Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 52

Trước Tiếp

Hoắc Hằng ban đầu cứ tưởng Chu Tẫn Hoan bỏ đi không nói lời nào là vì sáng tỉnh dậy có hơi ngại ngùng, mãi đến khi nghe Chu Tẫn Hân mắng chửi: "Họ Hoắc kia!" thì mới bừng tỉnh ra.

Ngẩng nhìn Chu Tẫn Hân với nét mặt dữ tợn, trừng hắn như muốn lột da rút xương thì hắn mới rõ những ngày qua Chu Tẫn Hoan có biểu hiện bất thường là vì chuyện gì.

Vậy Chu Tẫn Hoan cũng biết thân phận của hắn rồi sao?! Vì chuyện đó nên mới bỏ đi rời khỏi hắn sao?!

A Tuyền nhớ lần đầu tiên Hoắc Hằng đến quán đã thưởng cho mình mấy trăm đồng nên liền khuyên hắn hãy rời đi trước. Nhưng Hoắc Hằng không chịu, thậm chí không ngại bị Chu Tẫn Hân đá tới đá lui, gặng hỏi: "Anh trai em đang ở đâu?"

Chu Tẫn Hân vùng ra khỏi vòng tay của A Tuyền và bà chủ, cơn giận làm cho đôi mắt đỏ ngầu, nước mắt cứng đầu cứ đong đầy trong hốc mắt mà không rơi. Nhìn thấy Hoắc Hằng, cô liền nghĩ tới Hoắc Thừa, hai anh em khốn nạn ấy đúng là giống nhau đến đáng ghét!. Chẳng lẽ anh trai cô đã từng làm chuyện gì có lỗi với cả nhà họ Hoắc kiếp trước nên kiếp này mới bị nhà họ Hoắc giáng hoạ đến thế này?

"Trước khi hỏi tôi, lẽ ra anh phải nói anh đã làm cái gì khiến anh tôi đến nước phải bỏ đi chứ?!" Chu Tẫn Hân nghiến răng gằn giọng trách móc. Đừng nói Chu Tẫn Hoan không nói với cô mình sẽ đi đâu, dù có nói thì cô cũng nhất định không nói với Hoắc Hằng!

Hoắc Hằng vừa định trả lời thì cửa tiệm có tiếng gọi: "Tẫn Hân!"

Chu Tẫn Hân nhìn qua Hoắc Hằng, như thấy cứu tinh liền chạy lao đi. Những giọt nước mắt cô vừa cố nén trước mặt Hoắc Hằng bỗng mất kiểm soát, cô ôm lấy Tưởng Văn Nghiệp mà khóc: "Văn Nghiệp ca, anh cuối cùng cũng đến rồi!"

Tưởng Văn Nghiệp vỗ lưng cô an ủi, lo lắng hỏi: "Chuyện gì xảy ra? Anh trai em đi đâu rồi?"

"Em không biết!" Chu Tẫn Hân lắc đầu, tiếng khóc nghẹn đi: "Anh ấy chỉ để lại cho em một bức thư và hai trăm đồng, anh em chưa bao giờ như vậy cả! Văn Nghiệp ca, em sợ lắm!"

Tưởng Văn Nghiệp vừa an ủi vừa lo lắng trong lòng. Sáng nay y còn đang nằm ngủ thì nhận được điện thoại của Chu Tẫn Hân, trên đường đến đây y đã mò hết những nơi Chu Tẫn Hoan có thể đến.

Chu Tẫn Hoan chưa từng giấu gia đình mà rời Bắc Bình, chưa kể lưng anh còn đau chẳng thích đi xa, vậy sao bỗng dưng lại bỏ đi như vậy?

Tưởng Văn Nghiệp hỏi lại một lần nữa về lý do, Chu Tẫn Hân lau nước mắt rồi quay sang nhìn Hoắc Hằng với ánh mắt căm hờn: "Tất cả là do họ Hoắc gây ra! Hoắc Hằng, tôi nói cho anh biết, nếu anh tôi không sao thì thôi, còn nếu có chuyện gì với thì tôi nhất định không tha cho anh!"

"Hoắc Hằng?" Tưởng Văn Nghiệp kinh ngạc quay nhìn Hoắc Hằng đang đứng cách vài bước phía bên kia, liền túm lấy tay Chu Tẫn Hân: "Em đang nói gì thế? Tại sao anh của em lại liên quan tới nhà họ Hoắc nữa?"

"Em hoàn toàn không biết anh ta là người nhà họ Hoắc!" Chu Tẫn Hân bức xúc kể: "Hắn nói hắn tên là Lý Hằng! Trước kia là người hâm mộ của anh em, dạo này cứ quấn lấy anh ấy, lúc thì tặng giường, lúc thì lại bỏ công chữa trị, đối xử với anh em rất tốt. Ai ngờ hắn là kẻ lừa đảo! Một mặt tỏ ra tốt với anh của em, một mặt lại đi chụp ảnh cưới với người phụ nữ khác! Giờ chẳng biết hắn đã làm gì mà anh của em thậm chí còn không thèm nói với em một tiếng đã bỏ đi mất rồi!"

Dù Chu Tẫn Hân vốn rất chín chắn nhưng cô vẫn chỉ là một cô bé chưa tới mười sáu tuổi. Cảm xúc dâng trào khiến cô không kiềm chế được, chuyện gì xảy ra cô đều nói cho bằng hết. Cho tới khi thấy nét mặt tái mét của Tưởng Văn Nghiệp thì cô mới chợt nhận ra rằng trước giờ Tưởng Văn Nghiệp luôn thầm thích Chu Tẫn Hoan.

Chu Tẫn Hoan chưa kịp kể cho cô biết Tưởng Văn Nghiệp sắp sửa kết hôn nên khi chuyện xảy ra cô vẫn theo phản xạ mà tìm Tưởng Văn Nghiệp giúp đỡ nhưng vừa nói xong thì đã hối hận xanh ruột. Tưởng Văn Nghiệp liền bước tới trước mặt Hoắc Hằng, không kịp nói câu nào đã vung nắm đấm về phía hắn.

Hoắc Hằng không ngờ Tưởng Văn Nghiệp lại bị đả kích mạnh như vậy, hắn bị đấm trúng nên mất thăng bằng, ngã người đập vào bàn bên cạnh làm bộ bàn ghế xiêu vẹo, thậm chí hộp đũa còn rơi vãi xuống nền. Hai bàn khách đang ăn trong quán định xem trò vui giờ cũng sợ hãi, vội trả tiền rồi rời đi.

Hoắc Hằng tựa vào bàn, lắc đầu rồi đứng vững. Hắn sờ dưới mũi thấy ươn ướt, đúng là chảy máu mũi rồi. Cú đấm của Tưởng Văn Nghiệp khiến cơn giận ủ trong lòng hắn cháy bùng. Hắn cũng chẳng vừa, nắm chặt tay Tưởng Văn Nghiệp, dùng một chiêu phản khống chế rồi vặn người ra ngoài, tiếp đó đấm thẳng vào bụng Tưởng Văn Nghiệp.

Ông chủ Sầm không có mặt nhưng bà chủ là người đã trải đời. Hai người này đều có chút tiếng tăm, nếu để họ đánh nhau ở tiệm thì sẽ gây ra chuyện lớn. Bà vội vàng kéo Hoắc Hằng lại, chèn vào giữa hai người khuyên giải: "Hai vị đều có danh tiếng, làm ơn đừng đánh nhau ở đây. Nếu chuyện này bị truyền ra thì danh tiếng của Tẫn Hoan sẽ lại bị hủy hoại đó!"

Cú đấm của Hoắc Hằng đã chỉ thiếu chút nữa đã chạm tới áo Tưởng Văn Nghiệp, may mà bị bà chủ ngăn lại. Lời bà nhắc hắn rằng ngoài cửa đã có hơn chục người tụ tập xem, hắn không thể để tin đồn lọt vào tai Hoắc Anh Niên được, điều đó chỉ khiến Hoắc Anh Niên càng ghét Chu Tẫn Hoan hơn mà thôi.

Hoắc Hằng còn kiềm chế được nhưng Tưởng Văn Nghiệp thì không. Lúc Hoắc Hằng tạm dừng, Tưởng Văn Diệp tiếp tục tung một cú đấm khác trúng mặt hắn.

Lần này Hoắc Hằng bị đánh rách khóe miệng, thấy Tưởng Văn Nghiệp mất khống chế, Chu Tẫn Hân chạy lên níu lấy anh: "Văn Nghiệp ca! Việc trước mắt cần làm là tìm anh em đã, xác định anh em bình an rồi hãy tính sổ với nhà họ Hoắc sau!"

Lời Chu Tẫn Hân khiến Tưởng Văn Nghiệp bình tĩnh lại phần nào. Y nhìn với đôi mắt đỏ au rồi chĩa ngón tay về phía Hoắc Hằng mắng: "Đợi đấy!"

Rồi y quay người bỏ đi. Chu Tẫn Hân vội đi theo, hai người lên xe rời đi. Hoắc Hằng tức giận tới mức nghẹn uất nhưng cũng buộc lòng phải bình tĩnh. Hắn khạc ra một ngụm nước bọt có lẫn máu, bà chủ vội đưa khăn, còn sai A Toàn rót nước nóng để hắn súc miệng.

Sau khi lau máu mũi, Hoắc Hằng hỏi bà chủ có biết Chu Tẫn Hoan có thể đi đâu không.

Chu Tẫn Hoan làm kế toán cho quán trà Thái Hồ lâu năm, rất thân thiết với vợ chồng ông chủ Sầm. Bà chủ nói Chu Tẫn Hoan thường quanh quẩn Bắc Bình những dịp lễ tết, chưa nghe nói anh đi đâu xa, mà nhà họ Chu cũng không có họ hàng gì mấy. Nhắc tới chỗ này, bà chủ chợt nhớ lá thư sáng sớm mở cửa thấy, bèn đưa cho Hoắc Hằng: "Đây là lá thư cậu ấy để lại sáng nay, cậu xem đi."

Hoắc Hằng mở thư ra đọc, có lẽ người viết bức thư trong lòng đang rối nên chữ viết xấu đi khác thường. Chu Tẫn Hoan không viết rõ lý do, cũng không nói sẽ đi đâu mà chỉ cảm ơn vợ chồng họ đã chăm sóc và nhờ họ tìm người khác lo việc thay anh.

Hoắc Hằng gấp thư lại, lại hỏi bà chủ xem trong thư gửi cho Chu Tẫn Hân có biết là viết gì không.

Sáng nay khi Chu Tẫn Hân đến thì đã đưa bà chủ đọc bức thư đó rồi, trong thư cũng không nói gì nhiều, chỉ dặn cô yên tâm học hành, đừng lo cho anh. Chu Tẫn Hoan viết là tạm thời rời đi, xong sắp xếp đâu vào đó thì sẽ liên lạc lại.

Hoắc Hằng hỏi đi hỏi lại cho chắc chắn không còn điều gì bị giấu rồi mới trả tiền bồi thường hỏng hóc trong quán. Về tới xe, hắn đấm mạnh vào vô lăng phát ra tiếng "đùng" thật lớn khiến người đi đường giật mình quay lại nhìn.

Hắn ủ rũ tựa vào ghế. Hắn không biết Chu Tẫn Hoan biết thân phận của hắn từ khi nào, nghe lời tố cáo của Chu Tẫn Hân thì có lẽ là không lâu trước đây. Nhưng nếu Chu Tẫn Hoan đã biết chuyện chụp ảnh cưới với Hoàng Hiểu Hiểu thì sao không thẳng thắn hỏi hắn?

Ý nghĩ vừa lóe lên thì Hoắc Hằng chợt nhớ tới buổi tối mấy hôm trước ở nhà Chu Tẫn Hoan. Lúc nấu mì, Chu Tẫn Hoan rõ ràng như có chuyện muốn nói nhưng không thể mở miệng. Khi đó hắn thấy áy náy nên không suy nghĩ kỹ, bây giờ lại tiếc hận tự trách mình!

Tại sao hắn chỉ nghĩ cho sự khó xử của bản thân thôi chứ? Tại sao không thổ lộ sớm hơn chứ? Bây giờ hắn hoàn toàn hiểu lý do Chu Tẫn Hoan rời đi rồi, chắc chắn là nghĩ hắn sắp cưới, không thể tiếp tục mối quan hệ giữa hai người bọn họ được nữa.

Hoắc Hằng hít một hơi thật sâu, mặc cho mũi và khóe miệng còn đau rát, hắn đề xe đi khắp nơi mà hắn nghĩ Chu Tẫn Hoan có thể tới.

Nhưng thời gian họ ở bên nhau quá ngắn nên những nơi từng đến với nhau không nhiều, dù có danh sách địa điểm bà chủ đưa nhưng Hoắc Hằng tìm cả ngày vẫn không thấy, còn đụng trúng Tưởng Văn Nghiệp, suýt nữa lại ẩu đả.

Màn đêm vội vã kéo tới, Hoắc Hằng đỗ xe dưới nhà Chu Tẫn Hoan. Thường ngày khi tới đây, cửa sổ ấy vẫn sáng đèn, hắn chỉ cần lên lầu là gặp được người trong lòng nhưng tối nay trước mặt chỉ là bóng tối, hắn đợi hai tiếng chỉ thấy Chu Tẫn Hân quay về.

Tưởng Văn Nghiệp đã cùng Chu Tẫn Hân đi khắp nơi tìm nhưng không ra, giờ quay về sở cảnh sát cầu trợ giúp. Chu Tẫn Hân mệt rã rời nhưng khi thấy Hoắc Hằng thì lại nổi giận, chẳng buồn nhìn hắn, xông vào sân rồi đóng sầm cửa.

"Tẫn Hân!" Hoắc Hằng giật lấy cổ tay cô, giọng chân thành: "Anh biết giấu thân phận là sai, nhưng anh có lý do. Và chuyện ảnh cưới là giả, trong lòng anh chỉ yêu mỗi anh trai em thôi!"

Chu Tẫn Hân đã hiểu lòng dạ nhà họ Hoắc từ hai năm trước nên cô không còn tin họ nữa. Nghe lời biện bạch trước sau mâu thuẫn của Hoắc Hằng, cô tức đến không chịu nổi, vẩy tay quăng hắn ra: "Câm miệng đi! Lý do gì mà giấu mãi đến bây giờ? Ảnh cưới là giả, vậy tin tức báo chí nói kết thành liên minh cũng là giả hay sao?!"

Trên đường đi tìm Chu Tẫn Hoan hôm nay, Chu Tẫn Hân đã nghe Tưởng Văn Nghiệp nói về việc Hoắc Hằng sắp sửa cưới vợ. Bây giờ nghe lời giải thích của Hoắc Hằng, cô thấy hắn giả tạo tới cùng.

Tin đó do Hoắc Anh Niên khi Hoắc Hằng sang Thiên Tân đã nhờ Tổng biên Bắc Bình Nhật Báo Trần Ngộ Thăng đăng, Hoắc Hằng vốn không hề hay biết chuyện này. Hắn nghe tới đây còn lơ mơ: "Tin liên minh nào cơ?"

Chu Tẫn Hân trước đây chỉ thấy Hoắc Thừa đáng ghê tởm, không ngờ em trai gã còn tệ hơn. Cô không muốn phí thêm thời gian với Hoắc Hằng, đóng sầm cửa lại, khoá chốt luôn, cho dù Hoắc Hằng có đập cửa thế nào cô cũng không đáp lại.

Người qua đường chỉ trỏ về phía Hoắc Hằng, hắn nhìn họ một cái rồi lại quay về xe đợi, hy vọng phép màu nào đó xảy ra để Chu Tẫn Hoan quay về. Khoảng hơn nửa tiếng sau có người gõ cửa kính xe hắn, nhưng không phải Chu Tẫn Hoan mà là Nguyên Minh đang thở hỗn hễn.

"Thiếu gia, cuối cùng tôi tìm được cậu rồi! Cậu về nhà mau đi, hôm nay nhà như sắp bị lật hết cả lên rồi! Lão gia và bà ba tức tới mức cả ngày không nuốt nổi hạt cơm!"

Nguyên Minh chạy nhanh như muốn gãy chân, nuốt nước bọt rồi mới nói hết câu. Tâm trí Hoắc Hằng giờ chỉ hướng về Chu Tẫn Hoan, nghe vậy thì mới nhớ ra chuyện tối qua trước khi gặp Chu Tẫn Hoan thì hắn đã lén đưa Hoàng Hiểu Hiểu lên tàu rời đi rồi.

Nguyên Minh chưa đợi hắn trả lời, vội tiếp: "Cô Hoàng để lại một lá thư ở bệnh viện nói không muốn cưới nên đã bỏ đi rồi, hôm nay người nhà tìm suốt cả ngày mà không thấy, nhà họ Hoàng cũng sốt ruột lắm. Thiếu gia mau lo về giải quyết đi, ngày mai là ngày đại hôn rồi, nếu chuyện cô dâu bỏ chạy mà lộ ra thì mặt mũi nhà mình bay hết!"

Trước Tiếp