Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 63

Trước Tiếp

Trước khi Chu Tẫn Hân đến công ty nhà họ Hoắc, cô đã gần như phát điên vì lo lắng.

Cô mua trứng xong về nhà thì không thấy Chu Tẫn Hoan đâu. Trên thớt vẫn còn đặt nửa củ cà rốt chưa cắt xong. Vại tương dưới đất cũng không đậy nắp. Bên cạnh là một cái bát đã đổ được nửa bát nước tương, còn tạp dề của Chu Tẫn Hoan thì bị vứt trên sàn nhà.

Chu Tẫn Hân cảm thấy kỳ lạ. Cô vào phòng trong cũng không thấy người liền đi xuống lầu tìm nhưng trong sân nhìn một cái là thấy hết, ra cửa nhìn trái nhìn phải cũng chẳng thấy ai. Cô hỏi bà chủ tiệm bên cạnh thì bà chủ nói vừa nãy có một chiếc xe dừng ở đây, Chu Tẫn Hoan đã lên xe cùng người khác rời đi rồi.

Nghe vậy, cô lập tức nghĩ tới Hoắc Hằng nhưng nghĩ lại thì cảm thấy không đúng cho lắm. Cho dù Chu Tẫn Hoan có ra ngoài cùng Hoắc Hằng thì cũng không thể để đồ đạc bừa bãi như vậy được, hơn nữa bọn họ đã hẹn cùng nhau ăn tối rồi mà.

Cô quay lại nhà, nghĩ có lẽ là có việc gấp gì đó, hơn nữa nếu Chu Tẫn Hoan không dặn dò thì hẳn sẽ sớm quay về thôi. Ai ngờ đợi đến lúc mặt trời lặn, đợi đến khi đèn đường dưới lầu đều bật sáng mà anh trai cô vẫn không thấy bóng dáng đâu.

Cô không ngồi yên được nữa, định ra ngoài tìm, kết quả vừa xuống lầu thì đụng phải thím Dương ra ngoài giặt đồ.

Thím Dương hỏi cô đã ăn cơm chưa. Cô lơ đãng lắc đầu, lại nhớ ra trước đó thím Dương đang thu lạp xưởng trong sân thì liền hỏi thím có thấy ai tới tìm anh trai cô không.

Thím Dương nói là có thấy một người đàn ông hằm hằm tức giận đi vào nhưng không biết có phải tìm Chu Tẫn Hoan hay không.

Chu Tẫn Hân vội hỏi thím Dương có biết dáng vẻ người đó thế nào không. Thím Dương miêu tả đại khái một chút, Chu Tẫn Hân càng nghe càng cảm thấy không ổn.

Hoắc Hằng thì cao nhưng dáng người rất cân đối, không hề to con chút nào. Quan trọng là Hoắc Hằng không có để đầu đinh.

Nhưng anh trai cô cũng đâu có qua lại với người giàu nào khác đâu. Cao lớn, vạm vỡ, đầu đinh, mặc vest, lái xe hơi, lại đang nổi giận...

Chu Tẫn Hân suy nghĩ một lượt trong đầu, đột nhiên nghĩ tới một người.

Hoắc Thừa!

Vừa nghĩ tới Hoắc Thừa, cô liền hoảng loạn. Tuy rằng hai năm nay Hoắc Thừa không còn tới gây phiền phức cho bọn họ nữa. Chu Tẫn Hoan cũng không mấy lần nhắc tới chuyện gặp Hoắc Thừa nhưng trong lòng cô rất rõ ràng, chỉ cần Chu Tẫn Hoan muốn ở bên Hoắc Hằng thì Hoắc Thừa sớm muộn gì cũng sẽ biết.

Chiều nay trên đường về, Chu Tẫn Hoan đã kể hết cho cô nghe chuyện trước sau khi đi Thiên Tân. Cô có thể hiểu được lý do Hoắc Hằng che giấu nhưng cô vẫn mang theo địch ý đối với Hoắc Hằng.

Dù sao thì Hoắc Hằng cũng mang họ Hoắc. Phía sau hắn là dòng họ Hoắc đã từng làm tổn thương Chu Tẫn Hoan một cách nặng nề. Chu Tẫn Hân không tin Hoắc Hằng chỉ dựa vào lòng nhiệt huyết là có thể bảo vệ tốt anh trai cô được.

Nhưng khi cô nhìn thấy vẻ mặt dịu dàng và thỏa mãn của Chu Tẫn Hoan lúc nhắc tới Hoắc Hằng, cùng với nụ cười bên môi như gió xuân thổi qua thì cô lại không nói ra được những lời khó nghe nữa.

Thấy sắc mặt Chu Tẫn Hân trắng bệch, thím Dương vội hỏi cô xảy ra chuyện gì. Cô căn bản không dám nghĩ tới việc Hoắc Thừa tức giận đùng đùng gọi anh trai cô ra ngoài thì sẽ xảy ra chuyện gì nữa. Cô không kịp giải thích mà sải chân chạy ra ngoài, cũng không nghĩ tới việc gọi xe kéo mà đem hết sức lực luyện chạy đường dài ở trường ra dùng, một hơi chạy thẳng tới nhà họ Hoắc.

Trong miệng cô toàn mùi tanh máu, hơi thở gần như không nối tiếp được nhưng vẫn muốn lao vào trong tìm Hoắc Thừa. Người hầu ở cổng thấy cô kích động như vậy đâu dám cho cô vào, giằng co mãi không xong còn sắp sửa động tay với cô. May mà Hoắc Khiêm lái xe về vừa hay nhìn thấy cảnh này liền gọi hai người hầu định ra tay kia dừng lại.

Hoắc Khiêm và Chu Tẫn Hân không quen biết nhau, cũng chưa từng gặp mặt. Hoắc Khiêm hỏi người hầu có chuyện gì, người hầu còn chưa nói được mấy câu thì Chu Tẫn Hân đã nghe ra y là cậu hai nhà họ Hoắc, lập tức trút giận lên người Hoắc Khiêm, ép Hoắc Khiêm dẫn mình vào trong tìm người.

Hoắc Khiêm vừa nghe đã hiểu thân phận của cô, nào dám thật sự dẫn cô vào trong, huống chi người hầu cũng nói rồi, Hoắc Thừa quả thật vẫn chưa quay về.

Hoắc Khiêm vừa kéo vừa khuyên, thật vất vả mới khiến Chu Tẫn Hân chịu nghe lời y, trước tiên lên xe đi tìm Hoắc Hằng.

Trên đường, Chu Tẫn Hân không chịu để lộ ra chút yếu đuối nào nhưng mấy lần đèn xe đối diện chiếu qua, Hoắc Khiêm đều nhìn rõ mắt cô bé đỏ hoe, dáng vẻ sắp khóc tới nơi rồi.

Hoắc Khiêm từng ở Pháp nhiều năm, trong xương cốt sớm đã bị sự lãng mạn nhân văn và thói quen giao tiếp bên đó thấm nhuần, đối với phụ nữ căn bản không cứng rắn nổi. Hơn nữa hiện tại y cũng không còn là lúc mới về nước, cái gì cũng không hiểu nữa. Nghe Chu Tẫn Hân nói Hoắc Thừa tức giận mang Chu Tẫn Hoan đi thì Hoắc Khiêm cũng biết tình hình không ổn rồi.

Hoắc Khiêm lấy chiếc khăn tay lụa trong túi áo vest của mình đưa cho Chu Tẫn Hân lau, đồng thời không ngừng an ủi, nói anh cả của y chỉ là hơi bốc đồng thôi, sẽ không thật sự làm gì đâu, nhất định có thể nhanh chóng tìm được Chu Tẫn Hoan mà.

Chu Tẫn Hân thà dùng tay áo đồng phục học sinh của mình lau ướt cũng không chịu dùng khăn tay của y. Tính bướng bỉnh so với Chu Tẫn Hoan còn có phần nhỉnh hơn. Hoắc Khiêm đau cả đầu, đạp ga chạy với tốc độ nhanh nhất tới công ty nhà họ Hoắc. Không muốn làm ầm ĩ nên Hoắc Khiêm định để Chu Tẫn Hân chờ trong xe còn mình vào trong gọi Hoắc Hằng ra nhưng không ngờ xe vừa dừng lại thì Chu Tẫn Hân căn bản không thèm nói nhảm với y, mở cửa xe ra chạy ào vào trong.

Hoắc Hằng bị cô mắng xối xả nhưng lại nghe ra trọng điểm trong lời nói, lập tức đứng bật dậy: "Anh của em bị Hoắc Thừa mang đi rồi sao? Là chuyện khi nào?"

Chu Tẫn Hân vừa nhìn thấy Hoắc Hằng liền muốn lao tới đánh hắn, may mà được Hoắc Khiêm và Vương Vĩnh Liên giữ lại nhưng thấy sắc mặt Hoắc Hằng cũng lập tức thay đổi, cô lại có cảm giác cuối cùng cũng nhìn thấy người có thể giúp mình. Khi mở miệng lần nữa thì giọng cô đã hoàn toàn sụp đổ: "Chiều nay Hoắc Thừa chiều nay đã đưa anh ấy đi rồi! Đến bây giờ vẫn chưa về! Anh tôi, anh ấy..."

Chu Tẫn Hân không nói tiếp được nữa, ngồi xổm xuống đất khóc lớn. Hoắc Khiêm vội đỡ cô ngồi xuống rồi nói với Hoắc Hằng: "Lúc anh về đến nhà thì phát hiện cô ấy làm ầm ĩ ở cổng lớn. May là động tĩnh không lớn, còn chưa làm kinh động tới người trong nhà. Anh cũng đã người hầu rồi, anh cả quả thật không có ở nhà đâu."

Khoảnh khắc Hoắc Hằng đứng dậy lúc nãy khiến hắn gần như bị tụt huyết áp, trước mắt tối sầm trong giây lát. Hắn chống tay lên mặt bàn, tim như bị người ta bóp chặt, ngực cũng nghẹn lại nhưng hắn tự nhắc mình phải bình tĩnh. Hoắc Thừa sẽ không vô duyên vô cớ đưa Chu Tẫn Hoan đi, nhất định là có mục đích.

Hắn bước tới, kéo tay Chu Tẫn Hân đang che mặt xuống, bảo cô kể lại tường tận quá trình sự việc.

Chu Tẫn Hân ghét hắn nhưng càng hận Hoắc Thừa hơn. Tình hình trước mắt Tưởng Văn Nghiệp không có mặt, ngoài Hoắc Hằng ra thì cô căn bản không tìm được ai có thể giúp được nữa.

Cô cố kìm nước mắt, kể lại toàn bộ chuyện xảy ra chiều nay. Hoắc Khiêm nghe xong liền hỏi Hoắc Hằng: "Có phải anh cả đã phát hiện ra rồi không?"

Hoắc Hằng không trả lời. Hắn sa sầm mặt đứng dậy, nói với Vương Vĩnh Liên: "Hợp đồng cậu cất kỹ đi. Hôm nay tới đây thôi."

Vương Vĩnh Liên vội gật đầu. Thấy Hoắc Hằng xoay người rời đi thì Chu Tẫn Hân lập tức kéo hắn lại: "Anh đi đâu? Tôi cũng muốn đi!"

Hoắc Hằng không ngăn cô. Hoắc Khiêm cũng đi theo ra ngoài. Tới cửa, Hoắc Hằng quay đầu lại với Hoắc Khiêm: "Anh ta dẫn Tẫn Hoan đi chắc chắn sẽ không tới chỗ đông người. Chúng ta chia ra tìm đi."

Hoắc Khiêm nói được. Chu Tẫn Hân trực tiếp ngồi lên xe của Hoắc Hằng: "Tôi đi với anh!"

Lúc này cô coi Hoắc Hằng như cọng rơm cứu mạng, bám chặt lấy hắn không buông.

Hoắc Hằng khởi động xe, nhìn thẳng phía trước không nói một lời. Nhưng sau khi ra khỏi con phố này, hắn đột nhiên đạp phanh dừng lại.
Chu Tẫn Hân bị dây an toàn siết một cái. So với đau thì cô càng bực vì hành động dừng xe đột ngột của Hoắc Hằng hơn. Cô đang định chất vấn hắn làm gì thì thấy Hoắc Hằng quay sang nhìn cô. Ánh mắt sắc lạnh ấy trong màn đêm lại khiến người ta rợn người.

"Có biết những nơi anh em thường xuyên tới khi ở cùng Hoắc Thừa không?"

Câu hỏi của hắn rất đột ngột nhưng Chu Tẫn Hân lập tức phản ứng. Cô suy nghĩ một lát rồi nói: "Cũng không có gì đặc biệt. Anh tôi ngoài những lúc xã giao bình thường thì không thích ra ngoài. Không phải đi ăn uống, uống trà, nghe hát thì là ở nhà cũ của bọn tôi trước kia, hoặc bên chỗ Hoắc Thừa."

Chu Tẫn Hân nói tới đó, mắt đột nhiên trợn to.

Hoắc Hằng lập tức quay đầu xe, chạy về hướng đường Đông Sơn.
Hắn biết Hoắc Thừa có một căn nhà riêng. Đó là món quà mà Hoắc Anh Niên tặng cho con trai trưởng khi Hoắc Thừa thành niên. Hắn và Hoắc Khiêm đều không có.

Hoắc Hằng bấm còi suốt đường. May mà bây giờ đã hơn tám giờ tối, người và xe trên đường đều ít nên hắn chỉ mất hơn hai mươi phút đã tới nơi. Kết quả nhìn thấy căn nhà vốn không có người ở này quả nhiên đang bật đèn.

Tim Hoắc Hằng thắt lại. Hắn lập tức xuống xe, dẫn Chu Tẫn Hân đi vào từ cánh cổng sắt nhỏ bên cạnh.

Trước Tiếp