Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 58

Trước Tiếp

🐷Edit: Win🐰

Hoắc Hằng vừa định mở cửa phòng bao bên cạnh thì thấy Chu Tẫn Hoan bước ra, vừa cúi xuống mang giày vừa gọi hắn.

Hoắc Hằng bước tới giúp anh mang giày, hỏi sao anh không ở lại trong phòng. Anh nắm chặt tay áo hắn, căng thẳng nói rằng vị tiên sinh kéo đàn nhị kia vẫn luôn ở trong đó.

Hoắc Hằng vốn không mấy hứng thú với Kinh kịch, nhạc công kéo đàn nhị kia là do Hoắc Khiêm mời đến cùng lúc nên hắn cũng không để tâm mấy. Hắn bảo anh đừng căng thẳng rồi quay lại căn phòng ban nãy, đưa tiền thưởng cho nhạc công, mong đối phương đừng đem những gì vừa nghe được nói ra ngoài.

Nhạc công kéo đàn nhị đã lăn lộn trong nghề mấy chục năm, cũng xem như người từng trải nên đương nhiên hiểu rõ chuyện của giới thượng lưu không phải điều mà đám người thấp kém như bọn họ có thể xen vào. Huống hồ Hoắc Hằng còn đưa một khoản thưởng hậu hĩnh, lại có thái độ tốt nên ông ta càng biết mình nên và không nên làm gì.

Nhìn bóng lưng nhạc công rời đi, trong lòng Chu Tẫn Hoan vẫn thấp thỏm bất an. Theo lý mà nói, đoàn kịch ở Bắc Bình tổng cộng chỉ có mấy nơi, những người kéo nhị hồ có thể lên sân khấu biểu diễn cũng không nhiều, thế nhưng anh lại chưa từng gặp người này bao giờ cả?

Anh đem nghi ngờ nói với Hoắc Hằng, Hoắc Hằng lập tức đưa anh vào phòng bao bên cạnh.

Hoắc Khiêm vẫn giữ dáng vẻ quý ông như trước, chỉ là cử chỉ có phần buông thả hơn, đang trò chuyện vui vẻ với cô gái tiếp rượu mặc sườn xám trang điểm lòe loẹt.

Sợ Chu Tẫn Hoan không quen với bầu không khí này, vừa vào phòng Hoắc Hằng đã ra hiệu cho các cô tiếp rượu lui ra ngoài.

Hoắc Khiêm cũng không ngăn cản, chỉ thu lại nụ cười trên mặt, nâng chén uống cạn rồi im lặng quan sát hai người.

Chu Tẫn Hoan bị ánh mắt dò xét ấy nhìn chằm chằm, tuy không chột dạ nhưng cũng chẳng thể ngẩng cao đầu. Dẫu sao thì Hoắc Khiêm vừa là anh trai của Hoắc Hằng, vừa là em trai của Hoắc Thừa, thân phận như thế đối với anh mà nói quả thực vô cùng khó xử.

Hoắc Hằng bảo Chu Tẫn Hoan ngồi xuống đối diện với Hoắc Khiêm, còn hắn thì ngồi cạnh anh, quay sang nói với Hoắc Khiêm: "Anh tìm người kéo nhị hồ kia ở đâu vậy? Có đáng tin không?"

Hai người vừa bước vào thì Hoắc Khiêm biết ngay Hoắc Hằng đã dỗ dành xong rồi. Nhưng thấy hắn chẳng buồn giải thích một câu mà mở miệng ra đã hỏi người do mình tìm đến có đáng tin không thì Hoắc Khiêm ngay lập tức cảm thấy không vui, gắp một đũa thức ăn bỏ vào miệng, chậm rãi nhai nuốt rồi mới nói: "Thấy không đáng tin thì sau này tự cậu đi tìm đi."

Hoắc Hằng nghe vậy là biết ngay anh trai mình bực bội rồi, đành đổi giọng: "Em không có ý đó, khi nãy em với Tẫn Hoan nói chuyện trong phòng, quên mất là ông ta cũng ở đó, kết quả là bị ông ta nghe hết. Tẫn Hoan nói chưa từng gặp ông ấy bao giờ nên hơi lo một chút."

Sắc mặt Hoắc Khiêm dịu đi phần nào nhưng giọng vẫn không mấy vui vẻ: "Bắc Bình lớn như vậy, người kéo nhị hồ cũng nhiều, đâu thể ai cũng từng gặp qua được?"

Câu này rõ ràng là nhằm vào Chu Tẫn Hoan. Chu Tẫn Hoan cảm thấy xấu hổ, cúi đầu thấp đến mức gần như muốn chui xuống gầm bàn.

Hoắc Hằng vốn không chịu được khi anh bị bắt nạt, liếc mắt trừng Hoắc Khiêm một cái, dùng khẩu hình nhắc anh trai đừng quá đáng nữa.

Hoắc Khiêm cũng không thực sự muốn khiến Chu Tẫn Hoan khó xử, chỉ là không hài lòng với việc Hoắc Hằng cứ hễ ở bên Chu Tẫn Hoan là chẳng coi người anh hai này ra cái gì. Dù bình thường hai anh em cũng không câu nệ vai vế nhưng tình hình bây giờ đã khác. Cả nhà họ Hoắc chỉ có mỗi y là biết chuyện Hoắc Hằng đã gây ra động tĩnh lớn như vậy, nếu y không để mắt kỹ một chút nhỡ đâu Chu Tẫn Hoan thật sự có ý đồ xấu, làm hại Hoắc Hằng thì tội của y không thể nào mà tha thứ được đâu.

Hoắc Khiêm hắng giọng, đem lời ban nãy nói lại một lần nữa: "Yên tâm đi, người kéo nhị hồ đó là do một người bạn của anh tìm đến, tuyệt đối đáng tin. Anh hai cậu đây có khi nào từng làm hại cậu chưa?"

Hoắc Hằng lúc này mới yên tâm, nắm tay Chu Tẫn Hoan bóp nhẹ, trấn an: "Ổn rồi, đừng lo."

Chu Tẫn Hoan gật đầu, vẫn cứ nhìn chằm chằm vào hai chân mình.

Hoắc Hằng biết anh đang lúng túng, cũng không muốn ở lại đây thêm nữa bèn nói với Hoắc Khiêm rằng bọn họ đi trước, có gì thì để tối về nói tiếp.

Hoắc Khiêm lại không vui, nói mình giúp đỡ lớn đến vậy, sau này còn phải gặp nhau thường xuyên, ít ra cũng nên ngồi lại ăn bữa cơm rồi hẵng đi.

Hoắc Hằng thì không ý kiến gì, hắn cũng hy vọng Hoắc Khiêm có thể sớm hiểu rõ về Chu Tẫn Hoan mà bỏ đi thành kiến. Hắn quay sang nhìn anh: "Chi bằng ăn ở đây luôn đi, ăn xong rồi em đưa anh về."

Chu Tẫn Hoan vốn đã định hỏi Hoắc Khiêm chuyện trùng tu kịch viện, giờ thấy Hoắc Khiêm cũng chủ động nhún nhường nên anh gật đầu đồng ý.

Hoắc Hằng gọi phục vụ đến, gọi một bàn đầy đủ cả món mặn lẫn món chay. Đợi đồ ăn được dọn lên, hắn bảo phục vụ đem mấy món mà Chu Tẫn Hoan thích đặt hết về phía anh, còn trước mặt Hoắc Khiêm thì chỉ có hai món mặn một món canh.
Nhìn Hoắc Hằng tỉ mỉ săn sóc, lúc thì gắp đồ ăn lúc thì múc canh cho Chu Tẫn Hoan khiến Hoắc Khiêm tức anh ách.

Y cầm đũa gõ vào tay Hoắc Hằng: "Sao em lại thiên vị như thế hả?"

Hoắc Hằng đang định bóc cua cho Chu Tẫn Hoan, nghe vậy liền đáp: "Chẳng phải anh không thích ăn cua sao?"

Hoắc Khiêm đâu có nói đến cua nhưng thấy Chu Tẫn Hoan cũng nhìn sang phía mình, y lại ngại mở miệng nên chỉ đành gọi phục vụ vào lần nữa, gọi thêm mấy món cho bản thân.

Hoắc Hằng cũng chẳng buồn để ý Hoắc Khiêm đã gọi món gì, ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn Chu Tẫn Hoan, tay thì không ngừng bóc thịt cua, gỡ xương cá, gắp thức ăn cho anh. Chu Tẫn Hoan vốn không có nhiều khẩu vị nhưng món nào Hoắc Hằng gắp anh đều ăn hết, chỉ có món bò hầm củ cải là anh không động đũa, nói mùi vị tanh quá.

Lúc mới quen nhau Hoắc Hằng từng dẫn anh đi ăn mì bò dưa chua, khi ấy anh ăn thịt bò rất ngon lành. Hoắc Hằng gắp một miếng nếm thử thấy mùi vị không hề tanh, ngược lại còn đậm đà hương sốt, đúng là món trứ danh của tửu lâu Tần Hoài.

Có điều anh không muốn ăn thì Hoắc Hằng cũng không ép, chỉ lặng lẽ chuyển món đó sang trước mặt Hoắc Khiêm. Hoắc Khiêm khó khăn lắm mới tự thuyết phục bản thân đừng chấp nhặt với Chu Tẫn Hoan nữa, kết quả Hoắc Hằng lại đem món anh không ăn đưa cho mình, lần này thì Hoắc Khiêm thật sự không chịu nổi nữa rồi.

Dù y là anh hai của Hoắc Hằng, cũng lớn hơn Hoắc Hằng một tuổi nhưng vì tính cách nên từ nhỏ đến lớn luôn là Hoắc Hằng nhường nhịn y, đã bao giờ phải chịu cảnh đối xử như hôm nay đâu chứ.

Thế nhưng Hoắc Khiêm cũng không trẻ con đến mức làm ầm lên ngay tại bàn mà đợi đến khi Hoắc Hằng bóc cua xong đứng dậy vào nhà vệ sinh rửa tay, y mới bắt đầu nổi giận.

Chu Tẫn Hoan đang dùng khăn ướt lau tay thì nghe thấy giọng Hoắc Khiêm lạnh nhạt vang lên: "Ông chủ Chu, có vài lời trước mặt thằng ba tôi không tiện hỏi nhưng tôi là người tính tình thẳng thắn, có chuyện gì thì phải làm rõ ràng. Tôi muốn biết rốt cuộc cậu nghĩ thế nào."

Chu Tẫn Hoan đặt khăn xuống, anh đã đoán được Hoắc Khiêm sớm muộn cũng sẽ mở lời nên bình tĩnh đáp: "Mời anh cứ nói."

Hoắc Khiêm cười khẩy: "Tôi chỉ muốn hỏi một câu, sau này nếu thằng ba dẫn cậu về nhà, đến lúc gặp anh cả tôi thì cậu định làm sao?"

Câu hỏi này vốn là điều Chu Tẫn Hoan sớm muộn cũng phải đối mặt nhưng vì Hoắc Hằng vừa mới làm lành với anh, chuyện tương lai cả hai vẫn chưa có thời gian nghĩ đến cho nên giờ phút này, Chu Tẫn Hoan thật sự cũng không biết nên trả lời thế nào nữa.

Anh im lặng khiến Hoắc Khiêm hiểu lầm, vẻ mặt càng thêm khinh thường: "Thằng ba nhà tôi thích cậu nên trong mắt nó, cậu cái gì cũng tốt. Nhưng tôi thì không giống. Tuy nói tôi không có định kiến với cậu nhưng cậu và anh cả tôi dù sao cũng từng có một đoạn tình cảm, cậu còn suýt nữa đã bước chân vào cửa nhà họ Hoắc. Quá khứ như vậy, chưa nói đến việc anh cả tôi có phản đối hay không, chỉ riêng cửa ải của cha tôi thôi cũng đã khó mà qua được rồi."

Hoắc Khiêm nói rất thẳng thừng, may mà vẫn chưa sắc bén đến mức khiến anh xấu hổ đến không có chỗ chui. Chu Tẫn Hoan đè nén nỗi khó chịu đang dâng lên trong lòng rổi trả lời:
"Những điều mà anh nói, tôi đều hiểu cả. Đúng là tôi mang trên mình một quá khứ khiến nhà họ Hoắc cảm thấy mất mặt. Nhưng xin lỗi cho tôi nói thẳng, nhà họ Hoắc mấy người cũng đâu có trong sạch gì cho cam."

Anh vốn không có ý xúc phạm nhà họ Hoắc, chỉ là nếu đã quyết định ở bên Hoắc Hằng thì anh không thể mãi né tránh, cũng không thể đùn đẩy hết trách nhiệm cho hắn gánh vác được.

Anh thẳng lưng ngồi dậy, cuối cùng cũng nhìn thẳng vào mắt Hoắc Khiêm:
"Chuyện năm xưa Hoắc Thừa đã theo đuổi tôi như thế nào, lại khẩn cầu cưới tôi ra sao, có lẽ anh không rõ nhưng hắn ta nhất định còn nhớ. Đêm Trường An bốc cháy năm đó, hắn uống say đến mức không còn biết trời đất là gì, là tôi liều chết kéo hắn ra khỏi đám cháy đó. Nhưng cái giá mà tôi phải trả để cứu hắn, chẳng phải anh cũng đã thấy rồi hay sao? Cuối cùng thứ mà tôi nhận lại được gì chứ?"

Hoắc Khiêm hơi trợn mắt, rõ ràng không ngờ Chu Tẫn Hoan lại đem chuyện cũ ra nói thẳng như vậy, nhất thời muốn phản bác nhưng lại chẳng biết mở lời từ đâu.

Còn Chu Tẫn Hoan, vẻ ngoài tuy bình tĩnh nhưng trong lòng lại dậy sóng cuồn cuộn, ngực đau đến nghẹt thở. Anh rót một ly trà, uống một ngụm, đợi cảm xúc dịu xuống một chút rồi mới tiếp lời:
"Nhị thiếu gia, tôi không phải muốn nói xấu nhà họ Hoắc mấy người, chỉ là hy vọng anh hiểu rõ, những chuyện anh cho là mất mặt thì tôi đây chưa từng có quyền quyết định. Quyết định luôn nằm trong tay anh cả anh và lão gia nhà họ Hoắc."

"Cho dù là nhà họ Hoắc nợ cậu đi, vậy cậu có dám nói cậu ở bên thằng ba không hề có chút tư tâm nào sao?!"

Hoắc Khiêm bị anh nói đến không còn lý do phản bác nhưng lại không ưa nổi bộ dạng sắc sảo, mồm mép lanh lợi này của anh khi không có mặt Hoắc Hằng, không muốn thua cả về khí thế.

"Em ấy đối xử với tôi chân thành, yêu tôi thật lòng, tôi cũng đã một lòng một dạ yêu em ấy. Chúng tôi ở bên nhau đều rất hạnh phúc, cũng không muốn rời xa nữa. Tư tâm như vậy, chẳng lẽ là sai sao?"

Chu Tẫn Hoan trả lời không cao không thấp, không hèn cũng chẳng kiêu, ánh mắt không hề né tránh cái nhìn bức ép của Hoắc Khiêm, thần sắc thậm chí còn bình thản hơn lúc mới vào phòng.

"Tôi biết anh đang lo lắng điều gì. Anh sợ tôi vì muốn trả thù nhà họ Hoắc nên mới làm vậy, đúng không?"

Anh dứt khoát xé toạc nỗi lo mà Hoắc Khiêm vẫn luôn không chịu nói ra thành lời. Hoắc Khiêm khẽ nhíu mày, vừa định lên tiếng thì anh đã tiếp tục:
"Anh cứ yên tâm, nhà họ Hoắc mấy người không đáng để tôi phí cả đời mà trả thù, Hoắc Thừa lại càng không xứng."

Nói xong anh đứng dậy, hơi nghiêng người về phía Hoắc Khiêm, cười nhã nhặn"
"Có thể lời tôi nói có chỗ không thỏa đáng nhưng đều là những điều tôi thật lòng muốn nói, hy vọng anh đừng để bụng. Tôi thấy hơi khó chịu, xin phép đi trước. Hôm nay cảm ơn anh đã giúp đỡ."

Hoắc Khiêm trơ mắt nhìn anh rời đi, rõ ràng ngoài hành lang không có chút ánh nắng chói chang nào, thế mà bóng lưng xanh thẫm kia lại cứ như bị ánh sáng chiếu tới mờ ảo, trong tầm mắt y dần dần tan thành một khối nhòe nhoẹt.

Mãi đến khi Hoắc Hằng rửa tay xong quay lại, không thấy Chu Tẫn Hoan đâu mới hỏi y người đâu rồi thì Hoắc Khiêm mới hoàn hồn, có phần bực dọc đáp:
"Đi rồi."

Hoắc Hằng vừa nghe liền cảm thấy có gì đó không ổn, vội vàng hỏi có xảy ra chuyện gì không.

Nếu là trước đây, Hoắc Khiêm nhất định sẽ buông lời khó nghe để nói xấu Chu Tẫn Hoan. Nhưng bây giờ, y lại không biết phải nói thế nào.
Rõ ràng những lời kia khiến y cảm thấy bị xúc phạm, bị khiêu khích nhưng khi đối diện với ánh mắt thản nhiên của Chu Tẫn Hoan cùng dáng vẻ lễ độ đúng mực ấy, y lại chẳng thể nổi giận được.

Thật ra trong lòng y cũng hiểu chứ, những gì Chu Tẫn Hoan nói đều là sự thật. Năm đó ngay cả đám người hầu trong nhà cũng khinh thường việc Hoắc Thừa làm, huống chi là mấy người anh em cùng cha sinh như bọn họ. Y vẫn nhớ rõ lần đầu nghe được chân tướng từ miệng Điền Vân San sau khi tốt nghiệp trở về, y còn lén sau lưng mắng Hoắc Thừa là đồ vô liêm sỉ.

Nếu vừa rồi Chu Tẫn Hoan dùng lời khó nghe để phản bác y thì y còn có cớ để vạch lá tìm sâu. Nhưng Chu Tẫn Hoan không làm vậy, anh chỉ dùng một cách khiến y nhất thời khó tiếp nhận nhưng sau đó lại phải thừa nhận rằng đúng là như thế thật để truyền đạt quan điểm của mình.

Nhìn vẻ mặt lo lắng của Hoắc Hằng trước mắt, đầu óc Hoắc Khiêm trống rỗng, trong lòng lại hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng:
Một người thông minh như Chu Tẫn Hoan, sao lại có thể bị tên ngu ngốc như Hoắc Thừa làm hại đến mức ấy?

Hoắc Hằng không đợi được Hoắc Khiêm trả lời đã dứt khoát chạy thẳng ra ngoài đuổi theo.

Chu Tẫn Hoan sau khi rời khỏi tửu lâu Tần Hoài liền gọi một chiếc xe kéo, không biết có phải do bị Hoắc Khiêm chọc tức không mà bụng anh lại bắt đầu đau râm ran. Anh biết làm vậy chắc chắn Hoắc Hằng sẽ lo nhưng anh cũng không để tâm nổi nữa, hiện tại anh chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi mà thôi.

Hoắc Hằng ra ngoài không thấy người đâu liền lái xe thẳng đến nhà anh, kết quả đến sớm hơn anh, phải đứng chờ ngoài cửa mười mấy phút mới thấy anh về.

"Sao tự dưng lại đi trước?" Hoắc Hằng vội vàng bước tới đón. Chu Tẫn Hoan dọc đường bị gió lạnh thổi trúng, cảm xúc cũng dịu lại không ít.

Anh không muốn khiến Hoắc Hằng lo lắng, bèn nói:
"Cả ngày nay mệt rồi, lưng không thoải mái nên anh muốn về nằm nghỉ một chút."

Hoắc Hằng theo anh vào phòng, giúp anh cởi giày, tất và áo khoác, đỡ anh nằm xuống giường xong lại đi lấy khăn sạch lau mặt cho anh, còn thay một miếng cao dán mới dán vào thắt lưng anh, sau đó mới ngồi xuống mép giường:
"Vừa rồi có phải anh hai em nói gì khó nghe không?"

Thấy Hoắc Hằng bận rộn chạy tới chạy lui chăm sóc mình, tâm trạng Chu Tẫn Hoan tốt hơn hẳn, anh khẽ cười, lắc đầu:
"Không có gì, chỉ là tán gẫu vài câu thôi."

"Anh hai em với anh thì có chuyện gì mà tán gẫu, anh đừng gạt em mà." Hoắc Hằng không tin, hắn quá hiểu tính cách Hoắc Khiêm rồi, nhìn sắc mặt khi nãy là biết chắc chắn có chuyện.

"Thật sự chỉ là nói chuyện đôi chút thôi, thực ra anh ấy cũng vì lo cho em, sợ em bị anh lừa." Chu Tẫn Hoan nửa đùa nửa thật nói.

Lời của Hoắc Khiêm lúc đó đúng là khó nghe, anh cũng thật sự bị chọc giận nhưng sau khi bình tĩnh lại, anh cũng hiểu Hoắc Khiêm thực ra không có ác ý. Dù gì so với những người khác trong nhà họ Hoắc, thái độ của Hoắc Khiêm đối với anh đã được xem là khách khí lắm rồi. Hơn nữa Hoắc Khiêm đã có thể nhận được sự tin tưởng của Hoắc Hằng, tình cảm giữa hai anh em chắc chắn không tầm thường. Đặt mình vào vị trí đó, nếu Chu Tẫn Hân thích một người có quá khứ phức tạp thì có lẽ anh cũng sẽ lo lắng y như vậy thôi.

Cho nên anh không trách sự quá quắt của Hoắc Khiêm, dù sao anh cũng chẳng chịu thiệt. Chỉ là có chút hối hận, dù sao Hoắc Khiêm cũng là anh hai của Hoắc Hằng, lại vừa giúp họ hàn gắn, mình ăn nói như vậy đúng là hơi thiếu cân nhắc thật.

"Rõ ràng là anh bị em lừa mới đúng." Hoắc Hằng khẽ thở dài, cúi người hôn lên môi anh rồi đối diện với anh trong khoảng cách gần:
"Thời gian vừa rồi anh đi đâu? Cả Tẫn Hân cũng không chịu nói, anh có biết em tìm anh đến phát điên rồi không?"

Nhìn người ở trước mặt gần trong gang tấc, tâm trạng Chu Tẫn Hoan trở nên phức tạp. Anh đưa tay ra từ trong chăn, nhẹ nhàng vuốt gương mặt đã gầy đi thấy rõ kia.

Người trước mặt rõ ràng là người đàn ông anh có thể dựa vào, vậy mà suốt cả ngày hôm nay cứ luôn tỏ ra đáng thương như thể bị anh bỏ rơi vậy. Một Hoắc Hằng chân thành như thế, không chút che giấu bất an trước mặt anh khiến anh cảm thấy yên tâm lạ thường.

Anh bỗng dưng rất muốn được hắn ôm một cái, thế là anh nằm dịch vào bên trong, vén chăn lên, mỉm cười nói:
"Chui vào đây nằm đi, em nằm xuống rồi anh sẽ nói cho."

Trước Tiếp