Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 67

Trước Tiếp

🐷Edit: Win🐰

Hoắc Hằng vừa rồi đúng là đã đánh Hoắc Thừa hai cú nhưng tuyệt đối không thể gây ra thương tích nghiêm trọng như thế này được. Nhìn bộ dạng bị thương có phần khoa trương của Hoắc Thừa, Hoắc Hằng liền hiểu ra vì sao gã về muộn như vậy. Ánh mắt hắn nhìn Hoắc Thừa càng thêm phần khinh miệt.

Hoắc Anh Niên hiểu rõ từ nhỏ đến lớn hai đứa con trai này vốn luôn không hợp nhau. Trước kia nhiều nhất cũng chỉ cãi vã nhưng chưa từng phát triển đến mức động tay động chân như thế này. Dương Quyên Lan lại nói đây là vì Chu Tẫn Hoan. Ông quay sang Hoắc Hằng, sắc mặt còn khó chịu hơn lúc nãy:
"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

"Con đúng là có đánh anh ta nhưng chỉ một cú vào mặt, một cú vào bụng. Còn những vết thương khác, chắc là sau đó anh ta lại chọc phải người nào khác nên bị đánh mà thôi."

Những việc mình đã làm thì Hoắc Hằng thẳng thắn thừa nhận. Nhưng những việc không phải do mình gây ra thì hắn sẽ không ngu mà chịu tiếng oan.

Thấy hắn còn dám nói như vậy, Dương Quyên Lan lập tức gào lên. Bà ta quay đầu kéo Hoắc Thừa đến trước mặt Hoắc Anh Niên:
"Lão gia! Ông xem thái độ của nó đi! Đánh anh cả mà không chịu nhận lỗi, còn mở miệng là đùn đẩy trách nhiệm! Đây là con trai tốt mà Lý Thu dạy ra sao? Chẳng lẽ nó muốn đánh chết A Thừa nhà chúng ta để trừ đi cái gai trong mắt hay sao?"

Lúc Dương Quyên Lan bước vào, Hoắc Khiêm cũng vào theo. Nhìn thấy Hoắc Thừa mình đầy thương tích thì Hoắc Khiêm cũng thầm kinh ngạc, còn tưởng thật sự là do Hoắc Hằng đánh nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy không đúng, Hoắc Hằng không phải người không biết chừng mực như vậy. Giờ lại nhìn màn kịch của Dương Quyên Lan, trong lòng Hoắc Khiêm liền hiểu rõ mọi chuyện.

Y tiến lên, đứng trước mặt Hoắc Thừa, quan sát một lượt rồi nói: "Anh cả, anh thân hình cao lớn vạm vỡ như vậy, cho dù em ba có muốn đánh anh thì anh cũng không thể nào đứng yên cho nó đánh chứ? Sao anh bị thương nặng như thế mà em ba lại không hề hấn gì?"

Hoắc Khiêm là con trai của bà hai. Nhị phu nhân Điền Vân San không hống hách ngang ngược như Dương Quyên Lan nhưng cũng không nhẫn nhịn một mực như Lý Thu. Từ nhỏ Hoắc Khiêm đã theo mẹ, tai nghe mắt thấy nên hiểu rõ nhất trong cái nhà này phải nói chuyện như thế nào.

Quả nhiên vừa nói xong thì Hoắc Anh Niên liền trừng mắt nhìn Hoắc Thừa: "Nói thật cho ta!"

Hoắc Thừa vừa rồi không nói tiếng nào là vì Dương Quyên Lan đã dặn gã sau khi vào phòng phải biểu hiện ra dáng vẻ bị thương rất nặng, như vậy cha gã mới tin là Hoắc Hằng đánh gã ra thành thế này, mới trừng phạt Hoắc Hằng. Ai ngờ Hoắc Khiêm vừa xen vào thì cha gã đã bắt đầu nghi ngờ ngay.

Hoắc Thừa chột dạ vô cùng. Băng quấn trên đầu và trên chân đều là giả, căn bản không chịu nổi việc Hoắc Anh Niên cho người đến kiểm tra vết thương. Vì vậy gã lập tức chuyển hướng câu chuyện:
"Cha! Hôm nay con phát hiện em ba lại dính dáng với Chu Tẫn Hoan. Con sợ em ấy bị Chu Tẫn Hoan lừa nên mới lén đi tìm Chu Tẫn Hoan để hỏi cho rõ ràng. Ai ngờ em ba đột nhiên tìm tới, chẳng nói chẳng rằng đã đánh con thành thế này!"

Hoắc Anh Niên lại quay sang nhìn Hoắc Hằng: "Những gì anh con nói có phải là thật không?"

Nếu là trước đây. Những trò ầm ĩ như thế này Hoắc Hằng căn bản lười để ý. Dù sao Hoắc Anh Niên cũng hiểu rõ tính cách của hắn. Từ nhỏ đến lớn những chuyện oan uổng hắn như vậy nhiều không đếm xuể, cần gì lần nào hắn cũng phải biện giải.

Nhưng lần này thì khác. Chuyện này liên quan đến sự an nguy của Chu Tẫn Hoan, cũng liên quan đến việc Hoắc Anh Niên có chấp nhận Chu Tẫn Hoan hay không nên Hoắc Hằng chỉ có thể ra mặt giải thích: "Là anh ta cầm dao ép Tẫn Hoan đến tư trạch riêng ở Đông Sơn Đạo. Còn động tay động chân với anh ấy. Hiện tại anh ấy vẫn đang nằm trong bệnh viện kia kìa. Cháu trai của ngài cũng suýt nữa thì không giữ được nữa rồi."

Vừa rồi Hoắc Anh Niên chỉ nghe Hoắc Hằng nói Chu Tẫn Hoan đã có con nhưng không biết đầu đuôi những chuyện phía trước này. Thế nhưng sau khi nghe xong, điều ông nghĩ tới đầu tiên lại không phải là sự an nguy của đứa cháu mà là vì sao Hoắc Thừa lại ra tay với Chu Tẫn Hoan như vậy. Chẳng lẽ Hoắc Thừa vẫn chưa từ bỏ Chu Tẫn Hoan hay sao?

Năm đó cảnh Hoắc Thừa theo đuổi Chu Tẫn Hoan như thế nào, sau này lại vứt bỏ ra sao. Hoắc Anh Niên từ đầu đến cuối đều nhìn thấy rõ ràng.

Đứa con trai này của ông nâng đỡ một kép hát đến mức nhất định phải cưới cho bằng được. Lúc đó ông và Dương Quyên Lan đều phản đối nhưng Hoắc Thừa một mực không nghe. Cuối cùng còn làm ầm ĩ đến mức ngay cả Dương Quyên Lan cũng không chống đỡ nổi, đành phải miễn cưỡng đồng ý.

Sau đó Thịnh Kinh xảy ra hỏa hoạn. Cha mẹ của Chu Tẫn Hoan sau vụ cháy đều không qua khỏi. Gia quyến của những người chết và bị thương vì hỏa hoạn toàn bộ đều tìm đến Chu Tẫn Hoan đòi bồi thường.

Khi đó Chu Tẫn Hoan cũng đang nằm trong bệnh viện. Hoắc Thừa lại vì Chu Tẫn Hoan không thể sinh con nữa mà chạy tới tìm ông, nói là không cưới nữa.

Ông tức giận đến cực điểm. Mắng cho Hoắc Thừa một trận nặng nề vì coi hôn nhân như trò đùa nhưng sau khi bình tĩnh lại, ông cũng hiểu rõ Chu Tẫn Hoan quả thực không thích hợp làm con dâu nhà họ Hoắc. Vì vậy Hoắc Anh Niên liền đề nghị dùng phương thức bồi thường để giải trừ hôn ước.

Nhưng không ngờ là Chu Tẫn Hoan một xu cũng không lấy đã đồng ý hủy hôn. Thậm chí đến một câu nặng lời cũng chưa từng nói.

Khi đó cái nhìn của Hoắc Anh Niên đối với Chu Tẫn Hoan ít nhiều cũng có chút thay đổi. Cảm thấy tuy anh chỉ là một kẻ hát xướng nhưng sống rất có cốt khí. Chỉ là không ngờ cách hai năm sau, Chu Tẫn Hoan lại dây dưa với đứa con trai thứ ba của ông. Còn khiến cả đứa con trai cả đã kết hôn cũng bị cuốn vào.

Nhìn hai đứa con trai vì một kẻ hát xướng mà đối đầu gay gắt, còn gây gỗ đến mức cả đám người làm ngoài cửa cũng vươn cổ đứng xem khiến Hoắc Anh Niên tức đến đau cả đầu. Trong ngực cũng nghẹn một luồng khí nuốt không trôi.

Càng nghiêm trọng hơn là Dương Quyên Lan nghe Hoắc Hằng tố cáo lại, bà ta sợ Hoắc Anh Niên lại nảy sinh ý thiên vị Hoắc Hằng liền xông lên túm lấy cánh tay Hoắc Hằng tát cho một cái: "Mày nói dối cái gì vậy. Chị dâu cả của mày đang đứng ngay đây. Có phải mày bị cái đồ tiện nhân họ Chu đó mê hoặc đến không phân biệt đúng sai rồi phải không. Nó là người mà anh cả mày đã vứt bỏ, anh cả mày còn thèm động tay động chân với nó sao."

Hoắc Khiêm phản ứng nhanh nhất. Thấy Hoắc Hằng bị đánh thì lập tức chạy lên chắn trước mặt Hoắc Hằng: "Mẹ cả làm cái gì vậy. Cha còn chưa nói gì mà mẹ đã động tay rồi. Bên ngoài còn bao nhiêu người làm đang nhìn đó."

Khi Hoắc Khiêm đang nói thì bà ba Lý Thu vốn đã ngủ trên lầu được nha hoàn dìu xuống dưới. Vừa vào phòng đã thấy Dương Quyên Lan đẩy Hoắc Khiêm ra, còn giơ tay muốn đánh Hoắc Hằng.

Đêm nay bà đau đầu nên đã lên giường ngủ từ sớm, nào có biết xảy ra chuyện gì nhưng thấy con trai bị ức h**p, bà lập tức tiến lên ngăn lại. Lý Thu nắm lấy tay Dương Quyên Lan nói: "Chị cả, có chuyện gì thì từ từ nói. A Hằng đã làm sai điều gì mà chị lại đánh nó trước mặt nhiều người như vậy."

"Cô đến đúng lúc lắm. Bình thường cô giả vờ cung kính nhưng tôi biết trong lòng cô không phục. Xúi con trai đi Nhật Bản học hành thì thôi đi, còn học cái gì mà thương mại. Về nước lại xúi nó cưới Hoàng Hiểu Hiểu. Chỗ nào cũng đối đầu với anh cả nó. Bây giờ còn ghê gớm hơn nữa kìa. Nhắm tới người năm đó suýt nữa đã thành chị dâu của nó, còn đánh anh cả nó thành ra thế này đây."

Dương Quyên Lan kích động đến mức nước bọt bắn tung tóe. Ngón tay sơn móng đỏ chỉ thẳng vào mặt Hoắc Hằng. Đầu ngón tay gần như chọc tới mũi hắn.

Lý Thu căn bản không biết chuyện giữa Hoắc Hằng và Chu Tẫn Hoan nhưng bà vẫn biện hộ cho Hoắc Hằng: "Có phải trong chuyện này có hiểu lầm gì không. Trước đây A Hằng vẫn ở bên Hiểu Hiểu mà, sao nó có thể đi trêu chọc người khác được."

Dương Quyên Lan cười lạnh. Ánh mắt cay nghiệt như một lưỡi dao lóe hàn quang: "Thôi đi. Cả nhà đều biết nó với Hoàng Hiểu Hiểu chỉ là giả. Ngay cả đứa nghiệt chủng trong bụng Hoàng Hiểu Hiểu nó còn dám nhận là con ruột thì còn chuyện gì mà nó không dám làm nữa."

Sắc mặt Lý Thu lập tức trắng bệch. Còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy tiếng vỡ chói tai của chén trà đập xuống sàn.

Âm thanh đó đến quá đột ngột khiến mọi người đều sững sờ. Quay đầu nhìn lại thì ra tiếng động đó đến là do Hoắc Anh Niên ném.

Thấy mặt ông tức đến tím tái. Hoắc Khiêm lập tức tiến lên đỡ lấy ông: "Cha. Cha sao rồi. Cha bình tĩnh chút. Con đỡ cha ngồi xuống trước."

Hoắc Anh Niên đẩy Hoắc Khiêm ra. Một trận ồn ào này khiến ông tức đến bốc hỏa nhưng lý trí vẫn còn. Chuyện trước mắt ông đã đại khái hiểu rõ. Để tránh tiếp tục cãi vã cho người làm xem trò cười thì ông chỉ bảo ba người con trai ở lại, những người khác toàn bộ đi về phòng.

Dương Quyên Lan tức không chịu nổi. Còn muốn nói thêm thì bị Trình Nguyệt Mai cùng nha hoàn thân cận vừa dỗ vừa khuyên đưa ra ngoài. Lý Thu mặt mày trắng bệch, tuy rất muốn ở lại hỏi cho rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng bà hiểu tính tình của lão gia, không dám thật sự trái ý. Huống chi Hoắc Hằng còn ghé sát tai bà an ủi mấy câu, bảo bà đừng vội, còn nói lát nữa sẽ qua giải thích với bà sau.

Đợi đến khi những người đó đều rời khỏi phòng. Hoắc Khiêm đóng cửa lại, đi về đứng bên cạnh Hoắc Hằng.

Hoắc Anh Niên đã ngồi xuống sofa. Ông tự rót cho mình một chén trà uống, cũng không vội nói chuyện. Ông ngồi dựa trên sofa một lúc. Đợi luồng tức giận trong lòng vơi bớt mới quay mặt lại, ánh mắt u ám nhìn ba đứa con trai đang đứng đối diện.

Hoắc Thừa vẫn chống gậy giả vờ đi lại khó khăn. Hoắc Hằng đứng cách gã hai ba bước. Hai tay đút trong túi quần tây, mắt không thèm liếc ngang liếc dọc mà chỉ nhìn bức tranh trên tường phía trước. Hoắc Khiêm thì đứng cạnh Hoắc Hằng, vẻ mặt muốn nói lại thôi mà nhìn thẳng vào Hoắc Anh Niên.

Sở dĩ Hoắc Anh Niên để Hoắc Khiêm ở lại là vì ông biết rõ quan hệ giữa Hoắc Khiêm và Hoắc Hằng thân thiết đến mức nào. Chuyện này Hoắc Khiêm không thể hoàn toàn không biết.

Ông cũng không vội chất vấn mà bảo Hoắc Khiêm đi lấy hộp thuốc ông dùng từ trong tủ ra. Sau đó gọi Hoắc Thừa ngồi xuống. Bảo Hoắc Khiêm tháo băng cho Hoắc Thừa để ông xem thương tích thế nào.

Lời này vừa nói ra, cả người Hoắc Thừa lập tức cứng đờ như tượng đá.

Băng trên người gã đều là giả. Nếu thật sự tháo ra thì chẳng phải sẽ bị vạch trần hay sao.

Gã cuống lên: "Cha làm gì vậy. Chẳng lẽ cha còn không tin con hay sao."

Hoắc Anh Niên lạnh giọng nói: "A Hằng nói không làm bị thương đầu và chân con. Con lại nói những chỗ đó đều là do nó đánh. Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt. Oan cho ai thì cũng sẽ trách ta rằng người làm cha này không công bằng."

Hoắc Anh Niên vừa dứt lời thì Hoắc Khiêm liền che miệng cười trộm, Hoắc Hằng cũng đưa mắt liếc Hoắc Thừa một cái. Ánh mắt khinh miệt như dầu đổ vào lửa lập tức châm bùng cơn giận đã bị nén nhịn từ lâu của Hoắc Thừa.

Hoắc Thừa ném mạnh cây gậy xuống đất, đứng thẳng người nói: "Đúng. Nó không đánh con thành ra thế này nhưng quả thật là nó đã ra tay với con. Cha không thể lúc nào cũng thiên vị như vậy. Con mới là trưởng tử nhà họ Hoắc. Mẹ con mới là người được cha cưới hỏi đàng hoàng nhưng cha luôn bênh vực một đứa con hoang do vợ lẽ sinh ra. Cha có phải đã hồ đồ rồi không?"

Trước Tiếp