Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 70

Trước Tiếp

🐷Edit: Win🐰

Hoắc Hằng vừa cúi đầu xuống thì từ phía chéo sau đã truyền đến mấy tiếng ho khan.

Âm thanh đó vang lên rất đột ngột, dù bị một chiếc chăn dày che lại nhưng vẫn nghe rất rõ làm tim của Chu Tẫn Hoan suýt thì ngừng đập. Anh không kịp nghĩ ngợi, lập tức đẩy Hoắc Hằng ra, vội vàng kéo chăn phủ kín người mình.

Đến khi xác định đã che chắn không hở một chút nào, anh mới dám nhìn về góc phát ra âm thanh.

Chu Tẫn Hân vẫn chui trong chăn, sau mấy tiếng ho lúc nãy cũng không thấy cô ngồi dậy. Chu Tẫn Hoan chột dạ vô cùng, sợ rằng cô đã nghe thấy nên mới dùng tiếng ho để nhắc nhở mình, xấu hổ đến mức máu toàn thân như dồn hết lên đầu, nào còn dám nhìn xem Hoắc Hằng bị đẩy xuống dưới giường ra sao.

Hoắc Hằng ngã một cách bất ngờ, may mà không sao, chỉ là cảm thấy vừa bất lực vừa tiếc nuối. Nhưng mà cũng tại hắn, rõ ràng Chu Tẫn Hân còn ở đó, vậy mà hắn lại không nhịn được.

Hắn đứng dậy, vén một góc chăn ra, nhìn thấy mặt Chu Tẫn Hoan đỏ bừng, trong đôi mắt đang nhìn mình tràn đầy vẻ bối rối và bất an.

Hắn khẽ nói không sao rồi đi tới bên giường Chu Tẫn Hân, vỗ vỗ vào khối chăn phồng lên: "Tẫn Hân, em không sao chứ?"

Vừa dứt lời, Chu Tẫn Hân đã tung chăn ra, mặt đỏ bừng, th* d*c nhưng thần sắc của cô tự nhiên hơn Chu Tẫn Hoan rất nhiều, cố tỏ ra như không có chuyện gì mà ngồi dậy, lại ho mấy tiếng rồi nói trong chăn quá nóng, ngủ làm cổ họng hơi ngứa mà thôi.

Hoắc Hằng rót nước cho cô uống, đợi cô vào nhà vệ sinh rửa mặt xong mới quay lại bên giường Chu Tẫn Hoan: "Không sao rồi."

Chu Tẫn Hoan lại tự trách không thôi, hối hận vì sao mình có thể làm chuyện đó ngay trước mặt em gái.

Hoắc Hằng lại an ủi mấy câu nhưng anh vẫn xấu hổ không chịu nổi. May là sau khi Chu Tẫn Hân ra ngoài thì sắc mặt đã trở lại bình thường, còn chủ động đi tới bên giường nói: "Anh, em xuống mua đồ ăn sáng, anh muốn ăn gì?"

Vừa rồi Chu Tẫn Hân quả thật đã nghe thấy những thứ không nên nghe, mấy tiếng ho kia cũng là để nhắc nhở. Cô tuy tuổi còn nhỏ nhưng tiếp nhận giáo dục thời đại mới, đối với chuyện h**n ** này không nhìn bằng ánh mắt cũ kỹ nên cũng không thật sự cảm thấy có việc gì.

Cô biểu hiện tự nhiên như vậy, Chu Tẫn Hoan dù có áy náy cũng chỉ có thể cứng đầu phối hợp, để cô tự quyết định. Cô lại liếc Hoắc Hằng một cái không mặn không nhạt: "Anh muốn ăn gì?"

Hoắc Hằng ngạc nhiên: "Cả anh cũng có phần à?"

Chu Tẫn Hân khoanh tay trước ngực, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn: "Ăn thì nói nhanh."

Từ sau khi thân phận Hoắc Hằng bị cô nhìn thấu, đây là lần đầu tiên cô chủ động nói với hắn như vậy. Hoắc Hằng nhìn sang Chu Tẫn Hoan, Chu Tẫn Hoan cũng nhìn lại hắn, trong mắt cả hai đều có niềm vui không cần nói thành lời.

Nhưng Chu Tẫn Hân là người giữ thể diện, gắng gượng chưa được năm giây đã không chịu nổi, quay người đi luôn: "Không nói thì em mua đại đó."

Bóng lưng cô trông có vẻ tức giận nhưng Chu Tẫn Hoan lại mỉm cười nhẹ nhõm. Đợi cô ra ngoài rồi, Hoắc Hằng mới ngồi lại mép giường, cười nói: "Em nên mua quà dỗ Tẫn Hân thôi, em gái hiểu chuyện được như vậy thật không dễ."

Chu Tẫn Hoan tựa đầu lên vai Hoắc Hằng, sự ngượng ngùng vừa rồi đã bị sự thông minh lanh lợi của em gái xua tan khiến anh cảm thấy bản thân hiện tại thật sự rất hạnh phúc. Có một người yêu anh, trân trọng anh, có con với người ấy, còn có một người em gái chu đáo hiểu chuyện như vậy.

Nếu hạnh phúc này có thể kéo dài mãi thì tốt biết mấy...

Anh nhớ đến nhà họ Hoắc đứng sau lưng Hoắc Hằng, tâm trạng lại chùng xuống. Chỉ là còn chưa kịp để Hoắc Hằng phát hiện thì đã bị Hoắc Khiêm đẩy cửa xông vào cắt ngang.

Hoắc Khiêm sốt ruột nói: "Mau xuống đi! Mẹ ba tỉnh lại không thấy em đâu, anh nói em ra vườn dưới lầu hút thuốc. Bà ấy còn mắng anh một trận, nói đang sốt mà còn để em hút thuốc nữa."

Chu Tẫn Hoan cũng giục Hoắc Hằng xuống dưới. Hoắc Hằng lại không vội, bảo anh nằm xuống yên tâm ngủ, mình lát nữa sẽ quay lại. Nhưng sau khi ra ngoài, Hoắc Hằng lại nói không nằm viện nữa, bảo Hoắc Khiêm đi tìm bác sĩ làm thủ tục xuất viện cho hắn, còn hắn về phòng thay quần áo.

Hoắc Khiêm khó hiểu nhìn hắn: "Giờ em xuất viện gấp làm gì?"

"Hôm nay vốn dĩ phải đi Thiên Tân ký hợp đồng rồi, chuyện này không thể trì hoãn được."

"Đúng lúc này mà em còn đi?"

Hoắc Hằng bất lực nói: "Anh nghĩ em muốn đi sao, nhưng hợp đồng này phải giải quyết ngay kẻo Hoắc Thừa lại giở trò. Không thể để cha nghĩ em vì ở bên Tẫn Hoan mà bỏ bê chính sự được, như vậy chỉ làm cha càng phản cảm với Tẫn Hoan hơn mà thôi."

Hoắc Khiêm biết hắn nói có lý, chỉ đành hỏi: "Vậy bên Chu Tẫn Hoan thì làm sao?"

Hoắc Hằng vỗ vai Hoắc Khiêm, lại khoác vai anh hai: "Cho nên phải nhờ anh đây, ở lại trông chừng em dâu tương lai và cháu trai nhỏ của anh giúp em nhé."

Hoắc Khiêm nghe xong liền không chịu: "Em lại lôi anh vào làm gì? Thái độ của mẹ ba rõ ràng như vậy, cha lại không chịu nói rõ, em nghĩ chỉ dựa vào mỗi anh là có thể trấn được mẹ cả và anh cả được sao?"

"Em về nhà sẽ nói rõ chuyện này với cha trước. Thái độ của cha tuy chưa rõ ràng nhưng em tin ông ấy sẽ không làm tổn hại Tẫn Hoan, càng không để người khác làm tổn hại cháu nội của mình."

Hoắc Khiêm nhìn hắn một cái đầy ẩn ý: "Em chắc chắn vậy sao?"

Hoắc Hằng cong môi cười: "Đó là cha ruột của chúng ta, em hiểu tính ông ấy, ông ấy cũng hiểu em mà. Ông ấy sẽ không thật sự bỏ mặc cảm nhận của em đâu."

Nhìn sự tự tin chắc chắn trong mắt hắn, Hoắc Khiêm cũng không tiện nói thêm gì nữa. Từ nhỏ đến lớn, người được cha cưng chiều nhất quả thật luôn là Hoắc Hằng. Nếu không phải vì sự thiên vị quá mức của cha thì Hoắc Thừa cũng không làm ầm ĩ đến mức này. Chỉ là Hoắc Khiêm vẫn lo, cho dù cha không làm gì Chu Tẫn Hoan thì cũng không có nghĩa là sẽ chấp nhận anh.

Những lời này Hoắc Khiêm không nói ra. Hoắc Hằng sắp đi Thiên Tân rồi, y không muốn nói những lời khiến hắn bất an vào lúc này.

Hai người tách ra hành động, Hoắc Hằng về phòng thay đồ. Hơn hai mươi phút sau thì Hoắc Khiêm cùng Lý Thu mới bước vào. Lý Thu vừa thấy Hoắc Hằng thì đã trách hắn quá vội vàng, bệnh còn chưa khỏi hẳn đã lo đi làm việc.

"Mẹ, con thật sự không sao rồi, mẹ không tin thì xem này." Hoắc Hằng cúi đầu để Lý Thu sờ trán. Thấy tinh thần hắn khá hơn, Lý Thu cũng biết hợp đồng đó rất quan trọng nên không nói thêm gì, chỉ dặn hắn nhất định phải nghỉ ngơi nhiều, đừng cố quá mà mỏi mệt.

Hoắc Hằng không về thẳng mà hắn bảo Hoắc Khiêm đưa Lý Thu lên xe trước, còn mình lên lầu thêm một chuyến.

Lý Thu biết hắn muốn đi gặp Chu Tẫn Hoan, vốn không chịu cho đi. Hoắc Hằng dỗ bà, nói nếu bây giờ không gặp thì đi Thiên Tân rồi sẽ luôn lo lắng, ăn không ngon ngủ không yên, rất có thể lại sinh bệnh, hợp đồng cũng sẽ xảy ra vấn đề.

Hoắc Khiêm cũng đứng bên cạnh phụ họa, nói chỉ gặp nói vài câu dặn dò, sẽ không có chuyện gì đâu.

Lý Thu cũng hiểu chuyện này không thể giải quyết trong chốc lát, ngăn cản lúc này cũng không có nhiều ý nghĩa nên đành miễn cưỡng để hắn đi.

Hoắc Hằng quay lại phòng bệnh của Chu Tẫn Hoan, nói chuyện mình sắp đi Thiên Tân.

Chu Tẫn Hân đã về, đồ ăn sáng mua cho hắn cũng đặt trên bàn. Hoắc Hằng nói xong liền cầm lên ăn, còn Chu Tẫn Hoan lại đặt chiếc bánh bao thịt mới cắn vài miếng xuống, ánh mắt chất chứa lo lắng nhìn hắn.

"Anh đi mấy ngày?" Chu Tẫn Hoan chưa kịp nói thì Chu Tẫn Hân đã lên tiếng trước.

Hoắc Hằng đáp: "Nhanh nhất là hai ngày, chậm thì có thể thêm một ngày. Đừng lo, anh đã dặn anh hai của anh rồi, anh ấy sẽ ở lại đây trông chừng, sẽ không có chuyện gì đâu."

Chu Tẫn Hân không tin người nhà họ Hoắc, hừ lạnh một tiếng từ mũi, không nói gì nữa.

Hoắc Hằng lại nhìn Chu Tẫn Hoan: "Trước khi lên đây em đã gặp bác sĩ của anh rồi, bác sĩ nói tình hình của anh cơ bản đã ổn định. Bụng còn đau không?"

Chu Tẫn Hoan lắc đầu: "Anh không sao, em đừng lo."

Hoắc Hằng nắm tay anh: "Vốn dĩ nên đưa anh đi Thiên Tân cùng nhưng tình trạng của anh bây giờ không thích hợp đi xa. Anh cứ yên tâm ở bệnh viện chờ em về nhé. Hôm qua Hoắc Thừa làm ầm ĩ như vậy đã làm mọi chuyện đến tai cha em rồi nên chắc trong thời gian ngắn anh ta không dám làm bậy nữa đâu."

Chu Tẫn Hoan đan mười ngón tay với hắn, dù trong lòng rất không nỡ để hắn đi nhưng vẫn mỉm cười bảo hắn cứ yên tâm, mình sẽ cẩn thận.

Hoắc Hằng hôn anh một cái ngay trước mặt Chu Tẫn Hân. Nụ hôn bất ngờ này khiến mặt Chu Tẫn Hoan đỏ bừng, theo phản xạ liền nhìn về phía Chu Tẫn Hân.

Người em gái chín chắn sớm đó lại không có bất kỳ phản ứng không nên có nào, mắt không liếc sang bên, chỉ chăm chú nhìn đĩa đậu Hà Lan xào tỏi trong tay, miệng nhai rôm rốp, cũng không biết là có phát hiện hay không, dù sao thì nhìn cô ăn một cách rất tập trung.

Chu Tẫn Hoan thở phào nhẹ nhõm. Anh muốn tiễn Hoắc Hằng, Hoắc Hằng bảo anh ngồi yên đừng xuống nhưng anh vẫn kiên quyết đi tiễn. Chỉ là Lý Thu đang đợi trên xe dưới lầu nên anh không thể tiễn xuống dưới, chỉ có thể đi cùng Hoắc Hằng tới trước thang máy, lưu luyến nhìn hắn rời đi.

Về đến nhà, Lý Thu và Nguyên Minh vào phòng Hoắc Hằng giúp hắn sắp xếp hành lý mang theo mấy ngày tới. Hoắc Hằng gọi điện cho Vương Vĩnh Liên trước, nói một tiếng nữa sẽ đến đón rồi đi vào thư phòng sâu nhất ở tầng hai.

Tối qua Hoắc Anh Niên ngủ muộn nhưng khi Hoắc Hằng vào thì ông đã dậy, vừa mặc xong quần áo. Người hầu kính cẩn gọi một tiếng "cậu ba", Hoắc Hằng ra hiệu bảo cô ta ra ngoài trước.

Hoắc Anh Niên quay người lại, sắc mặt so với tối qua đã khá hơn nhiều. Hoắc Hằng trước tiên nói với ông chuyện hôm nay phải đi Thiên Tân ký hợp đồng, ông cũng dặn dò vài câu những điều cần chú ý khi ký. Nói xong, Hoắc Hằng nghiêm túc nhìn ông: "Cha, còn một chuyện con mong cha giúp."

Hoắc Anh Niên nâng chén trà hồng sâm người hầu vừa pha, uống một ngụm rồi mới nói: "Nói đi."

"Tính tình anh cả thế nào cha cũng biết, hôm qua anh ta suýt làm Tẫn Hoan và đứa nhỏ bị thương. Con lo anh ta vẫn sẽ gây bất lợi cho Tẫn Hoan, mấy ngày này cha có thể giúp con chăm sóc Tẫn Hoan được không cha?"

Hoắc Hằng nói rất thản nhiên như thể hoàn toàn không sợ Hoắc Anh Niên lại nổi giận.

Hoắc Anh Niên liếc hắn một cái không lộ cảm xúc: "Nếu ta không đồng ý thì sao?"

"Cha, thật ra con hoàn toàn có thể thuê người bảo vệ Tẫn Hoan. Nhưng nếu thật sự phải đi đến bước đó thì cha cũng sẽ càng thất vọng hơn. Con vẫn nói câu đó, bây giờ muốn cha chấp nhận Tẫn Hoan là rất khó nhưng đứa trẻ là vô tội. Nó là trưởng tôn đầu tiên của nhà họ Hoắc chúng ta, chẳng lẽ cha thật sự nỡ nhìn anh cả làm tổn hại cháu nội của mình sao?" Hoắc Hằng ngồi xuống bên cạnh Hoắc Anh Niên, thái độ vô cùng chân thành.

Hoắc Anh Niên nhàn nhạt nói: "Con chắc chắn là cháu trai sao?"

Hoắc Hằng tự tin cười: "Cho dù thai này không phải nhưng con và Tẫn Hoan còn trẻ, còn lo gì không chờ được sao?"

Hoắc Anh Niên không nói nữa, tiếp tục nâng chén trà hồng sâm, thổi hơi nóng nổi trên mặt trà. Nước trà phản chiếu đôi mắt ông nhưng vì bị thổi mờ nên không nhìn rõ trong đôi mắt đó đang nghĩ gì.

Hoắc Hằng tiếp tục nói: "Con đã nhờ anh hai trông chừng ở bệnh viện rồi nhưng con sợ anh ấy một mình không kham nổi nên vẫn phải nhờ cha giúp. Cha, có chuyện gì đợi con về rồi từ từ nói, được không?"

Hoắc Anh Niên đặt chén xuống, cuối cùng cũng ngẩng mắt lên nhìn thẳng Hoắc Hằng. Hoắc Hằng nói với giọng thương lượng nhưng ánh mắt lại rất kiên định, dù bị Hoắc Anh Niên nhìn như vậy cũng không hề lùi bước.

Mi mắt Hoắc Anh Niên khẽ động, không nói rõ đó là cảm giác gì. Đúng lúc này quản gia gõ cửa, nói bữa sáng đã chuẩn bị xong.

Ông bảo quản gia mang vào. Đợi đồ ăn bày xong liền gọi Hoắc Hằng ngồi xuống ăn cùng. Trong lúc ăn, ông không nhắc lại chuyện Chu Tẫn Hoan, mà Hoắc Hằng cũng không nói gì thêm. Hai cha con ngầm hiểu, mỗi người cầm một tờ Nhật báo Bắc Bình hôm nay, thỉnh thoảng bàn vài câu thời sự.

Nửa tiếng sau, Nguyên Minh tới nhắc Hoắc Hằng đến giờ phải đi rồi.

Hoắc Hằng đứng dậy, dùng khăn ướt lau miệng: "À đúng rồi, hôm qua bác sĩ đã làm chụp chiếu cho Tẫn Hoan, báo cáo phải một tuần nữa mới có. Đến lúc đó con sẽ mang về cho cha và mẹ xem."

Loại thiết bị y tế nhập từ nước ngoài này chỉ mới thịnh hành trong mấy năm gần đây, nói là có thể nhìn thấy hình ảnh trong bụng. Nhưng hình ảnh rất mờ, chỉ nhìn được đại khái, mà chụp một tấm thì đắt vô cùng nên vẫn chưa phổ biến trong các gia đình bình thường. Thứ này Hoắc Anh Niên cũng có nghe qua. Ông không trả lời mà vẫn nhìn tờ báo trong tay.

Thái độ như vậy lại không khiến Hoắc Hằng lo lắng. Đợi Hoắc Hằng bước ra khỏi phòng, ông mới rời mắt khỏi tờ báo, trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc mới thức dậy, bầu trời còn phủ đầy mây đen, vậy mà lúc này đã có ánh nắng lưa thưa lọt qua tầng mây, còn mơ hồ nghe thấy tiếng chim hót bên ngoài.

Hoắc Anh Niên đặt tờ báo xuống, ngồi một lát rồi gọi quản gia tới, bảo ông sắp xếp xe, mình muốn ra ngoài một chuyến.

Quản gia nói trưa nay bà hai sẽ từ nhà mẹ đẻ trở về, hỏi ông có về ăn cơm không.

Hoắc Anh Niên liếc nhìn đồng hồ treo tường. Từ nhà đến bệnh viện đi về mất một tiếng, cộng thêm thời gian ông nói chuyện với Chu Tẫn Hoan thì hẳn là vẫn kịp về ăn bữa trưa.

Trước Tiếp