Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 47

Trước Tiếp

Chu Tẫn Hoan ngồi trên ghế một lúc lâu, dáng vẻ của anh khiến ông chủ Sầm dù đang bận rộn trên lầu hai cũng phải chú ý đến. Đối diện với ánh mắt quan tâm của ông chủ Sầm, ý bảo anh về nghỉ ngơi nhưng anh chỉ lắc đầu, không muốn vì chuyện của mình mà tiếp tục ảnh hưởng đến trà lâu.

Thế nhưng với bộ dạng này thì anh thật sự không thể tiếp tục làm việc được nữa. Bình thường Chu Tẫn Hân vẫn theo anh học tính sổ sách nên đã tạm thời thay anh đứng vào vị trí, để A Tuyền đỡ anh lên phòng nghỉ trên lầu hai.

Sau khi A Tuyền đóng cửa rời đi, anh nhìn căn phòng đơn sơ này thì lại nhớ đến lần đầu tiên gặp Hoắc Hằng.

Khi đó Hàn Đống Lương định gây khó dễ cho anh, chính Hách Hằng đã đứng ra giải vây, thậm chí còn bị thương ở tay vì cứu anh. Ở trong căn phòng đơn sơ này, anh từng dùng dầu thuốc xoa bóp vết bầm cho Hoắc Hằng, sau đó hai người còn cùng nhau đến bệnh viện.

Nghĩ đến lần đó, nỗi đau trong lòng anh vốn vừa mới dịu đi một chút thì lại ào ạt trở lại như những con sóng lớn bị tàu thủy khuấy lên, không ngừng dội thẳng vào tim, đau đến mức khiến anh đứng không vững, cả thân mình trượt dọc theo tường rồi ngồi bệt xuống đất.

Thì ra những dịu dàng và sâu đậm mà anh từng tin tưởng đều là giả dối, tất cả chỉ là sự tiếp cận đã được tính toán từ trước cả thôi.

Thì ra Hoắc Hằng còn có thể tàn nhẫn hơn cả Hoắc Thừa nữa, chỉ vì đùa giỡn mà có thể nhẫn tâm đến mức này.

Chu Tẫn Hoan bật cười tự giễu cợt chính mình, tiện tay vớ lấy món đồ bên cạnh, không thèm nhìn mà ném thẳng về phía trước.

Anh có gì quý giá đâu chứ?! Có gì mà khiến hai anh em nhà họ Hoắc cứ nhớ mãi không quên, thậm chí còn liên thủ lại với nhau thế này nữa? Nhưng như vậy thì rốt cuộc họ được gì? Chẳng lẽ chỉ vì cái thú vui hành hạ anh thôi sao?!

Thứ bị anh ném đi là một chiếc lọ thủy tinh rỗng, nó rơi trúng chiếc giường, đập vào đầu giường rồi vỡ tung ra, các mảnh vỡ bắn tứ phía, có một mảnh thậm chí còn bật ngược về phía mặt anh.

Theo phản xạ, anh đưa tay lên che khiến mảnh vỡ cứa dọc theo ngón áp út, rạch ra một vết dài khoảng ba phân.

Vết thương không sâu lắm nhưng máu chảy khá nhiều. Anh cảm nhận được cơn đau nhưng nhiều hơn cả là cảm giác sợ hãi còn sót lại. Nghĩ đến mảnh thủy tinh vừa rồi bay thẳng về phía mình, nếu không tránh kịp thì có khi đã bị thương ở mắt rồi.

Biến cố nhỏ đó khiến anh phần nào bình tĩnh lại. Nhìn những mảnh vỡ văng đầy trên giường, anh lại nhớ đến việc Hoắc Hằng từng ngồi trên chiếc giường này, thậm chí chiếc giường ở nhà cũng là do chính tay Hoắc Hằng mua.

Để có thể chen chân vào cuộc sống của anh, Hoắc Hằng quả thật đã dốc tâm tư vào đó rất nhiều. Không chỉ sắm sửa đồ đạc cho anh, nhiều lần đưa anh đến bệnh viện, thậm chí còn mời cả chuyên gia chỉnh hình từ Nhật Bản sang khám cho anh. Những chuyện xảy ra sau khi đến Thiên Tân lại càng hoang đường hơn, nếu chỉ là để trả thù anh thì liệu có cần phải làm đến mức ấy không?

Cổ họng anh nghẹn lại, đau đến khó chịu, mũi như bị cái gì đó chặn lại khiến việc hít thở cũng trở nên khó khăn. Nhưng ngay khi nước mắt sắp trào ra, anh lại đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Giữa anh và Hoắc Hằng vốn chẳng có thù oán gì, vậy thì cớ gì mà Hoắc Hằng phải bỏ ra ngần ấy thời gian và tâm sức để ở bên anh?

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt thẳng lên đầu khiến anh lập tức tỉnh táo lại. Anh đưa mu bàn tay lên lau đi nước mắt làm mờ tầm nhìn, bắt đầu suy nghĩ lại từng chuyện đã xảy ra từ lúc Hoắc Hằng quen biết anh.

Tình cảm của anh có thể là non nớt, cho dù Hoắc Thừa đã phụ lòng anh nhưng điều đó cũng không có nghĩa là anh không biết nhìn người.

Từ ngày đầu tiên Hoắc Hằng xuất hiện bên cạnh anh, ánh mắt của hắn luôn tràn đầy thiện ý và dịu dàng. Sự quan tâm chu đáo mà Hoắc Hằng dành cho anh thậm chí còn hơn cả Tưởng Văn Nghiệp, người đã quen biết anh nhiều năm. Mà từ trước đến nay, thực tế Hoắc Hằng còn chưa từng làm điều gì khiến anh tổn thương nữa mà.

Nếu Hoắc Hằng thực sự chỉ tiếp cận để đùa giỡn anh thì tất cả những gì anh cảm nhận được bấy lâu nay chẳng phải là quá mâu thuẫn hay sao?

Anh càng nghĩ càng cảm thấy có điều gì đó không đúng, khi những ký ức trong quá khứ về Hoắc Hằng dần hiện về thì lại càng khiến lý do "trả thù" trở nên vô lý hẳn.

Rõ ràng Hoắc Hằng và Hoắc Thừa như nước với lửa, sự đối lập gay gắt ấy bắt nguồn từ mối bất hòa kéo dài nhiều năm giữa đại phòng và tam phòng nhà họ Hoắc, điều này anh đã sớm biết từ trước. Huống hồ gì anh cũng chẳng thể mang lại lợi ích gì cho hai anh em họ thì sao họ lại có thể bắt tay nhau chỉ để trêu đùa anh chứ?

Anh cắn móng tay, cố gắng suy nghĩ lý do thật sự khiến Hoắc Hằng làm như vậy và rất nhanh chóng, một giả thuyết có vẻ hợp lý dần hiện ra trong đầu anh.

Nếu như việc Hoắc Hằng che giấu thân phận để tiếp cận anh chỉ vì không thể đứng nhìn Hoắc Thừa đối xử với anh tệ bạc như thế... Nếu như Hoắc Hằng nói dối chỉ vì sợ anh biết mình là em trai của Hoắc Thừa...

Nhưng chuyện Chu Tẫn Hân nhìn thấy thì là sao nữa? Tại sao bên này Hoắc Hằng vừa mới nói thích anh, nói muốn ở bên nhau, vừa quay đầu lại đã đi chụp ảnh cưới với người phụ nữ khác rồi?

Chẳng lẽ... thích anh là thật, muốn bên anh cũng là thật nhưng Hoắc Hằng chưa từng có ý định cưới anh sao?!

Dòng suy nghĩ của anh lúc thì rõ ràng, lúc lại rối bời, những ý nghĩ ấy như xoáy nước va đập lẫn nhau trong đầu khiến anh bắt đầu cảm thấy đau nhức. Anh đưa tay day nhẹ huyệt thái dương, dù trong lòng vẫn rất khó chịu nhưng anh cảm thấy mình nên cho Hoắc Hằng một cơ hội để giải thích, không thể chỉ dựa vào những gì mình thấy hay suy đoán một chiều mà kết luận mọi chuyện được.

Anh tin vào cảm giác của chính mình, tin rằng trong suốt quãng thời gian ở bên nhau Hoắc Hằng không thể nào lúc nào cũng chỉ là đang diễn kịch được.

Hơn nữa chỉ là chụp ảnh cưới thôi mà, biết đâu là có ẩn tình gì đó chăng? Cũng giống như thân phận mà Hoắc Hằng không thể dễ dàng nói ra với anh, có lẽ còn có bí mật nào đó còn khó mở lời hơn cũng có...

Anh ở trong phòng suốt hơn nửa tiếng, đợi đến khi tâm trạng hoàn toàn bình ổn mới đứng dậy, dọn dẹp những mảnh vỡ trên giường và dưới sàn. Nhưng vì đầu óc vẫn còn choáng váng nên lòng bàn tay lại bị mảnh thủy tinh đâm thêm một lần nữa.

May mà trong phòng nghỉ có sẵn thuốc trị chấn thương và vết thương ngoài da, anh bôi thuốc cầm máu cho cả hai chỗ bị thương rồi băng lại bằng gạc, sau đó mới mở cửa đi xuống lầu.

Chu Tẫn Hân tuy còn nhỏ tuổi nhưng làm việc rất lanh lẹ. Có cô bé ngồi ở quầy ghi chép sổ sách và trả tiền thối cho khách nên mọi việc trong quán trà trông vẫn rất ngăn nắp. Một vài khách quen còn đùa rằng cô nhỏ tuổi mà đã có dáng dấp của một thầy quản sổ rồi.

Chu Tẫn Hoan bước đến bên quầy, dặn Chu Tẫn Hân ăn chút gì rồi hẵng quay về trường.

Chu Tẫn Hân thấy vết thương trên tay anh thì lo lắng hỏi đã xảy ra chuyện gì. Anh nói là bất cẩn làm vỡ lọ, bị mảnh vỡ cắt trúng mà thôi.

Chu Tẫn Hân không tin, sợ anh nghĩ quẩn làm chuyện dại dột nên sau khi hết giờ bán buổi trưa cũng không chịu rời đi.

Chu Tẫn Hoan vốn chưa kịp trách cô em gái vì không lo học hành mà lại đi học việc nên liền nhân cơ hội này mắng cho một trận, bắt cô bé không được làm như vậy nữa, sau này phải tập trung học hành. Chuyện học phí thì đừng lo, chỉ cần bán mảnh đất là mọi chuyện sẽ ổn thỏa hết cả.

Tòa kịch viện có ý nghĩa đặc biệt đối với anh, mà với Chu Tẫn Hân cũng là ký ức không thể thay thế. Trong lòng cả hai anh em đều không muốn đi đến bước phải bán đất dỡ nhà nên Chu Tẫn Hân mới lén anh định tự kiếm tiền học phí trang trải thêm.

Nhưng lúc này không phải là lúc tranh cãi về chuyện đó. Chu Tẫn Hân hỏi anh định làm gì với chuyện của Hoắc Hằng. Anh không muốn nói gì thêm, thấy cô bé không chịu rời đi liền đích thân đưa cô về trường, còn dặn dò thầy cô nhất định phải để mắt trông chừng cô.

Tuy tình trạng của anh không tốt nhưng vẫn cố gắng cầm cự đến khi hết giờ bán buổi tối. Cả ngày hôm nay Hoắc Hằng không hề xuất hiện. Lúc anh về đến nhà, ở cổng cũng không thấy người đâu nhưng khi lên lầu thì lại phát hiện có một bóng người đang ngồi trước cửa nhà mình. Khi nghe tiếng bước chân, người đó dường như quay đầu nhìn về phía anh.

Chu Tẫn Hoan bật đèn cầu thang lên, quả nhiên thấy Hoắc Hằng đang từ dưới đất đứng dậy.

Tâm trạng anh vừa mới ổn định lại thì lúc này lại bắt đầu rối loạn khi thấy người kia. Sắc mặt Hoăc Hằng không tốt lắm, nhìn hắn có vẻ mệt mỏi rã rời. Vừa bước đến gần, Hoắc Hằng liền ôm lấy anh, cằm gác lên vai anh, giọng khàn khàn:
"Cuối cùng anh cũng về rồi. Em mệt lắm, cũng rất nhớ anh."

Chỉ ba câu ngắn ngủi đã khiến động tác muốn đẩy người kia ra của Chu Tẫn Hoan chợt dừng lại. Anh cố nén cảm giác bị lừa dối, tự nhủ phải chờ nghe lời giải thích rồi mới quyết định nên vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh:
"Mệt đến vậy là đã làm gì rồi?"

Anh muốn nghe xem Hoắc Hằng có chủ động thừa nhận chuyện đi chụp ảnh cưới hôm nay không nhưng Hoắc Hằng lại không nói, chỉ khẽ thở dài:
"Hôm nay xảy ra nhiều chuyện lắm, tạm thời đừng nhắc đến nữa."

Hoắc Hằng buông anh ra, ánh mắt dịu dàng nhìn anh:
"Hoan Hoan ơi, em đói rồi."

Chu Tẫn Hoan hơi nhíu mày nhưng rất khó mà nhận ra. Anh cong khóe môi, cố làm ra vẻ như không có gì khác thường:
"Vậy cậu muốn ăn cái gì?"

Hoắc Hằng cười rạng rỡ, kéo tay trái của anh đi về phía bếp nhỏ:
"Chỉ cần là do anh nấu thì cái gì em cũng ăn được."

Anh nhìn bóng lưng của Hoắc Hằng, nét mặt vô cảm nhưng trong lòng lại một lần nữa tự nhắc nhở mình: Chờ thêm một chút. Chờ cậu ta ăn xong rồi nói.

Trước Tiếp