Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
🐷Edit: Win🐰
Bệnh viện nơi Chu Tẫn Hoan đang ở cách nhà họ Hoắc không xa, Hoắc Hằng lái xe rất nhanh, quẹo qua khúc cua cuối cùng liền chạy vào đường Dương Sơn Đông.
Bây giờ đã mười giờ rưỡi tối, phần lớn các căn nhà kiểu Trung và kiểu Tây Dương ở hai bên đường Dương Sơn Đông đều đã tắt đèn, chỉ có những hàng cây ngô đồng lay động lờ mờ trong gió đêm vẫn tràn đầy sức sống như đang chào đón hắn.
Hoắc Hằng nhìn thẳng phía trước, khi ánh đèn xe chiếu đến cổng sắt lớn của nhà họ Hoắc thì hắn nhìn thấy một bóng người đang xách đèn dầu hỏa đứng đợi.
Hoắc Khiêm giơ tay che mắt, đợi Hoắc Hằng hạ đèn xe xuống, y mới ngồi vào ghế phụ, nói: "Anh cả vẫn chưa về."
Hoắc Hằng mượn ánh đèn dầu trong tay Hoắc Khiêm mà liếc nhìn đồng hồ, từ lúc rời khỏi tư trạch của Hoắc Thừa đến giờ đã hai tiếng rưỡi rồi, Hoắc Thừa sao có thể vẫn chưa về?
"Trong nhà không có chút động tĩnh nào sao?" Hoắc Hằng hỏi.
Hoắc Khiêm lắc đầu: "Không có. Em nói xem là chuyện gì? Việc này hoàn toàn không giống tính cách của anh ta."
Hoắc Hằng dùng ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng, đợi người gác cổng mở cánh cổng sắt lớn thì hắn liền lái xe thẳng vào trong, dừng xe xong thì bước xuống.
Hoắc Khiêm đi bên cạnh, thấy hắn không quay đầu lại mà cứ thế đi vào trong, liền kéo hắn lại hỏi:
"Bây giờ em đang nghĩ gì vậy?"
"Em tính đi tìm cha để thú nhận." Hoắc Hằng nói.
Hoắc Khiêm sốt ruột: "Em điên rồi à? Chuyện này vẫn còn đường xoay chuyển nhưng em xông vào như vậy thì không còn cứu vãn được nữa đâu!"
"Em chủ động thú nhận thì ít nhất cha sẽ không tức giận đến vậy, hơn nữa chuyện này vốn dĩ cũng phải nói ra, chỉ là nói sớm hơn thôi mà."
"Nếu cha nhất quyết không đồng ý cho em cưới Chu Tẫn Hoan thì sao?"
"Cha không phải người không nói lý như thế, huống chi bây giờ Tẫn Hoan đã mang thai con của em, đây là trưởng tôn của nhà họ Hoắc, cha hẳn sẽ không làm khó anh ấy đâu."
Hoắc Khiêm vốn còn định khuyên hắn bình tĩnh suy nghĩ lại nhưng nghe đến câu cuối cùng thì lưỡi cũng líu lại.
"Con cái gì? Hai người ngay cả sinh mạng mới cũng làm ra rồi sao?!"
Mắt Hoắc Khiêm trừng to tròn như viên bi thủy tinh, phản ứng này khiến tâm trạng của Hoắc Hằng tốt lên không ít, hắn khoác vai anh trai, nói: "Đúng vậy đó, anh có cháu rồi. Thế nào anh hai, nể mặt đứa cháu nhỏ này, anh phải giúp em một tay chứ nhỉ?"
Hoắc Khiêm theo thói quen định hất cánh tay đang đặt trên vai mình xuống, còn chưa kịp ra tay thì đã thấy cánh cửa căn nhà phía xa mở ra. Quản gia bước ra, xách đồ đi về hướng hậu viện.
Thấy quản gia, Hoắc Khiêm mới sực nhớ ra một chuyện khác, vội vàng nói với Hoắc Hằng: "Lúc nãy trong điện thoại chưa kịp nói với em, tối lúc ăn cơm cha có nói chị cả sắp từ Thượng Hải trở về."
Hoắc Hằng cau mày: "Chị ta về làm gì? Về thăm nhà à?"
Hoắc Khiêm nói: "Chắc là vậy nhưng cha nói chị cả sẽ dẫn theo một vị khách về, đã dặn quản gia dọn sẵn phòng khách ở tầng ba rồi."
Hoắc Hằng trầm ngâm đáp một tiếng rồi lại nghe Hoắc Khiêm thở dài nói: "Thôi, anh cũng không khuyên em nữa. Chị cả còn khó đối phó hơn anh cả nhiều, nếu đợi đến khi chị ấy về rồi em mới ngả bài thì e là Chu Tẫn Hoan có mười cái bụng cũng không đủ đâu."
Hoắc Hằng biết y nói có lý, liền không chần chừ nữa mà đi thẳng lên thư phòng ở gian trong cùng tầng hai.
Hoắc Anh Niên tuổi đã cao, bình thường hầu như không ở tầng ba mà đều ngủ tại căn thư phòng riêng này ở tầng hai. Chỉ là thư phòng này là gian lớn nhất trong nhà, được một tấm bình phong rất lớn ngăn thành hai phần trong ngoài, so với phòng ngủ thông thường còn thoải mái hơn.
Hoắc Khiêm vốn định đi vào cùng Hoắc Hằng nhưng Hoắc Hằng cảm thấy chuyện này vẫn nên tự mình nói riêng với Hoắc Anh Niên thì tốt hơn. Hoắc Khiêm liền đứng chờ bên ngoài thư phòng, tiện thể nghe ngóng động tĩnh bên trong, nếu Hoắc Hằng không chống đỡ nổi thì y sẽ vào giúp một tay.
Hoắc Anh Niên không giống người ở độ tuổi này có thói quen ngủ sớm dậy sớm, ông thường phải đến một hai giờ đêm mới lên giường. Vì vậy lúc này ông vẫn đang ngồi dưới đèn đọc sách báo, bên tay đặt một ấm trà hoa cúc thanh mát, khát thì uống hai ngụm còn có thể giải mệt.
Khi Hoắc Hằng bước vào, Hoắc Anh Niên đang đọc đến bài phân tích quan điểm về chính trị phương Tây trên Bắc Bình Nhật Báo.
Từ khi còn trẻ, ông đã rất hứng thú với những bài luận thuật phương Tây này, dù sao thì quan niệm nước ngoài cũng mới mẻ, đối với con đường kinh doanh và làm chính trị đều có những cách nhìn khác biệt. Tuy không phải toàn bộ đều tích cực nhưng có một số quan điểm đã phá bỏ tư tưởng cũ, đối với tình hình quốc gia đương thời mà nói thì quả thực là cơn mưa rào đúng lúc.
Chỉ là cho dù đã bước vào thời kỳ Dân Quốc hơn hai mươi năm nhưng tư tưởng phong kiến vẫn hiện diện khắp nơi, có ảnh hưởng ăn sâu bén rễ ở mọi tầng lớp.
Mà tại Bắc Bình, một nơi không được xem là cởi mở thì những suy nghĩ như không chỉ dựa vào gia thế để định nghĩa giá trị cá nhân của Hoắc Anh Niên thì vẫn vô cùng hiếm thấy. Phần lớn người giàu vẫn chỉ biết chạy theo danh lợi, quen dùng lối tư duy của thời cũ để kết giao vòng tròn, củng cố lợi ích của nhau.
Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao Hoắc Anh Niên tuy giao công ty bách hóa của nhà họ Hoắc cho Hoắc Thừa quản lý nhưng người thừa kế mà ông kỳ vọng nhất lại là Hoắc Hằng.
Hoắc Thừa là con trưởng, từng được ký thác kỳ vọng lớn nhất, lại có một người mẹ với xuất thân gia thế đều không hề thấp. Năm đó Hoắc Anh Niên muốn đưa Hoắc Thừa ra nước ngoài du học, tiếp thu văn minh phương Tây để nâng cao tư tưởng và tầm nhìn nhưng Dương Quyên Lan lại sống chết không đồng ý, thậm chí còn lấy cái chết ra uy h**p, nhất quyết muốn Hoắc Thừa ở lại bên cạnh mình.
Sau này Hoắc Thừa đúng như mong muốn của bà ta mà ở lại nhưng kết quả thì sao?
Đứa con trai này tư chất tầm thường, tuy chưa đến mức ăn chơi phá của nhưng cũng không làm nên thành tựu gì cho cam.
Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, Hoắc Anh Niên đều cảm thấy tiếc nuối. Nhưng may mà Hoắc Hằng biết phấn đấu, bất luận là về học thức hay tầm nhìn đều không thua kém bản thân ông năm xưa. Đặc biệt là ý tưởng khai mở tuyến vận chuyển, đây là lĩnh vực mà nhà họ Hoắc trước kia chưa từng tiếp xúc nhưng đề nghị của Hoắc Hằng quả thực có thể nâng cao lợi ích lâu dài.
Nhà họ Hoắc kinh doanh bách hóa, vận chuyển hàng hóa chính là huyết mạch của họ. Nếu giao phó về lâu về dài cho người khác thì khó tránh khỏi chậm trễ hoặc đủ loại tổn thất và phiền phức. Trong sổ sách mà mỗi năm chưởng quầy Đổng nộp cho Hoắc Anh Niên thì khoản chi cho vận chuyển đã chiếm gần một phần ba lợi nhuận.
Đây là một con số rất lớn, Hoắc Anh Niên cũng đã nhiều lần cân nhắc việc thay đổi ở mảng vận chuyển này. Chỉ là ông vẫn chưa nghĩ ra kế hoạch toàn diện thì Hoắc Hằng khi ấy còn đang du học ở Nhật Bản đã thông qua điện thoại đường biển đề cập chuyện này với ông.
Ý tưởng của Hoắc Hằng nằm ngoài dự liệu của ông, đứa trẻ này vậy mà lại nghĩ đến việc lợi dụng mối liên hôn với nhà họ Hoàng để đạt được mục đích.
Dù nói rằng loại hành vi này không phải điều ông tán thành nhưng ông cũng sẽ không thật sự lên án. Dù sao thương nhân nào thì cũng vì lợi ích mà hành động, chỉ cần không quá đáng lại không phải kiểu tổn người lợi mình thì Hoắc Anh Niên sẽ không can thiệp quá nhiều.
Hoắc Hằng đẩy cửa phòng bước vào, vừa gọi một tiếng "cha" thì hắt hơi một cái, hắn lấy khăn tay che miệng rồi lại liên tiếp hắt hơi thêm hai cái nữa mới dừng.
Hoắc Anh Niên tháo kính lão, đứng dậy đi về phía hắn:
"Làm sao vậy? Có phải bị gió thổi cảm lạnh rồi không?"
Trong lúc nói chuyện đã đi tới trước mặt hắn rồi đưa tay sờ trán hắn, hình như có hơi nóng.
Hoắc Anh Niên đang định gọi người làm đi mời bác sĩ tới thì bị Hoắc Hằng ngăn lại: "Con không sao, vừa rồi chỉ là ngứa mũi chút thôi ạ."
Hoắc Anh Niên không hài lòng nhìn hắn: "Bảo con mặc thêm chút lúc nào cũng không nghe, ngoài trời chỉ có mấy độ, mặc ít thế này không lạnh mới lạ."
Hoắc Hằng nói ngày mai sẽ mặc thêm rồi đỡ Hoắc Anh Niên ngồi xuống ghế sô pha. Chưa kịp để Hoắc Anh Niên tiếp tục càm ràm thì hắn đã nghiêm mặt lại: "Cha, con có chuyện rất quan trọng muốn nói với cha."
Hoắc Anh Niên rót một chén trà ấm từ bình giữ nhiệt, nghe vậy thì liếc hắn một cái, đưa chén trà tới trước mặt hắn: "Uống trước rồi hãy nói."
Hắn cầm lên uống mấy ngụm, tiếp tục nhìn Hoắc Anh Niên: "Chuyện này nói ra chắc chắn cha sẽ tức giận nhưng con không muốn lừa cha, cũng không muốn cha nghe từ miệng người khác những lời không đúng sự thật rồi hiểu lầm con."
Hoắc Anh Niên là người nhìn hắn lớn lên, cho dù mấy năm nay tính tình hắn ngày càng lạnh nhạt, những lời trong lòng cũng không còn dễ dàng nói ra như hồi nhỏ nhưng Hoắc Anh Niên biết rõ hắn không phải là người ỷ thế mà làm bậy. Vì vậy ông tựa vào ghế sô pha, bình thản nói: "Nói đi."
Hoắc Hằng không do dự: "Cha, cha biết cuộc hôn nhân giữa con và Hiểu Hiểu là không có tình cảm. Cô ấy có người trong lòng mà thật ra con cũng đã có rồi. Người đó là người mà con đã thích từ trước khi sang Nhật, lần này trở về con phát hiện mình còn thích anh ấy hơn nên con đã chủ động theo đuổi rồi ở bên anh ấy, giờ còn có con rồi cha ạ."
Những lời này đã lật đi lật lại trong lòng Hoắc Hằng suốt dọc đường.
Ban đầu hắn nghĩ nên dùng cách nói thế nào mới có thể khiến Hoắc Anh Niên bị thuyết phục hơn nhưng khi đứng trước mặt Hoắc Anh Niên, hắn vẫn chưa quyết định được. Mà dù nói thế nào cũng không thể thay đổi sự thật cuối cùng, vậy thì chi bằng nói thẳng nói thật, nói cho ra dáng một người đàn ông đi.
Dù sao thì Hoắc Anh Niên từ trước đến nay cũng không phải người cổ hủ, điều này có thể nhìn ra từ thái độ của ông đối với hôn sự của con cái.
Hoắc Anh Niên có một người con gái và ba người con trai. Con gái lớn là Hoắc Tuyết đã gả cho con trai thứ hai của cục trưởng Cục Văn hóa Thượng Hải. Cuộc hôn nhân này nhìn bề ngoài giống như liên hôn vì lợi ích nhưng thực ra là Hoắc Tuyết quen biết đối phương trong một buổi tiệc riêng, hai người yêu nhau tự do rồi muốn kết hôn, sau đó gia đình hai bên mới bắt đầu tiếp xúc.
Còn Hoắc Thừa thì không cần nói thêm, kỳ vọng của Hoắc Anh Niên đối với gã cũng chỉ đến vậy cho nên người gã muốn cưới chỉ cần không có vấn đề về phẩm hạnh hay thanh danh thì Hoắc Anh Niên đều sẽ không quản.
Quả nhiên Hoắc Anh Niên không nổi giận nhưng khi nghe tin nhà họ Hoắc cuối cùng cũng sắp có trưởng tôn thì ông cũng không tỏ ra vui mừng. Ông chỉ nhíu mày, nhìn chằm chằm Hoắc Hằng mà nói: "Là cô gái nhà nào? Sao không nói sớm?"
Hoắc Hằng nói: "Cha cũng quen người đó. Không phải là con không muốn nói sớm mà là thân phận của anh ấy quá phức tạp, lại là con chủ động tiếp cận anh ấy. Thật ra con sợ cha và mẹ sẽ hiểu lầm rằng anh ấy ở bên con là có mưu đồ nên không biết phải mở miệng thế nào."
"Cha quen sao?" Nếp nhăn giữa mày Hoắc Anh Niên càng sâu hơn. "Con bé tên là gì?"
Yết hầu Hoắc Hằng khẽ động, hắn đón lấy ánh mắt của Hoắc Anh Niên: "Chu Tẫn Hoan."
Sắc mặt Hoắc Anh Niên trầm xuống, gương mặt từng khiến ông khắc sâu trong trí nhớ hai năm trước hiện lên trong đầu.
Lưng Hoắc Hằng căng thẳng đến mức thẳng đơ, đang định nhân cơ hội này nói thêm vài lời tốt cho Chu Tẫn Hoan thì nghe thấy bên ngoài truyền đến giọng nói gấp gáp của Hoắc Khiêm.
Vừa nghe hắn đã biết là Hoắc Thừa trở về rồi.
Quả nhiên, ngay giây sau cửa phòng bị đẩy ra, đầu và cánh tay của Hoắc Thừa đều quấn băng, dưới nách phải còn chống một cây nạng trông như bị thương nặng, được Trình Nguyệt Mai và Nguyên Tống đỡ vào. Phía sau là Dương Quyên Lan vừa lấy khăn tay che miệng vừa khóc nức nở.
Hoắc Anh Niên đứng bật dậy: "Xảy ra chuyện gì?"
Hoắc Thừa không nói gì mà Dương Quyên Lan đã bước lên trước, chỉ vào Hoắc Hằng, vừa mở miệng đã mắng:
"Lão gia! Con trai tốt của ông sắp lật trời rồi! Vì muốn cưới Chu Tẫn Hoan, thằng tiện nhân đó mà ông nhìn xem nó đã đánh anh ruột của mình thành ra thế nào rồi đây này?!"