Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 43

Trước Tiếp

Hai tiếng sau, khi Chu Tẫn Hân đẩy cửa bước vào nhà, cô phát hiện anh trai mình đang ngồi ngẩn người trên mép giường, trên bàn thì bừa bộn những món quà vừa được Hoắc Hằng mang tới cùng với giỏ rau đi chợ về lúc nãy.

Bó hoa kia cũng bị đặt lên bàn, nhưng lại lẫn vào đám rau khoai trong giỏ, trông mà có phần đáng thương. Không thấy bóng dáng của Hoắc Hằng đâu, cô bước đến bên giường hỏi:
"Anh, anh Lý về rồi à?"

Chu Tẫn Hoan như thể không nghe thấy, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào chân bàn.

Chu Tẫn Hân khẽ nhíu đôi mày thanh mảnh. Cô không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng nhìn trong nhà bếp lạnh ngắt, không có nhóm lửa nấu nướng thì cũng đoán được chuyện vừa rồi chắc là không suôn sẻ là bao.

Thật ra lần trước khi ở bệnh viện trông nom, cô đã nhìn ra được Hoắc Hằng có tình cảm với anh trai mình. Cô chỉ mới mười sáu tuổi thôi nhưng vì đi học sớm lại thêm biến cố trong gia đình nên suy nghĩ trưởng thành hơn bạn bè cùng trang lứa rất nhiều.

Lúc mới nhận ra ý tứ của Hoắc Hằng, cô cũng từng rất do dự. Dù sao thì mối tình trước của Chu Tẫn Hoan thực sự là một lời khó nói hết, cũng khiến một đứa nhỏ như cô dần mất đi kỳ vọng vào những thứ mơ hồ và không thực tế như vậy. Nhưng cô cũng hiểu, anh cô không thể sống một mình cả đời được, cuối cùng vẫn cần có một người ở bên cạnh.

Chu Tẫn Hân thở dài, ngồi xuống bên cạnh Chu Tẫn Hoan, nắm lấy đôi tay đã bị cuộc sống mài mòn đến mức nổi chai mỏng của anh:
"Anh."

Cô gọi một tiếng, Chu Tẫn Hoan vẫn không có phản ứng gì. Chu Tận Hân tiếp tục nói:
"Anh không thích anh Lý à?"

Câu hỏi của cô quá trực tiếp, không hề có một chút vòng vo nào khiến cho Chu Tẫn Hoan như bị một tiếng sấm mùa hè làm cho giật mình, đột ngột ngẩng đầu nhìn cô.

Chu Tẫn Hân đối diện với ánh mắt của anh, tiếp tục nói ra những lời thẳng thắn không e dè gì cả:
"Thật ra lần trước anh nằm viện em đã nhận ra rồi, em vẫn không hỏi anh là vì nghĩ đợi đến lúc anh muốn nói thì sẽ tự nói thôi. Nhưng lần này thì đúng lúc bắt gặp rồi. Anh, trong lòng anh có gì thì cứ nói ra đi. Hai năm nay anh em mình nương tựa lẫn nhau, anh cũng chẳng có mấy người bạn, nếu đến em mà anh cũng không thể nói thì sẽ sinh bệnh vì nghẹn đấy."

Năm đó khi Hoắc Thừa hủy hôn cũng đúng vào lúc gia đình họ gặp đại nạn, nhà tan cửa nát. Đến cả thời điểm đó mà Chu Tẫn Hoan còn chưa từng sụp đổ trước mặt em gái thì bây giờ lại càng không thể.

Anh gắng gượng nặn ra một nụ cười, rõ ràng trong miệng đắng chát đến mức không nuốt nổi vậy mà vẫn phải nói những lời khiến em gái yên lòng:
"Anh không sao."

Chu Tẫn Hân im lặng một lúc, rồi đi đến chỗ tủ lấy chiếc gương mang lại, đưa lên soi vào mặt anh:
"Anh nhìn xem bộ dạng của mình đi, anh tưởng em là con nít ba tuổi dễ bị lừa sao?"

Người trong gương mặt mày không có chút huyết sắc, môi thì khô và trắng bệch, đôi mắt mệt mỏi vô hồn trông không khác gì một người vừa bị đả kích nặng nề.

Chu Tẫn Hoan chỉ liếc nhìn một cái rồi lập tức quay đầu đi. Anh thật sự không muốn khiến em gái lo lắng, nhưng anh cũng thật sự không thể giả vờ mình vẫn ổn thêm được nữa.

"Anh!" Chu Tẫn Hân lại ngồi xuống bên cạnh anh, lần này đặt tay lên vai anh, ép anh nhìn mình:
"Em và anh Lý chỉ mới gặp vài lần, đúng là em không hiểu rõ anh ấy là người thế nào. Nhưng chỉ nhìn cách anh ấy chăm sóc anh thôi cũng đã hoàn toàn khác với cậu cả nhà họ Hoắc rồi. Năm đó khi anh đồng ý lời cầu hôn của Hoắc Thừa, chẳng phải anh cũng đã từng do dự sao, cảm thấy Hoắc Thừa đối với anh luôn như thiếu một cái gì đó."

Nghe em gái nhắc đến tên kẻ cặn bã đó, Chu Tẫn Hoan càng thấy khó chịu. Anh không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, liền đứng dậy nói:
"Anh đi nấu cơm."

Rõ ràng là đang muốn né tránh. Chu Tẫn Hân lại gọi một tiếng nhưng anh chẳng phản ứng gì. Nhưng khi anh bước đến lấy giỏ rau, dường như có ý định cầm cả bó hoa lên nhưng tay vừa chạm vào cành hoa lại ngập ngừng rút về, cuối cùng chỉ xách giỏ rau bước ra căn bếp nhỏ bên ngoài.
Chu Tẫn Hân thở dài bất lực, nghĩ bụng bây giờ cũng không thể vội vàng được, phải từ từ tìm hiểu rõ gia thế và nhân phẩm của Hoắc Hằng đã rồi tính sau.

Chu Tẫn Hoan đi đến căn bếp nhỏ ở góc đối diện, quay đầu lại thấy em gái không đi theo thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm nhưng trong đầu lại không thể kiểm soát được mà nhớ đến lời tỏ tình khi nãy của Hoắc Hằng.

Lúc đó cả người anh rối loạn, chỉ muốn đuổi Hoắc Hằng ra ngoài. Ban đầu Hoắc Hằng còn không chịu đi nhưng thấy anh doạ muốn đi khỏi nhà trước thì Hoắc Hằng đành phải rời khỏi. Nhưng hắn cũng không đi xa, chỉ đứng dưới ngọn đèn bên kia đường suốt hơn một tiếng đồng hồ.

Anh đã lén nhìn mấy lần, lần nào cũng thấy Hoắc Hằng tựa vào tường, miệng ngậm điếu thuốc mà hút.

Đến khi Hoắc Hằng rời đi thì dưới ngọn đèn đường đã chất một đống tàn thuốc, khoảng chừng đâu đó tới hai mươi điếu thuốc lá ngoại.

Anh không ngờ Hoắc Hằng lại nghiện thuốc đến thế nhưng nghĩ đến dáng vẻ người đó hầu như chẳng bao giờ hút thuốc trước mặt mình thì anh mới chợt hiểu ra rằng Hoắc Hằng thật sự đã để tâm đến lời anh nói, thật sự coi trọng cảm nhận của anh.

Nhìn giỏ rau đan bằng dây mây trước mắt, anh đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt một cánh hoa hồng trắng bị kẹt giữa những cọng rau.

Anh chưa từng nghĩ rằng mình có thể dễ dàng mà được Hoắc Hằng yêu thương, hai bên có tình cảm với nhau như bây giờ. Thế nhưng khi cơ hội thật sự xuất hiện trước mắt thì anh lại e dè không dám bắt lấy nó chút nào.

Anh buông tay để cánh hoa hồng trắng đã quăn lại ấy chậm rãi rơi xuống đất, lòng bàn tay cũng đưa xuống vùng bụng dưới.

Trước đây anh chưa từng bận tâm đến chuyện có sinh con được hay không, thậm chí còn khá bài xích.
Chỉ vì mẹ từng nói với anh rằng người có thân thể như anh, nếu muốn sinh con một cách an toàn sẽ còn khó hơn cả phụ nữ.

Anh vẫn còn nhớ năm đó khi Hoắc Thừa vừa cầu hôn, anh đã do dự rất lâu. Một là như Chu Tẫn Hân vừa nói, anh luôn cảm thấy dù Hoắc Thừa đối xử với mình không tệ nhưng lại thiếu đi điều gì đó mà anh ngẫm mãi cũng không ngẫm ra được. Hai là việc lấy chồng đồng nghĩa với chuyện nhất định phải sinh con.

Ngày trước anh rất sợ đau, mà với thế gia như nhà họ Hoắc thì sự cố chấp đối với đứa cháu đích tôn chắc chắn sẽ rất nặng nề. Nếu anh không thể sinh cho họ một đứa cháu đích tôn thì Hoắc Thừa chắc chắn sẽ đi tìm người khác để thực hiện điều đó.

Trước khi lấy chồng thì giá trị của anh nằm ở sân khấu, ở sự ngưỡng mộ và công nhận từ khán giả. Vậy còn sau khi lấy chồng thì sao?

Anh sẽ trở thành một "thiếu phu nhân" của nhà họ Hoắc, người mà mọi kỳ vọng chỉ còn xoay quanh việc sinh con nối dõi, còn những thứ khác có hay không chẳng còn quan trọng gì nữa.

Nếu Hoắc Thừa có thể khiến anh cam tâm tình nguyện trở thành người như vậy thì cũng đành, nhưng tiếc là không phải.

Giờ đây gặp được Hoắc Hằng, dù họ chỉ mới qua lại với nhau như bạn bè, dù Hoắc Hằng chỉ vừa mới bày tỏ tình cảm cũng đủ khiến anh bắt đầu nghĩ xa, bắt đầu lo lắng rằng việc mình không thể sinh con nữa liệu có ảnh hưởng đến mối quan hệ này không.

Bàn tay đang v**t v* bụng dưới lại dời ra sau lưng. Cái nơi yếu ớt ấy giống như một quả bom hẹn giờ không biết lúc nào sẽ phát nổ khiến anh ngay cả cuộc sống bình thường cũng không thể nào tận hưởng được.

Với một cơ thể tàn tạ như vậy, anh còn có tư cách gì để làm người yêu của Hoắc Hằng nữa chứ?

Huống hồ gì anh còn có một quá khứ, chỉ cần bị nhắc đến là sẽ trở thành trò cười trong miệng người khác.

Một khi con người đã phải chịu đựng nỗi thất vọng và đả kích vượt quá sức chịu đựng của mình thì không dễ gì có thể vực dậy lại được. Nhất là với hoàn cảnh và tâm trạng như anh hiện tại.

Thế nhưng anh vẫn ép bản thân không được thể hiện ra ngoài, không thể để em gái phải lo lắng nữa.

May mà Chu Tẫn Hân chỉ ở nhà hai ngày rồi phải quay lại trường, hai ngày nay Hoắc Hằng cũng không thấy đến nữa. Dù là chính miệng anh yêu cầu Hoắc Hằng đừng đến, muốn có chút thời gian để suy nghĩ nhưng khi Hoắc Hằng thật sự không xuất hiện thì trong lòng anh lại thấy trống rỗng. Ngay cả lúc về trà lâu Bản Hồ tính sổ sách cũng cứ tính sai mãi, mỗi ngày đều cứ như người mất hồn, mãi đến tận khuya khi em gái ngủ rồi mới dám về nhà.

Đến tối ngày thứ ba, sau khi anh bận rộn xong chuyện sổ sách ở quán, nghĩ bụng tối nay cuối cùng cũng có thể về nhà uống chút rượu để thư giãn thì lại thấy có một người ngồi ở bên cạnh cổng lớn.

Lúc đó đã hơn mười giờ đêm, gió đêm vừa lớn lại vừa lạnh, con đường này từ sớm đã chẳng còn ai qua lại. Người kia mặc một bộ âu phục đắt tiền, cúi đầu dựa vào tường rào, cứ thế mà ngồi xếp bằng trên nền đất đầy bụi bặm chẳng màng gì đến hình tượng.

Vừa nhìn anh đã nhận ra đó là Hoắc Hằng, tim lập tức đập loạn nhịp. Vừa định quay đầu rời đi thì phát hiện có gì đó không ổn.

Hoắc Hằng vẫn cúi đầu không nhúc nhích, ngay cả khi con chó vàng to tướng đi ngang qua bên cạnh sủa mấy tiếng cũng không có phản ứng gì, giống như đã ngủ thiếp đi rồi.

Chu Tẫn Hoan biết Hoắc Hằng là người ưa sạch sẽ, tuyệt đối không bao giờ ngồi bừa thế này nếu không có lý do. Đành phải bước đến, ngập ngừng hỏi với vẻ ngượng ngùng:
"Cậu... sao lại ngồi ở đây vậy?"

Người đàn ông trên mặt đất không để ý đến anh, thậm chí còn không nhúc nhích tí nào. Chu Tân  Hoan cúi đầu xuống và ngay lập tức ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Anh nhíu mày và nâng cằm của Hoắc Hằng lên thì thấy khuôn mặt hắn đã đỏ bừng.

Hoắc Hằng thực sự đã ngủ say, đầu hắn nghiêng sang một bên và hơi thở nặng nề hơn nhiều so với lúc tỉnh táo. Chu Tẫn Hoan chưa bao giờ thấy hắn say rượu như thế này nhưng nhìn thấy hắn như vậy anh lại cảm thấy lòng mình thật khó chịu. Anh vỗ nhẹ vào mặt Hoắc Hằng: "Lý tiên sinh, cậu tỉnh lại đi, nếu muốn ngủ thì về nhà ngủ, cậu cứ ngồi đây thì sẽ bị cảm lạnh đấy."

Anh gọi vài lần nhưng Hoắc Hằng chẳng có phản ứng gì. Sau đó khi Chu Tẫn Hoan bịt mũi hắn lại thì Hoắc Hằng mới từ từ mở mắt.

Chu Tẫn Hoan thở phào nhẹ nhõm, định để Hoắc Hằng từ từ đứng dậy nhưng hắn bất ngờ đưa tay ra sau lưng Chu Tẫn Hoan và ôm chặt anh vào lòng.

Chu Tẫn Hoan giật mình nhưng chưa kịp đẩy hắn ra thì đã nghe thấy giọng nói lè nhè của con ma men này vang lên bên tai: "Cuối cùng anh cũng đã trở lại... Em đợi anh rất lâu, lạnh chết em rồi..."

Hoắc Hằng chưa bao giờ nói với anh những lời nũng nịu như vậy, giờ phút này Chu Tẫn Hoan bỗng cảm thấy như mất hết sức lực để đẩy hắn ra. Sau đó Hoắc Hằng cọ cằm vào cổ anh rồi hôn nhẹ vào tai anh, tiếp tục nói những lời vô nghĩa: "Anh nóng quá, tai anh sao lại nóng như vậy? Phải chăng anh cũng nhớ em đúng không?"

Người anh thực sự nóng lên đó, bị Hoắc Hằng hôn đến mức toàn thân nóng bừng, còn bị Hoắc Hằng nói trúng tâm tư khiến anh bối rối không thôi. Nhưng điều khiến anh thực sự rối rắm là hành động tiếp theo của Hoắc Hằng.

Con ma men này thực sự đã say đến mức không biết gì thật rồi, còn đang ở trên đường phố mà dám ôm lấy trọn đầu anh rồi còn hôn anh nữa. đ** l*** n*ng b*ng và vươn mùi rượu của hắn chui vào miệng anh giống như một cây gậy nóng cháy muốn quấn lấy anh vậy.

Lý trí của Chu Tẫn Hoan vẫn còn tồn tại nên anh cố cắn chặt răng không chịu mở miệng. Hoắc Hằng không thể chạm vào lưỡi anh bèn trở nên cáu kỉnh, tay hắn lại bắt đầu sờ mó lung tung khắp người anh.

Anh bận bắt lấy đôi tay Hoắc Hằng nên không thể kiểm soát miệng mình được nữa, Hoắc Hằng đã lợi dụng được điều đó. Lưỡi của người đó nóng và mềm, quấn lấy đầu lưỡi của anh, rõ ràng là một hành động không có ý nghĩa gì nhưng lại khiến chân tay anh mềm nhũn giống như anh mới là người uống rượu say vậy. Lông mi anh ướt đẫm, người trước mắt anh mờ đi, trái tim anh đập mạnh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Anh mềm nhũn trong lòng Hoắc Hằng, nếu không phải con chó lớn vừa đi vừa quay lại, sủa vài tiếng kéo anh trở về thực tại thì có lẽ anh sẽ chìm đắm luôn trong đó mãi không tỉnh được rồi.

Anh lại đẩy Hoắc Hằng nhưng anh không dám dùng sức thật vì sợ ảnh hưởng đến thắt lưng của mình. Kết quả là Hoắc Hằng càng ngày càng trở nên ngang bướng, càng đẩy thì hắn lại càng tiến gần hơn.

Mãi đến khi anh thực sự nổi giận, anh cắn một phát vào môi của Hoắc Hằng. Lúc cắn anh không hề nương tay, Hoắc Hằng bị đau đớn k*ch th*ch tỉnh táo hơn, cũng phản ứng lại được mình đang làm gì.

Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt anh bị hôn đến đỏ bừng, tấm thân nhỏ bé của anh lại được hắn ôm trọn trong vòng tay khiến khao khát muốn chiếm hữu anh lại bùng phát lên dữ dội.

Hoắc Hằng nhìn anh, tình yêu trong mắt hắn trào ra như thác nước đổ xuống, "Em nhịn không đến thăm anh trong ba ngày nhưng em thực sự nhớ anh lắm, nhớ đến mức toàn thân đau đớn."

Vừa dứt lời thì hắn đã nắm lấy tay Chu Tẫn Hoan đặt lên ngực mình. Để biểu thị mức độ đau đớn, ngay cả lông mày hắn cũng nhíu lại thành hình chữ bát: "Chỗ này là đau nhất này, đau đến mức như bị xé toạc ra."

Những lời nũng nịu này được nói ra một cách không hề e dè khiến Chu Tẫn Hoan không biết phải làm thế nào bây giờ. Đôi mắt anh rõ ràng muốn trốn tránh nhưng lại không thể rời mắt khỏi Hoắc Hằng. Hoắc Hằng cảm thấy anh đang run rẩy bèn hôn nhẹ lên môi anh, nói một cách chân thành: "Hoan Hoan, em sẽ không làm tổn thương anh, anh hãy thử ở bên cạnh em nhé."

Khi nghe cái tên thân mật đó, Chu Tẫn Hoan cuối cùng cũng đã tỉnh táo lại, anh đỏ mặt giả vờ giận dữ nói: "Đừng gọi tôi như vậy!"

Ngày hôm đó, khi Hoắc Hằng bị đuổi ra ngoài thì hắn đã gọi anh như vậy, tiếng "Hoan Hoan" cứ vang vọng bên ngoài cửa, người ki thì cứ dùng sức gõ cửa khiến anh xấu hổ đến mức ngón chân cũng muốn co quắp lại, anh đã nói Hoắc Hằng đừng gọi anh như vậy nữa qua cánh cửa đóng kín.

Hoắc Hằng có vẻ miễn cưỡng nhưng cuối cùng cũng đổi cách gọi: "Vậy gọi là Tânz Hoan nhé."

Người này đột nhiên trở nên ngoan ngoãn khiến Chu Tẫn Hoan chẳng biết hắn say thật hay là giả vờ với anh. Nhưng giờ hai người họ đều đang ngồi trên mặt đất, Hoắc Hằng vẫn ôm chặt anh không buông, nếu có người đi qua thì ắt hẳn sẽ nghĩ rằng hai người bọn họ đang làm chuyện gì mờ ám mất.

Điều này đang xảy ra ngay trước cửa nhà, Chu Tẫn Hoan không thể chịu được sự xấu hổ này nên anh thúc giục Hoắc Hằng về nhà nhanh. Hoắc Hằng lắc đầu nguầy nguậy không chịu, sau một hồi giằng co chợt có ánh đèn từ xa lóe lên. Chu Tẫn Hoan nhìn sang và thấy một chiếc ô tô từ phía đối diện chạy chậm rãi đến.

Trong tình huống này anh không còn cách nào khác ngoài việc thuận theo yêu cầu của Hoắc Hằng, đỡ con ma men này vào nhà trước đã.

Trước Tiếp