Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 53

Trước Tiếp

So với cảnh gà bay chó sủa ở Bắc Bình thì Thiên Tân lại yên ả hơn nhiều.

Ra khỏi nhà ga, Chu Tẫn Hoan đi dọc theo con đường một đoạn dài. Khu vực này anh chưa từng tới, trước cửa các khách sạn xung quanh đều có những người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, mặt mày tươi cười quyến rũ, chỉ nhìn cách họ vẫy khăn tay gọi người là biết không phải nơi đứng đắn gì cho cam. Anh không dám tùy tiện bước vào, đành phải gọi một chiếc xe kéo quay lại khách sạn Ung Bình lần trước từng ở rồi tìm một nhà trọ nhỏ sạch sẽ gần đó để nghỉ ngơi.

Anh bôn ba đến giờ vừa mệt vừa khó chịu, không có chút khẩu vị nào nên bèn nằm nghỉ trên giường, tiện thể suy nghĩ về con đường sau này.

Anh thật sự không muốn ở lại Bắc Bình nữa, nơi đó tuy từng là nhà và có những ký ức đẹp nhưng không thể bù lại sự trắng tay hiện tại và những tổn thương liên tiếp đến từ hai người nhà họ Hoắc. Huống hồ gì Chu Tẫn Hân cũng không nhất thiết phải học ở Bắc Bình, anh hoàn toàn có thể bán mảnh đất kịch viện, đón Chu Tẫn Hân đến Thiên Tân cùng định cư.

Trong lòng đã có tính toán nên cho dù có buồn đến đâu cũng không đến nỗi hoang mang nữa. Anh nhắm mắt định ngủ một giấc, chờ tỉnh lại thì ra ngoài tìm việc, tiện thể báo bình an cho Chu Tẫn Hân. Nhưng anh quá mệt nên giấc ngủ này cứ thế chìm vào u mê, đến lúc tỉnh dậy thì trong phòng đã tối om cả rồi.

Anh bật đèn đầu giường, nhìn đồng hồ treo tường, không ngờ đã hơn mười giờ đêm.

Anh vội dậy rửa mặt rồi ra bốt điện thoại bên ngoài gọi cho trường của Chu Tẫn Hân, giáo viên nói Chu Tẫn Hân hôm nay xin nghỉ về nhà. Anh cuống lên, nghĩ chắc chắn Chu Tẫn Hân đang đợi ở nhà thì lại gọi đến tiệm tạp hóa dưới nhà nhờ bà chủ gọi Chu Tẫn Hân xuống nghe điện thoại.

Lúc anh gọi đến thì Hoắc Hằng đã về rồi nên không thấy được dáng vẻ Chu Tẫn Hân vừa khóc vừa nói chuyện với anh.

Chu Tẫn Hân hỏi rốt cuộc có chuyện gì, tại sao lại ra đi không lời từ biệt, có phải vì Hoắc Hằng hay không.

Anh không biết phải giải thích với em gái thế nào, đành bịa ra lý do nói là lần trước đến Thiên Tân, Tào Tuyết Tung có nói với anh về thuốc trị cổ họng, giờ bên này có tiến triển nên anh mới qua xem thử mà thôi.

Lý do này tuy không đến nỗi khó tin nhưng Chu Tẫn Hân chẳng tin chút nào, nói ngày mai sẽ đến Thiên Tân tìm anh. Anh bảo Chu Tẫn Hân đừng kích động, phải dỗ dành hồi lâu Chu Tẫn Hân mới bình tĩnh lại, đồng ý cho anh vài ngày để suy nghĩ.

Anh lại dặn dò mấy câu, bảo Chu Tẫn Hân ngày mai phải quay lại trường học. Chu Tẫn Hân đáp đã biết rồi kể lại hôm nay Tưởng Văn Nghiệp cũng đã tìm anh cả ngày.

Chu Tẫn Hoan nghe xong chỉ muốn trách bản thân, dù sao chuyện này cũng do anh bốc đồng, lại còn ngủ lâu như vậy không kịp liên lạc làm mọi người phải lo lắng. Việc này còn làm phiền đến Tưởng Văn Nghiệp khiến trong lòng anh thật sự thấy áy náy.

Nhưng nghe Tưởng Văn Nghiệp đã tìm anh cả ngày, anh lại không kìm được mà nghĩ tới Hoắc Hằng. Người đó liệu có phải cũng đi tìm anh cả ngày không? Có phải cũng lo đến phát điên rồi không?

Anh rất muốn hỏi về tình hình của Hoắc Hằng nhưng lại không nói nên lời. Chu Tẫn Hân thì lại căm ghét Hoắc Hằng, căn bản không muốn nhắc đến để làm rối lòng anh. Hai anh em mỗi người ôm một tâm sự khác nhau, sau khi cúp máy, Chu Tẫn Hoan lại gọi đến nhà họ Tưởng.

Tưởng Văn Nghiệp bôn ba cả ngày, vừa từ đồn cảnh sát về đến nhà thì nhận được cuộc gọi báo bình an của anh. Trong lòng Tưởng Văn Nghiệp ngổn ngang trăm mối, đủ loại cảm xúc nhưng lại chẳng nói nổi một câu trách móc anh.

"Ngày mai tôi mua vé sớm nhất đến Thiên Tân, em cứ ở đó chờ, có gì đợi tôi tới rồi nói." Tưởng Văn Nghiệp nói với giọng không cho phép từ chối.

Chỉ còn một tháng nữa là Tưởng Văn Nghiệp phải đến Nam Kinh kết hôn, anh thật sự không muốn lại làm phiền đến Tưởng Văn Nghiệp, bèn nói: "Anh đừng qua đây nữa, tôi chỉ đến tìm Tào Tuyết Tung thôi, xong việc sẽ quay về ngay."

"Em còn muốn lừa tôi? Tẫn Hân đã nói hết sự thật cho tôi rồi." Tưởng Văn Nghiệp nắm chặt ống nghe, tuy không nỡ nói lời khó nghe để trách anh nhưng lại không nhịn được tức giận, giận vì anh xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy mà vẫn giấu giếm mình.

"Xin lỗi, tôi chỉ là không muốn khiến anh phải khó chịu." Chu Tẫn Hoan cúi đầu xuống, sống mũi cay xè.

Tưởng Văn Nghiệp im lặng một lúc, cuối cùng thở dài, nói: "Có phải em quên rồi không, ngoài việc thích em ra, tôi còn là bạn tốt của em nữa mà. Tôi biết tình cảm không thể cưỡng ép nhưng em gặp phải chuyện lớn như vậy mà còn giấu bạn thân, nếu là em thì em sẽ cảm thấy thế nào đây?"

Ngón tay Chu Tẫn Hoan quấn quanh sợi dây điện thoại, trái tim anh cũng rối như sợi dây đang quấn lấy nhau ấy.

Từ khi Chu Tẫn Hân nói Tưởng Văn Nghiệp tìm anh cả ngày, anh đã biết chuyện này không thể giấu được lâu. Nhưng anh không ngờ Tưởng Văn Nghiệp chẳng những không giận, không lạnh nhạt mà còn nói ra những lời thấu hiểu như vậy.

Anh tựa người vào cửa kính, chậm rãi ngồi xuống, cảm giác cay nơi sống mũi dâng lên mắt, anh vùi mặt vào đầu gối, như thể chỉ cần làm vậy thì người ngoài sẽ không thấy được, thì nỗi đau trong lòng cũng không cần phải kiềm chế nữa.

Tưởng Văn Nghiệp không nghe thấy câu trả lời nào, đầu dây bên kia là một khoảng lặng dài. Chu Tẫn Hoan cố gắng không để phát ra âm thanh yếu đuối nhưng Tưởng Văn Nghiệp dường như cảm nhận được, cũng không nói thêm gì mà chỉ lặng lẽ ở bên anh. Mãi đến khi anh trút hết cảm xúc, cất giọng khàn khàn nói một câu "xin lỗi", Tưởng Văn Nghiệp mới bật cười: "Ngốc quá."

Chu Tẫn Hoan lau khô mặt, vịn vào cửa kính đứng dậy. Vừa rồi ngồi quá lâu khiến chân tê rần, thắt lưng cũng hơi đau. Nhưng một trận trút bầu tâm sự vừa rồi khiến cảm xúc bị đè nén cả ngày được giải tỏa, trong lòng cũng bớt ngột ngạt hơn.

Anh khẽ cong môi, giọng cũng nhẹ nhàng hơn nhiều: "Anh cũng là đồ ngốc."

Tưởng Văn Nghiệp ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường: "Được rồi, em cho tôi địa chỉ đi, cứ ở trong phòng đừng đi đâu cả, mai tôi bắt chuyến tàu sớm nhất đến."

Chu Tẫn Hoan vẫn muốn từ chối, Tưởng Văn Nghiệp hiểu rõ tính anh liền giả vờ uy h**p: "Em không nói thì tôi sẽ đến đồn cảnh sát ở Thiên Tân báo án tìm người đấy."

Chu Tẫn Hoan biết y nói được làm được nên đành phải nói địa chỉ. Tưởng Văn Nghiệp lại hỏi thắt lưng anh thế nào rồi, thắt lưng anh đúng là còn đau nhưng dạo này vẫn đều đặn uống thuốc do bác sĩ Nhật Bản và giáo sư Shido kê, mỗi ngày đều dán cao nên không còn nghiêm trọng như trước nữa.

Anh nói không vấn đề gì, Tưởng Văn Nghiệp liền bảo anh ngủ sớm, đừng nghĩ nhiều nữa. Cúp máy xong, Chu Tẫn Hoan từ ô cửa kính của bốt điện thoại nhìn ra ngoài. Hai bên đường là cảnh đêm quen thuộc, chếch phía đối diện chính là khách sạn Ung Bình náo nhiệt.

Tấm biển đèn neon khổng lồ treo cao trên nóc tòa nhà khách sạn, người gác cửa vẫn mặc đồng phục giống như lần trước anh nhìn thấy. Cửa xoay bằng kính có người ra vào không ngớt. Khi anh đang nhìn, có một cặp nam nữ thời thượng nắm tay nhau, từ trên mười mấy bậc thang bước xuống rồi lên một chiếc xe kéo tay. Người đàn ông sau khi thấy người phụ nữ ngồi ổn định thì chỉnh lại khăn cho cô, cô gái thì mãn nguyện tựa đầu vào lòng anh ta.

Chu Tẫn Hoan nhìn chằm chằm họ, mãi đến khi bóng dáng hai người rẽ vào góc khuất phía trước mới thu lại ánh mắt, tâm trạng lại sa sút.

Trước đây mỗi lần anh ngồi lên xe kéo, Hoắc Hằng đều sẽ cẩn thận như thế mà chỉnh khăn cho anh. Khi đó anh chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ thấy Hoắc Hằng thật là người có phong độ hiếm có. Giờ thì anh đã biết lý do nhưng cũng đã muộn mất rồi.

Chu Tẫn Hoan bước ra khỏi bốt điện thoại, bụng anh đã réo lên vì đói sau cả ngày nhịn ăn. Anh nghĩ cứ đói thế này cũng không ổn nên định tìm chỗ nào ăn một chút. Nhưng giờ này thì hầu hết các quán đều đã đóng cửa, chỉ còn vài quán ăn cao cấp đắt đỏ là còn mở mà thôi.

Anh đâu đủ tiền ăn những nơi đó, sau khi do dự một lúc thì anh gọi xe kéo đến Long Đỉnh Thiên.

Anh không định đến đó để ăn, chỉ là muốn ghé qua xem thử. Hơn nữa anh nhớ chỗ đó là một con phố bán đồ ăn vặt, chắc vẫn còn vài tiệm ngon bổ rẻ còn mở cửa.

Người kéo xe lần này dường như cũng có cùng suy nghĩ với người hôm trước, vẫn dừng lại đúng nơi anh từng xuống xe.

Nhưng lần này không có Hoắc Hằng đỡ anh nữa, anh tự vịn vào ghế mà xuống xe, trả tiền xong thì nhìn sang phía đối diện.

Long Đỉnh Thiên vẫn đông khách như mọi khi, ngay cả khi đứng ở đây, anh cũng có thể ngửi thấy mùi cay nồng thơm lừng của tôm hùm đất.
Anh quay đầu nhìn sang bên phải, chỗ mà lẽ ra Hoắc Hằng sẽ đứng giờ đây trống không. Nghĩ đến sau này sẽ không còn ai cười dịu dàng nói với anh "đi thôi", nỗi buồn như thủy triều tràn lên khiến ngực anh nghẹn lại. Anh nhìn Long Đỉnh Thiên thêm lần cuối, rồi quay người bước về phía ngược lại.

Con phố này đúng là khu chợ đêm nổi tiếng nhất Thiên Tân, giờ này rồi mà đèn đuốc vẫn sáng trưng, khắp nơi là tiếng rao hàng, mùi thơm của thức ăn và dòng người qua lại. Có người ăn no rồi đang về nhà, có người không ngủ được nên ra ngoài tìm đồ ăn, cũng có không ít đôi nam nữ trẻ tuổi tay trong tay cười nói rôm rả.

Chu Tẫn Hoan bước đi như người mất hồn, đi mãi cũng chẳng biết mình muốn ăn gì. Mãi đến khi nghe thấy tiếng trống chiêng, rồi là tiếng vỗ tay và tiếng hò reo vang lên. Âm thanh ấy anh quá quen thuộc, đi thêm một đoạn, quả nhiên thấy một bãi đất trống có dựng một sân khấu đơn sơ đang diễn vở "Ba lần đánh Bạch Cốt Tinh", phía dưới có bảy tám hàng ghế dài, người ngồi kín mít, còn có không ít người đứng xem.

Anh cũng dừng lại xem. Những gánh hát như thế này tuy đạo cụ sơ sài, người diễn hát cũng không quá xuất sắc nhưng bù lại giá rẻ, không mua vé cũng có thể đứng xem. Tuy nhiên người của đoàn thường sẽ đi quanh các dãy ghế, nhân lúc khán giả reo hò cổ vũ thì đưa khay ra xin tiền thưởng, người xem thông thường sẽ cho một ít.

Chu Tẫn Hoan xem một lúc, khi người xin thưởng đến trước mặt thì anh cũng đưa một ít. Lúc này tiếng vỗ tay lắng xuống, anh nghe phía sau có giọng nữ nói: "Người đóng Bạch Cốt Tinh giọng không tệ, tiếc là thủ pháp chưa luyện tới, dáng người cũng không đẹp."

"Đúng là đáng tiếc. Thôi đi thôi, không xem nữa." Là giọng một người đàn ông khác.

Chu Tẫn Hoan cảm thấy giọng nữ kia hơi quen, quay đầu nhìn lại quả nhiên thấy một gương mặt thân quen.

Người đó vừa quay người định rời đi, khóe mắt liếc thấy anh cũng sững lại.

Ngay sau đó, anh thấy đối phương nở nụ cười: "Ông chủ Chu?! Sao trùng hợp vậy? Không phải anh đã về Bắc Bình rồi sao?"

Chu Tẫn Hoan cũng không ngờ lại tình cờ như vậy, đáp: "Tôi có chút việc nên quay lại. Trịnh tiểu thư, sao lại gặp cô ở đây?"

Trịnh Tâm Lôi chỉ vào người đàn ông mặc áo choàng dài bên cạnh: "Đây là anh họ tôi, Trịnh Tu Dương, anh ấy từ Thượng Hải về nên tôi đưa anh ấy ra ngoài đi dạo ấy mà."

Nói xong cô lại giới thiệu Chu Tẫn Hoan với Trịnh Tu Dương: "Anh ấy chính là ông chủ Chu mà em từng kể với anh đấy."

Trịnh Tu Dương tỏ ra có phần ngạc nhiên nhưng lập tức bỏ mũ xuống, chủ động đưa tay ra bắt tay Chu Tẫn Hoan: "Ông chủ Chu, danh tiếng của anh tôi đã nghe từ lâu, hôm nay gặp được đúng là vinh hạnh."

Chu Tẫn Hoan bắt tay anh ta, hơi áy náy lắc đầu: "Không dám nhận, đều là chuyện quá khứ rồi."

Trịnh Tâm Lôi nói: "Ông chủ Chu đi một mình sao? Tôi và anh họ đang định đi ăn khuya, anh đi cùng nhé?"

Chu Tẫn Hoan định từ chối thì nghe Trịnh Tu Dương cũng nói: "Đúng vậy, cùng đi đi, vừa hay tôi cũng có chuyện muốn bàn với ông chủ Chu một chút."

Chu Tẫn Hoan thắc mắc: "Chuyện gì vậy?"

Trịnh Tâm Lôi liếc nhìn Trịnh Tu Dương, biết anh họ định nói gì liền mỉm cười nói với Chu Tẫn Hoan: "Ở đây ồn quá, chúng ta tìm chỗ ngồi xuống rồi nói tiếp nhé."

Trước Tiếp