Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 69

Trước Tiếp

🐷Edit: Win🐰

Chu Tẫn Hân ngủ không sâu, vừa gọi đã tỉnh dậy ngay, lập tức mang giày đi sang xem xảy ra chuyện gì.

Ý thức của Hoắc Hằng vẫn còn, chỉ là đầu choáng dữ dội mà lại không có sức, mệt mỏi dựa vào vai Chu Tẫn Hoan không nhúc nhích.

Chu Tẫn Hân chưa từng thấy hắn như vậy, vừa mở cửa liền ra ngoài gọi Nguyên Minh và Nguyên Thanh. Đúng lúc bác sĩ cũng tới kiểm tra cho Hoắc Hằng một chút thì phát hiện hắn quả thật đang bị sốt cao.

Bác sĩ muốn đưa Hoắc Hằng ra ngoài điều trị, Nguyên Minh và Nguyên Thanh liền mỗi người một bên đỡ Hoắc Hằng lên. Chu Tẫn Hoan không yên tâm, cứ nhất định phải đi theo nên Chu Tẫn Hân đành phải đi cùng anh, để ý dưới chân cho anh.

Triệu chứng của Hoắc Hằng phát ra khá gấp, đến phòng cấp cứu thì Chu Tẫn Hoan không vào được, ngay cả Nguyên Minh và Nguyên Thanh cũng bị đuổi ra ngoài. Lúc này Nguyên Minh mới nhớ ra hỏi rốt cuộc là chuyện gì, Hoắc Hằng đang yên đang lành sao đột nhiên lại sốt.

Chu Tẫn Hoan cũng không biết nguyên nhân, trong lòng anh rối bời, lo lắng nhìn chằm chằm phòng cấp cứu. Chu Tẫn Hân ở bên cạnh an ủi anh, bảo anh ngồi xuống chờ một lát.

Nguyên Minh nghĩ hiện tại không có người nhà họ Hoắc ở đây thì không ổn, liền bảo Nguyên Thanh đi gọi điện mời Hoắc Khiêm tới, còn mình thì ở lại đây trông nom.

Nguyên Thanh chạy tới quầy y tá mượn điện thoại gọi về nhà họ Hoắc ngay.

Lúc này đã gần ba giờ sáng nhưng người nhà họ Hoắc lại không có mấy ai thật sự ngủ được. Hoắc Hằng phát sốt còn chạy ra ngoài, cũng không nói đi đâu làm Lý Thu lo lắng đứng ngồi không yên, lại không dám làm kinh động đến Hoắc Anh Niên. Đang nghĩ hay là sang phòng Hoắc Khiêm hỏi thử thì thấy người hầu chạy lên lầu, gõ cửa phòng Hoắc Khiêm bảo anh nghe điện thoại.

Hoắc Khiêm mặc áo ngủ, vừa ra liền thấy Lý Thu mắt đỏ đứng ở chiếu nghỉ cầu thang. Y đi tới hỏi xảy ra chuyện gì thì Lý Thu nói Hoắc Hằng sốt rồi nhưng không thấy người đâu. Hoắc Khiêm sững lại, lập tức nghĩ tới bệnh viện.

Nửa đêm thế này, có thể khiến Hoắc Hằng đang sốt vẫn còn nghĩ tới việc chạy ra ngoài thì chỉ có thể là Chu Tẫn Hoan mà thôi.

Hoắc Khiêm bảo Lý Thu đừng lo, trước tiên xuống lầu nghe điện thoại. Lời của Nguyên Thanh quả nhiên xác nhận suy đoán của y. Hoắc Khiêm nói với Lý Thu rằng Hoắc Hằng đang ở bệnh viện, Lý Thu lo lắng đến mức lập tức muốn đi. Hoắc Khiêm nói sẽ lái xe đưa bà, bảo bà về phòng mặc thêm áo, còn mình cũng đi thay một bộ quần áo ra ngoài.

Nguyên Thanh đợi ở cổng lớn bệnh viện hơn nửa tiếng, cuối cùng cũng đợi được xe của Hoắc Khiêm. Hoắc Khiêm hỏi tình hình thế nào thì cậu ta nói tình trạng của Hoắc Hằng đã ổn định, đang ngủ trong phòng bệnh, có Chu Tẫn Hoan ở bên cạnh rồi.

Trái tim treo lơ lửng suốt dọc đường của Lý Thu cuối cùng cũng hạ xuống nhưng bà vẫn không dám chậm trễ, vội vàng bước đến phòng bệnh của Hoắc Hằng.

Hoắc Hằng là do làm việc quá sức dẫn tới sốt, triệu chứng phát ra gấp, còn bị cảm nhẹ nên không thích hợp có người nằm cùng. Huống chi Chu Tẫn Ho Hoan vẫn đang mang thai, tình trạng của bản thân anh cũng mới vừa ổn định lại.

Nhưng Chu Tẫn Hoan kiên quyết muốn ở lại, bác sĩ cũng không còn cách nào khác hơn là đành đưa cho anh một chiếc khẩu trang vải, bảo anh đeo vào không được tháo ra.

Chu Tẫn Hoan đuổi Chu Tẫn Hân về ngủ, kiên quyết không cho cô cùng vào trong. Cô đành cùng Nguyên Minh ngồi chờ bên ngoài phòng bệnh, cho đến khi nhìn thấy Hoắc Khiêm và Lý Thu tới.

Nguyên Minh đứng dậy ra đón, còn Chu Tẫn Hân thì lạnh mặt, chỉ liếc nhìn một cái rồi nhắm mắt giả vờ ngủ.

Hoắc Khiêm đã từng lĩnh giáo tính khí của cô, vì vậy trực tiếp hỏi chuyện Nguyên Minh. Nguyên Minh cũng nói Chu Tẫn Hoan đang ở bên trong chăm sóc, cậu ba đã không còn gì đáng ngại.

Lý Thu phải vào xem thì mới yên tâm nhưng cửa vừa mở ra bà lại thấy khó chịu.

Hoắc Hằng đang ngủ trên giường, bên giường có một người trẻ tuổi mặc đồ bệnh nhân ngồi đó, hai người mười ngón tay đan chặt vào nhau. Người trẻ ấy đeo khẩu trang vải, chỉ lộ ra một đôi mắt thanh tú, ánh mắt có phần kinh ngạc nhìn về phía bà.

Lý Thu lập tức đoán ra người này chính là Chu Tẫn Hoan.

Nghĩ đến việc Hoắc Hằng vì gặp Chu Tẫn Hoan mà ngay cả sốt cũng không màng, bà liền tức không chịu nổi, chỉ vào Chu Tẫn Hoan rồi nói với Nguyên Minh và Nguyên Thanh: "Kéo cậu ta ra ngoài cho tôi!"

Nguyên Minh và Nguyên Thanh đồng loạt sững người, hiển nhiên không dám thật sự làm như vậy, cả hai cùng nhìn Hoắc Khiêm cầu cứu.
Hoắc Khiêm cũng cảm thấy làm vậy không ổn, nhẹ giọng khuyên can: "Mẹ ba đừng tức giận, để Tẫn Hoan ở đây bầu bạn, bệnh của em ba cũng có thể khỏi nhanh hơn, chúng ta vẫn nên xem trước tình trạng của em ba thế nào đã."

Được y nhắc như vậy, Lý Thu mới dồn sự chú ý sang Hoắc Hằng, đi qua xem tình hình của hắn ra sao.
Chu Tẫn Hoan ngồi ở phía bên kia giường vốn không ảnh hưởng nhưng anh vẫn đứng dậy nhường chỗ, tránh để Lý Thu lại nổi giận.

Hoắc Hằng đã ngủ rồi, Lý Thu sờ lên khuôn mặt vẫn còn hơi nóng của hắn, đau lòng đến mức không biết nói gì cho phải. Hoắc Khiêm bảo Nguyên Minh ở lại đây trông chừng, ra hiệu cho Chu Tẫn Hoan ra ngoài trước.

Chu Tẫn Hoan không nỡ rời đi nhưng anh đã hiểu Lý Thu chính là mẹ của Hoắc Hằng, bản thân anh quả thật không thể tiếp tục ở lại bên trong làm chướng mắt nữa.

Sau khi ra ngoài, anh liền chủ động hỏi tình hình trong nhà họ Hoắc hiện giờ thế nào.

Hoắc Khiêm kể cho anh nghe toàn bộ những chuyện xảy ra tối nay. Nghe Hoắc Hằng vì mình mà gánh áp lực từ cả gia đình, anh liền cảm thấy trong lòng khó chịu vô cùng, nhất thời cũng không biết nên nói gì.

Hoắc Khiêm thấy sắc mặt anh không tốt thì bảo anh đừng lo, nói cha bọn họ không phải người hồ đồ, nếu không cũng sẽ không liếc mắt một cái đã nhìn thấu chuyện Hoắc Thừa giả vờ bị thương nặng.

Chu Tẫn Hân cũng an ủi anh nhưng anh giống như không nghe lọt tai, cúi đầu không có phản ứng gì.

Hoắc Khiêm biết anh nhất định không thể yên tâm nhưng Lý Thu đêm nay cũng sẽ không rời đi, cứ kéo dài thế này không phải cách nên liền để Chu Tẫn Hân đưa Chu Tẫn Hoan về phòng bệnh nghỉ ngơi trước. Nhưng Chu Tẫn Hoan vẫn không chịu, nói muốn ở đây chờ Hoắc Hằng tỉnh lại.

Hoắc Khiêm sau khi tham dự vào một loạt chuyện giữa bọn họ thì cũng đã nhìn ra tình cảm anh dành cho Hoắc Hằng là thật, thái độ và giọng điệu đối với anh cũng dịu đi rất nhiều. Thấy anh cố chấp không chịu nghe, Hoắc Khiêm liền lấy chuyện đứa bé ra khuyên anh, nói nếu anh cứ lao lực như vậy, lỡ như đứa bé có chuyện gì thì Hoắc Hằng sẽ càng đau lòng hơn.

Chiêu này quả nhiên có tác dụng, Chu Tẫn Hoan lúc này mới chịu quay về phòng bệnh nhưng vẫn dặn y có chuyện gì nhất định phải lập tức báo cho mình biết.

Hoắc Khiêm bảo anh yên tâm nghỉ ngơi, còn mình sẽ trông chừng bên này.

Kết quả vừa trông là trông tới sáng. Hoắc Khiêm đứng trong cửa an toàn ở cuối hành lang hút gần nửa bao thuốc để chống lại cơn buồn ngủ, lại bảo Nguyên Thanh khi đi mua bữa sáng thì mang cà phê về cho mình.

Chỉ là Nguyên Thanh còn chưa quay lại thì Hoắc Hằng đã tỉnh trước.

Lý Thu nằm gục bên giường Hoắc Hằng ngủ, Nguyên Minh cũng dựa vào góc tường gà gật. Khi Hoắc Hằng tỉnh lại, bên ngoài cửa sổ đã sáng to nhưng hôm nay trời âm u, không có chút ánh nắng nào.

Tối qua bác sĩ tiêm cho hắn một mũi hạ sốt khiến hắn ngủ rất say, cả đêm không tỉnh lần nào. Trạng thái tinh thần bây giờ tốt hơn trước khi ngủ nhiều, người cũng tỉnh táo hơn.
Hắn nhìn quanh phòng bệnh rồi lại nhìn Lý Thu đang nằm bên giường, ký ức của tối qua dần dần quay trở lại trong đầu. Rõ ràng hắn nhớ mình tới tìm Chu Tẫn Hoan, sau đó vì đầu quá choáng nên không chống đỡ nổi rồi sau đó thì sao nữa nhỉ?

Tẫn Hoan của hắn đâu rồi?

Hoắc Hằng dùng mu bàn tay thử nhiệt độ trán mình, cơn sốt gần như đã lui. Hắn nhẹ tay nhẹ chân xuống giường, cầm chiếc chăn mỏng trên ghế đắp lên người Lý Thu rồi lại khoác áo ngoài của mình lên, lặng lẽ ra khỏi phòng bệnh.

Hoắc Khiêm đứng trước cửa sổ ở cuối hành lang, đang quay mặt ra ngoài làm vài động tác giãn người đơn giản. Hoắc Hằng đi tới vỗ vai y, y quay đầu lại nhìn, kinh ngạc nói: "Sao em tỉnh rồi? Hết sốt chưa?"

"Em không sao rồi. Tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao mẹ em lại tới? Tẫn Hoan đâu?" Hoắc Hằng hỏi.

"Em còn nói nữa! Sốt mà không ở nhà nghỉ ngơi, cứ thế không nói tiếng nào đã chạy tới bệnh viện làm mẹ ba sợ muốn chết. May mà em không sao, nếu không mẹ ba lại trút giận lên Chu Tẫn Hoan rồi." Hoắc Khiêm bất mãn nói.

Nói xong lại liếc nhìn phía sau Hoắc Hằng: "Mẹ ba còn chưa tỉnh à?"

Hoắc Hằng gật đầu: "Tẫn Hoan ở phòng bệnh của em ấy sao?"

Hoắc Khiêm đáp: "Ừ. Em muốn qua đó à?"

Hoắc Hằng đáp một tiếng. Hoắc Khiêm cũng không ngăn mà chỉ nhắc một câu: "Em xem xong thì mau quay lại kẻo mẹ em tỉnh dậy không thấy em, lại sang chỗ Chu Tẫn Hoan gây chuyện."

Bước chân Hoắc Hằng khựng lại, nhíu mày hỏi: "Tối qua mẹ em làm khó anh ấy rồi à?"

Hoắc Khiêm thở dài: "Cũng may, anh khuyên được rồi. Nhưng nhìn là biết mẹ ba thật sự không thích cậu ấy. À đúng rồi, tối qua em nói chuyện với cha thế nào?"

"Cha nói sẽ cân nhắc. Em không nói với anh nữa, em đi xem anh ấy trước." Hoắc Hằng nôn nóng muốn gặp Chu Tẫn Hoan, sợ Hoắc Khiêm lại giữ mình lại, lời còn chưa nói xong đã đi rồi.

Phòng bệnh của Chu Tẫn Hoan ở trên lầu. Hoắc Hằng không đợi thang máy mà đi theo lối thoát hiểm lên hai tầng, tới trước cửa phòng bệnh của Chu Tẫn Hoan thì trực tiếp bước vào.

Trong phòng bệnh rất yên tĩnh. Chu Tẫn Hân vẫn ngủ trên chiếc giường ở góc, chăn trùm kín đầu không nhúc nhích. Hắn nhẹ tay nhẹ chân đi tới bên giường, giống như tối qua muốn xem người quay lưng về phía mình ngủ thế nào, không ngờ người kia lại đột nhiên xoay người lại.

Hoắc Hằng sững ra, một gương mặt rõ ràng thiếu ngủ đập vào mắt hắn. Da Chu Tẫn Hoan trắng, thức trắng một đêm không ngủ khiến quầng thâm dưới mắt hiện ra rất rõ. Nhưng khi nhìn thấy Hoắc Hằng, vẻ mệt mỏi trên mặt anh lập tức tan biến, lập tức muốn ngồi dậy.

Hoắc Hằng vội ngồi xuống, đỡ anh cẩn thận tựa vào đầu giường. Sau đó liền thấy anh sờ trán mình, lo lắng hỏi: "Sao em lại lên đây? Cảm thấy thế nào? Còn choáng đầu không?"

Hoắc Hằng nghiêng người tới trước, hôn lên môi anh một cái, cười nói: "Không sao rồi. Tối qua có phải dọa anh sợ lắm không? Nhìn anh tiều tụy thế này, đừng nói với em là anh thức cả đêm đấy nhé."

Thấy thần sắc Hoắc Hằng nhẹ nhõm hơn, đã có thể đùa giỡn làm Chu Tẫn Hoan cũng thở phào, hai tay vòng qua nách Hoắc Hằng ôm lấy hắn, áp mặt lên vai hắn: "Em chưa tỉnh thì làm sao mà anh ngủ được."

Hoắc Hằng nhẹ nhàng vuốt lưng anh, giọng nói dịu dàng lại xót xa: "Ngốc quá, em chỉ là quá mệt nên sốt một chút thôi, đâu phải bệnh không chữa được, cần gì anh phải lo..."

Hắn còn chưa nói xong, Chu Tẫn Hoan đã ngẩng đầu lên, vội vàng che miệng hắn: "Đừng nói những lời như vậy!"

Dáng vẻ Chu Tẫn Hoan có chút tủi thân, bất an trong mắt anh như một hồ nước trong lay động, nhìn đến mức Hoắc Hằng vô cùng thỏa mãn. Hắn nắm tay anh đặt lên môi mình rồi hôn một cái: "Yên tâm, em sắp làm cha rồi, sau này sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, không để anh và con phải lo lắng nữa đâu."

Chu Tẫn Hoan gật đầu, lại tựa về vai Hoắc Hằng, nói: "Dì còn ở dưới lầu sao?"

"Ừ, bà ấy còn đang ngủ. Tối qua bà ấy có làm khó anh không?"

"Không có, bà ấy chỉ sợ em xảy ra chuyện thôi."

Hoắc Hằng biết anh là không muốn mình lo lắng nên không nói thật. Nhưng chuyện này vốn dĩ là điều mình phải đối mặt nên Hoắc Hằng không định nói nhiều khiến anh bất an, liền nhẹ nhàng nói: "Thật ra em đã nói rõ với cha rồi. Cha em không phải người không nói lý, ông ấy hứa sẽ cân nhắc. Chỉ cần bên cha không có vấn đề thì mẹ em cũng không cản được."

Chu Tẫn Hoan trầm mặc một lúc nhưng suy nghĩ lại theo lời Hoắc Hằng mà nhớ tới một đoạn quá khứ.

Anh từng gặp Hoắc Anh Niên hai lần. Một lần là lúc đang ăn cơm với Hoắc Thừa ngoài phố thì tình cờ gặp, còn một lần là sau khi anh đồng ý lời cầu hôn của Hoắc Thừa, hai bên gia đình cùng ăn một bữa cơm.

Khi đó anh mới hơn hai mươi tuổi, bất luận là dung mạo, dáng người hay danh tiếng tài hoa đều thuộc hàng nổi bật ở Bắc Bình, đúng vào độ tuổi khí thế bừng bừng nhất, sao có thể vì gặp cha của Hoắc Thừa mà tỏ ra sợ sệt được.

Anh biết mấy năm đó mình kiêu ngạo, tính tình cũng không tốt nên không biết ấn tượng của Hoắc Anh Niên về mình có phải rất kém hay không.

Anh siết chặt vòng tay, không để giữa mình và Hoắc Hằng có lấy một khe hở. Cho dù tối qua anh không có mặt thì anh cũng rất rõ Hoắc Hằng phải đối mặt với áp lực thế nào. Hoắc Thừa sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bọn họ, mẹ của Hoắc Hằng cũng sẽ không đồng ý...

Bọn họ thật sự có thể ở bên nhau sao?

Càng nghĩ, trong lòng anh càng khó chịu. Hoắc Hằng cảm nhận được cảm xúc của anh không đúng, liền bảo anh buông mình ra. Quả nhiên thấy khóe mắt anh đỏ lên, quay đầu đi tránh ánh nhìn của hắn.

Hoắc Hằng cũng không bắt anh quay lại mà cởi hai chiếc cúc áo gần bụng anh, đưa tay vào.

Bàn tay ấm áp dày dặn kia dừng trên bụng dưới, từng chút một v**t v*. Sự đụng chạm dịu dàng ấy khiến anh không hiểu sao lại thả lỏng và an tâm. Nhưng Hoắc Hằng còn nhìn anh chằm chằm, nhìn đến mức mặt anh nóng lên, một cảm giác rạo rực trỗi dậy trong lòng, rất muốn Hoắc Hằng chạm vào nhiều hơn nữa.

Anh quay mặt lại, ánh mắt như vô tình lướt qua đôi môi Hoắc Hằng. Hoắc Hằng dường như không phát hiện, vẫn dịu dàng nhìn anh, ý cười nơi khóe môi như cái móc nhỏ cào vào lòng anh. Anh bị nhìn đến không chịu nổi, cuối cùng đè sau đầu Hoắc Hằng kéo tới, chủ động hôn lên người trong lòng mình.

Hoắc Hằng có chút kinh ngạc nhưng không động, cứ mở mắt như vậy, ở khoảng cách gần đến cực hạn nhìn hàng mi run rẩy của anh, cảm nhận động tác vụng về mà gấp gáp của anh.

Chu Tẫn Hoan như vậy thật khiến người ta thương yêu. Dù không nỡ cắt ngang sự chủ động của anh nhưng Hoắc Hằng vẫn bị anh câu dẫn đến mất kiểm soát, ôm anh nằm xuống, giành lại thế chủ động, bắt đầu nhóm lửa trên người anh.

Anh thất thần nhìn trần nhà, hoàn toàn quên mất chuyện Chu Tẫn Hân còn đang ngủ trong phòng, trong đầu chỉ toàn là muốn Hoắc Hằng để lại nhiều dấu vết chứng minh hơn nữa trên người mình.

Sự thân mật đêm đó tuy có đứa bé nhưng anh lại say đến mức không nhớ rõ chi tiết.

Anh muốn lại một lần nữa cảm nhận sự tốt đẹp khi ấy. Anh muốn Hoắc Hằng lại vì anh mà quên mình. Anh muốn tỉnh táo cảm nhận những chuyện giữa bọn họ, thứ vừa khó nói thành lời nhất nhưng cũng khiến người ta rung động và quấn quýt nhất.

Anh vòng tay qua cổ Hoắc Hằng, kéo tay hắn đặt lên ngực mình.
Hoắc Hằng chiều theo anh nhưng khi cảm nhận được sự thay đổi nơi đầu ngón tay thì đột nhiên dừng lại. Ở khoảng cách gần đến cực hạn, hắn nói với anh: "Em quên nói với anh một chuyện."

Anh đang chìm trong ý nghĩ nóng bỏng, đôi mắt đều ướt đẫm, chỉ có thể th* d*c hỏi: "Chuyện gì?"

Hoắc Hằng cười ranh mãnh: "Lần trước bác sĩ nói với em những điều cần chú ý trong thời kỳ mang thai của anh. Ông ấy nói đến khoảng bốn năm tháng thì anh sẽ bắt đầu đau và căng ngực. Em hỏi ông ấy vậy phải làm sao, ông ấy nói là phải thông, phải thông như thế này này."

Trước Tiếp