Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 45

Trước Tiếp

Bàn tay của Hoắc Hằng lướt qua phần eo và bụng của anh như thể đang cố tình dẫn dắt ánh mắt anh dõi theo vậy, hắn ghé sát tai thì thầm:
"Như thế này, chậm rãi đi xuống, rồi thì..."

Nhiệt độ cơ thể của anh dường như bị lời nói và hành động của người phía sau châm lửa thiêu đốt, đồng thời một cảm giác rung động đã lâu không xuất hiện bất ngờ trào dâng trong tim. Nhịp tim và hơi thở như đang thi nhau tăng tốc, càng lúc càng nhanh.

Mãi đến khi Hoắc Hằng dừng lại ở vị trí khó nói đó thì anh mới như bừng tỉnh, hoảng loạn đưa tay chộp lấy bàn tay kia.

Hoắc Hằng mỉm cười dịu dàng với anh, khẽ hôn lên má rồi thì thầm:
"Yên tâm, tuy em rất muốn nhưng nếu anh chưa đồng ý thì em sẽ không làm gì cả đâu."

Mặt Chu Tẫn Hoan đỏ bừng như sắp nhỏ máu, rõ ràng chẳng có chuyện gì xảy ra vậy mà anh lại căng thẳng như vừa chạy hết một con phố, hơi thở dồn dập, điều tệ hại nhất là cơ thể anh thực sự đã có phản ứng vì sự trêu chọc của Hoắc Hằng.

Cậu vùng khỏi vòng tay của Hách Hằng, đứng bật dậy khỏi ghế:
"Cậu ăn xong rồi thì về đi, tôi muốn ngủ rồi."

Hoắc Hằng vẫn ngồi yên, ánh mắt ung dung nhìn anh, không vội vàng cũng chẳng sốt ruột:
"Tối nay em không có chỗ để đi, phải ngủ lại chỗ anh một đêm rồi."

Chu Tẫn Hoan hoảng loạn lắc đầu liên tục:
"Không được!"

"Tại sao lại không được?" Hoắc Hằng nhìn sang hai bên, rồi nói:
"Em đã mua hai cái giường rồi mà."

Rõ ràng là Hoắc Hằng đang cố ý nhắc nhở Chu Tẫn Hoan rằng cái giường trong nhà anh là do hắn mua. Chu Tẫn Hoan nghẹn lời không thể phản bác, đành phải tìm cớ khác:
"Đó là giường của em gái tôi, sao cậu có thể ngủ được?"

"Vậy em ngủ giường của anh cũng được, giường của anh đâu phải em chưa từng ngủ đâu." Hoắc Hằng vừa nói vừa lắc lắc cánh tay cậu.
"Vậy cũng không được." Chu Tẫn Hoan vẫn từ chối.

"Thế thì tôi ngủ dưới đất vậy." Hoắc Hằng dứt khoát, nói ngủ dưới đất là thật sự đứng dậy, ngó nghiêng quanh bàn, thấy có khoảng trống vừa đủ liền nằm xuống thật.

Giữa mùa đông lạnh giá, nền nhà lại là loại xi măng thô ráp nhất, đến cả mùa hè nằm lên còn thấy ê ẩm người huống gì là mùa đông lạnh buốt thế này. Chu Tẫn Hoan sao có thể thật sự để Hoắc Hằng ngủ dưới đất được chứ?

Anh đá đá mông Hoắc Hằng, hắn quay đầu lại, vẻ mặt vô tội nhìn anh:
"Lại sao nữa?"

Anh trừng mắt nhìn hắn, nếu không phải vì cái lưng đau này thì anh thật sự muốn vác Hoắc Hằng lên rồi ném ra ngoài cho rồi. Đáng tiếc là không thể.

Anh miễn cưỡng nói: "Nằm dưới đất sẽ bị ốm lắm, ban đêm tôi dậy dễ dẫm trúng cậu nữa."

Hoắc Hằng gối tay sau đầu, vẻ mặt rộng lượng:
"Là do anh không cho em ngủ trên giường mà. Nếu em có ốm thì cũng chẳng còn cách nào. Nhưng anh cứ yên tâm, dù có bị anh dẫm trúng thì em cũng sẽ không trách anh đâu."

Lý lẽ của tên ma men này khiến Chu Tẫn Hoan hoàn toàn cạn lời, đành hỏi:
"Sao cậu không về nhà ngủ đi?"

Xuất thân và gia thế của Hoắc Hằng cho đến giờ vẫn chưa từng được nhắc đến. Thật ra mấy ngày gần đây, câu hỏi này cứ thỉnh thoảng lại hiện lên, quanh quẩn trong lòng Chu Tẫn Hoan.

Anh không biết nhà họ Lý làm nghề gì, cũng không biết Hoắc Hằng có bao nhiêu anh chị em, người nhà có dễ sống chung hay không. Những điều đó Hoắc Hằng chưa từng nói với anh một lời nào. Nhưng nếu bọn họ thực sự muốn ở bên nhau thì điều đầu tiên phải đối mặt chính là gia đình phía sau lưng Hoắc Hằng.

Anh đã từng gặp cha của Hoắc Thừa, Hoắc Anh Niên nên biết rõ ông ta là người thế nào, một con buôn chính hiệu. Trước mặt thì không thể nào bắt bẻ được cái gì hết, thái độ thì lịch sự, chuẩn mực nhưng lại khiến người ta cảm nhận rõ ràng là không hề thật lòng và không hề coi trọng anh.

Trước đây Hoắc Thừa từng than phiền với anh không ít lần, rằng Hoắc Anh Niên chẳng hề xem trọng đứa con trai trưởng là anh ta. Việc kinh doanh trong nhà thì bề ngoài giao cho anh ta quản lý nhưng quyền lực thực sự thì không hề trao ra.

Ngược lại thì ông ta lại đối xử đặc biệt tốt với đứa con thứ ba, từ nhỏ đến lớn chuyện gì cũng thiên vị thằng út.

Trước đây anh đã từng thắc mắc tại sao một gia đình như nhà họ Hoắc lại chấp nhận để trưởng nam cưới một người như anh làm đại thiếu phu nhân chứ. Sau này nghe Hoắc Thừa than vãn thì anh mới hiểu. Có lẽ là vì Hoắc Anh Niên căn bản không để tâm đến Hoắc Thừa cho nên Hoắc Thừa muốn làm gì ông ta cũng mặc kệ, thậm chí để Trình Nguyệt Hồng, một đóa hoa của chốn phong nguyệt thay thế vị trí của anh lúc đó thì ông ta cũng chẳng hề có lời phản đối nào.

Năm đó Chu Tẫn Hoan vẫn còn chỗ dựa phía sau nên tự nhiên cũng chẳng quá bận tâm đến những gia đình quyền thế như nhà họ Hoắc làm gì. Nhưng nay anh chẳng còn gì trong tay, nếu nhà họ Lý cũng giống như nhà họ Hoắc lúc đó thì...

Hoắc Hằng không biết anh đang nghĩ gì. Thấy anh hỏi đến vấn đề nhạy cảm nhất thì hơi men rượu trong người hắn cũng gần như tan hết, ngập ngừng đáp:
"Trong nhà có khách mà tôi không muốn gặp."

Cách Hoắc Hằng nói khá mơ hồ nhưng Chu Tẫn Hoan lại không nghi ngờ gì. Anh bảo Hoắc Hằng đứng dậy trước rồi chỉ vào bánh hành rán trên bàn:
"Sắp nguội rồi, mau ăn đi."

Hoắc Hằng thăm dò:
"Ăn xong anh vẫn đuổi em đi à?"

Chu Tẫn Hoan bất đắc dĩ đáp: "Thôi được rồi, nếu cậu thật sự không muốn về thì cũng được... nhưng phải đồng ý với tôi một chuyện."

Hoăca Hằng lập tức nói:
"Anh nói đi."

Chu Tẫn Hoan nhìn hắn, định mở miệng nhưng lại ngập ngừng. Nhìn một hồi ánh mắt của anh cũng dần lảng sang chỗ khác. Thấy anh cắn môi mấy lần mà vẫn không nói ra được, Hoắc Hằng liền hiểu trong lòng anh đang nghĩ gì, hắn chủ động nói:
"Tẫn Hoan à, em thích anh, cũng tôn trọng anh. Em đã nói rồi, trước khi anh đồng ý thì em sẽ không làm gì bậy bạ cả."

Biểu cảm của Hoắc Hằng thành kính đến lạ, giống như một vị mục sư ngoại quốc đang truyền đạo trên phố, khi cầu nguyện còn nắm lấy tay anh đặt lên ngực mình.

Anh nhìn người trước mắt, rõ ràng nhịp tim dưới lòng bàn tay rất bình ổn, nhưng trái tim của anh thì như rơi tõm xuống nước, mấy tiếng thình thịch như vang vọng bên tai, chấn động từng hồi.

Anh vội quay đầu đi nhưng kịp rút tay về thì đã bị Hoắc Hằng kéo lại ngồi xuống ghế, một lần nữa bị người đó ôm chặt vào lòng.

Người đó cầm một miếng bánh hành thơm nức đưa đến bên miệng anh, dịu dàng dỗ dành:
"Há miệng nào."

Anh ngẩn người nhìn hắn như thể bị ánh mắt dịu dàng kia mê hoặc, thật sự liền hé miệng ra.

Hách Hằng từng miếng từng miếng đút anh ăn cứ như quên mất bản thân mới là người đang đói bụng. Trên đĩa có năm cái bánh hành phi thì cuối cùng ba cái đều vào hết trong bụng Chu Tẫn Hoan.

Đợi ăn xong, Hoắc Hằng mãn nguyện kéo anh lên giường ngủ, hắn làm đúng như lời hắn đã nói là không làm gì quá giới hạn cả. Chỉ để anh gối đầu lên cánh tay mình, ôm chặt anh vào lòng, lặng lẽ nghe tiếng tim đập và hơi thở của nhau rồi chìm vào giấc ngủ.

Đêm đó Hoắc Hằng ngủ rất ngon nhưng Chu Tẫn Hoan thì suốt cả đêm gần như không hề chợp mắt.

Tình cảm một khi đã trồi lên mặt nước thì rất khó kiểm soát, những việc mà anh và Hoắc Hằng làm tối nay cũng chẳng còn cách nào để viện cớ biện minh nữa. Cho nên trong lòng anh cũng biết đáp án đã gần như rõ ràng rồi.

Nếu Hoắc Hằng hỏi anh thêm một lần nữa, có lẽ anh sẽ đồng ý ngay.

Nhưng trước khi đồng ý thì anh nhất định phải hỏi rõ ràng về gia thế của nhà họ Lý mà anh hoàn toàn không hề biết gì kia, liệu thật sự nhà hắn có thể chấp nhận chuyện họ ở bên nhau không?

Mặt trời đã lên cao, nắng chiếu tới tận mông thì Hoắc Hằng mới ngáp ngắn ngáp dài tỉnh dậy.

Chu Tẫn Hoan đã đi làm ở trà lâu. Trên bàn để lại một tờ giấy nhắn, còn dùng lồng bàn đậy kín ba chiếc bánh bao nhân thịt cùng với quẩy chiên và sữa đậu nành.

Nhìn nét chữ thanh tú viết mấy dòng dặn dò hắn đừng quên ăn sáng mà trong lòng Hoắc Hằng cảm thấy ấm áp và hạnh phúc vô cùng, lập tức nhét ngay bánh bao vào miệng.

Chu Tẫn Hoan đã để sữa đậu nành trong bình giữ nhiệt nên lúc Hoắc Hằng uống vẫn còn nóng. Nhưng đến khi ăn xong, hắn nhìn xuống đồng hồ trên cổ tay thì tâm trạng tốt đẹp của hắn lập tức tan biến đâu mất.

Hôm nay là ngày mà hắn phải đi chụp ảnh cưới với Hoàng Hiểu Hiểu.

Lẽ ra tuần trước đã phải chụp rồi nhưng vì hắn đột ngột quyết định đi Thiên Tân nên mới bị hoãn lại.

Thật ra hắn chẳng hề muốn chụp cái thứ vớ vẩn này chút nào, Hoàng Hiểu Hiểu cũng không muốn nhưng hai bên gia đình đều nhất quyết phải chụp. Đặc biệt là mẹ của hắn, Lý Thu đã sớm chuẩn bị xong phòng tân hôn, còn cẩn thận đo đạc kích thước chỗ đầu giường, chờ sau khi chụp xong ảnh cưới sẽ rửa ra một tấm đẹp nhất để treo lên tưởng nữa chứ.

Đây là kiểu mốt mới du nhập từ phương Tây những năm gần đây. Trong phòng của Hoắc Thừa và Trình Nguyệt Hồng cũng có treo một tấm, nếu phòng hắn mà không treo thì sẽ bị nói này nói nọ ngay tức khắc.

Hắn chần chừ dây dưa mãi nên chẳng buồn về nhà rửa mặt chải đầu, cứ thế mặc nguyên bộ vest và áo sơ mi nhàu nhĩ đi thẳng đến Hoa Gian Lâu.

Hoa Gian Lâu cũng giống như Song Hỉ Lâu ở Thiên Tân, đều là nơi chuyên làm các dịch vụ cưới hỏi. Nhưng quy mô của Hoa Gian Lâu còn lớn hơn cả Song Hỉ Lâu, ngoài trang phục lễ cưới và trang điểm còn kiêm luôn cả việc chụp ảnh.

Khi Hoắc Hằng đến nơi thì Hoàng Hiểu Hiểu đã bắt đầu trang điểm.
Nhìn cô mặc bộ hỷ phục thêu rồng phượng bằng chỉ vàng chỉ bạc, bên cạnh là chiếc mũ phượng lấp lánh được đính đầy châu ngọc và ngọc thạch, Hoắc Hằng không hiểu sao lại bất chợt nhớ đến đêm đầu tiên mà hắn và Chu Tẫn Hoan ôm nhau ngủ.

Trong tủ của Chu Tẫn Hoan vẫn còn để chiếc mũ phượng và áo cưới do Hoắc Thừa tặng khi ấy. Lúc đó Hoắc Hằng đã từng nói đợi khi nào quay về sẽ giúp anh xử lý hết mấy thứ đó. Thế nhưng sau đó chính hắn lại quên mất, mà anh cũng chưa từng nhắc lại lần nào.

Không biết mấy thứ đó còn ở chỗ cũ hay không, nhưng vừa nghĩ đến chuyện mình đang làm lúc này thì trong lòng Hoắc Hằng liền thấp thỏm không yên.

Thật ra tối qua lúc say là cơ hội tốt nhất, hắn đã đoán đúng được tình ý của Chu Tẫn Hoan rồi, hoàn toàn có thể nhân lúc đó mà thẳng thắn nói hết lòng mình.

Thế nhưng mỗi lần nhìn thấy Chu Tẫn Hoan với dáng vẻ ngoan ngoãn, xấu hổ trước mặt mình thì những lời kia lại không cách nào thốt ra nổi.

Hắn chưa bao giờ biết mình lại nhát gan đến thế. Điều khiến hắn sợ hãi nhất vẫn là tính cách của Chu Tẫn Hoan. Nếu lỡ bị anh cho rằng mình giống y như Hoắc Thừa, cho rằng hắn từ đầu đến cuối chỉ đang lừa gạt thì đến lúc đó đâu còn cách nào mà giải thích cho rõ nữa?

Mang theo một bụng đầy suy nghĩ hỗn loạn khiến Hoắc Hằng cảm thấy vô cùng bực bội, kéo lỏng cà vạt rồi ngả người tựa lên ghế sô pha, chẳng thèm để ý người phục vụ mang quần áo đến cho hắn thay.

Từ trong gương, Hoàng Hiểu Hiểu liếc mắt nhìn Hoắc Hằng một cái, đang định mở miệng thì thấy Lý Thu từ bên ngoài bước vào, mặt mày rạng rỡ vui vẻ chào hỏi cô.

Hoàng Hiểu Hiểu đành ngồi yên, để mặc cho Lý Thu đi thẳng đến bên Hoắc Hằng giống như đang trách móc hắn đến trễ, lại cằn nhằn hắn ăn mặc luộm thuộm, giục hắn mau đi thay đồ cho chỉnh tề.

Hoắc Hằng dù không tình nguyện thì cũng chỉ có thể đứng dậy, đi vào phòng trang điểm bên cạnh.

Lý Thu ngồi xuống cạnh Hoàng Hiểu Hiểu, vừa nhìn cô trang điểm vừa trò chuyện vu vơ. Đợi đến khi Hoắc Hằng chuẩn bị xong đi ra, cả ba người lại cùng nhau vào phòng chụp ảnh.

Lý Thu theo sát từ đầu đến cuối nên Hoắc Hằng cũng không dám làm gì khiến bà nghi ngờ gì, đành phải cố gắng phối hợp, nhanh chóng hoàn thành buổi chụp.

Nhưng đúng lúc họ đang chụp hình thì ở bên ngoài có hai cô bé học việc đang khiêng mấy chiếc ghế trang trí hoa đỏ vào phòng, lúc đặt ghế cạnh cửa, cô gái cao hơn trong hai người bỗng sững người tại chỗ.

Cô gái bên cạnh huých nhẹ vào tay cô: "Tẫn Hân, cậu nhìn cái gì thế? Ngoài kia còn đồ cần khiêng đó, nhanh lên đi."

Chu Tẫn Hân túm lấy tay áo của Diệp Tiểu Mãn, giọng run run như sắp líu cả lưỡi lại, chỉ vào đôi tân nhân đang ôm nhau dưới tấm rèm đỏ:
"Tiểu Mãn! Cặp đôi chụp ảnh cưới hôm nay... tên là gì vậy?"

Diệp Tiểu Mãn không hiểu cô bị sao, nhưng vẫn trả lời: "Chú rễ họ Hoắc còn cô dâu thì họ Hoàng."
"Hoắc ư?" Sắc mặt Chu Tẫn Hân lập tức tái mét, đôi mắt mở to như chuông đồng: "Hoắc gì cơ?!"

Diệp Tiểu Mãn bị dáng vẻ đó của cô dọa cho giật mình, nuốt nước bọt rồi nói: "Hình như là Hoắc Hằng thì phải. Lúc nãy mình chỉ liếc qua cuốn đăng ký thôi, đâu có nhìn kỹ... Có chuyện gì sao?"

Trước Tiếp