Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Tẫn Hoan tựa lưng vào bức tường lạnh băng, đôi mắt trân trân nhìn chằm chằm vào chiếc bồn tắm kia. Ký ức về việc đêm qua anh đã dụ dỗ Hoắc Hằng như thế nào rồi buông thả để Hoắc Hằng làm đến tận cùng cứ như một cuốn phim lần lượt hiện ra trước mắt khiến anh xấu hổ đến mức tay chân lạnh toát, còn cơ thể lại nóng rực như bị ngọn lửa tội lỗi thiêu đốt.
Anh không ngờ mọi chuyện lại phát triển theo hướng này. Khi anh còn chưa quyết định nổi mình có thể chấp nhận Hoắc Hằng hay không thì họ đã...
Tuy rằng thân thể của anh bây giờ không cần lo đến chuyện có con nhưng điều đó không có nghĩa là anh có thể tự thuyết phục mình rằng mọi chuyện như chưa từng xảy ra.
Anh chưa bao giờ nghĩ lần đầu tiên của mình lại là hành động không biết xấu hổ như thế, đi quyến rũ vị hôn phu của người khác. Nghĩ đến việc Hoàng Hiểu Hiểu còn đang nằm trong bệnh viện để dưỡng thai, nước mắt anh lại không kìm được mà trào ra.
Anh đưa tay bịt miệng, buộc bản thân không được mất kiểm soát. Đúng lúc đó, trong phòng vang lên một chút tiếng động, anh giật mình đến mức nín thở, rón rén áp sát đến bên cánh cửa để nhìn ra.
Hoắc Hằng vẫn chưa tỉnh, chỉ là trở mình mà thôi.
Nhìn khuôn mặt đang ngủ yên kia, lòng anh vừa đau đớn vừa khó xử. Anh biết rất rõ tối qua Hoắc Hằng đã chờ dưới nhà, vậy mà anh lại có thể uống say đến như thế sao? Nhưng so với hối hận thì anh càng hiểu rõ hơn rằng lúc này tuyệt đối không thể đánh thức Hoắc Hằng. Anh không có cách nào đối mặt với dáng vẻ của người đó khi tỉnh lại. Dù là để thú nhận tất cả, cầu xin tha thứ hay là cùng đối mặt với hiện thực rồi chấp nhận bên nhau thì anh đều không thể chịu đựng nổi!
Anh gỡ đống quần áo đang chồng lẫn lộn kia ra, vội vàng mặc đồ của mình vào. Anh sợ chỉ một chút động tĩnh cũng sẽ đánh thức người đang nằm trên giường nên đến cả việc vào nhà vệ sinh cũng không dám làm mà chỉ lặng lẽ tắt đèn, mở cửa rồi rời đi như một tên trộm.
Ra khỏi cổng khách sạn, anh đón một chiếc xe kéo về nhà. Ngồi trên xe bị gió lạnh thổi suốt dọc đường cũng giúp anh suy nghĩ cho thật thông suốt. Anh không có cách nào đối mặt với Hoắc Hằng nhưng hắn chắc chắn sẽ nhanh chóng tìm đến. Hắn biết cả nhà lẫn chỗ làm của anh, nếu muốn tránh mặt thì chỉ còn một cách, tạm thời rời khỏi Bắc Bình.
Tuy anh không hề muốn đẩy mọi chuyện đến mức này nhưng lúc này không còn cách nào tốt hơn. Với cả mấy hôm nữa Chu Tẫn Hân cũng sẽ trở về, chắc chắn sẽ truy hỏi chuyện giữa anh và Hoắc Hằng.
Anh lấy giấy bút ra viết cho Chu Tẫn Hân một bức thư ngắn, kèm theo hai trăm đồng. Sau đó, anh lại viết thêm một lá thư xin thôi việc gửi cho ông chủ Sầm rồi vội vã thu dọn vài món quần áo đơn giản và rời khỏi nhà.
Bên ngoài trời đã sáng hẳn. Trước khi đi, anh nhìn đồng hồ, thực ra mới chưa đến bảy giờ. Anh vội đến trường học của Chu Tẫn Hân, tìm gặp cô giáo của em gái và nhờ cô chuyển thư hộ. Sau đó anh ghé ngang qua trà lâu Thái Hồ, nhét lá thư kia qua khe cửa dưới tấm ván gỗ.
Làm xong hai việc đó, anh lại ngồi xe kéo đến nhà ga.
Đêm qua vừa làm chuyện điên rồ như thế, lại còn uống quá nhiều rượu nên đến giờ đầu óc anh vẫn còn mê man. Thậm chí khi đã đứng trước quầy bán vé ở ga tàu rồi, anh vẫn chưa nghĩ ra mình có thể đi đâu.
Sau tấm lưới gỗ của quầy vé là một khuôn mặt bực bội. Giọng nhân viên bán vé the thé, lúc nói chuyện còn đập tay lên mặt bàn:
"Chưa nghĩ xong thì tránh ra mà nghĩ, phía sau còn nhiều người đang đợi đấy!"
Anh quay đầu lại nhìn, phía sau có tám chín người đang nhìn anh chằm chằm, ai nấy mặt mũi cũng đều khó chịu.
Anh đành phải tránh sang một bên rồi đi về cuối hàng xếp lại từ đầu.
Anh sinh ra và lớn lên ở Bắc Bình nhưng quê nội thì là một thị trấn nhỏ ở vùng Tây Nam. Cụ thể ở đâu thì cha anh chưa từng nói, chỉ biết rằng nơi đó từng bị lũ lụt nghiêm trọng, gần như bị nhấn chìm hết. Cha anh trở thành trẻ mồ côi sau trận lũ, theo một gánh hát đi lưu diễn rồi cuối cùng mới cắm rễ được ở Bắc Bình.
Còn mẹ anh là người Thượng Hải nhưng cũng chưa bao giờ nhắc đến người thân bên đó trước mặt anh chị em họ. Hình như là rất kiêng kỵ chuyện đó.
Cho nên nhà họ Chu vốn chẳng có mấy ai thân thích. Ít nhất trong ký ức của Chu Tẫn Hoan, mỗi dịp lễ Tết trong nhà chỉ có bốn người bọn họ, chưa từng qua lại họ hàng với ai cả.
Giờ đây đột nhiên phải rời khỏi Bắc Bình khiến anh thực sự không biết mình có thể đi đâu về đâu cả. Chu Tẫn Hân còn ở đây, anh cũng không thể đi quá xa. Anh lại nghĩ đến Tưởng Văn Nghiệp nhưng Tưởng Văn Nghiệp chỉ còn một tháng nữa là sẽ đến Nam Kinh thành hôn, anh cũng không thể lại đến làm phiền người ta lúc này được.
Trong lúc đang rầu rĩ cúi đầu, định bụng thôi đi đại một nơi nào đó cũng được thì bỗng nghe thấy người phía trước đang mua vé nói:
"Cho ba vé tàu đứng đi Thiên Tân."
Anh đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn người kia đưa tiền vào cửa sổ nhỏ, đổi lấy ba tấm vé tàu đi Thiên Tân. Sau khi kiểm tra vé không có vấn đề gì, người đó rời đi. Đến lượt anh, nhân viên bán vé lại lộ ra vẻ mặt sốt ruột: "Quyết định được đi đâu chưa?"
Chu Tẫn Hoan như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu, mua một tấm vé ngồi đi Thiên Tân. Ban đầu anh định tiết kiệm nên chỉ muốn mua vé đứng nhưng phần thắt lưng vẫn luôn nhức mỏi đã nhắc nhở anh. Anh sợ chuyện đêm qua đã khiến lưng bị tổn thương nên không dám coi thường. Cầm vé trên tay, anh đi vào phòng chờ, tìm một góc khuất ngồi xuống.
Vé của anh là chuyến 8h30, bây giờ còn chưa đến nửa tiếng nữa là tàu chạy. Anh nhìn chằm chằm tấm vé, trong đầu toàn là ký ức về những chuyện từng xảy ra với Hoắc Hằng khi ở Thiên Tân.
Chuyến đi đó tuy chỉ kéo dài vài ngày ngắn ngủi nhưng lại là quãng thời gian nhẹ nhõm và vui vẻ nhất mà anh từng có suốt hơn hai năm nay. Thế mà chỉ mới trở về chưa được bao lâu, tất cả đã đảo lộn hoàn toàn.
Người đàn ông khiến anh bắt đầu lại biết mong đợi vào cuộc đời thì ra lại chính là em trai của Hoắc Thừa, là vị hôn phu của người phụ nữ khác, thậm chí còn là cha của đứa bé trong bụng cô ấy nữa!
Dù cho Hoắc Hằng không cố ý lừa dối hay giấu giếm anh thì anh vẫn không cách nào chấp nhận nổi.
Anh cúi đầu xuống, vùi mặt vào lòng bàn tay, chỉ chốc lát nước mắt đã không kìm được mà thấm ướt cả lòng bàn tay. Anh không dám ngẩng đầu lên, mãi đến khi nghe thấy tiếng loa nhà ga thông báo lên tàu thì mới vội vàng lau nước mắt, cầm hành lý đi vào trạm kiểm soát.
Lần trước đến Thiên Tân, bên cạnh anh còn có Hoắc Hằng đi cùng. Hành lý là do hắn xách, lúc anh bước lên tàu thì hắn sẽ cẩn thận đỡ lấy anh, thậm chí đi trước mở đường, quan sát dòng người đông đúc xung quanh xem có ai va vào lưng anh không. Nhưng lần này thì chẳng còn gì nữa, không còn ai ở bên bảo vệ anh. Anh theo dòng người đông đúc chen lên tàu, đến khi tìm được chỗ ngồi của mình thì phần lưng đã đau nhức đến mức khó chịu.
Anh không dám sơ suất, cẩn thận ngồi xuống chỗ của mình. May mà vị trí là chỗ sát cửa sổ, sau khi ngồi xuống thì không cần lo người khác đi lại trên lối đi sẽ va vào mình.
Khi tiếng còi tàu vang vọng khắp nhà ga, anh cảm nhận được bánh xe lăn đi, cuối cùng tàu cũng chậm rãi chuyển bánh.
Anh nhìn chằm chằm sân ga dài phía ngoài cửa sổ, nơi có không ít người đứng tiễn người thân. Đối diện với anh là một cô gái đang dùng khăn tay lau nước mắt không ngừng, còn hướng ra sân ga vẫy tay liên tục.
Anh không biết người tiễn cô gái kia là ai, người thân, bạn bè hay là người yêu? Nhưng anh có phần ghen tỵ, ghen tỵ vì cô ấy có thể khóc một cách thẳng thắn, có thể thản nhiên bày tỏ sự không nỡ rời xa của mình.
Anh cũng có một đứa em gái. Từ sau khi gia đình xảy ra chuyện, hai anh em vẫn luôn không rời nhau. Vậy mà giờ đây anh lại vì đã làm sai mà phải bỏ trốn, buộc lòng tạm thời rời xa em gái. Tuy rằng em gái vẫn ở trong trường học, vấn đề an toàn không đáng lo nhưng trong lòng anh vẫn tràn đầy áy náy. Không biết khi em gái đọc được thư có lo lắng không. Đợi khi đến Thiên Tân rồi, việc đầu tiên anh phải làm là gọi điện về trường báo bình an mới được.
Nghĩ xong về Chu Tẫn Hân, anh lại không kìm được mà nghĩ đến Hoắc Hằng.
Lúc rời khỏi khách sạn sáng nay, anh cảm giác rõ ràng có thứ gì đó đang chậm rãi tràn ra từ nơi khó mà nói thành lời đó. Khi về đến nhà, anh liếc mắt nhìn một cái liền xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nào.
Nghĩ đến sự dịu dàng và thân mật của đêm qua từng khiến anh hạnh phúc thế nào thì giờ đây sự cô độc và tuyệt vọng trong lòng lại sâu đậm đến bấy nhiêu. Cứ thế mà vội vàng đến Thiên Tân, anh hoàn toàn không biết nên ở đâu hay nên làm gì. Mà thành phố ấy lại là nơi có biết bao ký ức vui vẻ giữa anh và Hoắc Hằng, thế thì tại sao anh lại chọn nơi ấy để trốn tránh?
Anh không trả lời được câu hỏi đó, chỉ cảm thấy vành mắt lại bắt đầu nóng lên nên đành phải ép mình đừng nghĩ nữa, dựa lưng vào ghế để nghỉ ngơi một chút.
Tối qua anh chỉ ngủ được ba bốn tiếng, giờ vừa thả lỏng thì cơn buồn ngủ liền ập đến, chẳng mấy chốc đã thiếp đi. Mãi đến ga Thiên Tân mà anh vẫn chưa tỉnh, cuối cùng là nhờ cô gái ngồi đối diện gọi anh dậy.
Chu Tẫn Hoan cảm ơn cô, theo dòng người xuống tàu. Rẽ khỏi nhà ga Thiên Tân, anh nhìn con đường rộng rãi nhưng xa lạ ở hai bên, không biết nên đi về hướng nào bây giờ.
Trên người anh mang theo hơn năm trăm đồng, đã đưa cho em gái hai trăm, mua vé tàu xong thì chỉ còn lại hơn hai trăm nên phải chi tiêu cho thật tiết kiệm. Anh nghĩ không thể ở trọ khách sạn được, như vậy quá xa xỉ nhưng nhất thời lại chưa tìm được chỗ nào có thể ở tạm và kiếm sống. Hơn nữa, sau ba tiếng lắc lư trên tàu, phần thắt lưng anh lại càng đau hơn.
Không còn cách nào khác, anh đành men theo con đường bên phải mà đi, tính tìm một nhà trọ rẻ tiền để ở tạm một đêm trước đã.
=====
Chu Tẫn Hoan tuy đến Thiên Tân vào buổi trưa, nhưng thực ra từ trước khi anh lên tàu, Hoắc Hằng đã tỉnh lại rồi.
Nhìn căn phòng trống trơn, Hoắc Hằng như bị ai vung gậy đánh thẳng vào đầu đến choáng váng. Hắn hoàn toàn không ngờ một người say đến thế lại có thể tỉnh dậy sớm như vậy, thậm chí rời đi mà chẳng phát ra chút tiếng động nào.
Hắn cuống quýt chạy đến nhà Chu Tẫn Hoan nhưng chỉ nhận lại cánh cửa đóng im lìm, gõ thế nào cũng không có ai trả lời.
Xem giờ xong, hắn đoán có thể Chu Tẫn Hoan đã đi làm rồi, bèn vội vã đến trà lâu Thái Hồ. Nhưng vẫn không thấy người đâu, chỉ gặp được Chu Tẫn Hân.
Chu Tẫn Hân đang ngồi một mình ở một bàn trong góc trà lâu, lau nước mắt. Bà chủ và A Tuyền đều đang ở bên cạnh an ủi. Vừa thấy Hoắc Hằng xuất hiện, sắc mặt cô lập tức thay đổi, lao tới cho hắn một bạt tai.
Tuy cô gầy, nhưng chiều cao đã cao hơn vai Chu Tẫn Hoan. Bình thường ở trường lại hay tập thể dục, ở Hoa Gian Lâu thì suốt ngày khiêng cái này xách cái kia, nên sức lực không nhỏ. Cái bạt tai ấy khiến tai Hoắc Hằng ù đi một tiếng, suýt nữa còn cắn trúng lưỡi.
Bà chủ và A Tuyền thấy thế liền vội vàng chạy tới can ngăn cô lại nhưng cô vẫn đá thêm hắn một cú nữa, rồi gào lên như xé họng:
"Họ Hoắc kia, anh còn dám vác mặt tới! Rốt cuộc anh đã làm gì anh tôi hả?!"