Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 57

Trước Tiếp

Vở kịch này rất xưa rồi, lại còn là khúc côn đòi hỏi về giai điệu hát rất cao, nhiều năm qua đã chẳng có ai hát nữa. Khi học hát, Chu Tẫn Hoan có xem qua kịch bản này nhưng vì cha anh không giỏi Khúc Côn nên anh cũng không chính thức học. Hơn nữa ngay cả cho dù có học rồi thì với chất giọng hiện tại của anh cũng không thể hát nổi.

Anh đắn đo xem giải thích thế nào để không để "ngài Khiêm" hiểu nhầm thành ý của mình thì nghe sau lưng cửa mở "kẽo kẹt" một tiếng. Anh quay đầu nhìn, kịch bản trên tay bỗng bị siết chặt, nơi bị anh nắm đã biến dạng nhăn nheo.

Người ở cửa khoác bộ com lê màu nâu chỉnh tề, tóc vuốt keo, râu được cạo sạch sẽ. Dù rất chăm chú vẻ bề ngoài nhưng anh vẫn nhận ra ngay Hoắc Hằng gầy và hốc hác hơn lúc anh đi rất nhiều.

Anh không ngờ sẽ gặp Hoắc Hằng ở đây, đầu óc chưa kịp định thần đã thấy Hoắc Hằng bước vội về phía mình.

Anh lập tức lùi lại, phía sau chỉ còn mấy bước là va vào cái giá treo y phục sân khấu nhưng Hoắc Hằng không để anh đụng mà nắm cổ tay anh, kéo anh vào trong vòng tay, lực mạnh đến nỗi như buông ra là anh sẽ biến mất.

"Cuối cùng anh cũng chịu quay về!"
Hoắc Hằng nói, lời nói đầy đắng cay, giọng cũng khàn đi. Hắn cố gắng kìm chế cảm xúc vì người trong lòng vẫn đang vùng vẫy chống cự. Hoắc Hằng không muốn làm đau anh nên buông tay một chút nhưng nhìn thấy vẻ chống cự trên mặt anh thì lại không kiềm được, cúi đầu định hôn.

Thấy Hoắc Hằng vừa nhìn đã định hôn mình, Chu Tẫn Hoan nổi giận, nhân lúc Hoắc Hằng đặt tay lên mặt anh liền cắn mạnh một cú, cắn vào gân tay. Cú này hoàn toàn là để trút giận nên anh không nương tay. Anh nghĩ Hoắc Hằng sẽ buông ra nhưng không ngờ hắn vẫn bất động, không hề kêu đau. Cho đến khi anh nếm thấy mùi máu mới dừng lại, Hoắc Hằng thế mà vẫn không có phản ứng gì.

Anh ngẩng đầu lên, thấy Hoắc Hằng nhìn mình với vẻ đau đớn tột cùng. Mắt trắng lộ tia đỏ, hốc mắt trũng sâu, không còn sắc phong độ như ngày trước.

Đôi mắt đó như cái lưới, lại một lần nữa trói chặt anh và kéo hết những nỗi đau bị kìm nén hơn nửa tháng qua tràn ra.

Môi anh vẫn dính máu từ tay Hoắc Hằng, Hoắc Hằng nhăn mày đưa ngón tay lại gần. Lần này anh không né tránh nữa nhưng khi đầu ngón tay Hoắc Hằng chạm vào khóe môi anh, anh nắm ngay cổ tay người kia:
"Rốt cuộc cậu còn muốn làm gì? Chưa chơi đủ à? Cậu thật sự coi tôi là đồ ngu sao?!"

Anh nhìn Hoắc Hằng đầy oán hận, ánh mắt như dao đâm khiến Hoắc Hằng hối hận dữ dội, cuống quýt giải thích:
"Không phải! Việc em mua đất để xây lại kịch viện là thật, phục dựng thành viện bảo tàng cũng thật. Hoan Hoan, em chưa bao giờ định lừa anh cả, em chỉ sợ anh biết sự thật rồi sẽ từ chối em nên mới muốn để tình cảm ổn định rồi mới nói ra mà thôi!".

Hoắc Hằng xúc động nói, rồi từ trong túi lấy ra một tờ giấy trải trước mặt anh: "Đây là giấy ly hôn giữa nhà Họ Hoắc và nhà Họ Hoàng, em chưa cưới Hoàng Hiểu Hiểu. Em đồng ý kết hôn với cô ấy là trước khi gặp lại anh nhưng chuyện này có ẩn tình, cô ấy có người trong lòng rồi."

Hoắc Hằng sợ anh không tin nên vội nói tiếp một mạch cho anh nghe hết. Mắt Chu Tẫn Hoan bất giác nhìn vào tờ giấy, đúng là giấy ly hôn có con dấu của chính quyền Bắc Bình, ghi rõ việc Hoắc Hằng và Hoàng Hiểu Hiểu ly hôn, ngày tháng là mấy ngày sau khi anh rời Bắc Bình.

Hoắc Hằng... không kết hôn nữa sao?

Anh sững người đọc vài dòng chữ, trong đầu lại nghĩ đến một chuyện khác: "Hoàng Hiểu Hiểu có người trong lòng? Còn đứa trẻ kia? Đứa trẻ kia là của ai?!"

Hoắc Hằng nghe không rõ, hắn không nghĩ tới việc anh lại biết luôn cả chuyện đứa trẻ, thấy sắc mặt anh thay đổi khó lường tưởng anh đang giận vì bị giấu chuyện nên vội kéo tay anh tiếp tục giải thích: "Hoan Hoan, trong lòng em không ai thay thế được anh cả, em chỉ muốn cưới anh mà thôi. Nhưng anh phải hiểu, vì chuyện của anh trai em mà từ đầu em không thể nói thật lòng ngay, nếu tiếp xúc với anh mà nói thật xuất thân thì chắc chắn anh sẽ không nhận lời..."

"Đứa trẻ kia là con của ai?" Chu Tẫn Hoan chưa nghe hết lời Hoắc Hằng đã hỏi.

So với việc Hoắc Hằng che giấu thân thế khi tiếp cận anh thì lúc này điều khiến anh quan tâm hơn là đứa con của Hoàng Hiểu Hiểu. Không cưới nữa, vậy đứa trẻ kia liệu có phải của Hoắc Hằng không?

Anh không biết biểu cảm hiện tại của mình dễ bị nhìn thấu đến mức nào. Anh chẳng che giấu được cảm xúc gì cả, mọi ý nghĩ như viết rõ trên mặt.

Bị anh cấu vào mu bàn tay thì Hoắc Hằng mới phản ứng lại, nhận ra rằng anh đã biết cả chuyện đứa trẻ. Dù hoài nghi anh nghe từ đâu mà biết nhưng Hoắc Hằng cũng không chần chừ liền đáp: "Đứa con không phải của em, là của cô ấy với George."

Chu Tẫn Hoan trợn mắt nhìn Hoắc Hằng, muốn từ trong đôi mắt đó nhìn rõ xem Hoắc Hằng có phải lại một lần nữa lừa gạt mình hay không.

Lần này Hoắc Hằng không né tránh, cũng không quanh co khiến anh thất vọng nữa: "Những gì em nói với anh bây giờ đều là thật. Hoan Hoan, em sẽ không lừa anh nữa."

Chu Tẫn Hoan cảm thấy mình thật thiếu kiên cường. Rõ ràng anh bị Hoắc Hằng lừa dối liên tiếp nhưng khi Hoắc Hằng thành thật nói ra, anh lại muốn tin tất cả.

Vậy tất cả chỉ là hiểu lầm sao?
Hoắc Hằng không cưới, cũng không hề có con. Khi họ làm chuyện đó, Hoắc Hằng không thuộc về người khác...

Sợi dây trong lòng giật căng bỗng nhiên thả lỏng. Anh nhìn Hoắc Hằng, nhìn người đàn ông này, người mang đầy tình sâu ý nặng mong chờ anh, rõ ràng có thể yên lòng rồi nhưng anh lại nghĩ tới một sự thật tàn nhẫn khác.

Dù Hoắc Hằng không lừa anh thì giữa hai người bọn cũng có cách biệt quá lớn. Anh là người đã từng bị nhà Hoắc từ hôn, lại không thể sinh con nữa, nhà Hoắc chắc chắn sẽ không chấp nhận cho Hoắc Hằng cưới anh đâu. Nếu họ cứ cố thì anh chỉ có thể là một sự tồn tại giấu giếm, nhìn Hoắc Hằng cưới người khác về, sinh con nối dõi cho nhà họ Hoắc với người khác mà thôi.

Anh không thể chấp nhận kết quả đó. Quả nhiên dù thế nào, họ cũng không thể bên nhau được...

Anh mỉm cười cay đắng, lắc đầu đẩy Hoắc Hằng ra, chân loạng choạng hướng cửa bước đi.

Hoắc Hằng lại một lần nữa nắm lấy tay anh, vội vàng nói:
"Anh nói cho em biết anh muốn em làm gì thì anh mới tin em đây? Anh hãy nói đi!"

Mặt Chu Tẫn Hoan tái mét, ánh mắt đờ đẫn nhìn Hoắc Hằng. Anh biết phải nói gì đây? Ngực anh nghẹn lại, Hoắc Hằng lắc anh mãi khiến đầu óc anh quay mòng mòng. Anh đưa tay gỡ các ngón tay của Hoắc Hằng ra thì phát hiện Hoắc Hằng giữ chặt lấy cổ tay mình tới mức tay anh cũng cảm thấy đau đớn.

Cảm giác uất ức trong lòng như suối nước không ngừng tuôn trào khiến anh gần như ngạt thở. Anh hé môi rồi không thể chịu nổi nữa, mũi cay cay, bật khóc kêu lên:
"Dù tôi có tin cậu thì được gì chứ?! Tôi bị anh trai cậu huỷ hôn, lại không thể sinh con được, cha cậu sẽ không cho chúng ta bên nhau đâu!"

Lời này cuối cùng cũng bật ra khỏi miệng, Hoắc Hằng nghe xong mới nhớ ra vẫn chưa nói với anh về chuyện sinh con, lập tức nói:
"Ai nói anh không thể sinh được! Em không biết tại sao anh trai em lại lừa anh nhưng vết thương ở thắt lưng của anh không ảnh hưởng đến mọi phương diện khác."

Chu Tẫn Hoan vừa gào lên, chưa kịp thở lại thì đã nghe xong lời nói của Hoắc Hằng, trong đầu như bị một cái búa đánh mạnh, đồng tử căng ra, cảnh tượng trước mắt xoay vòng tròn

Anh vội giữ chặt tay Hoắc Hằng, cố dùng hơi thở để tự bình tĩnh nhưng không có tác dụng. Cơn chóng mặt khiến anh đứng không vững, chân mềm nhũn ngã xuống. May mà Hoắc Hằng đỡ anh kịp, để anh ngã vào lòng người ấy.

"Làm sao vậy? Có chỗ nào đau sao?!" Hoắc Hằng vỗ vỗ má Chu Tẫn Hoan. May mà cơn chóng mặt đến nhanh mà đi cũng nhanh, sau khi ngồi một lát dưới đất, tầm nhìn của Chu Tẫn Hoan rõ lại.

Anh vẫn im lặng, Hoắc Hằng sốt ruột muốn đưa anh đi bệnh viện.

Hoắc Hằng vừa định đứng lên thì bị anh ngăn lại: "Tôi không sao... Cậu vừa nói gì cơ?"

Anh nhìn Hoắc Hằng, lúc này tình trạng của anh rõ ràng không giống người khoẻ mạnh. Hoắc Hằng nài nỉ muốn đưa đi bệnh viện nhưng anh chỉ bấu lấy cổ áo Hoắc Hằng, hỏi lại: "Cậu nói thật sao? Tôi thật sự... có thể..."

"Anh có thể." Hoắc Hằng cũng bị anh làm cho rối tung, vội kể cho anh chuyện ngày hôm đó nói chuyện với bác sĩ Nhật Bản.

Chu Tẫn Hoan như đang mơ, Hoắc Hằng đau lòng ôm chặt anh, giọng nghẹn ngào: "Là lỗi của em, đáng lẽ phải sớm nói với anh mọi chuyện. Em thực sự biết mình sai rồi, mong anh hãy tha thứ cho em."

Mặc dù tai đang nghe lời xin lỗi của Hoắc Hằng nhưng đầu óc Chu Tẫn Hoan vẫn văng vẳng chuyện thực tế vừa biết.

Anh có thể sinh con? Thật sao? Vậy thì tại sao Hoắc Thừa lại lừa anh? Chỉ để ruồng bỏ anh sao?

Anh mơ màng nhìn trần nhà trang nhã, ký ức nằm viện lại hiện lên rõ mồn một như mới hôm qua đây thôi. Mấy vị bác sĩ chuyên khoa vây quanh anh nói những lời khiến anh tuyệt vọng. Thuở ấy anh bật khóc vô lực, giờ chỉ muốn bật cười trào phúng.

Hoắc Thừa để ruồng bỏ anh thật chẳng từ thủ đoạn nào. Anh thật sự tò mò, liệu có việc gì anh đã làm khiến Hoắc Thừa hận mình đến mức cắn răng mà làm như vậy không, chuyện gì mà đến chính anh cũng không hề biết?

"Hoan Hoan, anh nói gì đi được không? Đừng im lặng như vậy mà." Hoắc Hằng liên tục nài nỉ, vẻ mặt lo lắng, lông mày cau lại nhìn mà thương.

Chu Tẫn Hoan chậm rãi chuyển ánh mắt lại nhìn người trước mặt.

Người ôm anh lúc này không còn là gã bạc tình năm xưa. Dù cùng họ Hoắc nhưng cách Hoắc Hằng đối với anh hoàn toàn khác. Dù có hiểu lầm, nghi ngờ, oán than nhưng giờ Hoắc Hằng đã giải thích rõ ràng. Và từ khi quen nhau đến nay, Hoắc Hằng thực sự đã làm rất nhiều điều cho anh, anh có được ngày hôm nay cũng nhờ có sự đồng hành và giúp đỡ của Hoắc Hằng.

Anh từng bị Hoắc Thừa lừa tình nhưng anh không mê muội. Nhìn người đang lo lắng, sợ hãi nhìn mình lúc này khiến mắt anh thấy hơi cay cay, nỗi ấm ức lại trào về.

Anh rất mệt mỏi, thật sự không muốn dây dưa với nhà họ Hoắc nữa. Nhưng anh cũng không thể buông được, không thể buông người đàn ông đã đối xử chân thành với anh đến nhường này, hơn nữa anh cũng không thể buông được cảm giác vừa mới nhen nhóm trong lòng.

Thời gian bên Hoắc Hằng những tháng qua qua là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của anh trong những năm gần đây. Thế gian này người đối tốt với anh không chỉ có mỗi Hoắc Hằng nhưng người khiến anh sẵn sàng trao thân thì anh chẳng thể nào tìm được người thứ hai...

Anh vòng tay ôm cổ Hoắc Hằng, dí mặt vào hõm cổ người ấy như đứa trẻ nũng nịu, dụi dụi mặt nhưng hai hàng lệ vẫn tuôn rơi.

Nếu anh thực sự có thể sinh con cho Hoắc Hằng, liệu điều đó có nghĩa là chỉ cần Hoắc Hằng chịu cùng anh cố gắng thì nhà họ Hoắc từng đuổi anh đi sẽ có thể một lần nữa mở cửa chào đón anh đúng không?

Hoắc Hằng vuốt tóc sau gáy anh, hôn lên mang tai anh trìu mến:
"Anh đã tha thứ cho em rồi phải không? Phải không anh?"

Chu Tẫn Hoan im lặng hồi lâu rồi cuối cùng gật đầu. Sau đó ngẩng mắt nhìn Hoắc Hằng:
"Điều kiện là tất cả những gì em nói phải là thật."

"Là thật." Hoắc Hằng buông một tay, giơ lên trước mặt anh:
"Tôi, Hoắc Hằng, thề rằng nếu hôm nay nói một lời giả dối thì suốt đời này tôi sẽ không sinh được con cái!"

Chu Tẫn Hoan mím môi. Lời thề rất chân thành, nhưng...

Anh suy nghĩ rồi vẫn bịt miệng Hoắc Hằng: "Thôi đi, đừng thề mấy câu như này."

Hoắc Hằng hôn lòng bàn tay anh, rồi mới buông tay, nói: "Anh lo em nói như vậy rồi anh chẳng sinh được con hay sao? Yên tâm, trước kia em giấu anh là có lý do, từ nay thật sự sẽ không giấu anh bất cứ điều gì nữa."

Chu Tẫn Hoan liếc Hoắc Hằng một cái nhưng cái liếc này khác với lúc cãi nhau, không còn khí thế hay giận dữ mà trái lại còn khiến Hoắc Hằng xao xuyến, lại đưa môi áp sát anh, lòng bàn tay đặt lên bụng anh:
"Em thật lòng đó, sau này chúng ta sẽ có rất nhiều con mà."

Lời nói đó ẩn ý quá rõ ràng, Chu Tẫn Hoan nghe xong liền thấy một cơn nóng bừng chạy thẳng lên mặt. Đúng lúc đó, Hoắc Hằng lại muốn hôn anh. Anh muốn tránh né nhưng vì bị Hoắc Hằng ôm chặt trong lòng nên không thể thoát ra.

Khi Hoắc Hằng đưa lưỡi vào trong miệng anh, anh đã không thể phản kháng nên đành để Hoắc Hằng chủ động. Đầu lưỡi ấy nghịch ngợm như lướt vào trái tim anh khiến toàn thân anh như nóng rang cả lên, khiến anh chẳng muốn nghĩ gì nữa, chỉ còn cảm giác bối rối và ngập tràn xúc cảm...

Nụ hôn hòa giải đầy cảm xúc và không dễ gì có được ấy khiến lòng người rung động nhưng không hiểu có phải vì khó thở không mà anh lại thấy buồn nôn đến bất ngờ, đành đẩy Hoắc Hằng ra, vỗ vỗ ngực thở hổn hển.

"Sao vậy anh?" Thấy mặt anh lại tái nhợt, Hoắc Hằng vội hỏi.

Chu Tẫn Hoan lắc đầu, đợi cảm giác ấy qua đi mới nói: "Chắc dạo này ăn uống không đúng giờ, dạ dày hơi khó chịu thôi."

Hoắc Hằng hối lỗi nói: "Tại em mà ra cả, xin lỗi anh."

Chu Tẫn Hoan nói không phải lỗi của hắn rồi anh được Hoắc Hằng dìu đứng dậy. Nhưng Hoắc Hằng vẫn lo lắng nói: "Không được, chúng ta vẫn nên đi bệnh viện xem cho yên tâm."

"Thật sự không cần, anh không sao rồi." Chu Tẫn Hoan từ chối, giờ anh không còn khó chịu nữa mà còn có chuyện nói chưa xong. Anh nhớ vừa rồi Hoắc Khiêm nói Hoắc Hằng là em trai, vậy Hoắc Khiêm là anh hai của Hoắc Hằng sao?

Hoắc Hằng thành thật đáp: "Đừng lo, anh ấy đứng về phía chúng ta, em sẽ gọi anh ấy vào." Nói xong liền đi gọi.

Chu Tẫn Hoan cũng muốn hỏi Hoắc Khiêm chuyện khác nên không ngăn cản hắn, chỉ chỉnh lại cổ áo lộn xộn. Đang định kéo phẳng tà áo dài thì chợt nhìn thoáng thấy tấm rèm chuỗi hạt, nhớ ra tiên sinh "nhạc công đàn nhị" kia vẫn chưa đi ra.

Qua tấm rèm, anh không nhìn rõ biểu cảm ông ấy, nhưng nghĩ lại cuộc nói chuyện vừa rồi, cả nụ hôn bí mật đều bị vị nhạc công này chứng kiến hết khiến anh đỏ mặt tía tai, ngón chân cứ cào mãi lên sàn gỗ.

Không biết có phải do tưởng tượng hay không nhưng vị tiên sinh "nhạc công" đó dường như cũng đang nhìn anh.

Ánh mắt tò mò đó làm anh không xấu hổ không thôi, vội cúi đầu theo chân Hoắc Hằng đi ra ngoài.

Trước Tiếp