Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 56

Trước Tiếp

Chu Tẫn Hoan cảm thấy có chút kỳ lạ.

Mảnh đất nhà anh treo bảng rao bán cũng đã một thời gian khá dài rồi. Lúc đầu đúng là có không ít người quan tâm, dù sao thì vị trí cũng đẹp, xung quanh lại náo nhiệt. Tuy từng có người chết cháy ở đó nhưng vẫn có những người không hề kiêng kỵ những chuyện này. Hồi đó mấy người đến hỏi giá cũng không chê anh hét giá cao, ngược lại là bị yêu cầu "mua nhưng không được phá bỏ hí viện" của anh dọa cho chạy mất.

Cũng vì vậy mà anh bị Uông Dũng cằn nhằn không biết bao nhiêu lần. Lần trước vất vả lắm mới có người vừa ý mảnh đất ấy, vậy mà anh vẫn cố chấp không chịu phá đến nỗi Uông Dũng tức quá mới trở mặt với anh luôn.

Thế nên Chu Tẫn Hoan rất rõ ràng, trừ phi anh đồng ý phá bỏ kịch viện, bằng không mảnh đất đó không thể nào bán được cả.

Những chuyện xảy ra liên tiếp gần đây đã khiến anh ra quyết định sẽ tháo dỡ nó nhưng anh vẫn chưa nói với Uông Dũng, vậy mà đột nhiên lại có người muốn mua, còn chủ động đề nghị sửa lại kịch viện mà không lấy tiền? Không phải bị lỗ nặng hay sao?

Anh chợt nhớ tới Hoắc Hằng, liệu có phải là chiêu trò ngu ngốc gì đó mà Hoắc Hằng bày ra chỉ để ép anh quay về không? Anh gọi điện hỏi Uông Dũng nhưng Uông Dũng như biến thành người khác, nói chuyện với anh bằng thái độ cực kỳ cung kính.

Khi anh hỏi là ai muốn mua thì Uông Dũng nói đó là một học giả kiến trúc vừa du học nước ngoài về, muốn phục hưng văn hóa Trung Hoa. Người đó rất có thành ý mua, còn về việc sử dụng sau này thì hy vọng có thể gặp mặt trực tiếp với Chu Tẫn Hoan để bàn bạc cụ thể.

Chuyện "miếng bánh từ trên trời rơi xuống" thế này khiến anh không khỏi nghi ngờ nhưng lời Uông Dũng nói lại không có sơ hở gì. Hơn nữa cũng đến lúc anh nên quay về Bắc Bình một chuyến để trả lại căn nhà thuê, dọn dẹp hành lý rồi chuyển qua đây.

Nghĩ vậy, anh liền đồng ý gặp trước một lần. Về thời gian thì chiều mai anh có thể về đến Bắc Bình, hy vọng trong một hai ngày có thể thương lượng xong. Uông Dũng liên lạc với bên kia, hơn mười phút sau đã báo lại nói người kia đồng ý gặp vào lúc bốn giờ chiều mai, hẹn ngay tại Đại kịch viện Thịnh Kinh.

Chu Tẫn Hoan cúp máy, trước tiên ra ngoài mua vé xe cho ngày mai, sau đó lại ghé qua Vạn Thanh Đường tìm Trịnh Tu Dương nói chuyện này. Dù chỉ rời đi vài ngày nhưng anh vẫn muốn báo cho Trịnh Tu Dương biết một tiếng.

Nghe nói anh về để thu dọn hành lý và bán kịch viện thì Trịnh Tu Dương hỏi anh có cần giúp không, nói là mấy ngày nay mình vừa hay rảnh, hơn nữa anh một mình chuyển đồ cũng có phần bất tiện.

Trịnh Tu Dương tính tình tốt lại còn nói chuyện cởi mở, hơn nữa còn đặc biệt am hiểu Kinh kịch, mấy ngày trò chuyện qua lại khiến Chu Tẫn Hoan ngày càng thân thiết với anh ta. Tuy nhiên thân tới đâu cũng chưa đến mức phiền người ta mấy chuyện thế này. May mà Trịnh Tu Dương cũng không gượng ép, chỉ dặn anh đừng cố quá, lúc về nhớ gọi điện trước để anh ta lái xe đến giúp chuyển hành lý cho.

Anh cảm ơn Trịnh Tu Dương, vốn định về sớm để tắm rửa nghỉ ngơi nhưng Trịnh Tu Dương lại cứ khăng khăng mời anh ăn một bữa. Anh chỉ đành đồng ý, hai người cùng tới nhà hàng Khánh Phong Lâu ăn một bữa Phật nhảy tường.

Tưởng đâu bụng khó chịu sẽ ăn không vào nhưng không ngờ ngay khi món phật nhảy tường được dọn lên, mùi thơm nồng nàn khiến anh không cầm lòng được, cảm giác thèm ăn trỗi dậy, ăn đến mức mặt mày và cả người đều nóng bừng cả lên.

Trịnh Tu Dương ngồi bên cạnh không ngừng gắp món này món nọ cho anh, bảo anh ăn nhiều một chút. Anh thấy ngại nhưng lại không thể dừng đũa, cuối cùng ăn no đến mức dựa lưng vào ghế, chẳng muốn động đậy nữa.

Những lần trước ăn uống anh đều rất kiềm chế, đây là lần đầu tiên ăn uống thả ga trước mặt Trịnh Tu Dương như vậy, chắc là mấy hôm nay ăn uống quá ít rồi. Trịnh Tu Dương đưa cho anh một chiếc khăn ướt sạch để lau miệng, rồi hỏi anh có muốn ăn chút đồ ngọt không.

Anh lắc đầu, tay xoa cái bụng đã căng tròn, nói thật sự là no lắm rồi. Trịnh Tu Dương bèn gọi phục vụ tính tiền rồi lái xe đưa anh về.

Lúc chia tay, Trịnh Tu Dương đưa cho anh một tấm danh thiếp, nói đó là địa chỉ nhà riêng của mình ở đường Di Hòa, bình thường anh ta vẫn sống ở đó, có chuyện gì thì cứ gọi điện đến tìm anh ta.

Chu Tẫn Hoan nhận lấy, đợi Trịnh Tu Dương rời đi mới lên lầu. Chiều trước khi ra ngoài anh đã thu dọn hai bộ quần áo thay đổi, bây giờ cũng chẳng còn gì để mà thu xếp thêm nữa. Anh cầm khăn tắm và đồ ngủ vào phòng tắm tắm rửa, sau khi lau khô tóc liền chui vào chăn nằm.

Nhưng nhìn ánh trăng mờ ngoài cửa sổ, anh lại trằn trọc mãi mà không ngủ được.

Ngày mai là trở về Bắc Bình rồi, trong lòng anh vô cùng mâu thuẫn, vừa mong chuyện bán đất là do Hoắc Hằng bày ra để lừa anh quay về, lại vừa sợ rằng thật sự là do Hoắc Hằng bày ra.

Nếu không phải thì sau khi bán đất xong, anh chẳng còn lý do gì để trở lại Bắc Bình nữa, cũng không thể gặp lại Hoắc Hằng lần nào nữa rồi.

Nhưng nếu đúng là Hoắc Hằng thật, thì anh phải làm sao đây?

Anh và Hoắc Hằng rõ ràng chẳng có quan hệ gì, vậy mà đã xảy ra chuyện thân mật x*c th*t. Đêm hôm đó khiến cả thể xác lẫn tinh thần anh đều chìm trong kh*** c*m nhưng lại chẳng phải điều gì danh chính ngôn thuận. Người anh yêu là chồng của người khác, là cha của con người ta, hành động của anh chẳng phải đang phá hoại hạnh phúc gia đình người khác hay sao...

Anh không dám để Chu Tẫn Hân biết những chuyện này, anh sợ em gái sẽ coi thường mình, càng sợ một khi chuyện bị vạch trần thì bản thân sẽ bị ngàn người chỉ trích, không còn mặt mũi nào đứng giữa người đời nữa.

Thế nhưng sự tự trách và hối hận ấy lại không thể xoá mờ nỗi nhớ dành cho Hoắc Hằng. Anh vẫn thường nhớ tới vòng tay người ấy trong những đêm khuya tĩnh lặng, nhớ tới những lời ngọt ngào người ấy từng nói, nhớ tới đêm hôm đó hư ảo mà chân thật, đầy ắp hạnh phúc.

Anh kéo chăn lên cao, chui cả người vào trong bóng tối. Không biết có phải vì tối nay ăn quá nhiều không mà bụng anh lại âm ỉ đau. Anh lăn qua trở lại suốt nửa đêm trong cơn khó chịu, cuối cùng cũng không chống lại được cơn mệt mà thiếp đi trong giấc ngủ nặng nề.

Sáng hôm sau anh suýt chút nữa thì trễ giờ, may mà Trịnh Tu Dương nhớ ra sẽ tiễn anh ra ga, kịp thời đến gọi anh dậy. Nhìn thấy mắt anh hơi sưng, Trịnh Tu Dương hỏi có phải anh thấy không khoẻ không, anh chỉ nói không sao rồi vội vàng thu xếp một chút rồi chạy ra ga.

Khi tới Bắc Bình đã là hai giờ chiều, anh về nhà trước một chuyến để hành lý ở đó, sau đó mới xuống lầu kiếm chút gì ăn rồi qua chỗ hẹn. Nhưng không hiểu sao, nhìn tô mì bò nghi ngút khói thì anh lại thấy miếng thịt bò hầm đặt bên trên bỗng tanh đến mức muốn nôn ói, cuối cùng một miếng cũng không ăn được mà đi thẳng đến kịch viện.

Lúc anh đến, Uông Dũng và người khách đó đều chưa có mặt. Anh đi vào trong, theo hành lang ám khói đen lên tới tầng ba, tới gian phòng hoá trang chuyên dụng trước đây của mình.

Chỗ đó vẫn giữ nguyên bộ dạng sau vụ hoả hoạn năm nào, khắp nơi đều là dấu vết bị lửa thiêu và khói ám. Mấy món trang sức còn dùng được sớm đã bị anh mang đi cầm, lấy tiền đền bù cho những người bị liên luỵ bởi vụ cháy, giờ đây trên bàn chỉ còn lại những thứ đã cháy biến dạng, chẳng còn ra hình thù gì. Lý do chưa vứt đi cũng chỉ vì anh không nỡ mà thôi.

Bên cạnh gương còn đặt một chiếc phượng quan đã bị ám khói đen sì. Anh bước lại gần, định đưa tay chạm vào hạt châu trên đỉnh mũ. Vừa chạm vào, viên ngọc trai đen sì ấy liền "tách" một tiếng rơi xuống bàn, vỡ thành mười mấy mảnh, còn vương lại đống bụi mịn đen như than.

Nhìn chiếc phượng quan từng rực rỡ, sang trọng như thế, giờ đây vì một trận hoả hoạn mà biến thành đồ bỏ đến cả người nhặt ve chai cũng chẳng buồn lấy, mắt anh lại đỏ hoe, trong lòng tràn ngập đắng cay và nỗi oán giận không nơi giãi bày.

Trong nhà anh vẫn còn giữ một chiếc phượng quan khác, đó là sính lễ năm xưa Hoắc Thừa tặng anh. Về sau bị Hoắc Hằng nhìn thấy, nói muốn giúp anh xử lý. Nhưng đến tận bây giờ chiếc mũ ấy vẫn còn, còn những người từng đối tốt với anh lại từng người một rời xa mất rồi.

Anh ngẩng đầu lên, gắng nuốt hết những yếu mềm đang dâng trào vào trong. Chờ đến khi tâm trạng bình ổn lại mới đi xuống lầu, ngồi vào chiếc bàn còn tương đối nguyên vẹn để chờ.

Anh đến sớm nhưng chỉ hơn mười phút sau, cửa lớn của kịch viện đã bị đẩy ra. Anh ngẩng đầu nhìn sang, thấy Uông Dũng đang đi cùng một người đàn ông trẻ tuổi, mặc áo khoác dài kẻ ô, đeo kính râm tròn, chống gậy ba-tông bước vào.

Vừa nhìn thấy gương mặt người kia, trong lòng anh bất chợt trào lên một cảm giác hụt hẫng khó tả.

Mặc dù kính râm che mất đôi mắt nhưng anh chỉ liếc một cái đã biết người đó không phải Hoắc Hằng.

Người đàn ông đi tới trước mặt anh cùng với Uông Dũng. Uông Dũng giới thiệu: "Ông chủ Chu, vị này chính là ngài Khiêm, người muốn mua đất."

Khi Chu Tẫn Hoan còn ở bên Hoắc Thừa thì Hoắc Khiêm đã đi Pháp rồi nên hai người chưa từng gặp nhau. Tất nhiên anh cũng không hề biết người đàn ông đứng trước mặt mình tuy không phải Hoắc Hằng nhưng lại là anh trai thứ hai của Hoắc Hằng đó.

Anh lịch sự đưa tay ra, bắt tay với Hoắc Khiêm rồi đi thẳng vào vấn đề:
"Chào ngài Khiêm. Xin mạo muội hỏi không biết vì lý do gì mà ngài lại muốn mua lại kịch viện? Việc phục dựng hí lầu, không biết ngài có dự tính gì không?"

Hoắc Khiêm thì vốn chẳng muốn mua cái kịch viện rách nát này. Nếu không phải vì Hoắc Hằng thành tâm thành ý năn nỉ y suốt hai ngày, kiên quyết nhờ y giúp việc này thì y đã chẳng thèm bước chân vào cái vũng nước đục này.

Dù Hoắc Khiêm không thích chuyện Chu Tẫn Hoan lần lượt dính dáng đến hai người anh em trai nhà mình nhưng y càng chán ghét những việc làm của Hoàng Hiểu Hiểu hơn.

Trong hai ngày Hoắc Hằng nài nỉ ấy, hắn đã nói rất nhiều chuyện trong lòng mà trước đây chưa từng hé ra khiến y phần nào hiểu được rằng Chu Tẫn Hoan không giống như người ngoài vẫn tưởng.

Tuy Hoắc Khiêm vẫn giữ thái độ dè chừng và chưa hoàn toàn tin tưởng nhưng y cũng không muốn thấy Hoắc Hằng tiếp tục đau khổ nên đành lùi một bước, đồng ý tiếp xúc thử xem sao

Hoắc Khiêm nói: "Ông chủ Chu, tôi học thiết kế kiến trúc. Đại kịch viện Thịnh Kinh tôi đã từng thấy qua ảnh rồi, đúng là phong cách hiếm có. Nếu cứ để hoang phế thế này thì quả là đáng tiếc. Tôi có thể phục dựng lại hí lầu theo nguyên trạng, toàn bộ chi phí tôi chịu. Sau khi phục dựng, tôi muốn quy hoạch thành một viện bảo tàng. Dù sao Bắc Bình đến giờ vẫn chưa có công trình nào chuyên giới thiệu văn hóa Kinh kịch, không biết ý ông chủ Chu đây thế nào?"

Những lời này đều là Hoắc Hằng dạy y nói. Nhưng Hoắc Khiêm đúng là có học thiết kế kiến trúc ở Pháp. Hai người cũng đã bàn bạc kỹ, việc phục dựng Đại kịch viện Thịnh Kinh là hoàn toàn khả thi. Hơn nữa, viện bảo tàng kiểu này là tổ chức dân sự, không cần chính phủ can thiệp vào. Chỉ là khi đồng ý với Hoắc Hằng, Hoắc Khiêm đã do dự rất lâu, bởi nếu làm thật thì sớm muộn gì người trong nhà cũng sẽ biết. Nhưng Hoắc Hằng đã quyết tâm làm tới cùng, gần đây ngày đêm bận rộn với việc vận chuyển hàng hóa cũng là vì vậy. Hắn muốn chờ đến khi thời cơ chín muồi, khi mình có đủ tư cách để nói chuyện thì sẽ thú nhận với gia đình rằng mình muốn cưới Chu Tẫn Hoan.

Hoắc Khiêm thấy cậu em này đúng là điên rồi nhưng lại bị sự điên cuồng chưa từng có đó lây nhiễm, chẳng biết có nên khuyên hay không nữa.

Tuy chỉ cần nói ra sự thật cho cha biết có thể kéo Hoắc Hằng về nhưng Hoắc Khiêm cũng hiểu rõ tính cách đứa em này của y, từ nhỏ đến lớn, những gì muốn làm thì nhất định phải làm cho đến cùng. Nếu thật sự ngáng đường, e là trước mắt có thể kiềm chế được nhưng kết quả chưa chắc đã như ý, có khi còn khiến Hoắc Hằng trở mặt với gia đình, để Hoắc Thừa có cơ hội chen chân vào phá đám nữa ấy chứ.

Đó là điều mà Hoắc Khiêm không muốn thấy nhất nên đành lùi một bước, thử xem Chu Tẫn Hoan có thực sự xứng đáng như lời Hoắc Hằng nói hay không.

Chu Tẫn Hoan đã nghĩ đến nhiều khả năng nhưng lại hoàn toàn không ngờ mục đích của Hoắc Khiêm lại là như vậy.

Trước đây anh từng đọc báo thấy ở Trùng Khánh có một viện bảo tàng Kinh kịch, báo Bắc Bình khi ấy đã dành tới bốn trang liên tục để giới thiệu nên anh vẫn còn nhớ rõ đến tận bây giờ.

Đó là một dinh thự của đại quan triều Thanh, bên trong sử dụng phong cách trưng bày du nhập từ phương Tây để bày biện đủ loại vật phẩm liên quan tới Kinh kịch. Mấy trăm năm truyền thống được trình bày bằng văn tự phong phú, phối hợp với những tấm ảnh trắng đen xưa cũ khiến anh xem mà lòng ngứa ngáy, thực sự muốn đến tận nơi xem thử. Chỉ là anh không ngờ, tiếc nuối ấy lại có thể được bù đắp theo cách này.

Tuy kịch viện phục dựng xong không thể dùng để biểu diễn nữa nhưng có thể trưng bày văn hóa Kinh kịch để nhiều người hơn hiểu về nó cũng là một niềm vui không gì sánh được. Tâm trạng anh bỗng như đang ngồi tàu lượn siêu tốc bay vọt lên, vui mừng đến mức không thể kìm được nụ cười, hỏi liền ba lần: "Thật vậy sao?"

Hoắc Khiêm quan sát biểu cảm của anh, không thấy chút giả tạo nào. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ vui mừng không giấu nổi và đôi mắt hoe đỏ kia, y lại nghĩ đến tình hình hiện tại của anh là do anh trai nhà mình gieo họa khiến trong lòng có chút áy náy, cũng phần nào hiểu được tâm tình của Hoắc Hằng.

Hoắc Khiêm nhớ lời dặn của Hoắc Hằng, bèn nói với Chu Tẫn Hoan: "Ông chủ Chu, phần còn lại chúng ta vừa ăn vừa bàn nhé." Y nhìn đồng hồ: "Tôi đã đặt phòng riêng ở nhà hàng Tần Hoài, bây giờ qua đó là vừa đẹp."

Chu Tẫn Hoan vội gật đầu đồng ý, đi theo Hoắc Khiêm lên xe kéo. Vì hai người bàn chuyện tu sửa kịch viện nên không cần Uông Dũng đi cùng nên Uông Dũng không đi theo.

Trên đường, Hoắc Khiêm lại trò chuyện cùng Chu Tẫn Hoan một lúc. Chu Tẫn Hoan tò mò hỏi vì sao anh lại chọn kịch viện Thịnh Kinh đã cháy đến như vậy. Hoắc Khiêm nói thực ra người đầu tiên để mắt đến Thịnh Kinh là em trai mình và bữa cơm hôm nay em ấy cũng sẽ đến. Y còn nói em trai rất thích xem Kinh kịch, đã chuẩn bị sẵn một bộ y phục diễn tuồng trong phòng riêng, hy vọng Chu Tẫn Hoan có thể hát một bài góp vui.

Chuyện như vậy lúc trước khi dự tiệc anh cũng từng làm, tuy chẳng có gì to tát nhưng giờ thắt lưng anh không tốt, giọng cũng không còn nữa, sao mà hát nổi? Thế nhưng trước lời từ chối của anh, Hoắc Khiêm chỉ cười nói: "Tới lúc đó rồi tính."

Toàn bộ tâm trí của Chu Tẫn Hoan đều đắm chìm trong niềm vui kịch viện có thể phục dựng, căn bản không nghĩ nhiều về chuyện hát góp vui mà Hoắc Khiêm lướt qua miệng nhắc tới. Cho đến khi anh bước vào phòng riêng lớn, nhìn thấy người kéo đàn nhị ngồi sau rèm châu cùng bộ y phục diễn tuồng màu đỏ rực, tinh xảo treo trên giá và một đôi giày vải đỏ đính nút ngọc đặt dưới đất.

Hoắc Khiêm nói muốn đi rửa tay, bảo anh cứ tự nhiên. Đợi cửa khép lại, anh cầm cuốn kịch bản trên bàn lên, trên đó viết rõ ràng tên vở diễn: "Khuyên Quân Đa Tình" của Dương Quân Sinh.

Trước Tiếp