Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 46

Trước Tiếp

Diệp Tiểu Mãn chưa kịp nhận được câu trả lời thì đã thấy Chu Tẫn Hân nhìn xung quanh một lượt, từ trong chiếc rương bên cạnh lấy ra một mảnh vải lụa đỏ che kín miệng mũi rồi buộc nút phía sau đầu.

Rốt cuộc là làm sao vậy?" Diệp Tiểu Mãn ngơ ngác nhìn cô.

Chu Tẫn Hân đặt ngón tay trỏ lên môi, thì thầm: "Giúp mình một việc, hôm nay mình không tiện lộ diện. Cậu ở đây di chuyển đồ, mình xuống dưới tìm cái này chút nhé."

Diệp Tiểu Mãn còn chưa kịp hoàn hồn thì cô đã lặng lẽ bước xuống cầu thang không còn thấy tăm hơi.

Trong lòng Chu Tẫn Hân lo lắng không yên, cô chắc chắn chú rể là Lý Hằng nhưng tại sao Diệp Tiểu Mãn lại nói anh ta tên là Hoắc Hằng chứ? Họ Hoắc này rất hiếm gặp, trong toàn Bắc Bình chỉ có hai ba thế gia giàu có mang họ Hoắc, mà không may gia đình cô lại bị một trong những nhà ấy lừa gạt.

Nhớ đến bộ mặt của Hoắc Thừa, Chu Tẫn Hân chỉ muốn nôn mửa. Nhà họ giờ thành ra như thế này đều là do tên khốn đó gây ra. Cô căm ghét nhất trên đời chính là nhà họ Hoắc!!!

Hôm nay có ba đôi tân nhân cần trang điểm và chụp ảnh, trong Hoa Giang Lâu khắp nơi đều bận rộn đến mức không kịp thở. Chu Tẫn Hân cúi đầu tránh người, lén lút đến chỗ để sổ đăng ký, lật đến trang của hôm nay thì quả nhiên nhìn thấy tên chú rể là "Hoắc Hằng".

Để thuận tiện cho việc gửi ảnh đã rửa ra nhanh chóng đến nhà khách hàng thì trong sổ đăng ký còn ghi rõ địa chỉ nhận hàng của đối phương. Chu Tẫn Hân vừa lướt mắt qua đã tức giận đến đỏ mặt.

Số 86, đường Tây Dương! Quả thật là nhà của tên khốn Hoắc Thừa!

Chu Tẫn Hân gỡ miếng vải lụa đỏ che mặt, không kịp xin phép ông chủ đã vội vàng chạy ra ngoài theo hướng hồ Thái Hồ. Khi cô thở hổn hển chạy đến trước cửa quán trà Thái Hồ thì lại không thấy anh trai mình ở trước bàn tính tiền.

Giờ vẫn chưa đến giờ ăn trưa, trong quán chỉ có hai bàn khách. A Tuyền tinh mắt vừa thấy Chu Tận Hân thở hồng hộc tựa vào cửa liền rót cho cô một chén nước. Chu Tẫn Hân nhận lấy uống một ngụm, đợi đến khi hơi thở ổn định liền lập tức túm lấy tay A Tuyền hỏi: "Anh tôi đâu rồi?"

"À, anh Chu với Tưởng thiếu gia ra ngoài rồi, vừa đi chưa được bao lâu." A Tuyền trả lời.

Chu Tẫn Hân lo lắng đến mức dậm chân, cô đến đây là để gọi anh trai cô qua đó xem. Nếu không kịp chạy đến, chờ Hoắc Hằng đi mất thì làm sao mà bắt quả tang được.

Cô vội vàng hỏi: "Anh biết bọn họ đi đâu không?"

A Tuyền gãi đầu nói: "Anh Chu không nói nhưng mà sắp đến giờ ăn trưa rồi, chắc sẽ về nhanh thôi, cô ở đây đợi chút nhé."

Cô sao có thể yên tâm ngồi đây đợi nhưng cũng không biết Tưởng Văn Nghiệp đã gọi Chu Tẫn Hoan đi đâu, đành phải dọc theo con phố ngoài kia bắt đầu tìm kiếm.

Tưởng Văn Nghiệp thực sự không dẫn Chu Tẫn Hoan đi đâu xa cả, hai người họ ngồi trên một chiếc ghế đá dài bên bờ Thái Hồ tắm nắng. Chu Tẫn Hoan nhìn tấm thiệp mời cưới có chữ vàng in nổi trong tay, trong lòng cảm xúc lẫn lộn nhưng phần nhiều vẫn là sự chúc phúc dành cho Tưởng Văn Nghiệp.

Tưởng Văn Nghiệp dùng hai tay chống ra phía sau, đôi chân dài mang giày quân đội thẳng tắp, ánh mắt lười biếng nhìn về phía mặt hồ yên tĩnh. Im lặng một lúc lâu, y mới lên tiếng: "Thật ra cũng không phải đột ngột, lâu như thế rồi, cũng đã đến lúc phải vậy thôi."

Chu Tẫn Hoan khẽ mím môi: "Xin lỗi."

Tưởng Văn Nghiệp vẫn nhìn về phía trước, nói: "Em không cần phải xin lỗi tôi. Tôi biết giữa chúng ta không thể nào mà thành được, nhà tôi còn khó hơn nhà họ Hoắc nhiều, em không tin tôi cũng là chuyện bình thường."

Chu Tẫn Hoan nhíu mày, anh muốn giải thích rằng không phải như vậy nhưng cũng hiểu rằng nếu nói ra lý do thực sự là vì không có tình cảm thì sẽ chỉ làm tổn thương Tưởng Văn Nghiệp nhiều hơn mà thôi.

Anh xoa nhẹ góc tấm thiệp mời cưới, giờ cuối cùng Tưởng Văn Nghiệp cũng đã đồng ý kết hôn và cô dâu là tiểu thư của một thế gia danh môn. Dù không phải là tình yêu mà đôi bên vun đắp mà thành nhưng có thể khiến Tưởng Văn Nghiệp đồng ý cưới thì chắc hẳn cô ấy là một cô gái tốt.

Chỉ là đối phương đến từ Nam Kinh. Sau khi kết hôn, Tưởng Văn Nghiệp sẽ phải chuyển đến Nam Kinh sinh sống lâu dài, sau này muốn gặp nhau cũng khó khăn rồi.

Mặc dù Tưởng Văn Nghiệp đã từng có những tâm tư khó nói thành lời với anh nhưng Tưởng Văn Nghiệp cũng là người bạn duy nhất không rời bỏ anh, là người hiểu rõ những vở kịch của anh và là người đã từng giang tay giúp đỡ anh lúc khó khăn nhất. Dù sau này anh không thể đáp lại tình cảm của Tưởng Văn Nghiệp nhưng y chưa bao giờ ép buộc anh, thậm chí còn tự nguyện lùi lại ở vị trí bạn bè để tránh làm anh cảm thấy xấu hổ.

Anh nợ Tưởng Văn Nghiệp rất nhiều, tới tận bây giờ còn chưa có cơ hội để trả ơn vậy mà người ta lại sắp rời đi mất rồi.

Chu Tẫn Hoan cảm thấy mình nên nói những lời chúc phúc nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, dù có cố gắng cũng không thể nào thốt ra được một lời.

Sự im lặng của anh không khiến Tưởng Văn Nghiệp cảm thấy buồn bã. Vì trong khoảng thời gian này, y cũng đã suy nghĩ rất rõ ràng. Hôm đó sau khi đi nghe kịch của Lưu Vân Phù, trên đường về thì Tưởng Văn Nghiệp đã lại một lần nữa đề cập đến yêu cầu muốn hai người ở bên nhau nhưng câu trả lời của Chu Tẫn Hoan vẫn như cũ chẳng hề thay đổi.

Tưởng Văn Nghiệp quay đầu lại, có lẽ vì nhìn quá lâu vào mặt hồ phản chiếu nên khi nhìn người ngồi bên cạnh mình lúc này lại cảm thấy dường như có đôi chút mơ hồ.

Tưởng Văn Nghiệp đưa tay ra, nắm lấy bàn tay đang v**t v* tấm thiệp cưới của mình.

Chu Tẫn Hoan theo thói quen muốn rút tay lại nhưng Tưởng Văn Nghiệp lại nắm chặt không buông. Khi Chu Tẫn Hoan ngẩng đầu nhìn y, Tưởng Văn Nghiệp đột nhiên cười: "Tẫn Hoan à, nếu như tôi thích em trước Hoắc Thừa thì tốt biết mấy."

Câu này Tưởng Văn Nghiệp đã nói không chỉ một lần khiến trong lòng Chu Tẫn Hoan cảm thấy khó xử, lại thêm cảm giác tội lỗi nên cúi đầu xuống: "Đừng nói những chuyện này nữa."

Tưởng Văn Nghiệp thở dài, buông tay ra: "Thiệp mời chỉ là để em giữ làm kỷ niệm, đến lúc đó em không cần phải đến đâu, tôi không muốn làm em khó xử."

Đã đến nước này rồi mà Tưởng Văn Nghiệp vẫn còn lo lắng cho anh, Chu Tẫn Hoan cười khổ: "Dù tôi có muốn đi chăng nữa thì cũng chẳng có phong bì nào tử tế mà đưa."

Tưởng Văn Nghiệp muốn nói là y chẳng hề quan tâm gì đến chuyện đó nhưng chưa kịp nói thì lại nghe anh tiếp tục: "Nhưng quà tặng thì vẫn phải mua. Anh thích món gì không? Gần đây tôi cũng có chút dư dả."

Tưởng Văn Nghiệp rõ nhất tình hình tài chính của anh, nghe vậy liền ngồi thẳng người lại: "Thôi đi, tình hình của em thế nào tôi còn không hiểu hay sao, đất của kịch viện còn chưa bán được, lấy tiền đâu ra mà dư dả?"

Số tiền năm trăm mấy đồng trong tay anh là số tiền trước đây kiếm được ở câu lạc bộ Lý Đô. Sau đó Hoắc Hằng không cần, mà anh cũng chưa dùng đến nên bây giờ mới vừa đủ để mua quà cưới cho Tưởng Văn Nghiệp. Nhưng anh không muốn Tưởng Văn Nghiệp biết đến sự tồn tại của Hoắc Hằng nên không nhắc đến tên hắn, chỉ nói là kiếm được từ một công việc riêng mà mình làm, cũng không nói rõ là bao nhiêu.

Tưởng Văn Nghiệp vẫn kiên quyết nói không cần, bảo nếu anh có tiền thì nên tự mua thêm chút gì bổ dưỡng mà bồi bổ cho bản thân. Nói đến chuyện này, Tưởng Văn Nghiệp lại đánh giá anh từ đầu đến chân một lượt, bảo dạo này khí sắc anh tốt hơn hẳn, trông cũng không còn gầy gò như trước nữa.

Số thịt trên người anh đều là do Hoắc Hằng dày công tẩm bổ mà có. Anh sợ Tưởng Văn Nghiệp hỏi kỹ hơn sẽ lộ chuyện, liền vội nói dạo này đồ ăn ở trà lâu khá hơn trước, nên ăn nhiều hơn một chút.

Tưởng Văn Nghiệp không chút nghi ngờ gì, hai người lại trò chuyện thêm một lúc mãi đến khi sắp vào ca trưa thì Chu Tận Hoan nói phải quay về.

Tưởng Văn Nghiệp gọi anh lại, vẻ mặt như đang do dự điều gì. Chu Tẫn Hoan hỏi anh còn chuyện gì nữa thì thấy Tưởng Văn Nghiệp thăm dò: "Gần đây em có nghe được tin gì không?"

Chu Tẫn Hoan ngạc nhiên: "Tin gì cơ?"

Dạo gần đây anh hoặc là nằm viện hoặc là theo Hoắc Hằng ra tận Thiên Tân, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra ở Bắc Bình. Nhưng người sống trong hoàn cảnh như anh, trừ khi chiến tranh nổ ra thì chuyện khác cũng chẳng liên quan gì đến mình.

Tưởng Văn Nghiệp trước khi đến đây cũng đã do dự, không biết có nên kể chuyện em trai của Hoắc Thừa sắp kết hôn hay không. Chuyện này chẳng liên quan gì đến Chu Tẫn Hoan cả nhưng nó đã được đăng lên tận tờ Bắc Bình Nhật Báo, sợ rằng nếu Chu Tẫn Hoan nhìn thấy rồi sẽ gợi lại những ký ức không vui.

Thấy anh không có biểu hiện gì lạ, Tưởng Văn Nghiệp liền nói: "Cũng không có gì đâu, tôi đã xin từ chức với cục trưởng rồi, định đi chơi vài ngày giải khuây, em có rảnh thì đi cùng tôi một chuyến?"

Chu Tẫn Hoan vừa mới từ Thiên Tân trở về, nếu bây giờ lại đi nữa thì cũng khó mà giải thích với trà lâu bên kia. Anh thành thật nói rõ lý do, Tưởng Văn Nghiệp cũng hiểu cho hoàn cảnh của anh, chỉ là trong lòng vẫn nghĩ đến việc hai ngày nữa là đại hôn của nhà họ Hoắc, đến lúc đó chắc chắn sẽ rất ầm ĩ.

Tưởng Văn Nghiệp không muốn để anh ở lại đây chịu khổ nên liền nói hôm đó có chuyện quan trọng muốn nhờ anh giúp, bảo anh xin nghỉ một ngày với trà lâu.

Thấy Tưởng Văn Nghiệp thần thần bí bí như vậy, Chu Tẫn Hoan cũng không tiện từ chối nữa. Tưởng Văn Nghiệp đưa anh quay lại trà lâu, trước khi đi còn dặn dò mấy ngày tới đừng ra ngoài nhiều, bảo thời tiết không tốt, có thể trời sẽ có giông.

Chu Tẫn Hoan nghi ngờ ngẩng đầu nhìn trời, mấy ngày nay tiết trời đều rất đẹp, sao lại nói trở là trở ngay được? Nhưng anh cũng không nghĩ nhiều, vừa vào cửa, chỉ mới cất tấm thiệp cưới vào ngăn kéo thì thấy A Tuyền bưng đồ ăn đi tới, hỏi anh có gặp Chu Tẫn Hân không.

Anh ngạc nhiên hỏi sao Chu Tẫn Hân lại đến. A Tuyền nói không biết, chỉ thấy cô bé có vẻ rất vội vàng.

Anh nhìn đồng hồ trên tường, giờ này lẽ ra Chu Tẫn Hân đang học mới phải, trong lòng chợt bắt đầu cảm thấy bất an. Nhưng lúc này là lúc tiệm đang bận rộn nhất nên anh không thể rời đi được, may mà chưa đầy năm phút sau thì Chu Tẫn Hân đã tự quay lại.

Chu Tẫn Hân tìm anh cả buổi, vừa mệt vừa khát vừa đầy một bụng tức giận, vừa vào đến nơi đã cầm cốc trà lạnh của anh lên uống một hơi cạn sạch.

Anh đợi em gái uống xong mới hỏi chuyện gì xảy ra. Chu Tẫn Hân vốn giấu anh chuyện mình đi làm học việc là vì muốn tự tích cóp học phí cho năm sau, ban đầu không dám nói, bây giờ cũng đành phải thẳng thắn. Nhưng trước khi kể rõ, cô hỏi anh có biết thân phận thật của Lý Hằng không.

Thấy anh lắc đầu, Chu Tẫn Hân liền vòng qua bên cạnh, đem tất cả những gì vừa thấy nói ra một mạch không sót lời nào.

Sắc mặt Chu Tẫn Hoan dần dần thay đổi, nhất là khi nghe thấy cái tên Hoắc Hằng thì một đoạn ký ức mơ hồ như tấm kính phủ bụi bỗng được lau sạch, rõ ràng hiện ra trước mắt.

Anh chợt nhớ lại, ngày đó Hoắc Thừa từng nói với anh, trong nhà có một người mà anh ta ghét nhất chính là thằng em út tên là A Hằng.

Ngón tay cầm bút lông khẽ run, đầu bút dính đầy mực lập tức làm loang ra một mảng đen trên giấy như chính dòng suy nghĩ đang bị khuấy đảo trong lòng anh vậy. Từng mẩu ký ức về những ngày ở bên Hoắc Hằng như thủy triều ùa về, gào thét trong đầu anh, chen lấn nhau mà cười nhạo anh.

Chu Tẫn Hân lúc này cũng đã quá tức giận, không nghĩ rằng những lời mình nói ra liệu anh trai có chịu đựng nổi hay không. Thấy sắc mặt Chu Tẫn Hoan trắng bệch, người bắt đầu lảo đảo khiến cô hoảng hốt, vội vàng đỡ anh ngồi xuống, vừa đưa nước vừa xoa ngực hỏi anh có sao không.

Nhưng Chu Tẫn Hoan đã không còn nghe thấy gì nữa, giọng em gái càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng mơ hồ mà ánh mắt anh thì cứ dán chặt vào vết mực loang ấy như thể nó đang dần dần nuốt chửng tất cả.

Vậy ra... mình lại bị lừa thêm một lần nữa hay sao?

Nói là thích, nói là muốn ở bên nhau. Ánh mắt sâu nặng tình cảm kia nhìn mình chẳng qua chỉ là vì Hoắc Thừa lại thấy chướng mắt nên lần này đổi chiêu, để chính em trai của gã đến đùa bỡn mình thật sao?

Trước Tiếp