Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 44

Trước Tiếp

Lề mề mãi mới vào được cửa nhà, Chu Tẫn Hoan vừa mới đóng cửa lại thì cái kẹo cao su hình người kia đã dính chặt lại, ôm lấy anh đè vào bức tường bên cạnh mà hôn tới tấp.

Hoắc Hằng đã uống không ít rượu nhưng may mà trong tiềm thức của hắn còn nhớ vết thương ở eo của anh chưa lành nên mới dùng lưng mình đập vào tường, ôm chặt anh vào lòng.

Chu Tẫn Hoan quay đầu né tránh nhưng không những không né được mà còn chọc cho Hoắc Hằng càng thêm gấp gáp, lại bắt đầu s* s**ng khắp nơi. Thấy bàn tay đó men theo eo mình trượt xuống dưới, anh lập tức bóp chặt da trên mu bàn tay hắn rồi nhéo mạnh một cái.

Anh đã sốt ruột rồi nên hoàn toàn không có ý nương tay. Hoắc Hằng đau đến mức hít vào một hơi lạnh, Chu Tẫn Hoan nhân cơ hội đẩy hắn ra rồi lùi lại hai bước giữ khoảng cách.

Hoắc Hằng xoa mu bàn tay đã đỏ bừng lên, nhìn anh với ánh mắt như bị phụ tình:
"Đau quá đi, anh thật sự nỡ ra tay như vậy sao!"

"Đáng đời cậu!". Chu Tẫn Hoan tức giận trừng mắt nhìn hắn. Tên này rõ ràng đã hứa sẽ cho anh thời gian suy nghĩ, vậy mà mới chưa đến ba ngày đã uống say khướt rồi mò tới đây. Vừa nãy còn làm cái chuyện mất mặt như thế ngay ngoài đường, không biết người trên xe kia có nhìn rõ được bọn họ không. Nghĩ tới bộ dạng chật vật lúc nãy khi vào nhà, Chu Tẫn Hoan lại bực không chịu nổi. Với tính cách trước giờ của anh thì cái véo lúc nãy coi như còn nhẹ chán.

Hoắc Hằng đúng là mượn rượu để hòng làm anh mềm lòng nhưng giờ thấy anh thực sự nổi giận thì hắn đành phải đổi cách tiếp cận ngay, lại tiếp tục bày ra bộ mặt đáng thương.

Hoắc Hằng tiến về phía Chu Tẫn Hoan, nhưng hắn tiến một bước thì anh lại lùi một bước. Nếu ở ngoài thì có lẽ Hoắc Hằng còn phải nghĩ cách nhưng cái phòng này chỉ rộng hơn mười mét vuông, còn đặt giường, bàn, tủ các kiểu, lấy đâu ra chỗ cho Chu Tẫn Hoan muốn lùi thì lùi.

Quả nhiên, mới lùi được hai bước là anh đã sắp đụng phải cái bàn. Hoắc Hằng nhanh tay kéo anh lại, dùng tay chống vào mép bàn để giữ thăng bằng, đợi cả hai đứng vững rồi mới trách móc:
"Anh đừng làm em sợ như vậy nữa có được không?"

Chu Tẫn Hoan quay đầu nhìn lại cũng thấy sợ đến thót tim, vừa rồi suýt chút nữa eo anh đã va vào cạnh bàn rồi. Thế nhưng còn chưa kịp mở miệng đã phát hiện Hoắc Hằng lại ôm lấy anh không chịu buông tay.

Anh ghét bỏ ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc Hoắc Hằng cũng đang cúi đầu nhìn xuống. Bốn mắt chạm nhau, ánh mắt đầy yêu thương không hề che giấu trong mắt Hoắc Hằng như một tấm lưới quấn chặt lấy anh, mặc cho anh đấm vào ngực hắn, đạp mấy cái cũng chẳng hề lung lay.

Chu Tẫn Hoan hết cách rồi, Hoắc Hằng bây giờ rõ ràng là đang mượn rượu làm càn nhưng anh thực sự cũng không dám ra tay mạnh với hắn, một là vì sợ động đến cái eo đỏng đảnh kia của anh, hai là...

Đã quá lâu rồi anh không được ai ôm chặt như thế này, huống hồ gì người đang ôm anh lúc này không phải là tên háo sắc tầm thường nào mà là người anh cũng dành đôi phần tình cảm.

Nghĩ đến đây, động tác phản kháng của anh cũng dần dừng lại. Anh cúi đầu nhìn hai cơ thể đang dán chặt vào nhau, chỉ có thể mắng một câu:
"Cậu đúng là đồ lì lợm!"

Giọng anh tức đến mức nghẹn ngào, Hoắc Hằng cúi đầu nhìn anh, giọng nói rất chân thành:
"Em cũng không còn cách nào khác. Em thực sự rất nhớ anh, nhớ đến mức không yên lòng, cho dù đang làm gì thì trong đầu cũng chỉ nghĩ đến anh."

Vành tai anh càng nóng hơn vì những lời này, Hoắc Hằng lại như thì thầm bên tai, hơi thở vấn vương nóng ấm:
"Tẫn Hoan à, từ sau khi thẳng thắn với anh, em mới nhận ra em thích anh nhiều hơn em tưởng."

Chu Tẫn Hoan bị hơi ấm làm run rẩy, Hoắc Hằng còn dùng lời lẽ gần gũi để đánh động lý trí anh. Ngón tay anh nắm chặt cổ áo vest của Hoắc Hằng, rõ ràng biết phải đẩy ra nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác không nỡ mà rời xa được.

Thấy anh im lặng không phản kháng khiến Hoắc Hằng vui mừng, thử hôn nhẹ vào tai anh. Chu Tẫn Hoan rụt người lại càng làm cho Hoắc Hằng thêm phần tự tin, dùng tay nâng cằm anh lên rồi nhìn thấy đôi mắt ngậm nước chứa đầy những bối rối khó nói thành lời.

Hoắc Hằng biết đây là một quá trình tất yếu, thực ra nụ hôn vừa rồi đã khiến hắn hoàn toàn nắm chắc rồi, nếu Chu Tẫn Hoan thật sự không có cảm giác với hắn thì chắc chắn sẽ không để hắn làm càn đến bước này. Hắn nghiêng đầu, nhẹ nhàng l**m đi những giọt nước mắt ở khóe mắt Chu Tẫn Hoan. Chu Tẫn Hoan theo phản xạ nhắm mắt lại, miệng lắp bắp nói "đừng" nhưng không đẩy hắn ra nữa.

Hoắc Hằng kiềm chế cơn say do rượu mang lại, định từ từ tiến tới thì nghe thấy một tiếng bụng kêu "ùng ục" rất quen thuộc.

Nhưng lần này tiếng kêu không phải phát ra từ Chu Tẫn Hoan. Hoắc Hằng cảm thấy hơi mất mặt trước mặt người ta nên nhanh chóng đổi chủ đề: "Anh ăn cơm chưa?"

Chu Tẫn Hoan hoàn toàn không nghe thấy tiếng bụng đánh trống lúc nãy, vẫn đang đắm chìm trong cảm xúc hỗn độn vừa rồi nên phản ứng cũng chậm hơn, mở mắt lên một cách trì trệ.

"Em đói rồi, muốn ăn cái bánh hành chiên mà anh làm." Hoắc Hằng chớp mắt nhìn anh với ánh mắt tràn đầy sự lấy lòng và chờ đợi.

Chu Tẫn Hoan nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, lời từ chối rõ ràng đã ở tận cổ họng nhưng chẳng thể thốt ra, đành phải nhăn mặt nói:
"Nếu cậu không buông tôi ra thì tôi làm sao mà làm được?"

Hoắc Hằng không giấu nổi vẻ vui mừng, còn reo lên:
"Anh thật sự chịu làm cho em à?"

Chu Tẫn Hoan mất hết thể diện, cảm thấy tối nay dường như mình cứ bị Hoắc Hằng dắt mũi hết lần này đến lần khác. Nhưng lúc nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của hắn thì anh không tài nào nói những lời nặng nề được, đành tiếp tục nhăn mặt đe dọa:
"Vậy cậu còn muốn ăn không?"

"Muốn mà." Hoắc Hằng trả lời ngay lập tức rồi buông tay khỏi eo anh.

Chu Tẫn Hoan liếc Hoắc Hằng một cái, quay người định mở cửa nhưng Hoắc Hằng lại nhào tới ôm anh vào lòng, lo lắng hỏi:
"Anh định đi đâu?"

Chu Tẫn Hoan tức đến mức nghiến răng, lại muốn véo mạnh cái bàn tay đang đặt ở eo anh cho bỏ ghét:
"Tôi đi xuống bếp làm bánh cho cậu chứ còn đi đâu nữa!"

Hoắc Hằng buông tay ra, cười bù lại:
"Em tưởng anh lại định bỏ đi nữa, vậy em đi cùng anh nhé."

Căn bếp nhỏ ngay đối diện cửa, chỉ cách có mấy bước chân. Chu Tẫn Hoan bảo Hoắc Hằng ở yên trong phòng, vậy mà hắn lại bám vào cửa, thò cổ ra nhìn anh như thể sợ anh sẽ nhân cơ hội mà chuồn mất vậy.

Anh thắt dây tạp dề, rửa tay rồi bắt đầu nhào bột. Đang nhào được một lúc, anh nhớ ra dường như không còn hành lá nữa liền quay đầu lại tìm. Ai ngờ lại đụng ngay vào ngực một người, người đó cũng thoải mái ôm lấy anh, còn dịu dàng nói:
"Cẩn thận chút."

Chu Tẫn Hoan va phải mũi, đau đến muốn đá một cú vào Hoắc Hằng. Ánh sáng trong bếp yếu ớt lập loè, Hoắc Hằng đặt tay lên đầu mũi đỏ của anh, nhẹ nhàng dỗ dành như dỗ trẻ con:
"Không có chuyện gì, mũi không bị lệch chút nào, ông chủ Chu nhà chúng ta vẫn đẹp như thường."

Kể từ ngày thổ lộ tình cảm đó, Hoắc Hằng không còn gọi anh là "ông chủ Chu" nữa. Giờ đột nhiên nghe lại, trong lòng Chu Tẫn Hoan như được dập tắt hết tức giận. Cái tên ấy đã theo họ từ lúc quen biết đến giờ, dù thời gian ngắn ngủi nhưng những chuyện đã trải qua còn nhiều hơn cả hai năm trước đó của anh.

Bởi vì quen biết Hoắc Hằng, anh không còn phải lo nghĩ về tiền bạc. Bởi vì quen biết Hạ Hằng, anh lại có cơ hội chữa trị căn bệnh về thắt lưng vẫn luôn bám theo dai dẳng. Thậm chí thuốc chữa cổ họng mà Tào Tuyết Tùng đưa cho anh cũng là gián tiếp nhờ Hoắc Hằng mà có được.

Nghĩ đến người này ở mọi phương diện đều giúp đỡ mình rất nhiều khiến Chu Tẫn Hoan không thể cứng lòng được nữa..

Anh không đuổi Hoắc Hằng ra nữa, còn nhờ hắn tìm hành lá giúp anh.

Hoắc Hằng từ nhỏ đã là thiếu gia được nuông chiều nhưng không phải loại mười đầu ngón tay không dính nước xuân. Khi học ở Nhật, phòng ốc đều do hắn tự tay dọn dẹp, còn học cả cách nấu món Nhật nữa.

Những điều này Hoắc Hằng chưa bao giờ nhắc tới nên Chu Tẫn Hoan đương nhiên nghĩ hắn chẳng biết làm gì. Ban đầu chỉ muốn nhờ hắn lấy vài nhánh hành ra, ai ngờ hắn lại nhanh nhẹn rửa sạch rồi cắt hành theo đúng độ dài như lúc ăn bánh hành chiên lần trước.

Nhìn dáng vẻ Hoắc Hạ Hằng cắt hành, kỹ thuật làm dao gọn gàng, Chu Tẫn Hoan bất ngờ hỏi:
"Cậu biết nấu ăn à?"

Hoắc Hằng nhướng mày đáp: "Đương nhiên rồi, em đây là kiểu đàn ông vừa ra lên phòng khách vừa xuống được nhà bếp đó."

Rượu trong người Hoắc Hằng vẫn còn nên lời nói không được trầm ổn như bình thường. Nhìn hắn tỏ vẻ đắc ý, Chu Tẫn Hoan lại thấy cái dáng ngu ngơ ấy có chút đáng yêu khiến anh không nhịn được mà mỉm cười.

Hoắc Hằng nhìn thấy liền đặt dao xuống, tiến đến ôm lấy anh. Chu Tẫn Hoan lấy cục bột che miệng Hoắc Hằng đang đưa đến, hắn cũng không ngại, còn lè lưỡi l**m thử cục bột rồi nhận xét:
"Nhạt quá, thêm chút muối đi."

Chu Tẫn Hoan đặt bột xuống, ghét bỏ nhìn hắn :
"Sao cậu dơ thế?"

Hoắc Hằng phản bác:
"Dơ gì chứ? Lúc nãy bên cửa chúng ta còn hôn nhau như thế, có thấy anh chê nước miếng em đâu."

Chu Tẫn Hoan đỏ mặt nghẹn lời, lại muốn đuổi hắn ra khỏi cửa. Nhưng Hoắc Hằng đã vào rồi thì làm gì có chuyện đuổi hắn dễ đến thế, cũng chẳng để ý đến mặt anh nhăn nhó mà bắt đầu đi lục tìm mấy cái chai lọ cũ kỹ dưới bàn bếp.

Thấy hắn không quấy rầy nữa thì Chu Tẫn Hoan lại tiếp tục quay sang nhào bột, thỉnh thoảng lại liếc hắn một cái. Hoắc Hằng quỳ một gối xuống đất, mở từng lọ ra ngửi, có lọ còn dùng tay chấm một chút để nếm thử.

Thấy hắn bày ra dáng vẻ như Thần Nông nếm trăm loại thảo dược, Chu Tẫn Hoan không nhịn được nữa, lên tiếng nhắc nhở:
"Đừng nếm bậy, có mấy loại muối không ăn sống được đâu."

Hoắc Hằng ngẩng đầu lên:
"Không phải em tham ăn đâu, chỉ là muốn hiểu khẩu vị của anh hơn chút thôi."

Chu Tẫn Hoan vốn định nói: "Ở Thiên Tân không phải cậu đã hiểu hết rồi à?", nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng thì đã kịp nhận ra không thể nói vậy được, nếu không Hoắc Hằng lại hưng phấn mất.

Anh tiếp tục nhào bột, vốn định làm nhiều một chút để mai ăn sáng nhưng mới nhào được một lúc thì lưng lại bắt đầu đau âm ỉ. Không dám cố thêm, anh chỉ đành làm vài cái tạm thời để tối nay ăn trước. Đợi anh đổ dầu vào chảo xong lại tiếp tục giục Hoắc Hằng ra ngoài.

Trong bếp dầu mỡ nhiều, mà đồ vest thì lại kỵ nhất là mùi dầu mỡ. Nhưng Hoắc Hằng không chịu ra mà còn lại gần Chu Tẫn Hoan, nhất định đòi xem cách làm.

Chu Tẫn Hoan cũng đành chiều theo, may mà hắn không động tay động chân nữa, thậm chí còn rất chu đáo mà đảm đương vai trò phụ bếp. Thớt, cây cán bột, dao và bát đũa đều chủ động mang đi rửa sạch, đợi bánh rán hành chiên xong thì trong bếp đã không còn thứ gì cần Chu Tẫn Hoan rửa nữa.

Chu Tẫn Hoan bưng đĩa bánh hành còn nóng hổi trở về phòng, Hoắc Hằng lẽo đẽo sau, còn chủ động khóa cửa lại. Thấy Chu Tẫn Hoan đặt đồ ăn lên bàn rồi rót hai cốc nước, hắn đưa tay vỗ vỗ vào chiếc ghế bên cạnh:
"Lại đây."

Ghế trong phòng là loại băng dài, Hoắc Hằng ngồi một bên, bên còn lại vẫn còn chừa trống không. Chu Tẫn Hoan nhìn hắn một cái rồi ngồi xuống phía diện.

Thấy anh không chịu ngồi gần, Hoắc Hằng liền chủ động đi vòng sang cạnh anh, bắt anh dịch ra một chút.

Chu Tẫn Hoan cứng miệng:
"Chứ không phải còn chỗ à, sao cứ phải chen cùng một chỗ?"

Một chân Hoắc Hằng đã luồn xuống dưới bàn, hắn nghiêng người lại gần Chu Tẫn Hoan, tay tự nhiên vòng qua eo anh ôm lấy, thì thầm bên tai:
"Lúc ở Thiên Tân em đã muốn ôm anh ăn cơm thế này rồi, tiếc là khi đó chỉ được nhìn mà không được làm gì, suýt nữa thì nghẹn chết mất."

Giọng điệu Hoắc Hằng nghe y hệt tên lưu manh đầu đường xó chợ, Chu Tẫn Hoan nghe mà mặt đỏ bừng bừng, lại bắt đầu gỡ tay hắn ra khỏi eo:
"Ai nói bây giờ cậu được phép ôm hả?"

"Em với anh đã ngủ chung một giường, còn ôm nhau ngủ, hôn cũng hôn rồi, em còn tỏ tình với anh nữa. Nếu anh thật sự ghét em thì đã chẳng nấu cơm cho em ăn đúng không? Tẫn Hoan à, anh đừng tự lừa mình dối người nữa."

Hoắc Hằng không chút nể nang mà vạch trần tâm ý của anh sạch sành sanh. Chu Tẫn Hoan đỏ bừng cả mặt, cuối cùng dứt khoát giẫm cho hắn một phát thật mạnh.

Hoắc Hằng đau đến nhăn cả mày nhíu cả mặt nhưng vẫn không nhịn được bật cười. Chu Tẫn Hoan tức mình hắn lúc nào cũng ép mình nhưng nhìn dáng vẻ hắn vừa đau vừa cười như thể đang gượng vui trong khổ lại bất giác mềm lòng, lại thấy xót xa thay cho hắn.

Yêu mà không được đáp lại là nỗi khổ nhất, cảm giác đó anh cũng đã từng nếm trải rồi. Chỉ là khi đó tình cảm dành cho Hoắc Hằng còn mơ hồ, nỗi đau cũng chưa mãnh liệt đến thế.

Nghĩ đến việc Hoắc Hằng vẫn luôn lặng lẽ thích mình, Chu Tẫn Hoan không sao cứng lòng nổi. Anh đẩy đĩa bánh hành tới trước mặt Hoắc Hằng, muốn giả ngốc để qua chuyện:
"Không phải đói rồi sao? Mau ăn đi."

Hoắc Hằng lại không chịu buông tay, quay sang há miệng:
"Anh đút em đi."

Chu Tẫn Hoan lại lườm hắn một cái nhưng ánh mắt chẳng có chút uy h**p nào, trái lại càng khiến tên lưu manh này ghé sát vào tai anh, thổi hơi nóng nói nhỏ:
"Đừng trừng em nữa, trừng thêm nữa là em không nhịn được đâu đấy."

Chu Tẫn Hoan nhe cả răng ra đe dọa:
"Cậu mà dám hôn tôi nữa thì tôi đánh cậu thật đó!"

Hoắc Hằng cười xấu xa:
"Ngốc ạ, không phải hôn, mà là như thế này..."

Trước Tiếp