Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 64

Trước Tiếp

Từ sau khi chấm dứt hôn ước với Chu Tẫn Hoan, Hoắc Thừa đã không còn ở nơi này nữa. Bình thường chỉ có người làm vườn hai ngày tới chăm sóc hoa cỏ một lần, người hầu mỗi tuần tới quét dọn một lần. Cũng vì vậy mà Hoắc Hằng và Chu Tẫn Hân thuận lợi đi tới trước cửa nhà rồi cũng không có ai ngăn cản. Hoắc Hằng xoay tay nắm cửa, phát hiện cửa cũng không khóa.

Hoắc Hằng thò người vào nhìn, đại sảnh tầng một không có ai nhưng trong không khí dường như có mùi thuốc Đông y thoang thoảng. Chu Tẫn Hân theo sát bên hắn, hai người nhẹ tay nhẹ chân đi vào. Vừa khép cánh cửa phía sau lại thì từ hành lang chéo đối diện đại sảnh liền vang lên tiếng bước chân.

Hoắc Hằng kéo Chu Tẫn Hân với tốc độ nhanh nhất trốn ra sau ghế sofa rồi thò đầu ra nhìn.

Người đi tới là Nguyên Tống, trên tay còn bưng một cái khay, bên trên đặt hai bát gì đó còn bốc hơi nóng. Nguyên Tống không nhìn thấy bọn Hoắc Hằng nên đi thẳng lên lầu.

Lúc này Hoắc Hằng càng chắc chắn Chu Tẫn Hoan đang ở đây. Đợi Nguyên Tống lên tới tầng hai thì hắn mới kéo Chu Tẫn Hân đi ra. Hai người lén theo sau, phát hiện Nguyên Tống gõ cửa căn phòng phía bên trái.

Cửa phòng không đóng kín. Tiếng nói chuyện của Nguyên Tống truyền ra từ bên trong. Hoắc Hằng nghe được mấy câu liền không chờ nổi nữa, dẫn Chu Tẫn Hân xông thẳng vào trong.

Trong phòng không có Hoắc Thừa. Ngoài Nguyên Tống ra còn có một người đàn ông trung niên mà hắn chưa từng gặp. Trên giường là Chu Tẫn Hoan đang hôn mê.

Tim Hoắc Hằng như bị treo lên cổ họng. Hắn bước nhanh tới trước, một tay đẩy Nguyên Tống đang muốn ngăn cản ra. Đang định bế Chu Tẫn Hoan lên thì nghe người đàn ông trung niên kia nói: "Cậu không thể động vào cậu ấy. Tình trạng của cậu ấy vẫn chưa ổn định đâu."

Động tác của Hoắc Hằng khựng lại. Hắn quay đầu nhìn lão Hồng. Ánh mắt hung lệ tỏa ra giống như con đại bàng đã nếm máu khiến Lão Hồng bất giác lùi lại một bước nhưng vẫn gắng chịu áp lực mà tiếp tục giải thích: "Bây giờ cậu ấy không chịu được xóc nảy, nếu tiếp tục sẽ lại chảy máu đó."

Trong lúc lão Hồng nói chuyện, Chu Tẫn Hân cũng đã nhào tới bên giường. Vừa nhìn thấy Chu Tẫn Hoan thì nước mắt cô liền rơi xuống tí tách. Cô nắm lấy vai Chu Tẫn Hoan lắc mạnh, muốn gọi người tỉnh lại khiến lão Hồng hoảng hốt ngăn cản: "Cô gái nhỏ này mau dừng lại đi. Cậu ấy đang mang thai, cần tĩnh dưỡng. Các người không thể lắc cậu ấy như vậy được đâu!"

Hoắc Hằng vừa mới nghe tới chuyện Chu Tẫn Hoan có thể chảy máu, còn chưa kịp hỏi là xảy ra chuyện gì thì đã đột ngột nghe thấy lời nói nói còn khiến người ta chấn động hơn.

Mang thai?

Đứa trẻ?!

Hoắc Hằng đột ngột nhìn về phía người đang hôn mê trên giường. Chu Tẫn Hân đứng bên cạnh lại quay đầu sang nhìn hắn. Thần sắc của cô từ đau buồn chuyển sang kinh ngạc chỉ trong chớp mắt. Ngay sau đó, cô nhìn thấy Hoắc Hằng túm lấy cánh tay lão Hồng, gấp đến mức gào lên: "Anh ấy mang thai? Vậy tại sao lại chảy máu? Bây giờ anh ấy thế nào rồi? Vì sao không đưa tới bệnh viện?!"

Lão Hồng bị Hoắc Hằng lắc mạnh một trận, đầu óc choáng váng. Cuối cùng cũng dừng lại được, ông vội vàng trấn an: "Cậu bình tĩnh chút. Tình trạng của cậu ấy hiện giờ khá ổn định, chỉ là cần tĩnh dưỡng mà thôi. Cậu đừng nói to như vậy, sẽ làm ồn tới cậu ấy đó."

Lão Hồng gắng gượng nói hết lời. Nghe được Chu Tẫn Hoan đã ổn định, tảng đá lớn treo trong lòng Hoắc Hằng cuối cùng cũng rơi xuống. Hắn buông lão Hồng ra, muốn xem tình hình của Chu Tẫn Hoan nhưng lại bị Nguyên Tống chặn lại một lần nữa.

Nhìn Nguyên Tống đứng trước mặt, vẻ mặt sợ sệt nhưng vẫn cố ngăn cản mình thì sắc mặt Hoắc Hằng đen như đáy nồi.

Từ nhỏ tới lớn, tính cách hắn luôn lạnh nhạt. Trong nhà ngoài cha mẹ và Hoắc Khiêm ra thì đối với những người khác hắn đều chỉ có một vẻ mặt hờ hững, do thế nên đối với người hầu thì càng không thể nào cười hòa nhã được. Nguyên Tống rất rõ tính khí của hắn, cũng biết hậu quả của việc ngăn cản hắn. Chỉ là lúc này Hoắc Thừa không có ở đây. Nếu để hắn mang người đi thì kết cục của Nguyên Tống sẽ còn thảm hơn nhiều.

Nguyên Tống hít một hơi, thử nói lý với Hoắc Hằng: "Cậu ba ạ, xin cậu ra ngoài đi. Cậu cả sắp về rồi. Nếu để cậu ấy thấy cậu ở đây thì nhất định sẽ làm ầm lên, tới lúc đó ngay cả lão gia cũng biết chuyện."

Ý ngoài lời của Nguyên Tống rất rõ ràng. Nguyên Tống đang nhắc nhở Hoắc Hằng. Dù không rõ quan hệ giữa Hoắc Hằng và Chu Tẫn Hoan nhưng Nguyên Tống rất rõ vị trí của Chu Tẫn Hoan trong lòng Hoắc Thừa, cũng rõ Hoắc Thừa và Hoắc Hằng giống như sấm sét với lửa đất vậy, là hai cực đối lập tuyệt đối không thể có tranh chấp ngay lúc này. Nếu xảy ra thật, ngoài lão gia ra thì không một ai can được cả.

Trong bụng Hoắc Hằng đã nghẹn một cục lửa lớn, vốn đã nhịn tới cực hạn. Thấy người hầu của Hoắc Thừa lại dám uy h**p mình thì cơn giận lập tức bốc lên. Hắn túm cổ áo Nguyên Tống mạnh tay đẩy sang một bên. Nguyên Tống loạng choạng ngã nhào xuống đất.

Chu Tẫn Hân nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lại lạnh băng không có phản ứng gì. Ngược lại là lão Hồng bước tới khuyên can. Từ cuộc đối thoại vừa rồi, ông đã hiểu thân phận của Hoắc Hằng, liền cẩn trọng nói: "Cậu ba, tôi là thầy thuốc. Xin cậu hãy cân nhắc tình trạng thân thể của bệnh nhân. Cậu ấy cần nghỉ ngơi mà. Nếu cứ ồn ào thế này thì cậu ấy sẽ bị đánh thức mất."

Hoắc Hằng trừng mắt nhìn Nguyên Tống đang ngã dưới đất đau đến mức ôm tay thổi phù phù, muốn bò dậy lại không dám nhúc nhích. Hốc mắt hắn đỏ lên như nhuốm máu. Hắn chỉ về phía cửa. Giọng nói không lớn nhưng ai nghe cũng biết hắn đang tức giận tới mức nào.
"Cút ra ngoài!"

Cho dù Nguyên Tống là người hầu có địa vị khá cao trong nhà họ Hoắc thì hắn cũng tuyệt đối không dám thật sự làm trái ý Hoắc Hằng. Đợi Nguyên Tống đi ra ngoài xong thì Hoắc Hằng lập tức quay lại bên giường.

Chu Tẫn Hoan ngủ rất say, hơi thở đều đặn. Hoắc Hằng nắm lấy bàn tay đặt bên mép chăn của anh, siết chặt trong lòng bàn tay, ép bản thân bình tĩnh lại rồi quay sang nhìn lão Hồng: "Ngài y sư à, vừa rồi là tôi không đúng."

Lão Hồng vội lắc đầu: "Cậu ba khách sáo quá. Đều là hiểu lầm, hiểu lầm thôi."

Hoắc Hằng lại hỏi: "Tình trạng của anh ấy rốt cuộc thế nào? Thật sự không cần đưa tới bệnh viện sao?"

Lão Hồng nói: "Cậu cứ yên tâm. Tình trạng của cậu ấy đã ổn định rồi. Chỉ là trước đó bị động thai khí. Vài ngày tới tốt nhất nên nằm trên giường tĩnh dưỡng, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn thôi."

Hoắc Hằng gật đầu. Hắn cố nuốt xuống cảm giác chua xót nơi cổ họng rồi mới nói: "Đứa trẻ có phải đã hơn ba tuần rồi không?"

Lão Hồng kinh ngạc nhìn hắn: "Sao cậu biết?"

Hoắc Hằng không trả lời câu hỏi này. Hắn quay đầu nhìn Chu Tẫn Hoan. Bàn tay còn lại không nắm chặt thì đưa lên chạm vào tóc mai của anh. Chu Tẫn Hân ngồi ở bên kia giường, ánh mắt phức tạp nhìn hắn, không biết trong lòng đang nghĩ gì nhưng cũng không nói ra lời khó nghe nào.

Im lặng một lúc, Hoắc Hằng buông tay Chu Tẫn Hoan ra rồi nói với Lão Hồng: "Tôi vẫn không yên tâm. Y sư, phiền ông giúp tôi đưa anh ấy tới bệnh viện một chuyến."

Lão Hồng khó xử nhìn hắn: "Cậu ba à, bây giờ cậu cả không có ở đây, tôi không thể tự quyết được đâu."

Hoắc Hằng nói: "Ông đừng quan tâm đến Hoắc Thừa. Ông chỉ cần trả lời tôi, nếu cẩn thận di chuyển anh ấy thì có ảnh hưởng gì không?"

Lão Hồng nhìn Chu Tẫn Hoan, do dự nói: "Nếu cẩn thận thì vấn đề không lớn. Cậu cũng có xe đúng không? Chỉ là trên đường phải chạy chậm chút, tuyệt đối đừng để xóc nảy."

"Tôi nhất định sẽ cẩn thận."
Hoắc Hằng cam đoan rồi nhìn sang Chu Tẫn Hân: "Vào tủ quần áo tìm một cái chăn hay thứ gì đó tương tự, đắp cho anh của em đi."

Chu Tẫn Hân tuổi không lớn nhưng lại có cái đầu biết phân biệt đúng sai. Khi biết Chu Tẫn Hoan đã có thai, cô rất chấn động nhưng nhìn phản ứng của Hoắc Hằng thì cô cũng đoán được đứa trẻ này hẳn là của Hoắc Hằng. Tuy vậy, so với đứa trẻ thì an toàn của anh trai cô lúc này mới là quan trọng nhất. Cô không nói thêm lời nào liền đứng dậy, mở tủ quần áo phía sau rồi lôi ra một tấm chăn dày kẻ ô.

Hoắc Hằng dưới sự hỗ trợ của lão Hồng cẩn thận bế Chu Tẫn Hoan lên, kết quả phát hiện trên quần của Chu Tẫn Hoan có vết máu. Hắn giật mình vội hỏi lão Hồng là chuyện gì. Nghe lão Hồng nói đó là máu lúc nãy thì hắn mới bình tĩnh lại nhưng động tác trong tay lại càng thêm cẩn thận. Mạnh thì sợ làm Chu Tẫn Hoan đau, nhẹ thì lại sợ người trượt xuống. Hắn căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Chu Tẫn Hân đắp chăn lên người Chu Tẫn Hoan. Mọi người vừa định bước ra khỏi phòng thì nghe thấy trên cầu thang truyền tới tiếng bước chân dồn dập. Hoắc Hằng và Chu Tẫn Hân nhìn nhau một cái, sắc mặt cả hai đều trầm xuống.

Tiếng bước chân rất nặng, vừa nghe đã biết người tới không có ý tốt. Chu Tẫn Hân căng thẳng nhìn về phía cửa. Chốc lát sau, cửa phòng đã bị mở ra. Hoắc Thừa mang đầy cơn giận xuất hiện trước mắt mọi người, phía sau là Nguyên Tống mặt mày khổ sở, nửa bên má đã sưng vêu lên.
Hoắc Thừa vừa nhìn thấy Hoắc Hằng liền bốc hỏa. Lại thấy Hoắc Hằng đang bế Chu Tẫn Hoan trong tay khiến cơn giận của gã lại càng không thể kìm nén, nghiêm giọng quát: "Ai cho phép mày động vào cậu ta? Đặt cậu ta xuống!"

Hoắc Hằng không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng đáp lại hai chữ: "Tránh ra."

Trước mặt cả một phòng người ngoài, Hoắc Hằng lại còn làm gã mất mặt như vậy. Hoắc Thừa sao có thể nuốt trôi cơn tức này, cũng không nói thêm lời nào mà lao tới cướp người.

Hoắc Hằng lập tức né tránh. Nhưng lần né này quá gấp, dưới chân lại là giường, hắn suýt nữa đã mất thăng bằng mà ngã vào giường. Hắn lo như vậy sẽ làm Chu Tẫn Hoan bị ngã nên cũng chẳng kịp để ý tới nắm đấm Hoắc Thừa lại vung lên mà vội vàng cẩn thận đặt Chu Tẫn Hoan xuống giường.

Lưng Chu Tẫn Hoan vừa chạm vào đệm giường thì nắm đấm của Hoắc Thừa đã theo sát đánh xuống, nặng nề nện vào lưng Hoắc Hằng. Hoắc Hằng đau đến mức chúi người về phía trước, bàn tay chống xuống bên cạnh đầu Chu Tẫn Hoan mới giữ được thăng bằng.

Nhìn Chu Tẫn Hoan vẫn chưa tỉnh lại, Hoắc Hằng thở phào một hơi nhưng cơn giận trong lòng lại bùng lên dữ dội. Hắn xoay người, lập tức chụp lấy nắm đấm Hoắc Thừa đang đánh tới lần nữa, tay kia siết chặt thành quyền, thẳng tay đấm vào mặt Hoắc Thừa.

Hoắc Hằng không hề có ý nương tay. Cú đấm này giáng trúng mặt Hoắc Thừa, mạnh đến mức Hoắc Thừa cắn phải lưỡi, đau tới chảy cả nước mắt, khóe miệng cũng rỉ máu. Chưa kịp hoàn hồn thì Hoắc Hằng đã nhấc chân, hung hăng đá thẳng vào bụng gã.

Tiếng kêu thảm vang lên. Một thân thể cao lớn phía đối diện bị đá bay, đập mạnh vào chiếc bàn trà gỗ hoa lê. Chân bàn cọ mạnh xuống sàn phát ra một tiếng động rất lớn.

Hoắc Thừa ngã quỵ bên cạnh bàn trà, lưng và eo va vào cạnh bàn, đau đến mức nửa người tê dại, ngay cả hít thở cũng cảm thấy hụt hơi.

Nguyên Tống thấy gã chịu thiệt lớn, vội chạy tới xem tình hình thế nào. Lão Hồng thì đứng nhìn mà sững sờ, tay chân không biết đặt vào đâu, cũng không biết có nên qua xem Hoắc Thừa hay không.

Chỉ có Chu Tẫn Hân vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Cô chẳng buồn liếc nhìn thảm trạng của Hoắc Thừa, chỉ chuyên tâm ở bên giường Chu Tẫn Hoan, cẩn thận che chở cho anh trai mình.

Hoắc Hằng đá Hoắc Thừa xong vẫn chưa hả giận, còn định tiến lên đá thêm mấy cái nữa. Đúng lúc đó, phía sau đột nhiên vang lên tiếng gọi đầy mừng rỡ: "Anh?! Anh tỉnh rồi sao?"

Động tĩnh lớn như vậy, Chu Tẫn Hoan muốn không tỉnh cũng khó.
Chỉ là tầm nhìn của Chu Tẫn Hoan vừa mới rõ ràng, còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra thì đã đột ngột nhìn thấy một gương mặt.

Một gương mặt chỉ cần xuất hiện là khiến anh cảm thấy an tâm.

Hoắc Hằng cúi người xuống, dịu dàng v**t v* gò má anh. Vừa mở miệng, giọng hắn đã nghẹn lại: "Hoan Hoan, anh thế nào rồi? Có chỗ nào đau không?"

Chu Tẫn Hoan nhìn Hoắc Hằng. Không biết có phải do ngược sáng hay không mà trong mắt Hoắc Hằng dường như có nước mắt đang xoay tròn. Anh lắc đầu, đang định nói "anh không sao" thì cảm thấy nơi bụng dưới truyền tới một cảm giác căng tức không nhỏ.

Anh ôm bụng, nhíu mày lại nhưng còn chưa kịp nói mình khó chịu thì Hoắc Hằng đã vội gọi lão Hồng tới kiểm tra.

Lão Hồng bắt mạch cho Chu Tẫn Hoan, lại hỏi anh cảm thấy thế nào.
Chu Tẫn Hoan yếu ớt đáp: "Khó chịu, lại còn hơi tức..." Anh đưa tay ra sau lưng, tiếp tục hỏi: "Bác sĩ, có phải vết thương ở eo của tôi lại nặng hơn rồi không?"

Nghe vậy, lão Hồng cười lên. Ông vừa định trả lời thì đã bị Hoắc Hằng cướp lời hỏi trước: "Vì sao anh ấy lại tức bụng? Có phải đứa trẻ lại xảy ra vấn đề rồi không?"

Lão Hồng đành phải trấn an Hoắc Hằng đang căng thẳng: "Vừa rồi cậu ấy bị động thai khí. Bây giờ tỉnh lại cảm thấy tức là bình thường. Chỉ cần không phải đau thì vấn đề không lớn đâu."

Chu Tẫn Hoan nghe cuộc đối thoại của họ, càng nghe lại càng thấy không đúng.

Đứa trẻ gì? Thai khí gì?

Cái này... sao nghe như...

Lão Hồng trấn an xong Hoắc Hằng liền quay sang nhìn anh. Trong ánh mắt đầy nghi hoặc của anh, ông lại mỉm cười một lần nữa, hiền hòa vỗ nhẹ lên tay anh: "Không phải eo đâu. Cậu có hỉ, đã hơn ba tuần rồi đó."

Trước Tiếp