Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sự chủ động của Chu Tẫn Hoan khiến Hoắc Hằng vui mừng khôn xiết, hắn nhanh chóng cởi bỏ áo khoác, giày dép rồi chui vào chăn ôm lấy người kia. Chu Tẫn Hoan di chuyển một chút, vừa tìm được tư thế thoải mái thì thấy Hoắc Hằng định hôn mình.
Anh cũng đang mong chờ điều đó nên thuận theo Hoắc Hằng cho đến khi Hoắc Hằng định kéo dây lưng quần thì bị giữ chặt. Hoắc Hằng ngẩng đầu lên, thấy gương mặt đỏ bừng và hơi thở gấp gáp của Chu Tẫn Hoan thì anh đã xấu hổ quay đầu sang hướng khác: "Em chẳng phải muốn hỏi anh đi đâu sao?"
Hoắc Hằng vừa muốn gần gũi vừa muốn hỏi,m nhưng hiện tại không phải là thời điểm thích hợp để làm chuyện đó nên đành dùng trán áp vào trán Chu Tẫn Hoan, hít sâu vài hơi rồi hỏi: "Vậy anh nói đi, anh đã trốn đi đâu?"
Chu Tẫn Hoan quay người sang, nằm đối diện với Hoắc Hằng, từ từ kể lại những chuyện đã xảy ra trong hơn nửa tháng qua.
Khi nghe nói Chu Tẫn Hoan thực sự đã chạy đến Thiên Tân, Hoắc Hằng cảm thấy hối tiếc vì đã không nghĩ đến điều này sớm hơn. Nhưng khi biết Chu Tẫn Hoan đã đồng ý ở lại đó với Trịnh Tâm Lôi thì Hoắc Hằng lại cảm thấy lo lắng: "Vậy bây giờ anh định thế nào?"
Thiên Tân và Bắc Bình không quá xa nhau, dù trong thời đại giao thông chưa phát triển thì đi tàu hỏa cũng chỉ mất khoảng hơn ba giờ đồng hồ mà thôi. Nhưng mà tính cả thời gian đi lại thì gần như mất cả một ngày rồi, xa thế thì hai người bọn họ không thể gặp nhau dễ dàng như bây giờ được.
Chu Tẫn Hoan mím môi, do dự nói: "Anh cũng không biết nữa nhưng Tu Dương nói bên đó còn phải chuẩn bị ít nhất hai tháng nữa."
Hoắc Hằng chưa từng gặp Trịnh Tu Dương nhưng nghe Chu Tẫn Hoan nói người này rất quan tâm đến anh, trong lòng liền cảm thấy không thoải mái: "Anh gọi người ta thân mật thế?"
Chu Tẫn Hoan ngây người, không hiểu Hoắc Hằng đang ghen mà giải thích: "Anh vẫn gọi như vậy mà."
Hoắc Hằng cắn nhẹ vào môi Chu Tẫn Hoan: "Anh mới quen người ta bao lâu mà đã gọi tên rồi? Vậy còn em thì sao?"
Chu Tẫn Hoan chạm vào nơi Hoắc Hằng vừa cắn, thấy Hoắc Hằng có vẻ không hài lòng mới hiểu ra vấn đề. Anh cười cười, đôi mắt đẹp cong thành hình trăng lưỡi liềm, ánh mắt ấm áp như ánh trăng chảy vào lòng Hoắc Hằng.
Anh nói: "Được rồi , em không phải họ Lý, vậy từ nay về sau anh gọi em là Hoắc tiên sinh nhé."
Hoắc Hằng hiếm khi thấy Chu Tẫn Hoan cười tươi như vậy, hắn cũng chẳng thèm để ý việc anh cố ý trêu đùa nữa mà chỉ dùng ngón tay chạm nhẹ lên đôi mắt của Chu Tẫn Hoan, cúi đầu hôn đôi môi kia.
Chu Tẫn Hoan vòng tay quanh cổ Hoắc Hằng, nhắm mắt tận hưởng giây phút đoàn tụ sau bao ngày xa cách.
Cả hai đều ở độ tuổi dễ dàng bị kích động, lại vừa trải qua hiểu lầm. Bây giờ được ở bên nhau thì nụ hôn này chỉ khiến họ càng thêm khao khát. Khi tay Hoắc Hằng lần nữa chạm đến eo Chu Tẫn Hoan thì anh không thể kìm nén được nữa.
Hốc mắt anh đỏ lên, ánh mắt mơ hồ như người say rượu mà nhìn người đang đè lên mình.
Hoắc Hằng giúp anh cởi dây lưng quần rồi kéo xuống. Khi đôi chân trần chạm vào không khí lạnh khiến Chu Tẫn Hoan không khỏi run lên. Hoắc Hằng cúi đầu hôn lên đôi chân trắng nõn kia, cảm nhận được sự run rẩy của Chu Tẫn Hoan liền dùng lưỡi l**m dọc theo đùi, để lại dấu vết ẩm ướt rồi dừng lại ở g*** h** ch*n.
Qua lớp quần nhỏ, Hoắc Hằng cảm nhận được sự tồn tại của vật kia. Hắn hôn nhẹ lên đó, định tiếp tục tiến xa hơn thì thấy khe hở của Chu Tẫn Hoan dường như đang ẩm ướt.
Hoắc Hằng muốn mở rộng đôi chân của Chu Tẫn Hoan nhưng anh rõ ràng đang căng thẳng nên không chịu buông lỏng. Hoắc Hằng liền trườn lên rồi ôm lấy anh, hỏi: "Lần trước có đau không?"
Gương mặt Chu Tẫn Hoan đã đỏ bừng, anh chôn đầu vào vai Hoắc Hằng, nhẹ nhàng lắc đầu, giọng nói mang theo sự k*ch th*ch rõ ràng: "Không sao..."
Hoắc Hằng hôn lên trán anh, tay lại đưa đến giữa chân anh, qua lớp vải sờ thấy vật thể đang c**ng c*ng, cảm nhận được sự run rẩy không thể kìm nén của Chu Tẫn Hoan liền không vội vàng chạm vào khe nhỏ kia nữa mà trước tiên thỏa mãn anh một lần.
Quần nhỏ bó buộc bị kéo xuống đến tận chân, vật nhỏ nhạy cảm của Chu Tẫn Hoan bị Hoắc Hằng nắm trong tay nóng bỏng, sự ma sát khô rát mặc dù có chút đau nhưng lại mang đến cảm giác kh*** c*m khác biệt khác hẳn khi tự làm. Anh cắn chặt cổ áo Hoắc Hằng, không thể kìm nén được tiếng r*n r* theo nhịp thở từ trong mũi phát ra. Chịu đựng một lúc, anh liền bị Hoắc Hằng nâng cằm lên. Nghĩ rằng Hoắc Hằng sẽ hôn mình nhưng không ngờ người đó lại dọc theo đường viền hàm mà hôn lên cổ, rồi bất ngờ ngậm lấy yết hầu của anh, nhẹ nhàng m*t mát.
Anh không biết nơi này cũng có thể nhạy cảm đến thế, nhất thời bị cảm giác ướt át k*ch th*ch đến mức rên lên vài tiếng, luống cuống nắm lấy cổ áo Hoắc Hằng hòng né tránh cái cảm giác khó nói thành lời này. Tay của Hoắc Hằng vào lúc này lại làm chuyện xấu, thả vật nhỏ đầy d*c v*ng kia của anh ra rồi mò xuống khe hơe nhỏ đã sưng căng, chỉ dùng mỗi ngón tay vò nhẹ mấy lần đã khiến anh sướng tới cong ngón chân, bị cơn kh*** c*m ập tới như sóng đẩy tới đỉnh cao.
Anh nắm chặt chiếc chăn dưới lòng bàn tay, lúc anh l*n đ*nh thì động tác của Hoắc Hằng vẫn không dừng lại khiến cả người anh đều bị mất khống chế, đầu cọ loạn trên gối, eo cũng thả lỏng mà b*n r* vài vệt trắng đục, cuối cùng phải nức nở xin tha.
Hoắc Hằng thả nhẹ động tác, đang muốn hỏi anh có thoải mái không thì chợt thấy anh dùng tay nhấn giữ bụng dưới, một phút trước sắc mặt còn đang hứng phấn bỗng nhiên trắng bệch.
"Hoan Hoan? Làm sao vậy?!" Hoắc Hằng vội vàng hỏi.
Anh mở mắt, ánh nhìn vẫn chưa rõ hẳn nhưng cơn đau ở bụng dưới khiến anh tỉnh táo hơn. Anh co người vào lòng hắn, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng. Sau một hồi mới mệt mỏi nói:
"Bụng hơi đau... không rõ lắm."
Hắn nhẹ nhàng xoa bụng anh, lo lắng hỏi: "Có phải lúc nãy... mạnh quá không?"
Cơn đau này tới nhanh mà đi cũng nhanh, được một lát thấy ổn rồi anh lắc đầu yếu ớt: "Có thế là vậy... nhưng giờ đỡ rồi."
Hắn vẫn không yên lòng: Không được, ngày mai mình phải đi khám cho chắc chắn hơn."
Chu Tẫn Hoan cũng cảm thấy gần đây thân thể có vấn đề hơi nhiều nên anh không từ chối nữac anh im lặng rúc vào lòng hắn, chỉ muốn được người này ôm chặt mà thôi.
Khi ôm lấy nhau, Chu Tẫn Hoan cảm nhận được Hoắc Hằng dường như vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại, anh cảm thấy hơi áy náy, ngập ngừng nói:
"Em... vẫn chưa..."
Hoắc Hằng biết anh đang ám chỉ điều gì nhưng sau chuyện vừa rồi, hắn thật sự chẳng còn tâm trạng đâu nữa. Hắn tựa cằm l*n đ*nh đầu anh, nhẹ nhàng vỗ lưng:
"Không sao. Hôm nay ngủ sớm đi, em không về nữa, ở lại đây với anh."
Chu Tẫn Hoan hơi do dự:
"Em không về nhà... có ai lo lắng không?"
Hoắc Hằng nâng cằm anh lên để anh nhìn thẳng vào mắt mình:
"Dạo này em gần như ngủ ở thương hội. Nhưng nhân tiện nói đến chuyện này, em có một việc muốn nói trước với anh."
"Chuyện gì?"
Hoắc Hằng vốn định đợi khi hợp đồng được ký xong rồi mới nói nhưng nghĩ lại thấy nên báo trước, tránh để Chu Tẫn Hoan bất an rồi lại sinh ra hiểu lầm.
"Thời gian này ngoài việc tìm anh thì em còn đang gấp rút chuẩn bị một bản hợp đồng, liên quan đến tuyến vận chuyển mà lần trước khi đến Thiên Tân em đã bàn với Trịnh Phong."
Chu Tẫn Hoan biết việc kinh doanh lần đó nhưng không rõ chi tiết, liền hỏi: "Đều đã bàn xong rồi à?"
Tuyến đường đó ngoài trạm Thiên Tân do Hoắc Hằng tự đàm phán thì các trạm còn lại do nhà họ Hoàng phụ trách. Sau vụ "kết hôn giả" bị lộ, tuy Hoàng Trung Kỳ không vui vì Hoắc Hằng đã giúp Hoàng Tiểu Tiểu che giấu nhưng lỗi phần lớn nằm ở phía em gái y. Hơn nữa Hoắc Hằng cũng không để lộ ra ngoài, còn chủ động đưa ra lý do "tính cách không hợp" để hủy hôn, giữ thể diện cho cả hai.
Chỉ riêng điều đó thôi thì Hoàng Trung Kỳ đã nợ Hoắc Hằng một món ân tình lớn rồi.
Y cũng là người nói được làm được, các trạm vận chuyển vốn đã có người của nhà họ Hoàng đóng giữ nên hợp đồng nhanh chóng được hoàn tất, cả giấy tờ phát triển xây dựng cũng đã được chính quyền đóng dấu.
Hoắc Hằng còn gọi điện cho Trịnh Phong vài lần. Có ông ta làm trung gian nên bên Cục đường sắt Thiên Tân cũng dễ xử lý hơn. Dù sao thì đến cuối cùng mọi chuyện đều quy về tiền cả. Khi bản hợp đồng được đưa đến ký với Trịnh Phong và Cục đường sắt thì tuyến vận chuyển gần như sẽ thành hình.
Nghe xong những điều này, Chu Tẫn Hoan mới hiểu vì sao ngày đó Hoắc Hằng lại đồng ý "kết hôn giả" với Hoàng Hiểu Hiểu.
Hoắc Hằng nhìn anh, giọng thành khẩn: "Có thể anh sẽ thấy em là người đến hôn nhân cũng có thể mang ra làm giao dịch, sẽ thất vọng về em. Nhưng thật ra những chuyện đó đều là trước khi em gặp lại anh. Sau đó mọi thứ ngày càng khó kiểm soát mới trở nên như vậy."
Hắn nắm cổ tay anh, đặt tay Chu Tẫn Hoan lên ngực mình: "Từ khi gặp anh, em chỉ muốn ở bên anh thôi. Đợi khi tuyến vận chuyển này được xây dựng thì em sẽ có đủ thực lực để ngang hàng với Hoắc Thừa. Lúc đó, em sẽ có đủ tự tin để nói với cha rằng em muốn cưới anh."
Chu Tẫn Hoan nhìn vào mắt hắn, xúc động là thật nhưng lo lắng cũng là thật. Anh hỏi: "Nếu cha em vẫn không đồng ý thì sao?"
"Thì em sẽ cùng anh rời khỏi Bắc Bình. Anh muốn đến Thiên Tân thì ta đến Thiên Tân, định cư ở đó luôn."
Hoắc Hằng mỉm cười: "Trước đây khi du học ở Nhật, em đã từng hợp tác làm ăn với bạn, cộng thêm khoản tích lũy từ trước cũng đủ để nuôi anh sống sung túc."
Dừng lại một chút, bàn tay Hoắc Hằng khẽ đặt lên bụng dưới anh, dịu dàng nói:
"Còn phải nuôi con của chúng ta nữa. Sau này anh muốn sinh mấy đứa cũng được."
Chu Tẫn Hoan lặng lẽ lắng nghe, tim như bị thứ gì đó đụng phải thật mạnh. Cuộc sống tương lai mà Hoắc Hằng miêu tả chính là hạnh phúc mà anh từng nghĩ cả đời mình không dám mơ tới. Đôi mắt anh đỏ lên, những giọt nước mắt lớn rơi không ngừng.
Hoắc Hằng hôn lên khóe mắt anh, đau lòng hỏi:
"Sao lại khóc nữa rồi? Anh không thích những sắp xếp này à?"
Chu Tẫn Hoan lắc đầu, vừa lau nước mũi vừa cười vừa khóc:
"Em nghĩ như vật thật sao?"
Hoắc Hằng nắm tay anh, dùng ống tay áo lau mặt giúp anh:
"Tất nhiên rồi. Đừng quên là em đã từng thề, nếu hôm nay về sau em còn nói dối anh lời nào nữa thì sau này chúng ta không có con cái được đâu."
Chu Tẫn Hoan bị chọc cười, tránh đi nụ hôn của hắn, giả vờ chê:
"Đi chỗ khác đi, người không sinh được là em chứ không phải anh đâu nha."
Hoắc Hằng rướn người trêu:
"Vậy anh định sinh cho em mấy đứa?"
Chu Tẫn Hoan dùng tay che miệng hắn, ánh mắt vừa rồi còn lườm nguýt giờ đã dịu dàng vô hạn. Anh nhìn hắn, khẽ hỏi:
"Vậy em muốn bao nhiêu?"
Hoắc Hằng không gỡ tay ra, vẫn bị anh bịt miệng mà nói nhỏ:
"Anh sinh bao nhiêu thì em nhận bấy nhiêu."
Nghe không rõ nên Chu Tẫn Hoan bỏ tay ra, vừa gỡ xuống đã bị hắn ôm chặt, đan mười ngón tay vào nhau và hôn anh một nụ hôn thật sâu.
Trong cơn cuồng nhiệt, Chu Tẫn Hoan chỉ còn một suy nghĩ lặng lẽ dâng lên trong lòng như một quả bóng được thổi đầy khí.
Giá mà...
Giá mà những lời Hoắc Hằng nói có thể trở thành sự thật ngay...
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tương lai trong ngôi nhà thuộc về hai người họ, có tiếng cười đùa của những đứa trẻ thì lòng anh đã ngập tràn hạnh phúc.
Anh phải nhanh chóng điều trị cho tốt, chăm sóc sức khỏe bản thân. Chỉ cần Hoắc Hằng luôn ở bên anh, dù phía trước có bao nhiêu khó khăn thì anh cũng không sợ nữa.