Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 48

Trước Tiếp

Chu Tẫn Hoan vào bếp, lấy từ ngăn dưới bếp ra một gói mì sợi, hai quả trứng gà và một quả cà chua. Sau đó lại với tay lấy xuống một dải thịt xông khói phơi khô treo trên cửa sổ bếp, đặt lên thớt cắt một đoạn để dùng.

Hoắc Hằng đứng bên cạnh anh, đến khi thấy anh cầm dao lên mới phát hiện ngón áp út tay phải của anh quấn băng gạc, lập tức nắm lấy tay anh lật lên xem thì thấy cả lòng bàn tay cũng dán gạc kín lại.

Hoắc Hằng hỏi anh bị sao vậy nhưng vẻ mặt của anh rất bình tĩnh, chỉ rút tay về nói là hôm nay không cẩn thận bị đứt tay.

Hoắc Hằng hỏi còn đau không nhưng anh chỉ lắc đầu. Ánh sáng trong bếp mờ mờ, lại đứng quay lưng về phía ngược sáng nên Hoắc Hằng không nhìn ra điều gì khác thường nhưng vẫn không cho anh làm tiếp, bảo anh về phòng nghỉ ngơi, để hắn tự làm là được rồi.

Chu Tẫn Hoan cũng không cố chấp làm gì, anh quay đầu đi thẳng khỏi căn bếp nhỏ, đến khi mở cửa phòng ra nhìn thấy hai chiếc giường mới chướng mắt kia thì trong lòng lại bắt đầu thấy khó chịu.

Tiếng nấu nướng trong bếp của Hoắc Hằng thỉnh thoảng lại truyền đến, Chu Tẫn Hoan gục đầu lên bàn thẫn thờ suy nghĩ, mãi đến khi Hoắc Hằng bưng hai bát mì nóng hổi tới thì anh mới ngồi thẳng dậy.

"Sao trông uể oải vậy? Có phải thấy không khỏe không?" Hoắc Hằng đặt bát xuống, thấy anh có vẻ lơ đãng liền đưa mu bàn tay áp lên trán anh. Anh né ra, nhàn nhạt nói: "Không có gì, bận cả ngày rồi tôi cũng mệt thôi."

Hoắc Hằng nói: "Thật ra hôm qua em đã muốn nói với anh rồi, công việc kia của anh hay là tạm nghỉ đi, đứng cả ngày như thế không tốt cho thắt lưng của anh. Giáo sư Shido sáng nay gọi điện cho em rồi, ông ấy nói bên Nhật đã sắp xếp gửi hàng rồi. Đi đường biển, chắc khoảng nửa tháng nữa là sẽ đến nơi thôi."

Chu Tẫn Hoan nhìn chằm chằm vào làn hơi nóng bốc lên từ hai bát mì, tâm trí lơ đễnh. Hoắc Hằng nói xong anh cũng không có phản ứng gì.

Hoắc Hằng gắp một đũa mì, thổi nhẹ rồi đưa đến trước miệng anh: "Nếm thử xem mùi vị thế nào, đây là lần đầu tiên em nấu ăn cho người khác đấy."

Ban đầu anh vốn không định ăn nhưng nghe đến câu đó thì ánh mắt mới chuyển sang nhìn Hoắc Hằng: "Lần đầu tiên?"

Hoắc Hằng cười nói: "Tất nhiên rồi, em lừa anh làm gì? Mau ăn đi, vừa nãy trong bếp em đã đun sẵn cho anh một ấm nước nóng rồi, ăn xong thì lau người một chút rồi đi ngủ sớm."

Lông mày Chu Tẫn Hoan lại khẽ nhíu nhẹ lại gần như không nhận ra, anh không há miệng nhưng đưa tay nhận lấy đũa và bát tự mình ăn.

Hôm nay Hoắc Hằng bị George và Hoàng Hiểu Hiểu quay như chong chóng cả buổi chiều, đã sớm mệt mỏi rã rời nên cũng cầm bát lên húp mì xì xụp. Chu Tẫn Hoan ăn chậm, mới ăn được một nửa thì bát của Hoắc Hằng đã sạch đáy nên anh đẩy bát mì của mình đến trước mặt Hoắc Hằng: "Tôi không đói lắm, cậu ăn đi."

Hoắc Hằng nhận lấy, lại gắp một đũa đưa đến miệng anh: "Ăn thêm chút nữa đi, nhìn anh kìa, chẳng có chút tinh thần nào cả. Chuyện em vừa nói anh nghĩ thử xem, đừng lo bên trà lâu không có người, em có thể sắp xếp người thay anh như lần trước mà."

Chu Tẫn Hoan nói: "Không cần đâu, dạo gần đây lưng tôi đỡ nhiều rồi, tôi cũng không muốn cứ rảnh rỗi mãi."

Giọng anh lúc nào cũng như thiếu sức sống, Hoắc Hằng đặt bát mì xuống, lo lắng nhìn anh: "Hoan Hoan, có tâm sự gì phải không anh?"

"Không có." Chu Tẫn Hoan nói xong thì mím nhẹ môi, nhìn về phía Hoắc Hằng: "Có phải cậu đang giấu tôi chuyện gì không?"

Câu hỏi này khiến tim Hoắc Hằng khẽ lỡ một nhịp, không hiểu có phải vì chột dạ hay không mà trong đầu hắn liền thoáng qua những chuyện hắn đã giấu anh trước nay, nhưng nhìn vẻ mặt của anh lúc này lại không giống như là đã phát hiện ra điều gì.

Vốn dĩ Hoắc Hằng định sẽ tìm cơ hội để nói nhưng hôm nay lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Hoàng Hiểu Hiểu khi chụp ảnh cưới thì sơ ý bị vấp ngã. Sau khi đưa vào bệnh viện, bác sĩ nói không có gì nghiêm trọng, chỉ cần nằm viện hai ngày là ổn nhưng George đã hẹn ăn trưa với Hoàng Hiểu Hiểu từ trước, y chờ mãi không thấy người đến nên mới gọi về nhà họ Hoàng để hỏi thăm. Người hầu nghe máy nói tiểu thư nhập viện rồi, chuyện mang thai đến đây là không giấu được nữa. May là lúc George đến bệnh viện thì Lý Thu và Hoàng Trung Kỳ đã rời đi, mà lần này George cũng vô cùng tức giận, kiên quyết không đồng ý chuyện kết hôn giả nữa.

Hoắc Hằng đứng bên cạnh nhìn hai người họ cãi nhau, dù cảm thấy đau đầu cũng không muốn khuyên can. Dù sao thì hắn cũng là người ngoài, mà nói thật thì hắn mới là người không muốn kết hôn nhất.

Hắn đi ra khu vực hút thuốc hút hết nửa bao, lúc quay lại thì Hoàng Hiểu Hiểu đã bàn xong với George, quyết định không kết hôn nữa, ngày mai trốn thẳng luôn.

Nhân lúc George ra ngoài mua vé tàu thì Hoắc Hằng mới hỏi cô đã nghĩ kỹ chưa, dù sao chuyện bỏ trốn cũng không phải là trò đùa.

Gương mặt của Hiểu Hiểu tràn đầy vẻ lo lắng và bất lực. George nói không sai, nếu thật sự gả cho Hoắc Hằng thì chưa đầy nửa năm nữa đứa trẻ sẽ ra đời, đến lúc đó bị phát hiện đứa bé không có nước da vàng và tóc đen thì càng khó ăn nói hơn. Huống chi sau khi kết hôn mà còn muốn bỏ trốn thì lại càng không thể, không chỉ khiến hai bên gia đình mất hết thể diện mà anh cả của cô cũng sẽ tuyệt đối không tha thứ cho cô đâu.

Hoắc Hằng không nói gì, Hoàng Hiểu Hiểu áy náy hỏi hắn nếu cô cứ thế bỏ đi thì hắn có trách cô không.

Hoắc Hằng không muốn để chuyện của Chu Tẫn Hoan bị lộ ra quá sớm nên liền bảo cô đừng nghĩ nhiều rồi hỏi nên sắp xếp chuyện trốn đi thế nào.

Nhà George ở miền nam nước Pháp nên bọn chọn đi tàu đến Thượng Hải, sau đó chuyển sang đường thuỷ để rời khỏi biên giới, cách này an toàn hơn nhiều. Nhưng Hoàng Hiểu Hiểu phải nằm viện hai ngày, không có cách nào về nhà thu dọn đồ đạc nên Hoắc Hằng mua cho cô vài bộ quần áo, giày, tất và những vật dụng cần thiết, lại rút thêm một khoản tiền đưa cho cô.

Chuyện này không thể để lộ nên Hoắc Hằng không cho Nguyên Minh biết, mọi thứ đều tự mình làm. Đợi ngày mai tới bệnh viện giúp họ che mắt rời đi xong thì coi như cũng kết thúc rồi.

Hoắc Hằng nghĩ chờ thêm một ngày cũng không sao, nếu nói ra bây giờ chỉ khiến Chu Tẫn Hoan phải lo lắng theo. Chỉ là hắn không ngờ Chu Tẫn Hoan đã biết mọi chuyện, chỉ đang đợi hắn tự mình thừa nhận mà thôi.

Hoắc Hằng giấu đi sự chột dạ, vẫn mỉm cười nói: "Hai ngày nay em bận chút việc, lát nữa còn phải quay lại thương hội xử lý công chuyện, nên không có nhiều thời gian bên anh, anh đừng giận nhé."

Chu Tẫn Hoan nhìn chằm chằm vào Hoắc Hằng, ánh mắt đó khiến Hoắc Hằng cảm thấy là lạ. Hoắc Hằng hỏi anh rốt cuộc định nói gì nhưng anh chỉ lắc đầu, lại trở về vẻ lạnh nhạt thường ngày: "Không có gì."

Sợ anh nhìn ra điều gì nên Hoắc Hằng chờ anh ăn xong mì thì liền mang bát đi rửa, lại lấy cho anh một chậu nước nóng để lau người rồi mới rời đi.

Lúc đi Hoắc Hằng muốn hôn anh một cái nhưng bị anh né tránh. Anh vẫn chưa đồng ý ở bên nhau nên Hoắc Hằng cũng không miễn cưỡng, chỉ nói: "Tối mai em lại qua, lúc đó em có chuyện muốn nói với anh."

Chu Tẫn Hoan lặng lẽ gật đầu, sau khi Hoắc Hằng đóng cửa lại thì những cảm xúc vẫn luôn bị đè nén trong lòng anh mới bắt đầu dậy sóng. Anh đi tới bên cửa sổ, đợi đến khi bóng dáng quen thuộc kia xuất hiện trong sân, hốc mắt anh dần nóng lên.

Như có thần giao cách cảm, lúc mở cổng sân thì Hoắc Hằng quay đầu lại nhìn, vừa vặn thấy anh đang đứng bên cửa sổ.

Hoắc Hằng chắp tay đặt bên má, làm động tác chúc ngủ ngon rồi nở nụ cười dịu dàng với anh.

Anh không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ nhìn người kia bước đi, càng lúc càng xa cho đến khi biến mất nơi cuối con phố.

Anh lau đi giọt nước nơi khóe mắt, quay lại nhìn chậu nước vẫn còn bốc hơi nghi ngút.

Lẽ ra ban nãy anh nên giận dữ nhưng Hoắc Hằng đã nói tối mai sẽ nói rõ, không biết có phải định đến lúc đó mới thú nhận hay không. Trong lòng vẫn vướng bận chuyện này khiến anh không thể ngủ yên, cả đêm mơ toàn thấy ác mộng, giấc nào cũng liên quan đến Hoắc Hằng.

Sáng ra tỉnh dậy cảm thấy người còn mệt hơn cả không ngủ nhưng anh vẫn phải cố gắng đi làm.

Buổi trưa hôm nay khách không đông mấy. Lúc tan ca, ông chủ Sầm gọi anh qua nói tối qua bận việc nên chưa kịp đem tiền đi gửi ngân hàng, nhờ anh đi giúp ông ấy.

Anh cũng chẳng muốn ăn cơm nên liền cầm theo túi tiền được ông chủ gói cẩn thận, bỏ vào trong túi xách rồi gọi một chiếc xe kéo đi tới Ngân hàng Tín Đông.

Từ trà lâu tới ngân hàng không xa lắm. Sau khi gửi tiền xong, anh định quay lại luôn nhưng đúng lúc bụng sôi lên thì mới cảm thấy đói. Cuối phố có tiệm bán bánh nhân thịt kiểu Thiệu Hưng khá nổi tiếng nên anh quyết định qua đó mua hai cái ăn lót dạ.

Kết quả vừa đến cửa tiệm, anh liền thấy một bóng dáng quen thuộc bước ra từ trong đó.

Anh vội né sang một bên, người kia tay phải xách mấy túi lớn, tay trái cầm theo một xâu bánh ú, vừa ra khỏi cửa đã lên chiếc xe kéo chờ sẵn phía trước.

Anh không ngờ lại gặp Hoắc Hằng ở đây, nhìn nét mặt Hoắc Hằng khi nãy có vẻ rất vui, túi hắn xách cũng là loại đắt tiền, bên ngoài còn có một chiếc túi của nhãn hiệu thời trang nữ nổi tiếng nhất Bắc Bình.

Ban đầu anh không nghĩ ngợi gì nhưng khi nhìn thấy chiếc túi đó rồi lại nhớ đến vẻ mặt Hoắc Hằng vừa rồi, một suy nghĩ bỗng trỗi dậy trong đầu.

Anh không còn tâm trí mua bánh nữa, vội giơ tay gọi xe kéo, bảo phu xe bám theo người phía trước.

Suốt dọc đường anh căng thẳng đến mức cứ lấy khăn choàng lớn che mặt, rụt vai như kẻ làm chuyện xấu, chỉ sợ Hoắc Hằng đột nhiên quay đầu lại. May mà Hoắc Hằng không hề cảnh giác, xuống xe trả tiền xong cũng không quay lại nhìn, cứ thế đi thẳng vào cổng bệnh viện.

Chu Tẫn Hoan cũng xuống xe, tuy thấy lạ không hiểu hắn tới nơi này làm gì nhưng vẫn không chút do dự mà đi theo.

Hoắc Hằng bước vào khu điều trị nội trú cạnh toà nhà chính, lên tầng bốn, đẩy cửa một phòng bệnh ở giữa hành lang.

Trên tấm biển chỉ tầng viết rõ chữ "Sản khoa", vì là khu nội trú nên khá yên tĩnh, chỉ có quầy y tá là có người trực. Chu Tẫn Hoan theo lên đến đây thì đã cảm thấy có điềm chẳng lành, đến khi thấy bảng tên ngoài cửa phòng viết ba chữ "Hoàng Hiểu Hiểu" thì gần như đã đoán được toàn bộ mọi chuyện.

Anh nhìn qua cửa kính trên cánh cửa, thấy Hoắc Hằng đang quay lưng về phía mình, giúp một người phụ nữ trẻ ngồi dậy trên giường bệnh.

Anh nắm chặt lấy áo trước ngực, tim đập loạn đến mức như muốn nhảy ra ngoài, môi cũng bắt đầu run rẩy. Đúng lúc ấy, một y tá bưng khay sứ trắng đựng thuốc đi tới, anh chỉ đành gượng ép bản thân bình tĩnh lại, nép vào lối đi bên cạnh để tránh mặt.

Y tá đi tới cửa phòng bệnh của Hoàng Hiểu Hiểu, đẩy cửa bước vào rồi nói: "Cô Hoàng, đây là thuốc an thai bác sĩ Lưu kê riêng cho cô, đủ dùng trong một tuần, từ hôm nay cô phải uống đúng giờ nhé."

Trước Tiếp