Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 50

Trước Tiếp

Chu Tẫn Hoan say đến mơ hồ. Trong ý thức của anh, vốn dĩ anh và Hoắc Hằng vẫn còn ở Thiên Tân đấy, Hoắc Hằng lại còn tỏ tình với anh nữa. Anh chẳng hề nhớ những chuyện sau đó mà chỉ một mực chìm đắm vào niềm vui sướng như có như không này.

Trông anh cười ngọt ngào như một quả đào nhỏ vừa được vớt ra khỏi làn nước tươi mát vậy. Cười đến mức nhịp tim của Hoắc Hằng cũng rối loạn, đập rộn ràng như đứa trẻ vừa biết yêu.

Hoắc Hằng đưa tay men theo sống lưng của anh, lưu luyến dừng lại bên hông.

Chu Tẫn Hoan thấy nhột nên không nhịn được uốn éo, khẽ rên hừ hừ bên tai hắn: "Nhột quá... Không muốn sờ đâu..."

Ngay khi những lời nói ngọt lịm này thốt ra, Hoắc Hằng cảm thấy đầu óc mình như nổ tung. Sự thôi thúc mà hắn đã kiềm chế kĩ lưỡng giờ như một dòng lũ, ồ ạt nhấn chìm luôn ý chí vốn đã lung lay của hắn.

Hắn thả Chu Tẫn Hoan xuống, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ au kia.

Chu Tẫn Hoan há miệng, để mặc cho gã đàn ông xâm nhập quấn lấy lưỡi mình, dụ dỗ hắn đến mức ngứa ngáy và khó nhịn.

Sự hợp tác của anh càng làm bùng cháy ngọn lửa trong lòng Hoắc Hằng. Tay Hoắc Hằng tìm đến cặp mông căng tròn của anh, siết chặt vài cái. Anh rên lên hai tiếng nhưng không hề né tránh. Thay vào đó, anh còn nhấc hông lên đón nhận sự đụng chạm của Hoắc Hằng.

Thắt lưng anh không thể dùng sức nhưng anh say quá rồi nên cũng mặc kệ. Nhưng Hoắc Hằng lại không để d*c v*ng làm choáng váng đầu óc, hắn buông môi anh ra rồi đỡ anh nằm xuống.

Chu Tẫn Hoan khép chặt hai chân, nhìn Hoắc Hằng với một nỗi khao khát còn vương vấn. Đôi mắt ướt đẫm dày đậm đặc d*c v*ng cho thấy anh không muốn dừng lại chút nào.

Hoắc Hằng bị anh nắm lấy cổ áo, thật ra hắn cũng không muốn dừng lại đâu.

Tuy rằng Chu Tẫn Hoan chưa đồng ý với hắn nhưng buổi tối ngày hôm đó sau khi Hoắc Hằng tỏ rõ cõi lòng thì Chu Tẫn Hoan cũng không có ý từ chối, thậm chí còn chịu đi làm bánh rán hành cho hắn ăn nữa. Thái độ như vậy đã rất rõ ràng rồi, chỉ là Hoắc Hằng cảm thấy rất có lỗi vì vẫn chưa nói hết sự thật với anh nên mới không dám làm ra hành động gì khác nữa.

Đêm nay Chu Tẫn Hoan uống say như vậy, thêm chuyện ông chủ Sầm nói hai ngày nay Chu Tẫn Hoan có vẻ không vui, Hoắc Hằng liền cảm thấy tất cả những thứ này chắc có liên quan tới mình. Hắn muốn thừa dịp lúc này Chu Tẫn Hoan đang say thì hỏi thử xem sao nhưng lời còn chưa kịp nói ra thì người kia đã cầm tay hắn vừa lôi vừa kéo.

Hoắc Hằng cúi đầu nhìn lại, Chu Tẫn Hoan oan ức trông mong nhìn hắn. Đôi môi mới vừa bị hắn hôn lúc nãy cong cong lên như thể bị hắn khi dễ vậy.

Hắn tới gần Chu Tẫn Hoan, hôn nhẹ lên đôi môi kia một cái, thấp giọng nói: "Hoan Hoan, anh muốn gì thì nói với em đi. Anh không nói cho em, em cũng không biết nên làm sao để làm anh vui lòng cả."

Chu Tẫn Hoan bĩu môi đến mức như có thể treo cả lọ dầu. Hoắc Hằng đồ tồi này, rõ ràng là tối qua ở phòng tắm còn đang nghĩ đến anh, vậy mà giờ lại giả vờ không biết gì cơ đấy. Cơ thể anh nóng bừng vì nước nóng, mồ hôi túa ra từng cơn, nơi bí mật g*** h** ch*n đang phản ứng dữ dội với nụ hôn của Hoắc Hằng. Hoắc Hằng đã chạm vào mông anh rồi, sao hắn không chạm về phía trước hơn chút nữa chứ!!!

Trong lòng anh khó chịu, tức giận nện cho Hoắc Hằng một cú: "Cậu biết mà!"

Giọng anh khàn khàn vì say rượu khiến Hoắc Hằng nghe mà cảm thấy tai hắn cũng ngứa ngáy theo. Nhưng nghe xong hắn lại hơi do dự, ngập ngừng hỏi: "Anh không thoải mái sao? Anh muốn sao?"

Chu Tẫn Hoan nhắm mắt lại, mũi đỏ bừng vì xấu hổ. Hoắc Hằng không đợi anh trả lời, ánh mắt chuyển xuống phần dưới của anh. Hắn thấy hai chân anh đang kẹp chặt vào nhau, chỗ lồi lõm hoàn toàn bị che khuất. d**ng v*t thẳng tắp áp vào q**n l*t ướt đẫm của anh, nhô ra một cục nhỏ.

Hoắc Hằng thò tay vào nước, vừa chạm vào chỗ đó thì hắn thấy anh ngửa đầu ta sau, thân thể bắt đầu run rẩy không kiểm soát. Anh không hề chống cự như thể để mặc ai muốn làm gì thì làm. Hoắc Hằng hiểu ý, mạnh dạn kéo q**n l*t anh xuống, nắm chặt lấy d**ng v*t màu hồng nhạt kia rồi bắt đầu v**t v*.

Thân thể Chu Tẫn Hoan có chút đặc biệt, d**ng v*t của anh rất mảnh mai. Nó không thô to nhưng khá dài. Hoắc Hằng âu yếm v**t v* đầu d**ng v*t tròn trịa rồi nắm chặt toàn bộ rồi bắt đầu sờ tới sờ lui. Thấy vẻ mặt thoải mái của anh thì hắn mới cúi đầu xuống mà hôn anh.

Anh vốn đã thở hổn hển, Hoắc Hằng lại còn hôn anh thật lâu khiến anh gần như tắt thở tới nơi. Anh mở mắt và đẩy Hoắc Hằng ra, phát ra một tiếng r*n r* khó chịu.

Hoắc Hằng gần như mất kiểm soát, tay hắn ngày càng nhanh hơn. Đã lâu rồi anh chưa xuất tinh, giờ đây lại nằm trong lòng người anh yêu mà làm. Chẳng mấy chốc, anh kêu lên khàn giọng, giải phóng cơn kh*** c*m bấy lâu vào trong nước.

Hoắc Hằng giữ chặt d**ng v*t anh, tiếp tục v**t v* chậm rãi, bóp nát phần t*nh d*ch còn sót lại. Anh không chịu đựng được thêm nữa, nắm lấy tay Hoắc Hằng van xin tha thứ: "Đừng mà!"

Hoắc Hằng hôn lên hàng mi đẫm nước mắt của anh, vén tóc mái ra sau, dịu dàng hỏi: "Đủ chưa?"

Chu Tẫn Hoan thở hổn hển, b* ng*c trắng nõn phập phồng dưới nước khiến nước gợn sóng lăn tăn, nhuộm hai n*m v* mọng nước trên ngực anh thành một màu đỏ hồng mềm mại. Hoắc Hằng rất muốn chạm vào nhưng chưa kịp chạm vào đã bị anh tự tay véo vào chỗ lồi lõm bên phải, dùng đầu ngón tay gãi như gãi ngứa, nhìn Hoắc Hằng lắc lắc đầu.

Tay phải anh vẫn còn băng bó nên Hoắc Hằng vội vàng nắm lấy tay anh không cho chạm nước. Anh bất mãn, định nói là ngứa thì Hoắc Hằng xốc lấy nách anh đỡ anh ngồi dậy. Vừa cúi đầu xuống thì hạt đậu bên phải của anh như được chạm vào một thứ gì đó ấm áp và mềm mại. Anh không thể diễn tả được cảm giác ấy nhưng nó sướng đến nỗi hai chân anh cũng duỗi thẳng ra.

Anh khẽ kêu lên, khi nhìn xuống thì anh thấy Hoắc Hằng thực sự đang l**m mình. Anh túm lấy tóc Hoắc Hằng, muốn hắn tiếp tục nhưng lại cảm thấy bị k*ch th*ch quá mức khó mà chịu đựng được. Trong lúc anh còn đang do dự thì tay còn lại của Hoắc Hằng đã vươn lên ngực trái, bóp nắn hạt đậu bên kia.

Anh r*n r* bằng chất giọng khàn khàn vì cơn say, lộ ra một mặt h*m m**n khiến mắt Hoắc Hằng nóng bừng. Cuối cùng, hắn lại đưa tay vào g*** h** ch*n anh, lần này hắn đã tìm được thấy khe hở bí ẩn đó.

Hông của Chu Tẫn Hoan căng cứng không thể kiểm soát, hai chân anh lập tức khép lại, kẹp chặt tay Hoắc Hằng ở dưới đùi.

Hoắc Hằng buông hạt đậu ra, ngồi thẳng dậy, mặt đối mặt với anh, ngón tay trêu chọc khe hở mềm mại đó: "Hoan Hoan, anh muốn em vào không?"

Chu Tẫn Hoan đã say nhưng giác quan của anh lại càng nhạy bén hơn. Anh rõ ràng cảm nhận được kh*** c*m ngày càng mãnh liệt mà Hoắc Hằng mang lại. Hoắc Hằng nhìn anh chằm chằm, ngón tay hắn chạm vào điểm nhỏ xíu ở đầu khe hở. Điểm nhỏ đó nhạy cảm hơn điểm nhỏ ở phía trên, giờ Hoắc Hằng không thể cưỡng lại được việc chạm vào nó. Anh nhíu mày, lưng cũng dần thả lỏng, suýt nữa thì ngã khỏi thành bồn tắm.

Hoắc Hằng vội vàng ôm chầm lấy anh. Thấy anh nắm chặt áo, vẻ mặt cũng không hề có chút đau đớn nên hắn mạnh dạn gảy một cái nhẹ vào hạt nhỏ đó.

Hai chân Chu Tẫn Hoan kẹp chặt lấy cổ tay Hoắc Hằng nhưng anh lại không thể ngăn được chuyển động của ngón tay. kh*** c*m mãnh liệt tràn ngập khắp người anh, tiếng r*n r* dần trở nên méo mó nhưng dù anh có kêu "không" thế nào thì Hoắc Hằng vẫn không dừng lại. Kết quả là chưa đầy một phút sau khi sờ nắn, anh lại trải qua một cơn c*c kh*** khác.

Cơn c*c kh*** này mạnh liệt hơn lần trước rất nhiều. Anh cảm thấy như mình bị hất tung lên trời, rồi lại rơi xuống những đám mây mềm mại. Toàn bộ phần dưới của anh tê liệt vì kh*** c*m, đầu óc trống rỗng và anh chỉ có thể thở gấp theo bản năng. Hoắc Hằng vẫn không dừng lại ngay cả trong lúc l*n đ*nh nên anh có thể cảm nhận được một luồng nhiệt trào ra từ khe hở, lối vào trở nên dính nhớp vì nóng. Hoắc Hằng rút tay ra xem xét thì phát hiện ra một sợi tơ trong suốt pha lẫn nước bám trên ngón tay mình.

Hồi còn du học ở Nhật Bản, Hoắc Hằng đã học được một số cấu trúc sinh lý cơ bản của con người trong lớp sức khỏe nên hắn biết cách chạm vào điểm mẫn cảm của anh. Nghĩ đến việc Chu Tẫn Hoan chắc hẳn đang rất thoải mái nên Hoắc Hằng cố gắng đưa ngón tay trở lại khe hở mềm mại và nhẹ nhàng đẩy một ngón tay vào bên trong.

Bên trong căng chặt, hắn lập tức cảm thấy dường như có lực cản nhưng vì trơn trượt và ướt át nên chỉ cần dùng chút sức là hắn đã tiến vào được. Chu Tẫn Hoan mở mắt ra, hai chân lại khép chặt, ngơ ngác nhìn hắn. Hoắc Hằng hôn môi anh, hỏi: "Đau không?"

Chu Tẫn Hoan vẫn còn chìm đắm trong dư âm của cơn l*n đ*nh lúc nãy, vẻ mặt mơ màng. Ngừng lại một chút, anh lắc đầu: "Không đau."

Hoắc Hằng rút ngón tay ra, thấy lông mày anh giật giật thì hắn liền nhanh chóng đẩy vào lần nữa. Lần này tốc độ nhanh hơn đôi chút khiến anh ngửa cổ ra sau, rên lên một tiếng.

Hoắc Hằng hỏi lại: "Thế này thoải mái không?"

Chu Tẫn Hoan thở hổn hển hai lần, giọng lại nhẹ nhàng: "Thoải mái..."

"Anh có muốn thứ gì mạnh hơn không?" Hoắc Hằng dụ dỗ anh, đưa thêm một ngón tay vào. *m đ** của Chu Tẫn Hoan dường như được tạo ta để dễ bị xâm nhập nên Hoắc Hằng cũng không thấy khó khăn lắm. Dưới sự chỉ dẫn mờ ám của Hoắc Hằng, anh thở gấp rồi nói: "Muốn..."

Hoắc Hằng rút ngón tay ra, nhìn thấy vẻ mặt bất mãn của anh thì không khỏi mỉm cười: "Chờ em c** đ* đã."

Anh đặt Chu Tẫn Hoan nằm ngửa trong bồn tắm, tiếp tục vặn nước ấm vào bồn. Chu Tẫn Hoan nhìn hắn bằng đôi mắt mơ màng, nhìn hắn đứng dậy cởi từng mảnh quần áo ra trước mắt. Anh chăm chú nhìn, còn nuốt nước bọt vài lần. Anh không rời mắt cho đến khi Hoắc Hằng c** s*ch q**n l*t, hoàn toàn khỏa thân, bước vào phòng tắm cạnh bồn. Tâm trí anh quay cuồng không ngừng với những gì vừa thấy.

Cái của Hoắc Hằng... to quá...

Suy nghĩ d*m đ*ng như khiến anh ngại ngùng không thôi. Dù đã say mèm nhưng anh vẫn không khỏi lấy tay che mặt, lén nhìn trộm qua kẽ tay.

Hoắc Hằng tắm ngay trước mặt anh, dường như không hề nao núng. Đôi bàn tay vừa đưa anh l*n đ*nh khoái lạc lướt nhẹ trên cơ thể cường tráng của hắn. Khi chạm đến vật g*** h** ch*n, Hoắc Hằng không nhịn được mà giật mạnh hai cái.

Ánh mắt Chu Tẫn Hoan vẫn dán chặt vào nó. Nhìn thứ đồ vừa dài, vừa to nổi gân xanh hoàn toàn khác với vật g*** h** ch*n mình khiến anh xấu hổ co chân lại, cố gắng che giấu d**ng v*t mới c**ng c*ng của mình. Hoắc Hằng cầm lấy cục xà phòng, xoay tròn trong tay để tạo bọt, rồi cầm lấy nó và bắt đầu kỳ cọ. Hắn không làm gì quá đáng trong lúc tắm rửa nhưng cảnh tượng đó lại khiến tim Chu Tẫn Hoan đập thình thịch, đầu óc đau như búa bổ. Anh cứ nghĩ đến việc bàn tay đó vào mình và càng nghĩ anh càng cảm thấy bứt rứt không yên. Anh nghĩ bụng Hoắc Hằng thật chậm chạp. Anh nghĩ tắm vậy là đủ rồi, sao hắn lại bắt anh phải chờ lâu như vậy...

Hoắc Hằng thấy anh nhìn trộm qua kẽ tay liền huýt sáo đầy tự hào. Nhưng Hoắc Hằng đã nhịn quá lâu rồi, hắn cũng không muốn trì hoãn thêm nữa. Sau khi rửa sạch, hắn quả quyết bước vào bồn tắm và ôm anh vào lòng.

Lúc nhận phòng, Hoắc Hằng đã yêu cầu một phòng lớn nên nhân viên lễ tân đã đặt cho hắn phòng đôi lớn nhất với bồn tắm rộng rãi. Hai người ngâm trong đó mà không hề cảm thấy chật chội một chút nào, thậm chí còn có rất nhiều không gian cho Hoắc Hằng thoải mái cử động.

Hoắc Hằng nhào nặn mông anh, dùng ngón tay bóp chặt phần thịt trắng muốt như nhào bột. Anh cảm nhận được thứ gì đó g*** h** ch*n mình trước khi hắn luồn ngón tay vào khe hở và thúc vài lần.

Anh chờ đợi mãi trong sự sốt ruột, mạnh bạo ôm lấy cổ Hoắc Hằng rồi vùi mặt vào hõm vai hắn, thở gấp gáp. Anh còn cố tình kẹp chặt ngón tay Hoắc Hằng khi hắn đâm vào.

Ý tứ quá rõ ràng. Hoắc Hằng rút tay lại, ôm lấy eo anh và nói: "Đừng nhúc nhích. Để em làm."

Vừa dứt lời thì hắn đã nhắm thẳng d**ng v*t vào khe hở. Tuy muốn đẩy hết vào trong nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế từ từ tiến vào để anh quen dần.

Đây là lần đầu tiên Chu Tẫn Hoan ăn một cây d**ng v*t to như vậy nên cho dù Hoắc Hằng đã rất nhẹ nhàng thì anh vẫn kêu lên đau đớn, ngửa cổ ra sau thở hổn hển, cố gắng làm dịu đi cơn đau nhức, cảm giác dường như chỗ đó của anh có hơi sưng tấy và khó chịu.

Hoắc Hằng chỉ đẩy vào một nửa rồi lại rút ra. Sau vài lần, cuối cùng hắn cũng tiến vào được nơi sâu nhất. Cảm nhận được sự căng cứng và nóng ẩm bên trong khiến Hoắc Hằng gần như thở phào nhẹ nhõm. Hắn muốn nhấp ngay lập tức nhưng lại lo lắng cho cảm xúc của anh nên dịu dàng hỏi anh có đau không.

Chu Tẫn Hoan đã vượt qua được cảm giác khó chịu ban đầu, giờ đây toàn thân anh chỉ còn lại sự sung sướng. Anh ghé sát vào tai Hoắc Hằng nói rằng mình chẳng đau chút nào hết. Nói xong anh khẽ cắn môi rồi nói thêm: "Giờ em có thể cử động được rồi..."

Trong giấc mơ này anh thực sự không biết hai chữ xấu hổ viết như thế nào cả, anh chỉ cảm thấy hạnh phúc mà thôi. Anh và Hoắc Hằng đã làm một chuyện thật k*ch th*ch không để ai biết, giữa hai người rốt cuộc cũng đã chung một bí mật rồi. Đồ của Hoắc Hằng căng tràn trong người anh, mặc dù nó khiến anh choáng váng nhưng đồng thời cũng khiến anh rất thỏa mãn.

Tư thế này thâm nhập sâu nhất, Hoắc Hằng đã chạm vào cổ t* c*ng của anh nhiều lần. Thật ra anh chưa từng làm thế này nên không biết Hoắc Hằng đang chạm vào đâu nhưng mỗi lần va chạm đều mang đến một làn sóng tình dữ dội khó tả khiến anh cảm thấy như mình đang trôi nổi trên mặt nước, run rẩy vì kh*** c*m và chỉ muốn nhiều hơn nữa, nhanh hơn nữa mà thôi. Hai chân anh buông thõng bên cạnh Hoắc Hằng, trông hắn hơi mất kiểm soát vì phấn khích. Nhưng ngay cả khi hắn tìm thấy kh*** c*m mãnh liệt trong lúc l*m t*nh thì hắn vẫn không quên rằng thắt lưng của anh không thể chịu đựng được những cú th*c m*nh mẽ như vậy nên chỉ một lúc sau, hắn giữ anh lại và đổi tư thế, bắt anh quỳ trên thành bồn tắm và lại đâm vào từ phía sau.

Tư thế này không thâm nhập sâu như trước, Hoắc Hằng thế mà không lờ đi d*c v*ng đang ngẩng cao đầu của anh. Hắn giữ chặt và đùa giỡn với nó thêm một lúc nữa trước khi trêu chọc hạt nhỏ bên dưới. Anh không thể chịu đựng được sự k*ch th*ch đồng thời của hai nơi bí mật ấy nên hét lên hết cỡ, cơ thể run rẩy như cánh hoa rơi trên mặt nước. Dưới những cú th*c m*nh mẽ của Hoắc Hằng, anh lại xuất tinh thêm lần nữa.

Cơn c*c kh*** khiến phần dưới của anh co giật, Hoắc Hằng bị siết chặt đến nỗi linh hồn hắn như sắp bay luôn ra ngoài. Trước khi hắn kịp rút ra thì binh lính của hắn đã bắn sâu vào bên trong. Có lẽ vì đã nhịn quá lâu nên Hoắc Hằng vẫn không hề mềm xuống ngay cả sau khi xuất tinh, hắn vẫn muốn tiếp tục. Mỗi tội Chu Tẫn Hoan không thể chơi thêm được nữa. Rượu và mấy lần sung sướng đã hút cạn hét sức lực của anh. Anh bất tỉnh ngay khi xuất tinh và suýt ngã luôn xuống làn nước lay động.

Hoắc Hằng bế anh lên. Thấy anh đã thực sự kiệt sức không thể chịu đựng thêm nữa nên hắn đành rút ra, rửa sạch cả hai bên, lau khô người rồi bế anh lên giường.

Sau khi đặt Chu Tẫn Hoan xuống giường, Hoắc Hằng thấy d*c v*ng còn chưa chịu nghỉ g*** h** ch*n hắn nên liền quay lại phòng tắm để giải quyết. Khi hắn trở ra thì đồng hồ trên tường đã điểm 2h30.

Hoắc Hằng nhấc chăn lên nằm xuống bên cạnh Chu Tẫn Hoan. Hắn vòng tay ra sau gáy và ôm chặt lấy anh. Chu Tẫn Hoan đã ngủ say và Hoắc Hằng cũng đã mệt mỏi, nghĩ rằng ngày mai mình sẽ phải giải thích mọi chuyện với anh nên hắn bật đèn ngủ lên rồi cũng ngủ thiếp đi.

Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh ló dạng ở chân trời xa xăm, Chu Tẫn Hoan mới nhập nhèm mở đôi mắt đau nhức. Anh tỉnh dậy trong ánh sáng lờ mờ của căn phòng, rời khỏi giường và loạng choạng đứng dậy. Vừa mới đứng vững, anh cảm thấy cơn đau nhói ở eo và dường như có một cơn cơn đau nhói ở nơi đó. Anh ôm lấy thắt lưng, không suy nghĩ gì thêm mà theo thói quen đi vào phòng tắm như thường ngày thì mới nhận ra chỗ đó là một bức tường, còn bị đụng đầu một cái nữa.

Anh say đến nỗi đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Lúc đụng vào tường còn ngẩn ngơ chẳng hiểu tại sao. Sau một lúc im lặng thì anh mới nhận ra có điều gì đó không đúng lắm nên mới nhìn hết xung quanh.

Anh đang ở trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ. Nơi anh vừa bước xuống là một chiếc giường đôi lớn, trên đó có một người đang nằm. Hắn nằm quay lưng về phía anh nhưng khi anh đứng dậy thì hắn cũng động đậy, để lộ ra gần hết phần lưng.

Chu Tẫn Hoan sững sờ trước cảnh tượng đó. Lưng của người đàn ông đầy những vết xước. Anh ấn ngón tay vào thái dương, cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Trong phút chốc khóe mắt anh thoáng thấy cửa phòng tắm. Anh dợm bước tới trong trạng thái choáng váng. Khoảnh khắc anh bật đèn phòng tắm lên thì cảm giác như bị sét đánh ngang tai. Tất cả những chuyện nực cười đã xảy ra đêm qua trong lúc say rượu đột nhiên ùa về trong tâm trí anh.

Anh kinh ngạc nhìn đống quần áo vứt bừa bãi trên bồn rửa, của anh và của Hoắc Hằng bị chồng lên lẫn lộn. Cuối cùng anh cũng nhớ ra phải xem bản thân mình thế nào nhưng chỉ vừa nhìn xuống thì anh đã hốt hoảng đến mức loạng choạng lùi lại, lưng đập vào tường.

Trong phòng có lò sưởi kiểu phương Tây nên anh không thấy lạnh, cũng không nhận ra vậy mà không mặc gì cả?!

Trước Tiếp