Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Tẫn Hoan đi đến trước phòng học nơi Chu Tẫn Hân đang học, quả nhiên thấy Chu Tẫn Hân đang đứng một mình ở cuối lớp, đang lúi húi viết gì đó trên bảng thông báo bằng gỗ treo tường.
Chu Tẫn Hân là lớp trưởng, bảng báo phía sau là do cô phụ trách, nội dung là mỗi tuần giới thiệu một cuốn sách hay và viết cảm nhận vào đó. Chiều thứ sáu nào sau khi tan học cô cũng ở lại lớp để cập nhật bảng báo.
Chu Tẫn Hoan không làm phiền, chỉ đứng yên ở bên cửa, nhìn em gái viết từng nét một một cách nghiêm túc. Nét chữ mềm mại dần biến thành những câu từ đẹp đẽ, trải kín bảng báo khiến lòng anh dâng lên cảm giác an ủi khó nói thành lời.
"Tẫn Hân." Đợi Chu Tẫn Hân đặt viên phấn xuống, phủi sạch bụi trắng trên tay thì anh mới mở miệng gọi.
Chu Tẫn Hân quay đầu lại. Vừa nhìn thấy anh, hốc mắt liền nóng lên, ngay khoảnh khắc sau nước mắt đã trào ra.
Cô em gái đã cao đến vai anh khẽ bĩu môi, giống như đứa trẻ bị uất ức ngày nào mà lao thẳng vào lòng anh một cái.
Anh bị cô đâm lùi hai bước mới đứng vững, rồi cảm nhận được eo mình bị ôm chặt. Chu Tẫn Hân vùi mặt vào vai anh, chưa đợi anh nói gì đã khóc rồi.
Từ khi trong nhà chỉ còn hai anh em, Chu Tẫn Hân chưa từng tách khỏi anh lâu như vậy. Lần này anh đi mà chẳng nói một câu, thật sự đã khiến cô sợ hãi đến mức ăn không ngon ngủ cũng chẳng yên lành gì.
Chu Tẫn Hoan xoa tóc sau gáy cô, áy náy nói: "Xin lỗi, là do anh không tốt để em phải lo lắng rồi."
Chu Tẫn Hân khóc đến nói không ra lời, chỉ biết lắc đầu. Sợi tóc cọ vào cổ anh, vừa ngứa vừa ấm. Đợi cô khóc một lúc, Chu Tẫn Hoan mới nói: "Được rồi, đây là lớp học, lát thầy cô vào lại tưởng anh bắt nạt em mất. Về nhà thôi nào, anh làm món ngon cho em nhé."
Chu Tẫn Hân trút được cảm xúc thì bình tĩnh hơn. Cô lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn anh, vừa định nói thì sống mũi lại cay: "Sao anh lại gầy nữa rồi!"
Chu Tẫn Hoan cười: "Em cũng gầy mà nhưng lại cao hơn rồi, lúc nãy đâm một cái suýt hất anh bay ra ngoài đấy nhé."
Hai anh em đều có vẻ ngoài giống mẹ nhưng lại cao giống cha, nhìn Chu Tẫn Hân thế này đoán chừng cũng sắp cao bằng anh rồi.
Chu Tẫn Hân bị anh chọc cười, không nhịn được mà đánh anh một cái: "Mới có tí thời gian mà khác gì được! Rõ ràng là do anh gầy quá nên mới trụ không vững đó! Về để em nấu cho, anh phải ăn nhiều vào, em không muốn cao hơn cả anh đâu."
Chu Tẫn Hoan bảo cô thu dọn sách vở, còn mình thì đi tìm giáo viên lớp nói chuyện rồi cùng nhau bước ra cổng trường.
Chiếc xe đậu bên kia đường đã kéo kính lên, còn kéo cả rèm nhưng kính chắn gió trước thì không che chắn gì. Hoắc Thừa đứng từ xa theo dõi thấy Chu Tẫn Hân khoác tay Chu Tẫn Hoan, hai anh em vừa đi vừa nói chuyện gì đó. Biểu cảm của Chu Tẫn Hân sinh động vô cùng, khi thì giận, khi thì nhíu mày, khi thì thở dài bất lực. Cả hai anh em đi qua hai con phố thì rẽ vào chợ.
Hoắc Thừa chờ ở ngoài. Mười mấy phút sau mới thấy họ đi ra, Chu Tẫn Hân cầm thêm một giỏ đựng thức ăn mới toanh, bên trong là đồ vừa mới mua. Hoắc Thừa bám theo sau, cuối cùng dừng xe ở con hẻm chéo đối diện với nhà của Chu Tẫn Hoan.
Gã châm điếu thuốc, vừa nghĩ xem phải làm sao lôi Chu Tẫn Hoan ra thì thấy Chu Tẫn Hân lại bưng giỏ đi theo hướng lúc nãy.
Hoắc Thừa dập thuốc, rút chìa khóa xuống xe, đẩy cửa sân rồi bước vào.
Gã từng đến đây một lần, nhưng là đến lén.
Khi ấy Chu Tẫn Hoan bị gã chặn trước cửa công ty bách hóa của nhà họ Hoắc, còn bị Trần Ngộ Sinh chụp lén rồi đưa cho Hoắc Anh Niên.
Hoắc Thừa nuốt không trôi chuyện đó, gã cho người theo dõi Chu Tẫn Hoan để trả thù, ai ngờ biết được Chu Tẫn Hoan lại sống trong nơi cũ kỹ bẩn thỉu như vậy. Khi đó gã không nói rõ trong lòng là cảm giác gì nhưng khi vào trong xem một vòng, gã lại thấy trong tủ vẫn cất bộ áo cưới và mão phượng mà gã đã tặng cho Chu Tẫn Hoan năm xưa...
Chính hai thứ đó khiến gã chợt nhớ ra năm xưa chính gã mới là người có lỗi trước.
Cũng chính nhờ bộ áo cưới đỏ ấy và căn nhà nghèo kiết xác này đã khiến kẻ luôn thù dai như Hoắc Thừa thế mà lại bỏ qua cho Chu Tẫn Hoan.
Nhưng giờ gã hối hận rồi.
Gã không ngờ Chu Tẫn Hoan dám dây dưa với Hoắc Hằng sau lưng gã! Ý gì vậy? Muốn công khai vả mặt gã hay sao?!
Dù gã là người hối hôn trước thì sao? Ai bảo Chu Tẫn Hoan hỏng giọng rồi còn không thể sinh nữa! Trận cháy ở Thịnh Kinh năm đó suýt nữa thiêu chết gã luôn đấy, còn khiến hơn mười khán giả bị thương, thậm chí còn có mấy cái xác cháy đen. Gã là con trưởng nhà họ Hoắc, có danh tiếng có địa vị, sao có thể cưới người mang tai tiếng lại còn dính líu đến án mạng về làm chính thê được?!
Chu Tẫn Hoan không thông cảm đã đành, giờ còn dám qua lại với thằng em trai của gã?! Chưa kể đó còn là đứa mà Hoắc Thừa ghét nhất — Hoắc Hằng!!!
Nghĩ đến cảnh Hoắc Hằng và Chu Tẫn Hoan tay trong tay, Chu Tẫn Hoan cười rạng rỡ với hắn khiến lửa trong người Hoắc Thừa bốc lên dữ dội.
Gã phải dạy dỗ lại hai người này mới được!
Hoắc Thừa đẩy cửa sân bước vào, đúng lúc dì Dương đang phơi lạp xưởng ngoài sân thì ngẩng đầu nhìn thấy. Dì sống ở tầng một, là người thật thà, bình thường đối xử với hai anh em Chu Tẫn Hoan rất tốt. Vừa rồi về quê thăm họ hàng, mới trở lại hai ngày nay.
Dì cứ tưởng người vào là Chu Tẫn Hân, còn định hỏi sao lại về nhanh thế nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy một người đàn ông mặt mày hầm hầm đi thẳng về phía lối cầu thang, thì dì "ấy" hai tiếng.
Hoắc Thừa chẳng để ý, sải bước đi lên, chỉ mấy bước là khuất bóng.
Tầng hai có sáu hộ nhà. Có một hộ là kẻ nghiện cờ bạc, hay có người mặt mũi dữ tợn tìm đến đòi nợ. Dì Dương thấy riết cũng quen, tưởng lại là bọn đòi nợ đến.
Hoắc Thừa lên tầng hai, đi thẳng đến căn cuối hành lang. Nhưng chưa đến cửa nhà Chu Tẫn Hoan thì gã đã nghe thấy tiếng động từ căn bếp nhỏ đối diện, liền thả chậm bước chân, đến cửa bếp ngó vào.
Trong căn bếp vài mét vuông chỉ có một mình Chu Tẫn Hoan. Anh mang tạp dề, đang ngồi xổm bên góc để nghiêng hũ sành đổ nước tương. Trên bếp sau lưng là thớt và nửa củ cà rốt, cạnh đó là con dao bếp sắc lẻm.
Hoắc Thừa lén bước vào, nhặt con dao lên, đi tới sau lưng anh. Chu Tẫn Hoan vừa cảm giác phía sau có người, định quay lại thì nghe giọng chế nhạo:
"Ông chủ Chu, đừng động đậy nha. Dao này sắc lắm, coi chừng tự cứa vào mình đấy nhé."
Nghe thấy tiếng nói đó, Chu Tẫn Hoan lập tức cứng đờ. Tim anh đập loạn, hơi thở nghẹn lại. Anh quay đầu chậm rãi, quả nhiên thấy Hoắc Thừa đứng cao hơn nhìn xuống, gương mặt từng dịu dàng với anh giờ chan đầy khinh miệt, mũi dao đang chạm vào cổ anh.
Anh không biết sao gã tìm tới đây nhưng lại nhớ ngay đến chuyện ở Câu lạc bộ Lý Đô lần trước, cái đêm mà gã say và ép anh.
Cơn đau và nhục nhã năm đó như cơn sóng tràn trở lại. Ký ức hoảng sợ bám chặt tim, cùng lưỡi dao khứa khiến anh run rẩy.
Anh biết không thể cứng đầu lúc này, buộc bản thân mình bình tĩnh lại, nhìn gã rồi nói: "Anh tới đây làm gì?"
Hoắc Thừa cười khẩy, thu dao về chút, ra hiệu cho anh đứng dậy: "Tất nhiên là có chuyện quan trọng rồi. Đi, tìm chỗ nói chuyện chút."
Chu Tẫn Hoan nuốt nước bọt, tay hơi run. Anh và Hoắc Thừa thì có chuyện gì đáng nói đâu chứ? Đã thế gã còn tìm tới còn dùng dao uy h**p, chắc chắn chẳng phải chuyện tốt lành gì cho cam. Anh lập tức nghĩ đến Hoắc Hằng. Có khi nào bị phát hiện rồi không? Nên gã mới giận đến vậy?
Anh từng thấy Hoắc Thừa nổi điên, mà lưng anh mới vừa đỡ được chút ít, tuyệt đối chịu không nổi gã làm hại thêm. Anh cố giữ thái độ bình thản: "Tẫn Hân sắp về rồi. Anh có gì thì nói ngay tại đây đi."
Thái độ anh mềm xuống, mắt cũng cụp nhưng chính sự nhún nhường đó lại khiến cho Hoắc Thừa khó chịu vô cùng.
Gã không dí dao nữa. Dù sao dao cũng sắc mà gã thì đâu có ý định giết người thật. Chỉ hầm hầm nói: "Tôi cho cậu một cơ hội. Không đi? Vậy giờ tôi về nhà ngay, nói hết chuyện của cậu với thằng ba. Để xem cha tôi biết được Hoắc Hằng và Hoàng Hiểu Hiểu kết hôn giả là do cậu xúi thì cậu có chịu nổi không?"
Chu Tẫn Hoan biết Hoắc Thừa vô liêm sỉ nhưng không ngờ gã có thể phá nát mọi giới hạn như vậy.
Anh tức run người, muốn đè gã ra mà đánh. Nhưng đó là điều không thể, càng không thể để gã cứ thế đi dọa người được. Ít nhất phải biết gã muốn cái gì. Không có mục đích thì đời nào Hoắc Thừa lại tự mò đến?
Anh tháo tạp dề, đi theo Hoắc Thừa xuống tầng.
Dì Dương đã vào trong nên không thấy anh bị ép lên xe của Hoắc Thừa. Mà Hoắc Thừa vừa lái qua góc đường thì Chu Tẫn Hân cũng về tới.
Vì rèm xe kéo kín nên họ lướt qua nhau mà chẳng ai thấy ai. Hoắc Thừa đưa anh đến căn nhà riêng của mình trên đường Đông Sơn, bảo anh xuống xe.
Đây là nơi Hoắc Thừa được cha tặng khi đủ tuổi trưởng thành, nhà ba tầng kiểu Tây. Chu Tẫn Hoan từng đến nhiều lần nên không lạ.
Nhưng thứ khiến anh bất ngờ là... nơi này không thay đổi gì cả. Đồ đạc, màn cửa, ngay cả khay trà thủy tinh hoa văn và ấm trà cũng là thứ năm đó anh chọn mua. Hoắc Thừa vậy mà không thay một món nào.
Anh không biết Hoắc Thừa lại lại muốn trò gì, vừa định hỏi thì thấy Hoắc Thừa khóa cửa rồi kéo mạnh tay anh lôi lên lầu.
Sự thô bạo làm anh nhớ ngay cái đêm ở câu lạc bộ. Anh không dám để mình bị kéo lên, lập tức phản kháng lại ngay.
Ngày trước anh còn có thể chống lại gã nhưng hai năm nay anh gầy đi nhiều, chưa kể lưng còn yếu. Còn Hoắc Thừa thì càng ngày càng khoẻ mạnh vì làm ăn thuận lợi.
Anh không phải đối thủ của gã. Chưa mấy bước đã bị Hoắc Thừa ghì xuống đất. Thấy anh còn muốn chống đối thì gã liền cưỡi lên bụng anh, ép hai tay anh lên đầu, gằn giọng:
"Ngồi yên! Không thì tôi cho lưng cậu tàn luôn, đời này đừng có mơ mà đứng dậy!"
Chu Tẫn Hoan không muốn cúi đầu nhưng trọng lượng của Hoắc Thừa nặng đến mức anh thở cũng khó. Cơn đau từ bụng kéo lên tới lưng, từng cơn nhói lan ra như chuột rút.
Anh đau đến tay chân mất lực, chỉ có thể nhìn Hoắc Thừa qua màn hơi nước mờ nơi mắt, nghẹn giọng cầu: "Xuống... tôi, bụng tôi... đau quá..."
🌤️🌻