hoa mỹ bề ngoài.

Hoắc Anh Niên đứng dậy. Ông đã hiểu Chu Tẫn Hoan là người như thế nào, không cần lãng phí thêm thời gian nữa.

Ông vòng qua giường, đang định mở cửa phòng bệnh thì nghe phía sau lại vang lên tiếng nói.

"Vì sao ngài cứ nhất định phải giống như trong kịch chứ, cứ dùng cách làm tổn hại người khác mà cũng chẳng có lợi cho mình để giải quyết vấn đề? Chẳng lẽ ngài thật sự ngây thơ cho rằng đây là biện pháp hiệu quả nhất sao?"

Bước chân Hoắc Anh Niên khựng lại, cảm giác bị xúc phạm trào lên. Ông giận dữ quay người lại, đang định bác bỏ sự ngông cuồng của Chu Tẫn Hoan thì đã nghe anh tiếp tục nói:
"Nếu tôi đồng ý rời đi, tôi thật sự có thể cắt đứt liên lạc với Hoắc Hằng sao? Nếu tôi muốn, ngài cho rằng tôi không có cách nào liên lạc được với Hoắc Hằng ư?"

Đôi mắt ấy trong veo sáng rõ, thấu triệt như dòng suối có thể phản chiếu núi rừng vạn vật, những lời nói ra cũng không hề che giấu:
"Tôi từ nhỏ đã học hí kịch. Những mưu mô tranh đấu, thủ đoạn bẩn thỉu trong kinh kịch tôi không biết đã thấy bao nhiêu lần, cũng đã diễn qua bao nhiêu lượt. Nếu tôi thật sự tâm thuật bất chính thì lúc Hoắc Thừa muốn rời đi năm đó, vì sao tôi lại đồng ý dứt khoát như vậy chứ? Chẳng lẽ tôi không biết dùng chút thủ đoạn chiếm lấy ít lợi lộc cho mình hay sao?"

Hoắc Anh Niên bị những câu hỏi quá thẳng thắn của anh làm cho không trả lời được. Chu Tẫn Hoan cũng không mang thái độ ép người, anh hạ giọng, thậm chí có chút nghẹn ngào:
"Tôi biết, vì tôi từng ở bên Hoắc Thừa nên các người không dung được tôi. Nhưng ngài lại không biết, chuyện từng ở bên Hoắc Thừa khiến tôi buồn nôn đến mức nào."

"Cho nên cậu mới nghĩ tới chuyện trả thù, muốn lợi dụng Hoắc Hằng để trả thù cả nhà họ Hoắc." Hoắc Anh Niên cuối cùng cũng lấy lại được chút thể diện, lập tức kết luận thay anh.

Chu Tẫn Hoan chớp mắt, không báo trước mà bật cười:
"Nếu tôi muốn trả thù, tìm cơ hội lén giết Hoắc Thừa chẳng phải tốt hơn sao? Vì sao phải để anh ta sống thoải mái như vậy?"

Hoắc Anh Niên lại lần nữa câm lặng vì bị chấn động. Ông không ngờ Chu Tẫn Hoan lại có thể đứng trước mặt mình nói ra những suy nghĩ vốn chỉ có thể giấu trong bóng tối.

Nhưng Chu Tẫn Hoan vẫn chưa nói xong.

"Xin lỗi Hoắc lão gia, tôi chỉ nói sự thật mà thôi. Đặt mình vào vị trí của nhau mà nghĩ đi, nếu ngài ở vào hoàn cảnh của tôi thì cũng sẽ không ngu dốt đến mức tốn hai năm để chờ đợi một điều chưa biết đúng chứ. Dựa vào đâu mà tôi có thể khẳng định Hoắc Hằng sau khi trở về nhất định sẽ yêu tôi, nguyện ý cưới tôi chứ?"

Anh sờ lên gương mặt mình, giọng nói không biết là tự giễu hay bi ai:
"Ngài đã từng thấy dáng vẻ của tôi năm đó rồi. Vậy ngài cảm thấy bộ dạng hiện tại của tôi thật sự còn có vốn liếng để quyến rũ Hoắc Hằng sao?"

Anh như rơi vào trạng thái điên cuồng. Ánh mắt tuy bình lặng không gợn sóng nhưng những lời nói ra lại càng lúc càng khó hiểu. Hoắc Anh Niên chưa từng nghe qua những lời lẽ hoang đường như vậy nhưng không hiểu vì sao, khi những lời này thốt ra từ miệng Chu Tẫn Hoan của hiện tại lại không khơi dậy trong ông bất cứ một tia phẫn nộ nào. Tràn ngập trong lòng ông là một cảm xúc không thể nói rõ, đến chính ông cũng không biết nên gọi là gì.

Cảm xúc này khiến Hoắc Anh Niên nhớ tới Hoắc Hằng. Đêm qua và sáng nay, Hoắc Hằng cũng từng mang tới cho ông cảm giác như vậy.

Hoắc Anh Niên đã không biết còn có thể nói gì với Chu Tẫn Hoan. Ông nhìn anh một lần cuối, xoay tay nắm cửa rồi đi ra ngoài. Sau khi ông rời đi, người ngồi trên giường mới như kiệt sức ngã xuống, nhắm đôi mắt đau nhức lại.

Hoắc Anh Niên không dừng bước mà đi xuống lầu, ra khỏi đại sảnh bệnh viện liền lên chiếc xe đỗ đối diện. Lão Phùng mở cửa cho ông, thấy sắc mặt ông không vui, định hỏi có phải xảy ra chuyện gì không thì phát hiện ông không đội mũ.

Hoắc Anh Niên lúc này mới nhớ ra mũ vẫn còn để trong phòng bệnh của Chu Tẫn Hoan.

Lão Phùng hỏi có cần lên lấy giúp không. Hoắc Anh Niên ngẩng đầu nhìn cửa sổ phòng bệnh của Chu Tẫn Hoan một cái, trầm mặc một lát rồi đồng ý.

Lão Phùng hỏi tầng lầu của phòng bệnh nhưng khi bước ra khỏi thang máy, lão nhìn thấy ở cuối hành lang phía trước có hai bóng người.

Người ở bên trái cao hơn là Hoắc Thừa, người ở bên phải mặc áo bệnh nhân màu trắng thì lão không nhìn rõ mặt. Nhưng chỉ trong chớp mắt, người mặc áo bệnh nhân đã bị Hoắc Thừa kéo vào cầu thang bộ.

Lão Phùng chỉ là tài xế nhưng chuyện tối qua ầm ĩ như vậy, trong đám người hầu đã sớm truyền ra. Lúc này lại nhìn thấy Hoắc Thừa ở đây, trong lòng lão lập tức có dự cảm chẳng lành. Lão vội đuổi theo, đẩy cửa ra thì nghe từ cầu thang tầng trên truyền xuống tiếng quát mắng.

Là Hoắc Thừa đang bảo người kia mau đi lên, hơn nữa Hoắc Thừa còn gọi cả tên Chu Tẫn Hoan.

Lão Phùng vừa nghe liền biết có chuyện lớn, lập tức quay người chạy xuống lầu, đi báo cho Hoắc Anh Niên đang ngồi trong xe.

Trước Tiếp