Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 60

Trước Tiếp

Hoắc Hằng ôm Chu Tẫn Hoan ngủ suốt một đêm. Chu Tẫn Hoan đã rất lâu rồi không ngủ ngon như vậy, không chỉ ngủ say cả đêm mà đến sáng cũng không muốn mở mắt dậy.

Thấy anh vẫn chưa tỉnh nổi, Hoắc Hằng bèn để anh ngủ thêm, còn hắn thì về trước để tắm rửa, thay quần áo rồi quay lại đón anh đến bệnh viện.

Anh đáp lại một tiếng mơ hồ bằng giọng mũi, trở mình rồi ôm chăn ngủ tiếp.

Hoắc Hằng hôn lên mặt anh một cái, dém chăn phía sau cho anh rồi mới mặc áo khoác rời đi. Khi về đến nhà, đi ngang phòng ăn, hắn thấy Hoắc Khiêm đang ngồi bắt chéo chân ăn sáng một mình.

Hoắc Hằng ngồi xuống cạnh anh trai, bảo người làm mang lên cho hắn một phần bữa sáng.

Hoắc Khiêm liếc hắn một cái, không nói gì mà chỉ tiếp tục ăn sandwich và xem tin đồn tình ái của mấy minh tinh nhỏ.

Hoắc Hằng lấy tờ báo kinh tế mà Hoắc Khiêm vứt sang bên cạnh lên đọc. Đợi người làm mang bữa sáng ra thì hắn mới đặt báo xuống rồi cúi đầu ăn.

Hoắc Khiêm lật qua lật lại hai trang tin giải trí ấy mấy lần, cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Y ném phần sandwich còn lại vào đĩa, đứng dậy đi ra ngoài.

Hoắc Khiêm mặc áo ngủ, ở ngoài chỉ khoác thêm một cái áo choàng, dây áo lệch sang bên hông, đi lại còn thấy lắc qua lắc lại. Hoắc Hằng chỉ cần đưa tay ra là kéo được Hoắc Khiêm lại được ngay.

Hoắc Khiêm quay đầu trừng mắt: "Buông tay."

Hoắc Hằng nuốt miếng sandwich trong miệng, cười với Hoắc Khiêm: "Anh hai à, lại đây ngồi đi, em có chuyện muốn nói với anh."

Hoắc Khiêm bị nụ cười và tiếng "anh hai" kia làm nổi cả da gà. Từ nhỏ đến lớn, Hoắc Hằng chỉ khi nào cần y giúp mới ngoan ngoãn lấy lòng như thế thôi. Hoắc Khiêm sao dễ mắc bẫy được, giật mạnh một cái rồi kéo dây áo của mình về.

Thấy Hoắc Khiêm không để ý đến mình. Hoắc Hằng lau miệng, khoác vai Hoắc Khiêm rồi kéo thẳng lên lầu ba.

Vào phòng của Hoắc Hằng xong, Hoắc Khiêm mới gạt tay hắn ra, bực bội nói: "Rốt cuộc chú mày muốn nói gì?"

Hoắc Hằng kéo Hoắc Khiêm ra ngoài ban công, hạ giọng: "Hôm qua em không về cả đêm, cha với mẹ em không hỏi gì chứ?"

Hoắc Khiêm nhìn hắn bằng ánh mắt như đã nhìn thấu mọi chuyện: "Hỏi gì được? Gần đây chú mày gần như ngủ ở công ty suốt, ai rảnh mà để ý mỗi ngày chứ."

Hoắc Hằng yên tâm hơn, giải thích: "Hôm qua em cũng nóng ruột nên mới đi theo anh ấy, anh đừng chấp nhặt với em mà."

Hoắc Khiêm lấy ngón út ngoáy tai, nghe vậy liền trợn mắt: "Vợ dĩ nhiên quan trọng hơn anh trai rồi. Được rồi, anh biết chú mày muốn nói gì. Không phải muốn anh im miệng à? Anh đây vẫn còn biết phân nặng nhẹ được chưa."

Hoắc Hằng biết tính nết Hoắc Khiêm khó chịu, miệng thì độc vậy thôi nhưng thật ra chẳng giận hắn bao giờ, vì vậy hài lòng vỗ vai anh trai rồi vào phòng c** đ* đi tắm.

Hoắc Khiêm đuổi theo: "Khoan đã, anh còn chưa hỏi xong mà. Cậu thật sự định cưới Chu Tẫn Hoan à?"

Hoắc Hằng vừa cởi cúc áo sơ mi vừa cười: "Không cưới anh ấy thì em phiền anh làm gì?"

Hoắc Khiêm bị cái giọng đầy lý lẽ của hắn nghẹn lại, bực mình đá hắn một cái: "Cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Anh chỉ giúp cậu lần này thôi, sau này tự lo đi!"
Nói xong Hoắc Khiêm định đi ra. Hoắc Hằng thế mà lại không gấp, trái lại còn cười: "Anh hai, cảm ơn."

Bước chân Hoắc Khiêm khựng lại, từ phía sau giơ cho hắn một ngón giữa rồi mở cửa bỏ đi.

Đợi Hoắc Khiêm vào phòng mình rồi, ở cuối hành lang mới có một bóng người bước ra. Gương mặt kẻ đó trong góc tối càng trở nên âm trầm, ánh mắt đảo qua phòng Hoắc Khiêm và Hoắc Hằng rồi cuối cùng dừng lại trước cửa phòng Hoắc Hằng.

Hoắc Hằng không biết bên ngoài có người. Hắn tắm xong, cạo râu, sấy tóc vuốt gel, chỉnh sửa đến khi người trong gương vừa đẹp trai vừa bảnh bao mới chịu dừng, thay bộ vest thẳng thớm rồi cầm chìa khóa xe đi ra ngoài. Trước khi đi còn ghé phòng Lý Thu nói vài câu, Lý Thu thấy hắn tưởng đêm qua lại ngủ ở công ty nên còn dặn hắn đừng làm việc quá sức.

Hoắc Hằng lên xe, lái ra khỏi cổng nhà họ Hoắc. Đợi hắn vừa rẽ đi thì từ trong con hẻm đối diện mới có một chiếc xe lái ra, từ xa bám theo hắn.

Tâm trạng hắn tốt nên chẳng hề để ý phía sau, vừa lái vừa khe khẽ hát. Dọc đường còn ghé Đức Hồng Đường chọn mấy món điểm tâm tinh xảo, múc thêm một bát tàu hũ nước đường rồi lại bảo ông chủ bóc cho hai cái bánh ú nhân thịt rồi bỏ vào bình giữ nhiệt để mang sang cho Chu Tẫn Hoan làm bữa sáng.

Đến nơi thì Chu Tẫn Hoan đang định dậy mặc quần áo. Hoắc Hằng đặt đồ xuống liền áp lại gần, ôm người vào lòng làm nũng. Nếu không phải Chu Tẫn Hoan kiên quyết nói chưa đánh răng nên không cho hắn hôn thì chắc hắn lại làm mấy chuyện không tiện cho trẻ em xem rồi.

Trong lúc Chu Tẫn Hoan rửa mặt thì Hoắc Hằng đã bày sẵn bữa sáng, đợi anh ra thì kéo anh ngồi xuống, bưng bát tàu hũ lên muốn đút cho anh ăn.

Chu Tẫn Hoan cười há miệng, mới nuốt được vài thìa thì thấy Hoắc Hằng gắp bánh ú đưa tới miệng mình. Mùi thơm ấy khiến anh nhớ đến cảnh hôm trước ở bệnh viện.
Bây giờ biết là hiểu lầm, nhưng lúc đó anh lại cảm thấy như trời sắp sập vậy. Anh đẩy đũa ra, lo lắng hỏi: "Nhà họ Hoàng vẫn chưa tìm được Hoàng tiểu thư sao?"

Hoắc Hằng ngồi thẳng lên: "Cô ấy với George đi đường thuỷ, nhà họ Hoàng muốn đuổi theo cũng tốn thời gian lắm."

"Vậy em đã nói ra sự thật rồi, đến lúc họ tìm được không khéo cô ấy lại hận em mất?"

Hoắc Hằng nhét miếng bánh ú vào miệng mình: "Trước khi đi cô ấy đã biết là giấu không nổi rồi nên mới nhờ em kéo dài thời gian. Với lại cô ấy chỉ nói là muốn về Pháp với George, đâu có nói nhà George ở đâu. Nhà họ Hoàng muốn tìm cũng chẳng dễ dàng gì."

Chu Tẫn Hoan gật đầu như đang suy nghĩ. Hoắc Hằng lại gắp một viên há cảo cá đưa đến miệng anh: "Đừng nghĩ nữa, chuyện của Hoàng Hiểu Hiểu không còn liên quan đến em. Huống chi bây giờ cô ấy còn mang thai con của George, chuyện cũng rùm beng quá rồi, Hoàng Trung Kỳ dù có tìm được cô ấy thì cũng chẳng làm được gì nữa."

Chu Tẫn Hoan ăn viên há cảo, nói: "Mong là vậy, dù sao đứa bé cũng vô tội."

Hoắc Hằng khẽ cọ mũi anh, cười: "Được rồi, mau ăn sáng đi. Ăn xong em đưa anh đến bệnh viện khám. Buổi chiều em phải về công ty rồi, bản hợp đồng đó sắp thảo xong rồi, không có gì bất ngờ thì hai hôm nữa là sang Thiên Tân ký được."

Chu Tẫn Hoan hỏi: "Em đi một mình à? Sẽ đi bao lâu?"

Khi nói câu đó, trong mắt anh toàn là sự không nỡ. Hoắc Hằng nhìn rõ ràng nhưng cố ý nói: "Không phải một mình, có cô thư ký xinh đẹp theo em mà."

Chu Tẫn Hoan khẽ nhíu mày, vẻ mặt khó tả.

Hoắc Hằng bóp cằm anh, nghiêng người lại gần sát môi. Lúc anh định né thì hắn lại hôn một cái: "Lừa anh đấy. Thư ký của em chẳng phải anh gặp rồi sao? Chính là Vương Vĩnh Liên lần trước đi Thiên Tân cùng mình đó."

Chu Tẫn Hoan giả vờ giận hất tay hắn ra nhưng lại bị hắn vòng tay qua nách, ôm trọn vào ngực. Cái miệng thích trêu ghẹo kia kề sát bên tai anh, vừa gần vừa xa nói toàn những lời khiến tim anh ngứa ngáy.
"Ông chủ Chu của em đẹp như thế, hồn vía của em sớm bị anh câu sạch rồi, còn nhìn thấy ai nữa đâu?"

Lời vừa ngọt vừa ngượng khiến Chu Tẫn Hoan lại không nhịn được cong khóe môi. Anh gỡ tay hắn đang vịn ở eo ra, giả vờ trách: "Buông ra, ban ngày ban mặt có biết ngại không hả?"

Hoắc Hằng phản bác thản nhiên: "Em ôm vợ mình trong phòng thì ngại cái gì?"

Chu Tẫn Hoan bị nói đến đỏ cả mặt, không gỡ được cánh tay kia thì nghiêng người bóp tai hắn: "Đừng quậy nữa, chẳng phải còn phải đến bệnh viện sao, mau thả ra."

Hoắc Hằng nhìn anh. Hắn không trêu nữa nhưng ánh mắt thì nghiêm túc đến mức dọa người: "Hoan Hoan à."

Cái nhìn đó làm tim Chu Tẫn Hoan lại loạn nhịp. Anh cúi đầu nhìn cánh tay đang ôm mình, không đáp.

Hoắc Hằng ghé bên tai anh, nhẹ giọng nói: "Em nói thật, em rất muốn đường đường chính chính gọi anh là vợ của em."

Cổ Chu Tẫn Hoan đỏ đến tận mang tai. Anh cắn môi, cố nén cảm giác vui sướng đang trào lên không kiểm soát được. Anh liếc Hoắc Hằng một cái, vốn muốn nghiêm túc ai dè lại liếc ra phong tình như đào nở trên sân khấu.

"Em chưa cưới anh, ai là vợ em chứ hả."

Hoắc Hằng tiếp tục cạ tai anh: "Đợi em ký xong hợp đồng về sẽ nói với cha. Đến lúc đó dùng kiệu tám người khiêng rước anh để cho cả Bắc Bình nhìn thấy chúng ta thành thân long trọng như thế nào."

Chu Tẫn Hoan cúi đầu thấp đến mức không thể thấp hơn nữa. Lời của Hoắc Hằng như ong mật vo ve quanh hoa, rõ ràng phiền chết đi được nhưng lại làm lòng anh như đắm trong nước xuân, chỉ muốn xoay lại chặn miệng hắn bằng đôi môi của mình.

Nhưng cuối cùng anh vẫn kiềm chế, lén nép vào ngực hắn, vòng tay qua cổ hắn nói: "Đừng nói nữa, nói nữa là tổn phúc của anh đấy."

Hoắc Hằng chưa từng nghe kiểu nói này, liền hỏi ý nghĩa.

Anh nói là mẹ anh dạy, chuyện tốt không thể nói mãi, nói nhiều sẽ khiến người khác ghen, dễ tổn phúc.

Hoắc Hằng chịu ảnh hưởng tư tưởng của phương Tây, tất nhiên chẳng tin nhưng hắn không phản bác, chỉ thuận theo để anh yên lòng. Ăn sáng xong, hai người cùng đến bệnh viện.

Họ vẫn đến Bệnh viện hữu nghị Trung – Nhật. Nhưng hôm nay lại không thấy bác sĩ Nhật Bản. Y tá trưởng nói bác sĩ Nhật Bản bị dị ứng, phải nghỉ mấy ngày.

Y tá trưởng dẫn họ đến phòng của phó chủ nhiệm khoa xương khớp. Tình trạng của Chu Tẫn Hoan đã lưu hồ sơ, phó chủ nhiệm xem xong thì yên tâm. Ông bảo anh nằm kiểm tra lại một lượt. Ra ngoài rồi ông nói với Hoắc Hằng rằng không có vấn đề gì, đúng là đang hồi phục, cứ tiếp tục dùng thuốc Giáo sư Shido kê là được.

Hoắc Hằng lại nói gần đây Chu Tẫn Hoan khó chịu bao tử, đôi khi còn đau bụng. Đây không phải chuyên môn của khoa xương Nên phó chủ nhiệm bảo y tá trưởng dẫn họ sang khoa nội khám thêm lần nữa.

Đến tầng của khoa nội, cả hai đều sững lại

Không biết hôm nay có chuyện gì mà có nguyên đám trẻ bảy tám tuổi xếp hàng dài ở trước mấy phòng khám. Y tá trưởng giải thích là có trường đưa học sinh đến khám sức khỏe. Họ theo cô y tá đến cửa phòng tiêu hóa. Chu Tẫn Hoan nhìn vào, ngoài mười mấy đứa xếp hàng trước cửa thì bên trong còn tận năm sáu đứa đang chờ. Một tấm rèm xanh nhạt kéo ngang, che mất phòng khám bên tay phải.

Anh quay lại nhìn Hoắc Hằng: "Thế này thì phải đợi đến bao giờ?"

Hoắc Hằng xem đồng hồ, đã hơn mười một giờ. Hắn hỏi y tá trưởng cần đợi lâu không thì y tá bảo không chắc, hôm nay với ngày mai đều có lịch khám sức khỏe. Nếu không gấp thì có thể để hôm khác khám sau.

Chu Tẫn Hoan nói: "Vậy để lần sau đi."

Hoắc Hằng đáp: "Hay đổi bệnh viện khác đi."

Chu Tẫn Hoan lắc đầu: "Thật sự không sao đâu. Có lẽ do dạo này mệt lại ăn uống không tốt. Nếu còn đau thì mình quay lại."

Hoắc Hằng nhìn đám học sinh ồn ào cũng thấy đau đầu, đành nghe theo anh rồi rời khỏi bệnh viện. Chu Tẫn Hoan mới ăn sáng nên chưa đói nhưng Hoắc Hằng đã muốn ăn trưa nên anh liền đi cùng đến quán ăn.

Hoắc Hằng hỏi chiều anh định làm gì, anh nói phải đến trường đón người. Hôm nay là thứ sáu nên Chu Tẫn Hân nghỉ học sớm.

Hoắc Hằng thanh toán rồi đưa anh đến cổng trường. Hắn lưu luyến tạm biệt, nói tối nay sẽ đến nhà anh.

Anh nhìn theo cho đến khi xe khuất hẳn mới đi về phía trường ở đối diện. Vừa vào cổng trường, chỗ anh đứng lúc nãy đã có một chiếc xe đậu lại.

Người trong ghế lái hạ nửa kính xe, một đôi mắt âm u theo dõi bóng lưng anh, không biết là đang nghĩ gì.

Trước Tiếp