Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Tẫn Hoan kinh ngạc đến mức mắt cũng không chớp nổi, ánh nhìn từ gương mặt của lão Hồng chuyển dần sang Hoắc Hằng. Người kia đang dịu dàng nhìn anh, ý cười nơi khóe môi lan ra giống như cảm giác buổi sáng sớm hắn thức dậy rồi thấy mặt trời từ từ nhô lên sau dãy núi, ánh nắng đỏ vàng dần dần sưởi ấm cả thế giới vậy.
Nhìn đến mức trong lòng anh chợt dâng lên một cơn xao động rộn ràng, như thể đột nhiên có thể cảm nhận được sinh mệnh còn quá đỗi nhỏ bé trong bụng mình.
Vậy nên... anh thật sự có con với Hoắc Hằng rồi sao?
Anh nhìn chằm chằm vào phần bụng vẫn còn phẳng lì của mình, mắt hơi nóng lên. Tâm trạng lúc này hoàn toàn không thể nào diễn tả bằng lời được nữa, chỉ biết rằng thứ chiếm trọn cả trái tim anh là một cảm giác vui sướng mãnh liệt mà lại vô cùng thỏa mãn.
Nhưng ngay giây sau chợt anh nhớ ra một chuyện, sắc mặt thay đổi ngay lập tức.
Anh nắm lấy tay áo lão Hồng, lo lắng nói: "Nhưng vừa rồi tôi bị ngã, bụng còn bị đè lên nữa, liệu có làm tổn thương đến đứa bé không?!"
Lão Hồng bảo anh đừng căng thẳng, nói rằng chỉ cần thả lỏng tinh thần, dưỡng vài ngày là sẽ không có vấn đề lớn cả.
Anh lại nhìn sang Hoắc Hằng, muốn từ miệng hắn xác nhận thêm một lần nữa. Lão Hồng nhường chỗ để Hoắc Hằng ngồi xuống nắm tay anh rồi nói: "Y sư không lừa anh đâu nhưng để bảo đảm an toàn thì em vẫn sẽ đưa anh đến bệnh viện kiểm tra lại một lần nhé."
Chu Tẫn Hoan không nói hai lời đã định vén chăn đứng dậy, lúc này lại nghe phía sau có người gọi anh một tiếng: "Anh."
Giọng nói mang theo đôi phần uất ức, anh quay đầu lại thì thấy Chu Tẫn Hân mắt ngân ngấn nước, nửa quỳ trên giường, trên mặt đầy vẻ muốn nói lại thôi.
Lúc này anh mới nhớ ra em gái vẫn im lặng đứng ở một bên, vội vàng nắm lấy tay Chu Tẫn Hân rồi hỏi: "Sao em lại đến đây?"
Chu Tẫn Hân vừa rồi không nói gì, một là vì thấy anh tỉnh lại mà vui mừng đến rơi nước mắt, hai là vì đã nhìn thấy phản ứng của anh sau khi biết chuyện có bé con.
Anh thật sự rất vui nhưng anh càng vui thì trong lòng Chu Tẫn Hân lại càng khó chịu.
Giờ đây đã có đứa bé, sự an nguy của Chu Tẫn Hoan lại càng khó được bảo đảm. Thực ra ngay từ lúc vừa biết đến sự tồn tại của đứa trẻ thì trong lòng Chu Tẫn Hân đã nảy sinh một ý nghĩ rất đáng sợ rằng đứa bé này không thể giữ lại được.
Cô siết chặt tay Chu Tẫn Hoan, nghẹn ngào nói: "Tạm thời đừng nói chuyện này, mau đi bệnh viện đi, kiểm tra cho rõ ràng rồi hãy nói."
Hoắc Hằng cũng tiến lại ôm anh, Chu Tẫn Hoan đành phải buông tay em gái trước. Nhưng vừa được Hoắc Hằng bế lên thì anh liền nhìn thấy vị trí lúc nãy bị Hoắc Hằng và lão Hồng che khuất.
Hoắc Thừa vẫn nằm bên cạnh bàn trà không đứng dậy nổi, chỉ là gã nghiến răng không chịu phát ra âm thanh vì sợ mất mặt. Nguyên Tống quỳ bên cạnh gã, cũng là bộ dạng luống cuống không biết làm sao.
Chu Tẫn Hoan vừa nhìn rõ Hoắc Thừa liền căng thẳng ôm chặt cổ Hoắc Hằng, cả người co rụt lại.
Hoắc Hằng ghé tai anh nói: "Đừng sợ, em đã đánh anh ta rồi, anh ta không dám làm càn nữa đâu."
Chu Tẫn Hoan âm thầm kinh ngạc, khi nhìn lại Hoắc Thừa thì ánh mắt trở nên phức tạp. Có lẽ chú ý tới ánh nhìn của anh nên Hoắc Thừa cũng nhìn sang, trong mắt không hề che giấu sự phẫn nộ và không cam lòng.
Hoắc Hằng không muốn để Chu Tẫn Hoan nhìn nhiều cảnh tượng như vậy nên xoay người định rời đi. Vừa đến cửa đã nghe Hoắc Thừa gào lên uy h**p: "Hôm nay mày dám bế cậu ta đi thì tao sẽ lập tức về nói với cha những chuyện tốt mà mày đã làm. Đừng mong cha còn có thể tha thứ cho mày như lần trước!"
Hoắc Hằng lười đến mức không buồn đáp lại gã một câu, cứ thế bế Chu Tẫn Hoan đi ra ngoài. Lão Hồng đi tới muốn xem thương thế của Hoắc Thừa thì, lại bị Hoắc Thừa đẩy mạnh ra: "Cút!"
Tuy rằng Hoắc Thừa là một trong những "phiếu cơm dài hạn" của lão Hồng nhưng lão Hồng cũng không chỉ sống dựa vào mỗi nhà họ Hoắc.
Huống chi chuyện hiện tại là việc nhà giữa hai vị thiếu gia nhà họ Hoắc, ông là người ngoài càng không cần thiết phải nhúng tay vào.
Ông chỉ khuyên: "Đại thiếu gia, vết thương của ngài tốt nhất nên sớm tìm bác sĩ kiểm tra đi, không khéo lại xảy ra vấn đề lớn."
Thân là một y sư thì ông đã tận tâm tận nghĩa lắm rồi. Dù sao người bị thương ở đây không chỉ có Hoắc Thừa, ông còn phải đưa Chu Tẫn Hoan với tình trạng còn phức tạp hơn đi bệnh viện nữa.
Hoắc Thừa nghiến răng trừng mắt nhìn ông, đang định trút giận lên người ông thì thấy phía sau lão Hồng đột nhiên có một người bước ra.
Người đó ngồi xổm trước mặt gã, giơ tay lên tát mạnh gã một cái. Gã còn chưa kịp phản ứng thì bên kia mặt lại ăn thêm một cái tát nữa. Sau đó cổ áo bị túm lấy, ở cự ly gần thì gã nhìn thấy một gương mặt có vài phần giống Chu Tẫn Hoan.
Chỉ là trên gương mặt đó còn có sự hung dữ mà Chu Tẫn Hoan chưa từng có.
"Một cái tát là trả lại cho anh chuyện năm đó anh đánh tôi, một cái tát là thay anh của tôi đánh anh." Chu Tẫn Hân lạnh lùng nói.
Thấy Nguyên Tống định tới kéo mình ra, cô lại quát: "Tôi đang nói chuyện với Hoắc Thừa, không tới lượt cậu xen vào!"
Cánh tay Nguyên Tống vừa đưa ra đã khựng lại, rõ ràng bị ánh mắt và khí thế không phù hợp với tuổi của Chu Tẫn Hân làm cho sợ hãi. Chu Tẫn Hân cũng không rảnh để ý tới y, chỉ tiếp tục nhìn Hoắc Thừa nói: "Từ lúc anh bất chấp ân cứu mạng cũng muốn vứt bỏ anh tôi thì anh tôi đã không còn liên quan gì tới anh nữa rồi. Hoắc Thừa, tôi cảnh cáo anh, nếu anh còn dám làm tổn thương anh tôi một lần nữa thì cho dù có trả cái giá lớn thế nào tôi cũng sẽ bất chấp tất cả để trả thù anh."
Chu Tẫn Hân tính tình dứt khoát, làm việc cũng dứt khoát. Nói xong những gì cần nói thì cô cũng không quan tâm phản ứng của Hoắc Thừa nữa mà kéo lão Hồng rời đi. Nguyên Tống trợn mắt há mồm nhìn bọn họ rời khỏi, định mắng vài câu để giúp Hoắc Thừa lấy lại chút thể diện nhưng lại thấy Hoắc Thừa ôm ngực, đột nhiên ho sặc sụa.
Nguyên Tống vội vàng xoa ngực cho Hoắc Thừa: "Đại thiếu gia, ngài sao rồi? Để tôi đỡ ngài dậy trước nhé."
Hoắc Thừa tức đến mức gân xanh trên cổ cũng nổi lên, gã đẩy Nguyên Tống ra, vịn vào bàn trà thử hai lần mới đứng lên được. Nhưng vì dùng sức quá mạnh nên chỗ lưng và eo bị va đập lại đau đến mức khiến gã phải hít vào một ngụm khí lạnh.
"Đại thiếu gia..." mặt Nguyên Tống nhăn lại như mướp đắng. Nguyên Tống đi theo Hoắc Thừa nhiều năm như vậy mà còn chưa từng thấy Hoắc Thừa bị người ta đánh thảm đến mức thế này. Quan trọng nhất là người ra tay lại chính là Hoắc Hằng nữa. Dựa vào sự hiểu biết của Nguyên Tống về Hoắc Thừa thì chuyện này nhất định sẽ bị làm ầm lên mất thôi.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Hoắc Thừa nhổ xuống đất một bãi đờm lẫn bọt máu, nhìn cánh cửa nơi Hoắc Hằng rời đi mà chửi: "Mẹ kiếp! Thằng ba này là muốn làm phản rồi! Để tao về g**t ch*t nó!"
Nguyên Tống vội đỡ lấy cánh tay Hoắc Thừa, phụ họa: "Ngài đừng tức giận, lão gia mà biết chuyện này chắc chắn sẽ không tha cho cậu ba đâu. Hay là ngài đi gặp bác sĩ trước đã? Tôi sợ ngài thật sự bị thương nặng thì phải tội."
Hoắc Thừa lại lần nữa hất tay y ra: "Khám cái rắm! Cứ phải như thế này mà về để cho cha nhìn xem đứa con mà ổng yêu quý nhất đã làm ra những chuyện gì! Vì cái thứ giày rách như Chu Tẫn Hoan mà nó dám đánh cả anh ruột! Tao xem cha còn bao che cho nó thế nào!"
Đáng tiếc là Hoắc Thừa có chửi to đến đâu thì Hoắc Hằng lúc này đã đi ra ngoài rồi cũng không thể nghe thấy nữa.
Hắn đi cùng Chu Tẫn Hân và lão Hồng cẩn thận đặt Chu Tẫn Hoan vào ghế sau. Lão Hồng và Chu Tẫn Hân mỗi người ngồi một bên chăm sóc. Hoắc Hằng khởi động xe rồi chỉnh đèn xe sáng hơn, chiếu con đường phía trước một mảng sáng trắng rồi thận trọng lái đi.
Trên đường Hoắc Hằng quay đầu lại nhìn bao nhiêu lần thì cũng hỏi Chu Tẫn Hoan bấy nhiêu lần xem có khó chịu không.
Chu Tẫn Hoan lúc vừa ngất đi đã uống thuốc cố khí bổ huyết và thuốc an thai tốt nhất nên tinh thần hiện tại vẫn ổn. Anh nói với hắn là không sao, bảo hắn đừng lo. Hoắc Hằng sao có thể yên tâm được, hắn lái xe với tinh thần căng thẳng cao độ, đến khi tới bệnh viện mới thở phào một hơi rồi lại cẩn thận bế Chu Tẫn Hoan vào trong.
Vì có lão Hồng đi cùng nên bác sĩ tiếp nhận đã nắm rõ tình trạng của Chu Tẫn Hoan, đẩy anh vào phòng khám để làm các kiểm tra liên quan.
Khoảng nửa tiếng sau bác sĩ đi ra, nói với Hoắc Hằng và Chu Tẫn Hân đang chờ đầy lo lắng ở cửa: "May mà y sư Hồng xử lý kịp thời nên người lớn và đứa bé đều không có vấn đề gì. Nhưng cơ thể người lớn khá suy nhược, dinh dưỡng lại không theo kịp, cứ tiếp tục như vậy sẽ rất bất lợi cho sự phát triển của đứa trẻ."
Hoắc Hằng vội nói: "Phần dinh dưỡng còn thiếu hụt tôi sẽ giúp anh ấy bổ sung sau."
Bác sĩ gật đầu: "Vậy thì tốt. Để bệnh nhân nằm lại bệnh viện hai ngày đi, tôi sẽ kê cho cậu ấy một số thuốc dưỡng thai và sản phẩm dinh dưỡng. Ngoài ra về phần ăn uống thường ngày mọi người cũng cần phải chú ý một chút, không phải thứ gì cũng phù hợp với cậu ấy đâu nhé. Những điều này tôi sẽ để y tá tổng hợp lại rồi nói cho mọi người sau."
Hoắc Hằng cảm ơn bác sĩ. Đợi bác sĩ vào trong rồi thì hắn mới nói với lão Hồng đang đứng ở bên cạnh: "Y sư Hồng, vừa rồi thật sự cảm ơn ông rất nhiều."
Lão Hồng vội xua tay: "Không có gì, đây là việc tôi nên làm mà."
Hoắc Hằng lấy ví ra, rút năm tờ một trăm tệ đưa cho lão Hồng: "Đây là tiền khám của Tẫn Hoan lúc nãy, không biết có đủ không?"
Lão Hồng nhìn những tờ tiền mệnh giá lớn được đưa tới trước mặt, lại xua tay lần nữa: "Cậu ba khách sáo quá rồi, một tờ cũng không cần đâu."
Hoắc Hằng trực tiếp nhét tiền vào tay lão Hồng rồi nói: "Ông đừng khách sáo như vậy nữa. Vừa rồi nếu không có ông thì cả đứa bé lẫn anh Tẫn Hoan đều sẽ gặp nguy hiểm. Số tiền này coi như tôi cảm ơn ông. Còn nữa, nếu Hoắc Thừa có đến gây phiền phức cho ông thì cứ tới tìm tôi, tôi sẽ thay ông giải quyết."
Lão Hồng nhận lấy số tiền đó, cảm kích cúi người chào Hoắc Hằng. Đợi ông rời đi rồi thì Hoắc Hằng mới quay sang nhìn Chu Tẫn Hân: "Tẫn Hân, hai ngày anh em nằm viện, em tính sao? Ở nhà một mình có ổn không?"
Chu Tẫn Hân lạnh mặt nói: "Tôi ở lại bệnh viện. Anh của tôi nằm viện, tôi nhất định phải ở bên cạnh anh ấy."
Hoắc Hằng cũng biết tình cảm anh em của họ rất sâu đậm, lúc này cũng không nói thêm gì nữa. Hai người cùng vào phòng bệnh của Chu Tẫn Hoan. Y tá vừa treo xong giá truyền dịch cho Chu Tẫn Hoan, Chu Tẫn Hoan vừa nghe y tá dặn dò vừa gật đầu.
Hai người họ vào rồi thì y tá đi ra ngoài. Chu Tẫn Hân ngồi xuống mép giường, vừa chạm ánh mắt với Chu Tẫn Hoan thì mắt lại đỏ lên.
Chu Tẫn Hoan cười an ủi cô: "Đừng lo nữa, anh không sao rồi."
Chu Tẫn Hân gật đầu, rồi lập tức lắc đầu: "Còn nói là không sao, bây giờ chuyện còn nghiêm trọng hơn rồi! Sức khỏe của anh vốn đã không tốt, vết thương ở eo còn chưa khỏi hẳn, sao có thể chịu được khổ sở như vậy chứ!"
Miệng cô mím lại, nước mắt cuối cùng cũng lăn xuống. Chu Tẫn Hoan đưa tay lau nước mắt trên cằm cô, dịu dàng nói: "Vậy em nói xem phải làm sao?"
"Không cần đứa bé này nữa có được không?" Câu nói này đã nghẹn trong lòng Chu Tẫn Hân suốt cả quãng đường, cô đã sớm muốn nói ra rồi.
Nghe cô bé nói xong, Hoắc Hằng liền sững người, Chu Tẫn Hoan cũng khựng lại một chút. Chỉ là khác với vẻ lo lắng của Hoắc Hằng thì Chu Tẫn Hoan lại mỉm cười, kéo tay cô đặt lên bụng mình: "Em bé là người nhà của chúng ta mà, em làm cô ruột thật sự nỡ vậy sao?"
Trên người Chu Tẫn Hoan đắp chăn dày, hơn nữa đứa bé mới hơn ba tuần, cho dù Chu Tẫn Hân trực tiếp chạm vào bụng anh thì cũng không thể có cảm giác rõ rệt gì.
Nhưng không hiểu vì sao, anh vừa hỏi như vậy lại khiến Chu Tẫn Hân có cảm giác trong lòng bàn tay thật sự có gì đó khang khác.
Cô ngậm nước mắt, ánh nhìn qua lại giữa gương mặt và bụng của Chu Tẫn Hoan mấy lần, cuối cùng cắn môi rồi rụt tay lại đứng lên: "Em đi rửa mặt!"
Phòng bệnh đơn này có nhà vệ sinh riêng. Hoắc Hằng thấy cô chạy vào, "rầm" một tiếng đã đóng sập cửa liền định tới gõ cửa gọi cô ra nhưng bị Chu Tẫn Hoan ngăn lại: "Không sao đâu, để em ấy bình tĩnh một chút đi."
Hoắc Hằng đành quay lại bên Chu Tẫn Hoan, nắm tay anh đan mười ngón, bất an nói: "Em hiểu lý do vì sao Tẫn Hân không thích đứa bé này, nhưng Tẫn Hoan à, em rất..."
Chu Tẫn Hoan dùng tay còn lại che miệng Hoắc Hằng: "Tẫn Hân không phải là không thích đứa bé này, chỉ là em ấy không thích việc anh có dính líu tới nhà họ Hoắc. Em ấy sợ anh lại gặp chuyện xui xẻo mà thôi."
Hoắc Hằng kéo tay anh xuống, áy náy nói: "Là em làm chưa đủ tốt mới để Hoắc Thừa làm anh bị thương như thế này."
Chu Tẫn Hoan lại cười, đặt bàn tay hai người đang nắm vào bụng mình, để Hoắc Hằng cách lớp chăn sờ thử: "Chuyện xảy ra đột ngột quá mà, em phòng thế nào được chứ? Lần này cũng là do anh bất cẩn, may mà hữu kinh vô hiểm."
Thấy thần sắc anh vẫn còn có thể thả lỏng như vậy, Hoắc Hằng lo lắng nói: "Nếu sợ thì nói ra đi, ở trước mặt em anh không cần phải gắng gượng đâu."
Chu Tẫn Hoan im lặng lắc đầu.
Thực ra từ lúc anh nhìn thấy Hoắc Thừa trong gian bếp nhỏ, trong lòng anh đã tràn đầy sợ hãi. Bất kể trước kia ở bên Hoắc Thừa từng vui vẻ đến đâu thì cũng đã bị những lần tổn thương về sau bào mòn sạch sẽ.
Người đó đối với anh mà nói chính là một sai lầm, một trận tai kiếp.
Nhưng nếu không có trải nghiệm như vậy, có lẽ anh cũng không đợi được đến khi Hoắc Hằng xuất hiện.
Cho nên vào khoảnh khắc sợ hãi đó, khi Hoắc Thừa nói ra những lời có thể làm tổn hại tới Hoắc Hằng thì anh liền không còn để ý tới cảm xúc của bản thân nữa.
Hơn nữa lúc đó anh còn không biết mình đã có thai, điều khiến anh sợ hãi chỉ là Hoắc Thừa có thể sẽ làm ra những chuyện khiến anh không thể chấp nhận được mà thôi.
Ví dụ như... dùng việc làm nhục anh để ép Hoắc Hằng từ bỏ.
Cảm giác khi ấy khiến lòng anh rất khó chịu nhưng bây giờ chuyện đã qua rồi, điều khiến anh quan tâm hơn là hiện tại phải làm thế nào bây giờ đây.
Anh thở ra một hơi, vẻ bình tĩnh trên gương mặt xuất hiện một vết nứt nhỏ, các ngón tay cũng siết chặt tay Hoắc Hằng: "Anh sợ nhưng là sợ một chuyện khác."
"Chuyện gì?" Hoắc Hằng lập tức hỏi.
"Hoắc Thừa đã biết quan hệ của chúng ta rồi, phía nhà em phải làm sao đây?"
Hoắc Hằng cúi người hôn lên trán anh, an ủi: "Đừng sợ, em sẽ xử lý tốt chuyện này, sẽ không để hắn làm anh bị thương nữa."
Chu Tẫn Hoan vẫn bất an nói: "Anh không phải lo chuyện đó. Vừa rồi em đánh hắn thành ra như vậy, hắn sẽ không chịu bỏ qua đâu, về nhà chắc chắn sẽ làm ầm lên."
Hoắc Hằng cười nói: "Anh quên rồi sao, em vốn dĩ cũng không định giấu chuyện của chúng ta? Bây giờ hắn làm loạn như vậy, chẳng qua là nói ra sớm hơn thôi. Huống chi bây giờ anh đã có con, cha em cũng không phải người hồ đồ, sẽ không chỉ nghe lời nói một phía của hắn đâu."
"Nhưng thân phận của anh dù sao cũng..." Chu Tẫn Hoan muốn nói lại thôi, lặng lẽ nhìn Hoắc Hằng.
Hoắc Hằng giãn phẳng nếp nhăn giữa mày anh, dịu dàng nhìn anh: "Năm đó anh suýt nữa thì gả cho Hoắc Thừa nhưng em cũng suýt cưới Hoàng Hiểu Hiểu mà. Giữa chúng ta ngay từ đầu đã hòa nhau rồi. Yên tâm đi, bên cha em để em lo, anh chỉ cần an tâm dưỡng thân thể và bé con của chúng ta là được rồi."
Hoắc Hằng đưa tay vào trong chăn, từ khe áo bệnh nhân chạm tới vùng bụng phẳng lì trơn mịn của anh. Trong ánh mắt dịu dàng xen lẫn một tia lo lắng: "Thật ra Tẫn Hân có một câu nói không sai, vết thương ở eo của anh vẫn chưa khỏi hẳn, bây giờ mang thai sẽ rất vất vả."
Bàn tay Hoắc Hằng khô ráo và ấm áp, quan trọng hơn là vào lúc này, kiểu chạm như vậy đối với anh mang lại một cảm giác thỏa mãn khó có thể giải thích. Trong lòng anh chợt rung động, không nhịn được vòng tay ôm lấy cổ Hoắc Hằng, không để hắn nhìn thấy vẻ ngượng ngùng trên mặt mình nhưng giọng nói lại mang theo niềm vui không giấu được: "Mấy người đừng coi anh như đồ sứ vậy, dù sao anh cũng học diễn hơn mười năm rồi, đâu có vô dụng đến thế."
Hơi thở khi anh nói chuyện làm cổ Hoắc Hằng ngứa ngáy nhưng sự thân mật như vậy cũng khiến thần kinh căng thẳng suốt cả đêm của Hoắc Hằng hoàn toàn thả lỏng ra.
Hoắc Hằng chống tay bên gối anh, dùng chóp mũi chạm vào mũi anh nói: "Tẫn Hoan, em thật sự rất vui, chúng ta nhanh như vậy đã có con rồi. Anh xem, chỉ một lần đã mang thai, anh đâu phải là không sinh được, rõ ràng là chỉ đợi em xuất hiện đó."
Lời này quá xấu hổ, Chu Tẫn Hoan không nhịn được muốn cười, đành đỏ mặt quay đầu đi: "Đừng nói nữa, Tẫn Hân còn ở phòng bên kia."
Hoắc Hằng đặt một nụ hôn lên môi anh, quả thật không nói thêm nữa mà đem tất cả những lời muốn nói, tình yêu và niềm vui muốn bày tỏ đều hóa thành sự quấn quýt giữa môi và lưỡi. Hôn đến mức Chu Tẫn Hoan mềm nhũn cả người, trong mũi phát ra tiếng rên khe khẽ như mèo kêu, vừa câu lấy lòng người trước mắt.
Chu Tẫn Hoan lo em gái sẽ nghe thấy những thứ không nên nghe cho nên dù có quấn quýt với Hoắc Hằng thì anh vẫn luôn kiềm chế, những tiếp xúc vượt quá giới hạn một chút cũng không dám. Không ngờ rằng anh đang lo lắng cho Chu Tẫn Hân ở đây thì Chu Tẫn Hân lại sớm đã đứng bên trong nhà vệ sinh, nghe hết toàn bộ cuộc đối thoại của họ qua cánh cửa.
Hai chữ "cô ruột" vừa rồi thật sự đã chạm tới lòng Chu Tẫn Hân.
Từ sau khi rạp hát trong nhà bị thiêu rụi, cha mẹ cũng lần lượt qua đời, trong nhà chỉ còn lại hai người họ. Mỗi dịp lễ tết tuy cũng có tiếng cười nhưng trong lòng mỗi người thực ra đều rất cô đơn.
Cô ghét Hoắc Hằng đến trêu chọc anh trai mình, lại còn đẩy anh trai mình về lại cái đầm lầy của nhà họ Hoắc. Nhưng cô cũng hiểu, anh trai cô không hề kiên cường như vẻ ngoài thể hiện.
Hai năm nay cô ép bản thân phải nhanh chóng trưởng thành, nhanh chóng hiểu chuyện, chỉ vì không muốn anh trai một mình gánh vác gia đình, gánh vác cả cô. Không muốn lại nhìn thấy dáng vẻ anh trai rõ ràng rất buồn rất mệt nhưng vẫn luôn dịu dàng mỉm cười với cô.
Chu Tẫn Hân vẫn luôn mong có một người có thể giống như Tưởng Văn Nghiệp vậy, có thể bảo vệ anh trai cô, yêu thương anh trai cô thật lòng. Nhưng bây giờ người đó thật sự đã xuất hiện thì cô lại mâu thuẫn vô cùng.
Giá như Hoắc Hằng không mang họ Hoắc thì tốt biết mấy.
Chu Tẫn Hân tựa lưng vào cửa, che miệng không cho mình khóc thành tiếng. Cô ghét đứa con của Hoắc Hằng nhưng đứa bé đó cũng là con của anh trai, càng là cháu ruột của cô.
Sao Chu Tẫn Hân có thể thật sự không cần được chứ?
Chu Tẫn Hân ở trong nhà vệ sinh rất lâu, khóc đến khi nước mắt khô cạn cũng không muốn đứng dậy. Sau đó vẫn là Hoắc Hằng không ngừng gõ cửa, ép cô ra ngoài.
Chu Tẫn Hoan đã ngồi dậy rồi. Tuy bác sĩ dặn anh nên nằm nhiều nhưng cũng không cấm anh ngồi. Anh đang bưng một bát cháo gà con còn nóng hổi ăn, thấy Chu Tẫn Hân cuối cùng cũng ra ngoài liền vẫy tay gọi cô.
Chu Tẫn Hân đi tới bên giường, cúi đầu không dám để anh nhìn thấy đôi mắt sưng như quả đào vì khóc của mình. Chu Tẫn Hoan cũng không nhắc tới chuyện đó, đặt bát cháo của mình xuống rồi bưng bát cháo hải sản thơm phức còn lại, múc một thìa đưa tới bên miệng cô.
Cô lắc đầu, tỏ ý không muốn ăn. Chu Tẫn Hoan liền nói: "Cả đêm rồi chưa ăn gì, không ăn nữa tối ngủ sẽ không được, đến lúc đó bụng em cứ kêu thì anh biết đi đâu tìm đồ ăn cho em?"
Chu Tẫn Hân còn chưa kịp nói gì thì đã nghe Hoắc Hằng ở bên cạnh khẽ cười một tiếng. Cô tức giận trừng Hoắc Hằng một cái nhưng cũng không bướng bỉnh nữa, nhận lấy bát cháo ăn như trút giận.
Chu Tẫn Hoan biết cô em gái này không phải là người yếu ớt đến vậy. Thấy cô đã trút được cảm xúc ra thì anh cũng yên tâm, bưng bát cháo của mình lên ăn tiếp. Đợi cả hai ăn xong, Hoắc Hằng mới nói với Chu Tẫn Hân: "Tối nay em ở lại với anh trai em nhé, anh đã gọi người tới canh ở bên ngoài. Tối nay chắc sẽ không có chuyện gì đâu, sáng mai anh sẽ tới."
Lúc nãy Hoắc Hằng gọi điện về nhà, Hoắc Khiêm quả nhiên là đã về nhà chờ hắn. Khi hắn gọi về thì Hoắc Thừa vẫn chưa về tới nhà cho nên chuyện vẫn chưa bị làm ầm lên. Hoắc Hằng kể lại toàn bộ sự việc cho Hoắc Khiêm nghe. Ban đầu Hoắc Khiêm định lập tức tới bệnh viện nhưng Hoắc Hằng lại nói mình sẽ về, bảo y chờ ở nhà.
Nghe Hoắc Hằng nói sẽ gọi Nguyên Minh tới bệnh viện trông coi, Hoắc Khiêm liền cho người hầu thân cận của mình là Nguyên Thanh cũng đi cùng để có người chăm sóc lẫn nhau.
Chu Tẫn Hân không nói gì nhưng sau khi Hoắc Hằng bước ra khỏi phòng thì cô vẫn đi theo, nghiêm túc hỏi: "Anh về rồi định ứng phó thế nào?"
Hoắc Hằng dùng nụ cười để cô yên tâm: "Đây là chuyện của người lớn, em đừng lo."
"Ai lo cho anh chứ? Tôi là sợ anh liên lụy anh trai tôi thôi!" Chu Tẫn Hân trừng mắt nói.
Hoắc Hằng vẫn cười: "Được rồi, vào trong đi, chăm sóc anh trai em cho tốt. Có chuyện gì thì để Nguyên Minh hoặc Nguyên Thanh báo cho anh."
Chu Tẫn Hân không nói nữa, lo lắng nhìn Hoắc Hằng đi xuống cầu thang, mãi cho tới khi bóng lưng cao lớn đó không còn nhìn thấy nữa thì cô mới quay về phòng bệnh.
Còn Hoắc Hằng sau khi ngồi vào xe lại không lập tức lái đi. Hắn nhìn cửa sổ phòng bệnh của Chu Tẫn Hoan, hút hết cả một bao thuốc lá ngoại mới hoàn toàn bình tĩnh lại. Cái đầu rối loạn suốt cả đêm cũng tỉnh táo hẳn, ánh mắt sáng rõ lạnh lẽo như ánh đèn xe phía trước.
Hắn biết lần trở về này sẽ là một trận chiến khó khăn. Lần này quả thật là hắn đã làm quá đáng, Hoắc Anh Niên chắc chắn sẽ không dễ dàng đồng ý. Nhưng bất kể thế nào thì hắn cũng sẽ không lùi bước.