Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Tẫn Hoan không nhớ nổi mình đã rời khỏi bệnh viện như thế nào, trong đầu anh như bị nhét một đống bông ướt sũng, phồng lên đến mức không thể nghĩ được gì cả. Nhưng anh vẫn còn nhớ mình vừa gửi tiền xong, phải quay về đưa sổ tiết kiệm cho ông chủ Sầm, nếu không ông sẽ lo lắng mất.
Anh cứ như thế mang đầu óc mụ mị mà quay lại trà lâu. Dù trong lòng đau đớn đến cùng cực nhưng anh vẫn không để lộ ra ngoài, vẫn giữ nụ cười trên mặt với từng người một. Mãi đến khi ca bán buổi tối kết thúc, cửa trà lâu đóng lại thì anh mới dẫm bước dưới ánh trăng lờ mờ mà trở về nhà.
Khi gần đến dưới nhà, anh nhìn thấy một chiếc ô tô quen thuộc đỗ bên đường.
Biển số đó là của Hoắc Hằng, anh không biết Hoắc Hằng đang ngồi trong xe hay đứng chờ trước cửa nhà nhưng lúc này, người mà anh không muốn gặp nhất chính là hắn. Anh quay người rời đi, vòng qua mấy con hẻm liền mà vẫn không biết nên đi đâu, cho đến khi dừng lại trước một quán nhỏ chuyên làm món xào.
Ngoài cửa, chiếc chảo đang xào tôm hùm cay nồng nặc mùi tương, hương thơm khiến anh nhớ đến đêm đầu tiên ở Thiên Tân.
Ông chủ quán đang bận rộn, ngẩng đầu thấy anh đứng ngoài cửa thì gọi vào: "Vào ăn đi, hôm nay tôm hùm tươi lắm, không ăn sẽ tiếc đó!"
Anh ngoái đầu nhìn lại con hẻm phía sau, giờ đã chẳng còn thấy gì nữa rồi theo ông chủ vào trong.
Trong quán có vài bàn khách đang ngồi ăn, đều là người sống quanh khu này, ăn mặc giản dị, ăn uống thô lỗ, vỏ tôm hùm vứt đầy dưới đất. Anh tìm một chiếc bàn nhỏ ở góc ngồi xuống, gọi hai cân tôm hùm và một bình rượu trắng.
Loại rượu trắng ở mấy quán như thế này đều là hàng rẻ tiền, mùi vị kém xa loại rượu Kim Quế ngọt thanh nồng hậu được bán ở Long Đỉnh Thiên. Nhưng Chu Tẫn Hoan giờ chỉ muốn uống rượu, trước cả khi tôm hùm được mang ra thì anh đã uống hết một bình.
Tôm hùm anh gọi là vị cay tê, quán này tuy nhỏ nhưng nấu khá ngon. Chỉ là nhìn bát tôm hùm trước mặt, anh lại nhớ đến cảnh Hoắc Hằng từng bóc vỏ giúp mình. Nghĩ lại, người đó khi chiều chuộng anh thì thật sự tỉ mỉ chu đáo đến mức không chê vào đâu được, mà cái sự cưng chiều đó khi ấy là thìa mật ngọt trong tim, đến giờ chỉ còn lại đầy miệng cay đắng.
Anh vô cảm bóc vỏ tôm, bên tai là tiếng mấy ông bàn bên đã ngà say đang khoác lác khoe khoang. Mới bóc được mấy con, anh đã thấy một người phụ nữ bụng to bước vào từ cửa quán.
Người phụ nữ ấy mặc một chiếc áo bông đã bạc màu vì giặt nhiều, một tay ôm bụng, một tay đỡ lưng, bước vào đầy cẩn trọng.
Ánh mắt Chu Tẫn Hoan ngay khi nhìn thấy người phụ nữ đó thì không rời đi nữa.
Người phụ nữ đảo mắt một vòng trong quán rồi đi thẳng đến bàn bên cạnh anh, nơi mấy gã đàn ông đang khoác lác, chỉ vào một người trong số họ rồi nói: "Đồ chết tiệt, mấy giờ rồi hả? Ba đứa nhỏ ngủ cả rồi mà anh còn chưa chịu về nhà!"
Gã đàn ông bị mắng quay lại nhìn, lập tức không còn tâm trí đâu mà khoe khoang nữa, lau vội nước sốt trên tay rồi đỡ lấy vợ, cười xòa nói: "Ây da, anh uống hơi nhiều, quên cả giờ giấc. Vợ ơi, mình về nhà luôn nha."
Nói xong liền đứng dậy đi, hai người bạn nhậu còn lại cũng đứng lên níu kéo. Gã nhìn sắc mặt vợ rồi liên tục xua tay, chỉ vào cái bụng đã bảy tám tháng của cô ấy mà nói: "Không được đâu, cô ấy ban đêm trở mình cũng khó, tôi phải ở bên cạnh. Đợi sau khi sinh xong thì ta lại uống tiếp nhé!"
Chu Tẫn Hoan nhìn họ rời khỏi quán, hai người còn lại ngồi xuống, trong đó có một người thở dài nói: "Nhà A Tam sinh đến đứa thứ tư rồi đó, nhà nghèo thế thì nuôi kiểu gì cho nổi đây?"
Người còn lại uống cạn ly rượu rồi mới lên tiếng: "Anh tưởng là cậu ta muốn sao? Mẹ già nhà cậu ta coi trọng cháu trai lắm, vợ cậu ta sinh liền ba đứa đều là con gái, chỉ đành phải đẻ tiếp thôi chứ còn sao nữa!"
Hai người kia thở dài cảm thán không thôi, còn Chu Tẫn Hoan thì lấy khăn lau sạch nước sốt trên đầu ngón tay, cúi đầu nhìn xuống bụng mình.
Hình ảnh người đàn ông ban nãy đỡ vợ mình khiến anh lại nhớ đến cảnh Hoắc Hằng dìu Hoàng Hiểu Hiểu dậy trong bệnh viện. Lúc vừa nhìn thấy, lòng anh đầy chấn động và phẫn nộ, còn bây giờ chỉ còn lại nỗi bi thương và bất lực.
Anh thật sự đã bị cơn giận làm cho mờ mắt, đến mức quên mất lý do ban đầu khiến Hoắc Thừa hủy hôn là vì anh đã không thể sinh con được nữa.
Hoắc Hằng chắc chắn biết anh không còn khả năng được nhà họ Hoắc chấp nhận nên mới lựa chọn kết hôn với Hoàng Hiểu Hiểu và có con. Hoắc Hằng có lẽ đúng như anh từng đoán, không hề định cưới anh nhưng lại muốn ở bên anh.
Đó không nghi ngờ gì là cách giải quyết tốt nhất trong tình cảnh hiện tại nhưng anh không thể chấp nhận được.
Cứ thế mà ở bên Hoắc Hằng không danh không phận, rồi phải trơ mắt nhìn người phụ nữ khác cưới hắn, sinh con cho hắn, thế chẳng phải là đang tự giày vò, tự hạ thấp mình sao?
Trong đĩa vẫn còn hơn nửa phần tôm hùm nhưng anh đã không còn chút khẩu vị nào. Anh cầm bình rượu lên, ngửa cổ rót thẳng vào miệng.
Uống cạn rồi lại gọi thêm, cứ thế mà uống hết hơn ba bình lúc nào không hay. Đến khi quán chuẩn bị dọn dẹp đóng cửa thì anh đã gục luôn xuống bàn, không nhúc nhích.
Ông chủ quán lắc vai anh, bảo đã khuya rồi, đã đến giờ quán phải đóng cửa, mời anh thanh toán rồi rời đi thôi.
Anh đành vịn lấy bàn đứng dậy, móc tiền đưa cho ông chủ. Ông chủ thấy anh đưa quá nhiều thì định trả lại nhưng trong quán không còn đủ tiền lẻ, thế là lại nhét thêm cho anh một bình rượu nữa.
Anh uống đến choáng váng cả đầu óc, ông chủ đỡ anh ra tới cửa, hỏi:
"Cậu đi một mình được không đó?"
Anh lè nhè đáp không sao, giơ bình rượu lên lại bắt đầu uống tiếp.
Ông chủ nhìn theo anh rời khỏi quán, thấy anh mới đi được vài bước đã đâm thẳng vào tường thì đành chạy ra đỡ. Anh ngồi bệt xuống đất, chẳng biết có nghe rõ lời ông chủ nói không mà chỉ không ngừng xua tay, một mực đòi uống tiếp.
Ông chủ mở quán đêm đã hơn mười năm, gặp kiểu khách mua say như vậy thật sự chẳng thiếu gì. Ông không còn nhiều đồng cảm để mà cho đi, thấy anh không có gì nguy hiểm thì lại quay vào dọn dẹp, lo việc của mình.
Chu Tẫn Hoan tựa lưng vào bức tường đất, uống cạn bình rượu đến giọt cuối cùng mới chịu dừng lại, đôi mắt lờ đờ ngước lên nhìn ánh trăng trên đỉnh đầu.
Mặt trăng đêm nay dường như lớn hơn mọi khi, mà không hiểu vì sao anh lại thấy có đến hai cái. Nhìn một lúc thì hoa mắt nên anh dứt khoát nhắm mắt lại.
Đêm mùa đông lạnh lẽo nhưng anh uống đầy một bụng rượu trắng, lại ngồi ở mặt khuất gió nên cũng không cảm thấy lạnh lắm. Chợp mắt được một lát thì bị cơn tức ngực đánh thức, muốn đi tiểu.
Anh vịn vào tường cố gắng đứng dậy, muốn xác định phương hướng về nhà. Nhưng nơi anh ở là khu dân cư nghèo rộng lớn, ngõ nhỏ san sát như mê cung, lại giao nhau chằng chịt. Ban ngày còn có thể nhận ra đường nhưng bây giờ đã là nửa đêm, đèn đường xa tít mới có một cái, gần như không thấy gì phía trước cả.
Đầu anh quay cuồng, đành phải đi theo cảm giác mà bước, rẽ qua mấy con hẻm rồi vẫn chẳng gặp bóng người nào, ngay cả chó hoang cũng không thấy lấy một con. Anh không biết mình đã đi đến đâu, chỉ thấy càng lúc càng gấp, chân cũng mỏi rã rời rồi vấp phải thứ gì đó mà ngã nhào xuống.
Lưng anh vốn rất sợ va đập nhưng lần này ngã là ngã sấp, tuy đau đến mức muốn nôn nhưng may là phần lưng không bị làm sao cả.
Anh vịn tay xuống đất đứng dậy, vết thương trong lòng bàn tay bị đè lên, cơn đau nhói như xuyên thẳng vào đầu. Cổ họng nghẹn lại, mắt cũng dần mờ đi.
Anh dùng tay áo lau mắt, đang định cố gắng lần tìm lại đường về nhà thì thấy ở góc chéo bên kia con hẻm có một cánh cửa còn đang sáng đèn.
Anh lần theo tường bước tới, thì phát hiện đó là một cửa hàng tạp hóa vẫn chưa đóng cửa.
Ông chủ đang dỡ hàng, thấy anh hỏi nhà vệ sinh thì bảo nhà vệ sinh công cộng gần nhất phải vòng khá xa. Nhìn mặt anh đỏ bừng, có vẻ gấp lắm nên ông chủ liền dẫn anh ra phía sau cửa hàng để giải quyết.
Xong xuôi rồi, cả người anh như được thả lỏng. Anh muốn cảm ơn ông chủ nên liển mua một chai rượu trắng ở tiệm.
Trước khi rời đi, anh hỏi đường rồi đi theo hướng mà ông chủ chỉ dẫn nhưng vẫn không tìm ra nhà ở đâu cả. Anh thật sự đã kiệt sức, bèn ngồi tạm xuống chiếc xe ba gác bên vệ đường, dựa vào đống hàng hóa trên xe để nghỉ ngơi.
Anh không biết Hoắc Hằng đã rời đi chưa nhưng vừa nghĩ đến cảnh ngộ hiện tại của mình, nỗi đau khổ trong lòng lại cuộn trào lên, không cách nào kìm nén lại được nữa.
Anh bật nắp chai rượu trắng ra, lại như uống nước mà dốc ngược vào miệng. Anh uống quá vội nhưng dù bị sặc cũng không chịu dừng, đến khi chai rượu cạn sạch thì anh mới chịu buông tay, lại ngước nhìn vầng trăng trên đỉnh đầu.
Đêm nay thật đẹp... Mặt trăng dường như có đến mấy cái, sáng rực rỡ chồng lên nhau, chói mắt vô cùng.
Anh cũng không biết mình đã nhìn bao lâu, chỉ đến khi mắt đau nhức không thể chịu nổi nữa mới từ từ khép lại, cơn buồn ngủ cũng triệt để ập đến.
Anh cứ thế nằm ngủ luôn trên chiếc xe ba gác, chai rượu thủy tinh rỗng lăn xuống đất, lăn lăn một vòng ra giữa đường, chẳng bao lâu đã bị đèn pha của một chiếc ô tô chiếu sáng.
Hoắc Hằng đang lái xe khắp nơi tìm anh, tìm đến phát sốt ruột, còn đến tận trà lâu gọi cửa đánh thức vợ chồng chủ tiệm đang ngủ say.
Ông chủ nói Chu Tẫn Hoan đã về từ sớm rổi. Hoắc Hằng lại hỏi thường ngày anh hay đi đâu thì ông chủ bảo anh không có thú vui tiêu khiển gì, tan làm là về thẳng nhà. Có điều ông chủ cũng nhắc thêm rằng dạo này trông anh có vẻ không ổn cho lắm, giống như có tâm sự gì đó, tối nay cũng không ăn cơm mà chỉ uống chút rượu.
Nghe nói anh đã uống rượu, Hoắc Hằng càng lo lắng. Hắn hỏi có biết thường ngày anh hay đến đâu uống không thì ông chủ chỉ lắc đầu, nói không rõ. Ngược lại, bà chủ ở bên cạnh lại nhắc:
"Hay là cậu đến chỗ cậu ấy ở tìm thử xem, bên đó có mấy tiệm đêm vừa bán đồ ăn khuya vừa có rượu. Tôi nhớ là Tẫn Hoan từng nói thỉnh thoảng sẽ đến đó uống hai ly đấy."
Hoắc Hằng vội cảm ơn họ rồi lái xe quay về khu anh ở để tìm.
Khu đó Hoắc Hằng không rành đường, gặp những con hẻm không chạy xe vào được thì phải xuống xe đi bộ. Sau hơn hai tiếng đồng hồ lặn lội thì cuối cùng cũng tìm thấy anh.
Thấy người vẫn yên lành nằm ngủ trên xe ba gác khiến trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Hoắc Hằng mới thực sự buông xuống. Hắn lập tức chạy tới, vừa tới bên cạnh Chu Tẫn Hoan đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Hắn ôm lấy Chu Tẫn Hoan, khẽ vỗ mặt anh gọi:
"Hoan Hoan, tỉnh dậy, là em đây."
Thân thể Chu Tẫn Hoan mềm nhũn tựa vào lòng Hoắc Hằng, tay và mặt đều lạnh toát. Hoắc Hằng gọi mấy tiếng anh cũng không tỉnh, lại thử sờ trán thấy chắc chắn không bị sốt mới bế anh lên đặt vào ghế sau, lái xe về nhà.
Về đến nơi mới phát hiện cổng sân đã khóa, Hoắc Hằng đành phải vòng đến khách sạn gần đó thuê một phòng. Đặt anh nằm lên giường, sờ tay anh vẫn thấy lạnh ngắt. Hoắc Hằng sợ anh nhiễm lạnh nên vào phòng tắm xả đầy một bồn nước ấm, sau đó quay ra c** q**n áo cho anh, bế anh cùng ngâm vào bồn.
Lúc c** đ*, Hoắc Hằng đã do dự nhưng cuối cùng vẫn chừa lại một chiếc q**n l*t.
q**n l*t của Chu Tẫn Hoan là loại boxer sáng màu, bị nước thấm ướt nên vải vốn rộng rãi cũng dán chặt vào người.
Cổ họng Hoắc Hằng khẽ chuyển động, cố ép bản thân không được nghĩ bậy, trước hết phải quan tâm đến tình trạng của anh đã.
Hắn đặt một chiếc khăn khô dưới gáy Chu Tẫn Hoan rồi vắt một cái khăn ướt khác để lau mặt cho anh. Khăn ấm áp lướt qua trán và hai má anh, cuối cùng dừng lại ở vùng mắt.
Đôi mắt có chút sưng. Hoắc Hằng định đắp nóng một chút cho đỡ nhưng không ngờ vừa chườm, cộng thêm nước ấm ngâm người lại khiến anh thoải mái đến mức tỉnh dậy.
Tối nay anh uống quá nhiều, đã sớm mất tỉnh táo, lại còn đang mơ màng nên phản ứng hoàn toàn chỉ theo bản năng.
Bồn tắm trơn trượt, anh vừa cử động thì khăn dưới cổ đã bị đẩy lệch, cả người cũng trượt xuống một đoạn. Hoắc Hằng vội vàng đỡ lấy anh, kéo anh lên lại.
Chu Tẫn Hoan vô thức rên khẽ trong mũi, anh tưởng rằng mình vẫn còn trong giấc mộng ngọt ngào nên khi mở mắt ra, nhìn thấy ánh sáng mờ ảo trước mắt cũng không thấy kỳ lạ, chỉ thấy một bóng người mơ hồ.
Đôi môi người kia mấp máy, dường như đang gọi tên anh.
"Hoan Hoan".
Hồi nhỏ, anh không hiểu tên mình có ý nghĩa gì. Sau này lớn lên, đọc nhiều sách hơn thì anh mới hiểu "Tẫn Hoan" và "Tẫn Hân" có nghĩa là gì.
Đó là kỳ vọng của cha mẹ dành cho hai anh em họ, một đời hoan hỉ, một đời vô ưu vô lo.
Nhưng cái gọi là "một đời" ấy đã bị thiêu rụi hoàn toàn trong trận hỏa hoạn năm đó. Cha mẹ không còn, nhà cũng mất, không còn gì gọi là hoan hỉ nữa rồi.
Chu Tẫn Hoan giơ cánh tay mỏi nhừ lên sờ vào mặt Hoắc Hằng. Hình ảnh người đó anh vẫn chưa nhìn rõ nhưng trong lòng lại hiện ra một khuôn mặt quen thuộc.
Là người đàn ông gần đây đối xử với anh đặc biệt tốt, thậm chí còn chăm sóc anh hơn cả cha mẹ đã từng làm.
Đầu óc anh mơ hồ, chẳng nhớ bây giờ là lúc nào, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Chỉ có bồn nước nóng và ánh sáng dịu nhẹ bao quanh khiến anh lầm tưởng rằng đây là căn phòng khách sạn ở Thiên Tân.
Anh dịu giọng hỏi: "Cậu về rồi à?"
Ánh mắt dịu dàng như đang làm nũng ấy khiến Hoắc Hằng không khỏi rung động. Dù đôi mắt kia phản chiếu gương mặt hắn nhưng lại vô hồn, không có chút ánh sáng nào. Hoắc Hằng biết ngay anh đã say đến mức không phân biệt được nữa, liền ôm lấy lưng anh, khẽ hỏi bên tai:
"Em là ai?"
Chu Tẫn Hoan khẽ cười, hơi thở mang theo giọng mũi ấm nóng phả vào tai Hoắc Hằng như một sợi lông vũ nhẹ nhàng khiến tim người ngứa ngáy khó chịu.
"Cậu là... Lý tiên sinh mà..."