Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Kể từ khi Hoắc Hằng bắt đầu nở mày nở mặt trước Hoắc Anh Niên, những lời này vẫn luôn bị Hoắc Thừa đè nén trong lòng. Trước đây chưa nói ra là vì Dương Quyên Lan dặn gã đừng hành động khinh suất nhưng gần đây Hoắc Hằng liên tiếp khiến gã tức giận, không chỉ khiến địa vị của gã, trưởng tử trong nhà ngày càng sa sút mà còn dám nhòm ngó thứ mà gã không cần nữa. Hết lần này đến lần khác, sự việc bị làm lớn đến mức người hầu cũng đứng xem cười cợt, vậy mà Hoắc Anh Niên vẫn còn nghĩ đến việc thiên vị Hoắc Hằng. Nếu còn nhẫn nhịn cơn tức này nữa thì thật sự sẽ làm gã nghẹn chết mất!
Hoắc Thừa vừa mắng như vậy, Hoắc Khiêm liền vội vàng nhìn sang Hoắc Anh Niên. Cha của bọn họ quả nhiên lại bị chọc giận đến mặt đỏ phừng phừng, ông chộp lấy chén trà trên bàn rồi ném về phía chân Hoắc Thừa.
"Choang" một tiếng vang lên, mảnh vỡ lại một lần nữa văng tứ tung làm Hoắc Thừa giật mình lùi lại hai bước nhưng ống quần vẫn bị nước trà nóng làm ướt.
Hoắc Anh Niên không muốn nghe từ miệng gã những lời còn khó nghe hơn nữa, liền chỉ tay ra cửa mà mắng giận dữ: "Cút ra ngoài cho ta!"
Hoắc Thừa bị mắng đến mức chẳng còn chút thể diện nào, lúc này cơn giận cũng xộc thẳng lên đầu, hoàn toàn mất kiểm soát nhưng chưa kịp nói ra những lời còn khó nghe hơn thì Hoắc Khiêm đã nhanh hơn một bước vòng ra phía sau, bịt miệng gã lại rồi kéo ra ngoài.
Hoắc Thừa kích động đến mức ngay cả Hoắc Khiêm cũng muốn đánh, kết quả lại bị Hoắc Khiêm ghé tai nhắc nhở: "Anh cả, nếu anh còn làm loạn thế này, cha chắc chắn sẽ bị tức đến mức phải vào bệnh viện! Đến lúc đó có lý hay không thì cũng đều là lỗi của anh cả, chi bằng đợi đến ngày mai bình tĩnh lại rồi hãy nói!"
Lời nhắc nhở gay gắt của Hoắc Khiêm cuối cùng cũng khiến Hoắc Thừa nhìn rõ gân xanh trên trán Hoắc Anh Niên đã nổi cả lên. Tuổi của Hoắc Anh Niên đã cao, quả thật không chịu nổi k*ch th*ch như vậy nhưng oán khí trong lòng gã vẫn không sao nuốt trôi được, làm sao cam tâm bị Hoắc Khiêm lôi ra ngoài trong bộ dạng mất mặt như thế này?
Gã dùng sức đẩy Hoắc Khiêm ra, giật kéo cổ áo, ánh mắt như dao khoét liếc Hoắc Hằng một cái rồi mới đi ra ngoài.
Hoắc Hằng bảo Hoắc Khiêm cũng về phòng nghỉ ngơi, để mình nói chuyện riêng với Hoắc Anh Niên. Hoắc Khiêm không yên tâm nhưng Hoắc Hằng kiên quyết nên y cũng chỉ đành rời đi trước.
Hoắc Hằng đóng cửa lại, quay về bên cạnh Hoắc Anh Niên, nhẹ nhàng vuốt lưng ông nói: "Cha, cha bình tĩnh lại trước đã. Chuyện này là lỗi của con, con khiến cha phải chịu tức giận, còn liên lụy mẹ con lại bị người ta nói ra nói vào."
Nhìn đứa con trai lớn khiến người ta đau đầu đã đi ra ngoài, Hoắc Anh Niên mới cảm thấy lồng ngực hơi thông suốt hơn một chút. Ông trừng mắt nhìn Hoắc Hằng, Hoắc Hằng lúc này so với khi nãy quả thật hiểu chuyện hơn nhiều, dáng vẻ cúi mày thuận mắt cũng thật sự là đang nhận lỗi.
Hoắc Anh Niên tuy được hắn đỡ ngồi xuống nhưng giọng nói vẫn nghiêm khắc: "Con còn biết mình sai sao? Vừa rồi con hoàn toàn không chịu nhường nhịn chút nào, con làm mẹ cả con tức đến mức nào rồi?"
"Cha, cha đâu phải không biết từ nhỏ mẹ cả đã không vừa mắt con. Chỉ cần con có một chút sai sót là bà ấy sẽ loan truyền cho cả nhà đều biết, chỉ mong cha nặng tay phạt con thì mới hả dạ."
Trong lòng Hoắc Hằng cũng đang dồn nén lửa giận. Lúc này không còn người ngoài, hắn cũng không cần tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
Hoắc Anh Niên sao lại không biết từ nhỏ hắn đã chịu không ít ấm ức chứ. Nhưng vì Dương Quyên Lan là chính thất, ông cũng không thể thật sự mặc kệ thể diện của Dương Quyên Lan và Hoắc Thừa nên chỉ có thể âm thầm cưng chiều Hoắc Hằng nhiều hơn một chút.
Chỉ là chuyện lần này có liên quan quá lớn, không thể để Hoắc Hằng tiếp tục qua loa cho xong nhưng ông cũng không phải người không hỏi rõ nguyên do đã trách phạt, vì vậy nghiêm giọng nói:
"Con nói rõ cho cha nghe, con đã tiếp xúc với Chu Tẫn Hoan như thế nào?"
Hoắc Hằng chính là đang chờ ông hỏi câu này, lập tức từ đầu đến cuối khai báo không sót điều gì.
Hoắc Anh Niên lắng nghe cẩn thận. Khi biết Hoắc Hằng vậy mà lại che giấu thân phận để tiếp cận Chu Tẫn Hoan, ông liền cau mày. Sau đó nghe nói Chu Tẫn Hoan hiểu lầm Hoắc Hằng muốn cưới Hoàng Hiểu Hiểu, lại không nói một lời mà từ bỏ, còn trốn đến Thiên Tân khiến sự nghi ngờ giữa hàng mày của ông càng sâu hơn.
Chu Tẫn Hoan bị chính con trai ông lừa dối liên tiếp hai lần, vậy mà vẫn có thể tha thứ ư?
Hoắc Anh Niên làm ăn buôn bán cả đời, ông tin rằng bản tính con người có thiện cũng có ác nhưng một người sau khi trải qua cú đả kích mất đi tất cả, thật sự có thể buông bỏ nhẹ nhàng như vậy sao?
Chu Tẫn Hoan đối với nhà họ Hoắc thật sự không có một chút oán hận nào sao?
Còn có một điểm khiến người ta khó hiểu nhất, chính là năm đó Chu Tẫn Hoan rõ ràng đã bị chẩn đoán là không thể sinh con, vậy tại sao bây giờ lại có thể mang thai được?
Xoay chiếc ban chỉ ngọc bích xanh trên ngón cái, Hoắc Anh Niên trầm mặt hỏi: "Đứa trẻ thật sự là của con?"
Hoắc Hằng từng có tiền lệ với Hoàng Hiểu Hiểu, hắn cũng sợ Hoắc Anh Niên thật sự nghi ngờ mình nên vội vàng nói: "Là của con. Bác sĩ đã chẩn đoán rồi, số tuần của đứa bé và thời gian con với anh ấy... gần như trùng khớp."
Nói đến chuyện đó Hoắc Hằng có chút lúng túng, nhưng hắn vẫn tiếp tục: "Còn chuyện này nữa, rốt cuộc năm đó là thế nào? Tại sao bác sĩ do con mời lại nói chấn thương eo lưng của Tẫn Hoan không ảnh hưởng đến khả năng sinh con?"
Hoắc Anh Niên thu lại ánh nhìn, nhìn chiếc đế lót cốc hình hoa mai đan bằng mây tre trên bàn trà mà không trả lời.
Vụ hỏa hoạn năm đó xảy ra quá đột ngột, lại là cháy ban đêm, ông cũng là sáng hôm sau mới biết. Khi ấy Hoắc Thừa đã lấy lý do Chu Tẫn Hoan không thể sinh con để hủy hôn rồi. Nghĩ lại thì kết luận đó không phải do Hoắc Thừa sắp đặt thì cũng là do Dương Quyên Lan.
Hoắc Anh Niên xoa mắt một cái, chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Ông vẫn luôn biết Dương Quyên Lan rất bao che Hoắc Thừa. Bất kể Hoắc Thừa phạm lỗi gì bà ta cũng sẽ xen vào giải quyết. Chỉ là trước kia đều là những chuyện nhỏ không đau không ngứa, ai ngờ bọn họ lại có thể làm ra chuyện như vậy.
Thấy Hoắc Anh Niên cúi mắt không nói lời nào, Hoắc Hằng lại nói:
"Cha, con biết trong chốc lát cha rất khó chấp nhận nhưng con thật sự không phải bốc đồng. Con thích Tẫn Hoan là sau khi đã suy nghĩ rất kỹ càng rồi. Con cũng biết thân phận của anh ấy nhạy cảm, mẹ cả và Hoắc Thừa sẽ rất khó xử nhưng năm đó chính bọn họ là người bỏ rơi Tẫn Hoan trước. Hoắc Thừa còn làm đến mức tuyệt tình như vậy. Có thể cha không biết hai năm nay Tẫn Hoan sống khổ thế nào nhưng anh ấy không mang lòng oán hận, rất cố gắng kiếm tiền sinh sống, còn chăm sóc thật tốt cho người em gái duy nhất của mình."
"Một người như vậy thì có lỗi gì đâu chứ?"
Cảm xúc của Hoắc Hằng có phần kích động. Trước mặt Hoắc Anh Niên, hắn liên tục gọi thẳng tên Hoắc Thừa, ngay cả một tiếng anh cả hắn cũng không chịu gọi, chỉ vì hắn nhớ đến Chu Tẫn Hoan vẫn đang nằm trong bệnh viện chờ mình.
Thật ra hắn hoàn toàn không muốn ở lại trong nhà lãng phí thời gian. Hắn rất muốn lập tức quay lại bệnh viện, ở bên cạnh Chu Tẫn Hoan. Hắn còn chưa kịp cảm nhận niềm vui lần đầu làm cha, hắn còn rất nhiều lời muốn nói với Chu Tẫn Hoan mà.
Trong lòng hắn nghẹn đến khó chịu, chỉ có thể dùng sức nuốt xuống, nuốt cả vị chua xót nơi cổ họng, cố gắng để bản thân trông thật bình tĩnh:
"Thật ra cha nên cho Tẫn Hoan một cơ hội để tiếp xúc với cha, đừng chỉ vì anh ấy từng bị anh cả bỏ rơi mà ghét bỏ. Cha, anh ấy thật sự là một người rất tốt, rất lương thiện, anh ấy xứng đáng để con yêu mà cha."
Mi mắt Hoắc Anh Niên khẽ động, cuối cùng cũng chịu nhìn sang đứa con trai bên cạnh.
Trong mắt Hoắc Hằng đã có hơi nước nhưng hắn không né tránh ánh nhìn của Hoắc Anh Niên. Sự khẩn thiết và mong đợi trong đôi mắt đó mãnh liệt đến mức xuyên qua ánh mắt ấy, Hoắc Anh Niên dường như nhìn thấy rất nhiều năm về trước, mỗi lần Hoắc Hằng bị đại phòng ức h**p liền chạy đến trước mặt ông kể khổ.
Hoắc Anh Niên đối với việc giáo dục con cái vốn không can thiệp quá nhiều. Ở độ tuổi đáng được vui chơi thỏa thích thì ông sẽ không ép bọn chúng chỉ được giam mình trong thư phòng hay gò bó lễ nghi của thiếu gia tiểu thư.
Nhưng Lý Thu không đồng tình với cách giáo dục đó. Bà luôn yêu cầu Hoắc Hằng đọc sách nhiều hơn, lời ăn tiếng nói phải giống một thiếu gia nhà giàu đoan chính.
Sau này khi Hoắc Hằng sang Nhật Bản, Lý Thu còn đặc biệt nói chuyện với ông về vấn đề hôn nhân của Hoắc Hằng.
Lý Thu đối với con dâu tương lai là có yêu cầu về gia thế, điểm này ông có thể hiểu. Dù sao Lý Thu chính vì không có gia thế nên mới luôn bị Dương Quyên Lan áp chế, phải nhìn sắc mặt bà ta mà sống.
Thật ra trước khi sinh Hoắc Hằng, Lý Thu và ông từng có hai đứa con. Khi đó thân thể Lý Thu không tốt, cả hai đều không giữ được. Vì vậy khi Hoắc Hằng cuối cùng cũng chào đời thì ông mới trân trọng đứa con trai này đến thế.
Ông nhớ khi Hoắc Hằng năm sáu tuổi rất hoạt bát, cùng Hoắc Khiêm quậy phá khắp nơi. Sau này lớn dần, các ràng buộc ngày càng nhiều, lời nói trước mặt ông cũng ít đi. Thật ra ông biết nguyên nhân của tất cả những điều này là gì nhưng ông không chỉ là cha của riêng Hoắc Hằng, không thể thiên vị đến mức bỏ qua cảm nhận của những người con và người vợ khác được.
Vì vậy, giờ phút này khi đã lâu rồi ông mới thấy Hoắc Hằng sẵn sàng mở lòng bày tỏ mong cầu, trong lòng ông nảy sinh một cảm giác mâu thuẫn khó diễn tả bằng lời. Ông vừa muốn đáp ứng nguyện vọng của con trai, lại vừa không thể đồng ý.
Dù sao đây cũng không phải chuyện nhỏ. Ông không hiểu rõ Chu Tẫn Hoan của hiện tại thì làm sao có thể dám để một người có bối cảnh phức tạp như vậy gả cho Hoắc Hằng làm vợ? Huống chi Chu Tẫn Hoan suýt nữa đã trở thành con dâu trưởng của ông. Thân phận như vậy, đừng nói Lý Thu sẽ không đồng ý mà cho dù sau này thật sự có ngày gả vào nhà thì Hoắc Thừa phải mặt đối mặt thế nào đây?
Hoắc Anh Niên day day giữa mày, trầm tư rất lâu mới nói: "Con về phòng trước đi, chuyện này cha cần suy nghĩ kỹ."
Hoắc Hằng muốn nói thêm gì đó nhưng thấy Hoắc Anh Niên dựa vào đệm sofa, thần sắc quả thật rất mệt mỏi thì đành tạm gác lại, đứng dậy nói: "Cha, vậy cha nghỉ ngơi sớm."
Hoắc Anh Niên không đáp, cũng không mở mắt. Hoắc Hằng nhìn ông một cái, ra ngoài gọi người hầu vào hầu hạ Hoắc Anh Niên.
Hắn vốn định về phòng tắm rửa một chút rồi lén đến bệnh viện ở bên Chu Tẫn Hoan. Kết quả vừa đẩy cửa phòng ra đã thấy Lý Thu ngồi ở mép giường đang chờ hắn.
Hoắc Hằng biết không tránh được, đành quay sang an ủi mẹ mình.
Nhưng Lý Thu không giống Hoắc Anh Niên, bà không giảng đạo lý. Bất kể Hoắc Hằng nói thế nào thì bà đều cho rằng Chu Tẫn Hoan không hề có ý tốt. Hơn nữa bà rất để ý đến thân phận của Chu Tẫn Hoan, để ý đến mức cho dù Chu Tẫn Hoan đã mang thai cháu của bà thì bà cũng không chấp nhận, kiên quyết bắt Hoắc Hằng chia tay với Chu Tẫn Hoan.
Hoắc Hằng nhẫn nại nói chuyện với bà hơn một tiếng đồng hồ, nhưng đối thoại của hai người vẫn chỉ xoay vòng tại chỗ.
Thần kinh của Hoắc Hằng căng như dây đàn. Không biết có phải hôm nay quá mệt hay không, hay lúc lái xe lại bị gió đêm thổi trúng mà đầu hắn bắt đầu đau, cổ họng cũng ngứa, còn ho khan mấy tiếng.
Lý Thu bị hắn ho làm cho bình tĩnh lại đôi chút, lúc này mới phát hiện sắc mặt hắn không đúng, đỏ hơn mức bình thường. Bà áp mu bàn tay lên trán hắn, kinh ngạc nói: "Sao con lại sốt rồi?"
Hoắc Hằng còn chưa kịp phản ứng đã bị ấn ngã xuống giường. Lý Thu tay chân nhanh nhẹn cởi áo khoác, giày tất cho hắn rồi đắp chăn lại. Bà lại gọi nha hoàn thân cận của mình là Vân Chi, bảo Vân Chi mau đi mời thầy thuốc nhưng bị Hoắc Hằng ngăn lại.
Hoắc Hằng nói đã khuya rồi đừng làm kinh động người khác. Hắn cũng không cảm thấy có triệu chứng gì nghiêm trọng, uống chút thuốc hạ sốt rồi ngủ một giấc là được. Lý Thu không cãi lại hắn được, đành bảo Vân Chi đi lấy thuốc hạ sốt và nước. Nhìn Hoắc Hằng uống xong, Lý Thu lại hỏi hắn có muốn ăn chút gì không. Hắn nói chỉ muốn ngủ nên Lý Thu liền ngồi bên giường nhìn hắn ngủ say rồi mới đứng dậy về phòng. Lúc ra ngoài còn dặn Vân Chi cứ nửa tiếng lại phải qua xem Hoắc Hằng một lần.
Đến khi cửa phòng cuối cùng cũng đóng lại, người vốn đang ngủ bỗng mở mắt ra.
Hoắc Hằng sờ trán mình. Hắn đúng là đang sốt nhưng không ngủ được. Lúc nãy nhắm mắt, trong đầu toàn là Chu Tẫn Hoan. Nghĩ xem anh đã ngủ chưa, bụng còn có đau không. Nguyên Minh và Nguyên Thanh tuy đang trông ở bệnh viện nhưng nếu Hoắc Thừa có ý đồ xấu thì hai người họ cũng khó mà ngăn nổi.
Những lo lắng đó giống như nồi canh ninh lửa nhỏ, âm ỉ dày vò hắn. Hắn không thể nằm yên được nữa, quyết định vẫn phải đến bệnh viện nhìn một cái mới yên tâm được.
Hắn vào phòng tắm rửa mặt, thay một bộ quần áo sạch rồi ra ngoài.
Giờ này tuy có người hầu trực đêm nhưng Hoắc Hằng tránh được bọn họ, chỉ làm kinh động người canh cổng. Nhưng hắn là tam thiếu gia, đương nhiên không ai dám ngăn cản hắn.
Hắn lái xe đến bệnh viện. Có lẽ vì đã uống thuốc hạ sốt nên trên đường có mấy lần trước mắt hắn trở nên mờ đi, hô hấp cũng có chút khó khăn. Đợi đến khi hắn cuối cùng cũng tới bệnh viện thì người đã hơi choáng váng rồi.
Trước cửa phòng bệnh, bên trái bên phải ngồi hai vị "môn thần" đang ngáy khò khò, chính là Nguyên Minh và Nguyên Thanh. Hắn không gọi tỉnh hai người đó, chỉ lặng lẽ đẩy cửa đi vào.
Góc cạnh cửa sổ có thêm một chiếc giường đơn. Chăn đắp phồng lên, dưới đất đặt đôi giày vải của Chu Tẫn Hân. Hoắc Hằng không qua đó, hắn đi đến bên giường bệnh của Chu Tẫn Hoan, vừa định xem anh ngủ thế nào thì người trên giường đã xoay người lại, mở đôi mắt sáng trong nhìn hắn.
Hoắc Hằng nói: "Sao anh còn chưa ngủ?"
Chu Tẫn Hoan lười biếng đáp:
"Lúc trước ngủ nhiều quá, bây giờ không ngủ được. Sao giờ này em lại qua đây?"
Hoắc Hằng ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay ấm áp của anh nói:
"Em nhớ anh và con, ở nhà không chịu nổi, muốn đến ôm anh một cái."
Chu Tẫn Hoan cười ngượng ngùng. Anh vốn định chuyển đề tài, hỏi trước xem chuyện của Hoắc Thừa xử lý thế nào rồi nhưng hai bàn tay vừa chạm vào nhau thì anh đã cảm thấy tay Hoắc Hằng rất nóng, lòng bàn tay còn hơi ẩm.
Trong phòng bệnh không bật đèn. Anh dùng tay kia lần mò tìm công tắc đèn đầu giường ấn xuống. Khi nhìn lại Hoắc Hằng, anh liền sững người.
Trán Hoắc Hằng đầy mồ hôi, mặt cũng rất đỏ. Lúc nãy trong bóng tối anh không nghe ra, bây giờ mới phát hiện ngay cả hơi thở của Hoắc Hằng cũng rất nặng.
Anh chống giường ngồi dậy. Hoắc Hằng muốn nghiêng người qua đỡ anh nhưng anh đã chạm tay lên trán hắn trước.
"Em sốt rồi sao?"
Sắc mặt anh lập tức trở nên lo lắng, dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán Hoắc Hằng.
Hoắc Hằng cười cười, định nói chỉ là chuyện nhỏ nhưng không biết có phải vì nhìn thấy anh nên yên tâm hay không mà cơn nóng trong người dường như đột nhiên mất kiểm soát, cuồn cuộn ập thẳng lên đầu óc.
Hoắc Hằng chống tay lên giường, muốn xua đi cảm giác choáng váng trong đầu. Kết quả vừa nhắm mắt lại càng choáng hơn, thân người nghiêng ra ngoài rồi ngã xuống.
Chu Tẫn Hoan nhanh tay lẹ mắt kéo hắn lại, cứng rắn kéo về phía mình. Hoắc Hằng cao lớn như vậy đâm sầm vào lòng anh khiến anh suýt nữa muốn nôn ra, eo cũng vì dùng sức đột ngột mà đau âm ỉ nhưng anh không kịp để ý mà lập tức với tay ấn chuông điện đầu giường, đồng thời gọi cả Chu Tẫn Hân dậy.