Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 62

Trước Tiếp

Giọng nói của Chu Tẫn Hoan đã khàn đi, các đường nét thanh tú trên gương mặt cũng co rúm lại với nhau, ngay cả khóe mắt cũng có vương vệt nước mắt, trông không giống như giả vờ chút nào. Hoắc Thừa do dự rồi buông tay ra, thấy Chu Tẫn Hoan lập lập tức đẩy gã ra rồi sau đó ôm bụng quay lưng lại, cả người run rẩy không ngừng.

Vừa rồi Hoắc Thừa ngồi lên bụng Chu Tẫn Hoan nhưng thực tế không dùng nhiều sức, đầu gối vẫn chống trên mặt đất. Trong lòng Hoắc Thừa có đôi phần khó hiểu nhưng cũng biết rõ Chu Tẫn Hoan không phải là người dễ dàng tỏ ra yếu đuối như thế nên gã liền lật anh lại, muốn biết rốt cuộc là anh bị làm sao.

Kết quả vừa nhìn đã khiến Hoắc Thừa sững sờ. Chỉ trong chốc lát, trên trán Chu Tẫn Hoan đã túa ra một lớp mồ hôi lạnh, môi trắng bệch như giấy, yếu ớt đến mức dường như sắp ngất đi ngay.

Năm đó ở bệnh viện, Hoắc Thừa từng chứng kiến thảm trạng của anh sau khi tỉnh lại vì bị ngã chấn thương ở thắt lưng nên đã cho rằng cú đè vừa rồi thật sự đã làm tổn thương đến eo lưng của anh, đành miễn cưỡng đứng dậy, gọi điện cho vị đại phu quen biết là lão Hồng, bảo đối phương lập tức tới một chuyến.

Phòng khám của lão Hồng cách đây không xa, ngồi xe kéo cũng chỉ mất khoảng hơn hai mươi phút. Nhưng khi lão Hồng tới nơi, Chu Tẫn Hoan đã đau đến mức ngất đi rồi.
Hoắc Thừa khó chịu kể lại tình hình. Lão Hồng là một thầy thuốc Đông y nhưng cũng hiểu một chút về Tây y. Ông đặt hòm thuốc xuống, quỳ bên cạnh Chu Tẫn Hoan, trước tiên lật mí mắt anh để kiểm tra rồi sau đó mới bắt mạch ở bên cổ và cổ tay anh.

Lão Hồng bắt mạch được một lúc thì cảm thấy có gì đó không ổn, cũng không nói gì mà trực tiếp vén gấu trường sam của Chu Tẫn Hoan lên, muốn kiểm tra bụng anh.

Hoắc Thừa đang định hỏi ông làm gì thì thấy lão Hồng như nhìn thấy thứ gì đó, sắc mặt biến đổi, ngẩng đầu lên nói với gã: "Cái này không phải là chấn thương thắt lưng mà là động thai khí rồi! Mau bế cậu ấy lên lầu, tôi phải châm cứu ngay chứ nếu không thì đứa bé này sẽ không giữ được mất!"

Biểu cảm của Hoắc Thừa giống như bị sét đánh trúng, muốn nói mà suýt nữa cắn phải lưỡi mình: "Cái gì? Cái... cái gì cơ...?"

"Đại thiếu gia mau lên đi! Lúc này không phải lúc để chần chừ đâu!" Lão Hồng hành y đã hơn nửa đời người, vào những lúc như thế này đương nhiên là sốt ruột cứu người, đâu chịu nổi dáng vẻ ngây ngốc như con trai nhà địa chủ của gã.

Hoắc Thừa vẫn chưa kịp phản ứng xem rốt cuộc đây là tình huống gì nhưng dưới sự thúc giục của lão Hồng vẫn bế Chu Tẫn Hoan lên. Chỉ là vừa ôm lấy Chu Tẫn Hoan, ga đã cảm thấy trong lòng bàn tay phải ướt nhẹp một mảng, đến khi đặt người lên giường ở tầng hai thì gã mới nhìn rõ cảm giác ẩm ướt lúc nãy thì ra là máu.

Đồng tử của Hoắc Thừa cứng đờ lại, nhìn chằm chằm vào máu trong lòng bàn tay, hoàn toàn không biết phải làm sao. Lão Hồng cũng không có thời gian đuổi gã ra ngoài, ngay trước mặt gã liền cởi cúc áo của Chu Tẫn Hoan, kéo quần xuống một chút rồi châm hơn mười mũi kim lên thân thể gầy gò đó.

Đợi châm kim xong, lão Hồng lại bắt mạch một lần nữa, sau đó lấy từ trong hòm thuốc ra một chai thủy tinh màu nâu rồi quay đầu nói với Hoắc Thừa:
"Đại thiếu gia, phiền cậu rót cho tôi một cốc nước, tôi phải cho cậu ấy uống thuốc."

"Đây là thuốc gì?" Hoắc Thừa khó khăn lắm mới vuốt thẳng được lưỡi, trừng mắt nhìn lão Hồng hỏi.

"Là thuốc bột cố khí bổ huyết." Lão Hồng giải thích: "Tôi đã châm kim giúp cậu ấy tạm thời ổn định tình hình rồi nhưng vẫn phải quan sát thêm, nếu cậu ấy còn tiếp tục ra máu thì phải đưa đến bệnh viện ngay."

Hoắc Thừa giống như nghe hiểu mà cũng như nghe không hiểu, đờ người gật đầu đi rót nước nhưng còn chưa bước được mấy bước đã dừng lại, quay trở lại sốt ruột nói:
"Không đúng! Chẳng phải cậu ta vì bị thương ở thắt lưng nên không thể sinh con nữa sao? Sao lại có con được?!"

Lão Hồng tuy là đại phu mà Hoắc Thừa thường xuyên tìm đến mỗi khi khám bệnh nhưng cũng không phải là bác sĩ riêng của nhà họ Hoắc nên hoàn toàn biết những chuyện của Chu Tẫn Hoan. Ông cau mày nói:
"Đại thiếu gia, mạch tượng của cậu ấy tuy hư phù, nền tảng cơ thể cũng không tốt nhưng thai tượng quả thực đã hiện rõ, hơn nữa đã hơn ba tuần rồi, tôi không thể chẩn đoán sai được đâu."

Lão Hồng nói xong, thấy Hoắc Thừa vẫn đứng bất động thì đành tự mình xuống lầu rót nước.

Hoắc Thừa không chớp mắt nhìn người đang hôn mê trên giường, dáng vẻ như chịu đả kích nặng nề.
Gã nhớ rất rõ mà, năm đó có hai bác sĩ đều nói với gã rằng Chu Tẫn Hoan khi té xuống cầu thang đã bị thương ở thắt lưng, bụng cũng bị va đập nên đã không thể mang thai nữa. Nhưng bây giờ, bây giờ lại...
Chuyện này, sao có thể chứ?!

Trên quần của Chu Tẫn Hoan có một vết máu nhỏ, Hoắc Thừa nhìn chằm chằm vào chỗ đó liền nhớ lại cảm giác khi vừa bế anh lên, cũng lờ mờ nhớ lại lần trước bế anh như vậy là vào lúc nào.

Đêm định mệnh đó của mấy năm về trước, lúc đó Hoắc Thừa say không biết trời trăng gì. Sau khi xảy ra hỏa hoạn thì khắp nơi hỗn loạn, căn bản không ai biết gã vẫn còn ở bên trong. Là Chu Tẫn Hoan phát hiện ra, quay lại cõng gã ra ngoài. Sau đó gã bị khói sặc, đầu óc cũng tỉnh táo hơn không ít, phát hiện xung quanh toàn là lửa thì lập tức hoảng loạn.

Lúc ấy Chu Tẫn Hoan đã đi tới bên cầu thang lên tầng hai rồi, Hoắc Thừa nắm lấy tay vịn, cũng chẳng cần biết người đang cõng mình là ai mà dùng sức giãy giụa đòi xuống dưới. Chu Tẫn Hoan còn chưa kịp nói gì đã bị gã đẩy một cái, thân thể loạng choạng liền hụt chân, té xuống theo từng bậc cầu thang.

Giữa tầng một và tầng hai vì có sân khấu kịch nên cầu thang khá dài, lại thêm không có khúc ngoặt để giảm lực nên khiến lực va đập khi té xuống càng nặng hơn. Chu Tẫn Hoan trong tình trạng hoàn toàn không phòng bị lại bị đẩy như vậy, đến khi rơi xuống tầng một thì thắt lưng đã đau đến mức mất hết cảm giác, người cũng ngất đi.

Còn Hoắc Thừa đến khi nhìn rõ người bị ngã xuống là Chu Tẫn Hoan mới chậm chạp phản ứng lại. Gã lập tức chạy xuống xem tình hình của Chu Tẫn Hoan nhưng mặc cho gã gọi thế nào thì Chu Tẫn Hoan cũng không có phản ứng. Gã chỉ đành bế người lên, ra ngoài trước đã rồi tính sau.

Hơn hai năm nay gã chưa từng nhớ lại đêm đó nhưng không có nghĩa là gã đã quên. Trái lại vì tự trách và không muốn đối diện mà gã không cho phép bản thân nghĩ tới nó một giây một phút nào.

Lão Hồng bưng một cốc nước nóng lên lầu, các ngón tay cẩn thận không chạm vào thành cốc đựng nước. Cũng không biết đây rốt cuộc là nơi nào nữa, đến cả nước nóng cũng không có, cốc nước này là lão Hồng hứng từ vòi nước, tiện tìm một cái nồi đun sữa nóng, đun sôi rồi bưng lên.

Lão Hồng không để ý tới sắc mặt khó coi của Hoắc Thừa, đổ nước sang một cái cốc trống khác được bưng lên cùng lúc, vừa thổi vừa lắc, đợi mãi đến khi nước nguội đến mức có thể uống được thì ông mới bảo Hoắc Thừa cẩn thận đỡ Chu Tẫn Hoan dậy, bóp cằm anh rồi đút một thìa nhỏ bột thuốc vào miệng Chu Tẫn Hoan xong mới từ từ đút nước vào.

Lão Hồng dùng lòng bàn tay giữ cổ Chu Tẫn Hoan, không nhẹ không nặng làm động tác vuốt xuống, giúp Chu Tẫn Hoan nuốt xuống. Sau đó bảo Hoắc Thừa đặt Chu Tẫn Hoan nằm lại rồi bắt mạch thêm một lần nữa.

Cú đè của Hoắc Thừa tuy làm Chu Tẫn Hoan đau ngất nhưng may mà không thật sự ngồi hẳn xuống. Lão Hồng bắt mạch xong liền nói với Hoắc Thừa:
"Đại thiếu gia, cậu mau cho người tới phòng khám của tôi lấy thuốc đi, tôi phải ở đây theo dõi tình hình của cậu ấy nữa."

"Thuốc gì? Chẳng phải ông vừa cho cậu ta uống rồi sao?" Hoắc Thừa không còn nóng nảy và mất kiên nhẫn như lúc trước nhưng giọng nói vẫn đầy gấp gáp.

"Là thuốc an thai, tôi phải căn cứ vào tình trạng của cậu ấy để kê đơn, sắc xong mới cho cậu ấy uống được." Lão Hồng kiên nhẫn giải thích.

Hoắc Thừa bảo ông lập tức kê đơn, xuống lầu gọi một cuộc điện thoại về nhà họ Hoắc, để tùy tùng thân cận của mình là Nguyên Tống trực tiếp tới phòng khám của lão Hồng lấy thuốc.

Trong thời gian chờ Nguyên Tống mang thuốc tới, cứ cách vài phút lão Hồng lại bắt mạch cho Chu Tẫn Hoan một lần để kiểm tra, căn cứ vào tình trạng của anh mà rút kim hoặc đổi huyệt châm cứu. Khoảng hơn nửa tiếng sau, toàn bộ kim trên người Chu Tẫn Hoan đều được lão Hồng lấy ra, ông đắp chăn cho anh xong mới thở phào nhẹ nhõm:
"Nguy hiểm thật, suýt nữa là phải đưa tới bệnh viện rồi."

Hoắc Thừa đã đi đi lại lại bên cạnh không biết bao nhiêu vòng, nghe vậy liền vội hỏi:
"Cậu ta không sao rồi chứ?"

"Vấn đề chắc không lớn nhưng cậu ấy phải nghỉ ngơi cho tốt, mấy ngày tới tuyệt đối không được xuống giường." Lão Hồng dặn dò.

Hoắc Thừa gật đầu, đang định hỏi thêm gì đó thì nghe thấy tiếng chuông điện từ dưới lầu vọng lên.
Hoắc Thừa đi ra ngoài ban công phòng, thò đầu nhìn xuống thì thấy là Nguyên Tống đã tới. Lão Hồng cũng không chờ Hoắc Thừa dặn dò mà chủ động xuống lầu, thuốc đó Nguyên Tống không biết sắc, phải do chính ông làm mới được.

Hoắc Thừa ngồi vào vị trí khi nãy lão Hồng ngồi, nhìn người đang hôn mê trên giường, trong lòng rối như tơ vò.

Rốt cuộc gã đang làm cái gì vậy Đây là con của Hoắc Hằng mà! Gã điên rồi sao? Lại còn muốn giữ đứa con của thằng em trai tới tranh gia sản với gã?!!!

Nghĩ đến việc Hoắc Hằng dám đào góc tường của mình, Hoắc Thừa liền tức đến xấu hổ, đứng dậy hất chăn của Chu Tẫn Hoan ra, nhìn chằm chằm vào cái bụng phẳng lặng của Chu Tẫn Hoan, ánh mắt lại trầm xuống.

Bây giờ gã chỉ cần đánh thêm một quyền nữa thô thì chắc chắn đứa bé này sẽ không giữ được. Chỉ cần một cái là đủ rồi!

Cú đánh này có thể khiến Hoắc Hằng, kẻ luôn làm gã tức giận phải hối hận không kịp, cũng có thể khiến Chu Tẫn Hoan, kẻ đội mũ xanh cho gã phải chịu trừng phạt thật lớn.

Hoắc Thừa siết chặt nắm tay, cơn giận trong lòng bốc cao ngùn ngụt nhưng gã lại chậm chạp không thể ra tay.

Gã nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt đến không còn chút máu của Chu Tẫn Hoan, trong đầu lại không đúng lúc hiện lên một đoạn ký ức.

Là cảnh gã đề nghị chia tay với Chu Tẫn Hoan trong bệnh viện.

Khi đó gã cũng là bất đắc dĩ, chịu áp lực từ mẹ gã và thân phận đại thiếu gia nhà họ Hoắc. Gã nghĩ rằng nói ra như vậy thì Chu Tẫn Hoan nhất định sẽ làm ầm lên, sẽ không cam lòng mà cầu xin gã.

Nhưng không biết có phải những đau khổ đè nặng lên Chu Tẫn Hoan đã quá nhiều hay không, Chu Tẫn Hoan lúc đó chỉ im lặng nghe gã nói, im lặng mà gật đầu, mặt không biểu cảm mà nhìn gã rời đi.

Từ đầu đến cuối, Chu Tẫn Hoan chỉ nói đúng một chữ.

Là khi gá nói: "Chúng ta chia tay đi, em bây giờ như vậy rồi, tôi không thể cưới em được nữa."

Chu Tẫn Hoan nói: "Được."

Hoắc Thừa nhớ rất rõ, Chu Tẫn Hoan hoàn toàn không hề níu giữ, chỉ thờ ơ nhìn gã mà thôi.

Đôi mắt từng khiến gã mê luyến đến tột cùng đó đã không còn chút hồn nào nữa. Không còn khí phách và quyến rũ trên sân khấu, không còn sự dịu dàng và e thẹn khi tình đến nồng sâu, cũng không còn sự linh động và làm nũng khi giận dỗi gã nữa rồi.

Không còn gì cả. Giống như một đóa hoa đã mất đi sức sống, bị rút cạn nước, héo úa từng chút một.

Hoắc Thừa sợ ánh mắt như vậy nên gã đi như là bỏ chạy. Bởi vì gã biết chính gã là người đã hại Chu Tẫn Hoan té xuống cầu thang, cũng là gã đã bỏ rơi Chu Tẫn Hoan trước.

Từ sau lần đó, gã và Chu Tẫn Hoan như hai người xa lạ, không còn bất kỳ giao điểm nào nữa.

Từ khi nào gã bắt đầu oán hận Chu Tẫn Hoan nhỉ?

Hoắc Thừa nghĩ rất lâu, nhưng không nhớ ra được.

Khi Nguyên Tống lên lầu, Hoắc Thừa đã đắp chăn cho Chu Tẫn Hoan xong. Gã ngả người tựa vào ghế giống như bị đả kích nặng, dùng một tay che mắt, không nhúc nhích tí nào.

Nguyên Tống liếc mắt đã nhìn rõ người trên giường, kinh ngạc xong lại quay sang nhìn Hoắc Thừa:
"Đại thiếu gia, sao Chu Tẫn Hoan lại ở đây? Ngài bảo tôi đi lấy thuốc an thai chẳng lẽ là cho cậu ấy uống sao? Cậu ấy... Đại thiếu gia! Sao trên mặt ngài toàn là máu vậy?!"

Khi Nguyên Tống nói chuyện, Hoắc Thừa hạ tay xuống, máu dính trên đầu ngón tay quệt lên mặt, dọa Nguyên Tống sợ đến biến giọng, vội vàng muốn xem mặt gã nhưng bị gã bực bội đẩy ra.

Tính tình của Nguyên Tống và Nguyên Minh khá giống nhau, khác ở chỗ Nguyên Tống luôn ở bên cạnh Hoắc Thừa, hơn mười năm nay chưa từng rời đi. Vì vậy Nguyên Tống hiểu Hoắc Thừa còn hơn cả Dương Quyên Lan và Trình Nguyệt Mai, trong cử chỉ cũng không có nhiều câu nệ của người hầu.

Thấy Hoắc Thừa vẫn không nói gì, Nguyên Tống sốt ruột: "Ngài nói một câu đi chứ! Rốt cuộc ngài có bị thương không vậy? Lúc tôi ra ngoài còn bị đại thiếu phu nhân chặn lại hỏi ngài đang ở đâu."

Cuối cùng Hoắc Thừa cũng có chút phản ứng, hắn động mắt nhưng tinh thần sa sút nhìn Nguyên Tống:
"Cậu nói thế nào?"

"Tôi đương nhiên không dám nói chuyện ngài bảo tôi đi lấy thuốc an thai rồi, chỉ nói ngài sai tôi đi mua bánh ngọt làm bữa khuya tối nay, cũng không biết ngài ở đâu. Nguyên Tống đáp.

Hoắc Thừa thở ra một hơi nặng nề từ mũi, cuối cùng đứng dậy nói: "Cậu ở đây trông chừng cậu ta, tôi đi rửa mặt."

"Máu này không phải của ngài sao?"
Nguyên Tống cau mày hỏi.

"Là của cậu ta." Hoắc Thừa lại liếc nhìn Chu Tẫn Hoan một cái, dường như còn muốn nói gì đó nhưng lại nhịn xuống, quay người sang phòng tắm bên cạnh rửa mặt.

Sau khi gã rửa mặt xong đi ra, Nguyên Tống lại tiến lên, do dự hỏi:
"Đại thiếu gia, sao Chu Tẫn Hoan lại có thai được? Đứa bé này... có phải là của ngài không?"

Câu này Nguyên Tống vừa nãy đã muốn hỏi, bây giờ thấy sắc mặt Hoắc Thừa đỡ hơn mới dám mở miệng.

"Sao tôi biết được cậu ta làm sao mà có thai!" Hoắc Thừa không kiên nhẫn trừng mắt.

Nguyên Tống lại nói:
"Đứa bé này không phải của ngài? Vậy sao ngài còn giúp cậu ấy an thai?"

Nguyên Tống trực tiếp hỏi trúng vấn đề mà Hoắc Thừa phiền nhất và cũng không muốn đối mặt nhất. Hoắc Thừa cáu giận nói:
"Cậu đừng quản nhiều như vậy! Ở đây trông chừng cậu ta cho tôi. Đứa bé này có thể giúp tôi làm việc lớn, tạm thời không thể mất được."

"Giúp việc lớn sao?" Nguyên Tống nghi hoặc rồi như nhớ ra điều gì, sắc mặt biến đổi:

"Chẳng lẽ ngài thật sự vẫn không quên được cậu ấy sao? Ngài đừng có làm loạn..."

Hoắc Thừa đã đủ phiền rồi, sao có thể chịu được Nguyên Tống đoán mò tâm tư mình như vậy, lập tức sầm mặt đuổi Nguyên Tống ra ngoài.

Đợi trong phòng yên tĩnh lại, gã lại nhìn người trên giường.

Mục đích chính lúc gã tìm Chu Tẫn Hoan chính là để uy h**p Hoắc Hằng g*** h*p đồng ra. Gã không thể trơ mắt nhìn Hoắc Hằng lập công lớn trước mặt cha rồi đẩy gã sang một bên như vậy được.

Nghĩ tới chuyện giữa Hoắc Hằng và Hoàng Hiểu Hiểu khiến gã lại tức giận. Khi đó gã còn nghĩ không cần mình ra tay thì Hoắc Hằng cũng tự tìm đường chết rồi. Không ngờ Hoắc Anh Niên lại thiên vị Hoắc Hằng đến mức không phân biệt đúng sai, ngay cả chuyện Hoắc Hằng kết hôn giả, nhận con của người khác làm con mình cũng có thể cho qua được.

Hoắc Thừa không ngồi yên được, Dương Quyên Lan lại luôn lải nhải bên tai. Gã cho người theo dõi Hoắc Hằng mấy ngày, kết quả phát hiện Hoắc Hằng tuy ăn ở đều tại công ty, bận rộn chuyện hợp đồng tuyến vận chuyển nhưng vẫn thỉnh thoảng ra ngoài tìm người.

Gã không biết Hoắc Hằng muốn tìm ai nhưng gã phát hiện Hoắc Hằng thường xuyên tới dưới lầu nhà Chu Tẫn Hoan chờ đợi.

Hoắc Thừa lúc đó liền sinh nghi, cho đến khi gã thấy Hoắc Hằng kéo Hoắc Khiêm lên lầu nói chuyện kín, từ lời Hoắc Khiêm thì gã mới hiểu ra.
Hoắc Hằng vậy mà muốn cưới Chu Tẫn Hoan!

Hoắc Thừa đứng dậy vào thư phòng, mở cửa tủ sách kính, lấy xuống một chiếc máy ảnh Tây dương hoàn toàn mới.

Đây là thứ năm xưa gã mua cho Chu Tẫn Hoan chơi khi hai người còn ở bên nhau. Nhưng Chu Tẫn Hoan không có hứng thú gì với mấy thứ của người Tây nên để luôn trong tủ sách.

Hoắc Thừa tìm bốn cục pin lớn chuyên dụng cho máy ảnh, lắp vào xong liền quay lại bên giường Chu Tẫn Hoan, chụp mấy tấm ảnh Chu Tẫn Hoan đang ngủ.

Nguyên Tống không biết gã muốn làm gì, thấy gã chụp xong thì cầm áo khoác mặc vào, dặn Nguyên Tống nhất định phải trông chừng cho tốt rồi rời đi.

Nguyên Tống đi theo ra ngoài, hỏi Hoắc Thừa khi nào quay lại.
Hoắc Thừa không nói rõ, chỉ bảo y ở lại đây, không được tiết lộ tin tức cho bất kỳ ai, đặc biệt là Trình Nguyệt Mai.

Nhìn Hoắc Thừa lái xe rời đi, Nguyên Tống không nhịn được lẩm bẩm:
"Ngài xưa nay không cho đại thiếu phu nhân đặt chân tới đây, cô ấy sao có thể nghĩ tới việc ngài giấu Chu Tẫn Hoan ở chỗ này chứ."

Hoắc Thừa không nghe thấy lời lẩm bẩm của Nguyên Tống. Gã lái xe tới tiệm ảnh rửa ảnh, đợi ngày mai ảnh ra là có thể đi uy h**p Hoắc Hằng rồi.

Khi Hoắc Thừa đang tính toán sau khi lấy được hợp đồng thì phải nói thế nào mới không khiến Hoắc Anh Niên nghi ngờ thì Hoắc Hằng vẫn chưa biết chuyện đã xảy ra. Hắn đang ở văn phòng bàn bạc với Vương Vĩnh Liên về các điều khoản phụ của hợp đồng, mải mê đến mức quên cả thời gian. Mãi đến khi trời hoàn toàn tối, ngoài hành lang truyền tới tiếng ồn ào thì hắn mới đặt bút xuống, nhìn đồng hồ treo tường.

Đã gần tám giờ rồi.

Hắn nhớ ra còn phải tới nhà Chu Tẫn Hoan ăn cơm tối, liền dặn dò Vương Vĩnh Liên vài câu. Nhưng hắn còn chưa nói xong thì cửa văn phòng đã bị người ta đẩy mạnh ra, một cô gái đầy tức giận xông vào, phía sau còn có Hoắc Khiêm với sắc mặt rất khó coi.

Hoắc Hằng sững người:
"Tẫn Hân? Sao em lại tới đây?"

Biểu cảm của Chu Tẫn Hân còn dữ tợn hơn cả lần trước khi vạch trần thân phận của Hoắc Hằng. Cô chỉ thẳng vào mặt Hoắc Hằng, vừa mở miệng ra đã mắng xối xả: "Nhà họ Hoắc các người đúng là không có lấy một kẻ tử tế! Hoắc Thừa, cái đồ đê tiện đó đâu rồi! Nếu hắn dám làm anh tôi tổn hại dù chỉ một chút thì hôm nay tôi đây sẽ liều mạng với hắn!!!"

Trước Tiếp