Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 42

Trước Tiếp

Khuôn mặt của Chu Tẫn Hoan bị che khuất bởi bó hoa kia, hành động đột ngột này của Hoắc Hằng khiến anh không khỏi ngạc nhiên và căng thẳng.

Anh nhìn bó hoa được gói bằng giấy báo có in chữ tiếng Anh và giấy bóng kính, ôm lấy những bông hoa hồng trắng đang hé nở và điểm xuyết thêm nhiều bông hoa nhỏ màu tím xung quanh. Màu sắc và hương hoa thơm nhẹ rất dễ chịu nhưng anh không dám nhận vì anh không rõ lý do đằng sau những hành động này của Hoắc Hằng thực chất là gì. Chiều nay bọn họ mới tạm biệt nhau, đúng ra Hoắc Hằng hẹn ngày mai mới gặp lại mà, sao giờ lại đột nhiên...

Anh không nhúc nhích, c*̃ng không nói gì. Hoắc Hằng đứng đối diện không chờ được nữa mà đem hoa dúi vào trong lồng ngực của anh rồi nói: "Nhận đi."

Chu Tẫn Hoan ôm bó hoa không hề ăn khớp với trang phục của anh chút nào nhưng khuôn mặt anh lại sáng bừng lên nhờ hoa hồng trắng, giống như ánh nắng chiều rực rỡ cuối chân trời. Nhìn dáng vẻ thẹn thùng của anh, Hoắc Hằng cảm thấy nhịp tim mình như bị chiêng trống trong vở kịch gõ mạnh vào, cảm xúc sống động trong lòng hắn như muốn trào ra ngoài. Giữa lúc đang bối rối không biết mở lời thế nào thì đột nhiên hắn thấy một cái đầu bất ngờ ló ra từ sau lưng Chu Tẫn Hoan.
Bản dịch:

Đó là một khuôn mặt rất giống với Chu Tẫn Hoan nhưng trông có vẻ non nớt hơn. Cô bé có mái tóc ngắn ngang tai kiểu học sinh, đôi mắt to trong sáng long lanh đang nhìn vào khuôn mặt của Hoắc Hằng, ngón tay trỏ xoa cằm như thể đang suy nghĩ về điều gì đó và rồi khóe môi nhếch lên một nụ cười tinh nghịch.

Sự xuất hiện đột ngột của Chu Tẫn Hân khiến Hách Hằng mất hết bình tĩnh, lòng can đảm vừa mới gồng lên cũng đã bị xẹp xuống như quả bóng bị thủng. Hắn ho khẽ hai tiếng để che giấu, rồi nói: "Cả Tẫn Hân cũng ở đây à."

Nghe hắn hỏi vậy thì Chu Tẫn Hoan mới nhớ ra là em gái đã về nhà từ lúc chập tối, vừa rồi còn đi mua đồ cùng anh. Sau đó lại quên mua bột mì nên em gái đã một mình đi sang cửa hàng lương thực.

Anh sợ em gái nhìn ra điều gì nên bó hoa trong tay bỗng trở nên nóng bỏng, luống cuống nghĩ phải nói cái gì đó để che giấu đây thì chợt nghe Chu Tẫn Hân nói:
"Anh Lý đến thật đúng lúc, tối nay anh của em định làm thịt viên với bánh khoai môn, anh ở lại ăn cơm cùng luôn nhé."

Chu Tẫn Hân như thể không nhìn thấy bó hoa to đùng cùng túi quà trong tay Hoắc Hằng, nói xong còn vỗ vỗ lên đầu như vừa sực nhớ ra điều gì đó:
"Tự nhiên em nhớ ra để quên đồ ở chỗ Diệp Tiểu Mãn rồi. Anh, em qua nhà cô ấy lấy, lát nữa về nhé."

Nói rồi cô mỉm cười với Hoắc Hằng, mặc kệ phản ứng của Chu Tẫn Hoan ra sao, cô vội nhét bịch bột mì vào giỏ rau của anh rồi chạy biến.

Chu Tẫn Hoan gọi với theo mấy tiếng "Ê ê" thì thấy em gái đã chạy xa tít, còn đang định trách con bé sao kỳ cục thế thì phát hiện người đi đường xung quanh đều đang ghé tai nhau xì xào bàn tán về họ.

Chu Tẫn Hoan lập tức nhớ ra giờ mình vẫn còn đang ôm một bó hoa to tướng, cảm giác ngượng ngùng khi nãy lại trào lên.

Anh vội nhét bó hoa trả lại vào tay Hoắc Hằng, cúi đầu nói nhỏ:
"Tôi về trước đây."

Vừa nói xong đã định vòng qua người Hoắc Hằng để vào nhà nhưng Hoắc Hằng liền kéo tay anh lại:
"Tôi cũng lên, còn chưa nói hết chuyện mà."

Chu Tẫn Hoan giằng mãi không thoát khỏi tay Hách Hằng nên đành để hắn đi theo. Giờ này trong xóm nhà nhà đều bắt đầu nấu cơm nên Hoắc Hằng vừa bước vào cổng đã lập tức thu hút được vài ánh mắt từ mấy gian bếp tầng một.

Chu Tẫn Hoan xấu hổ đến cực độ, vội dùng giỏ đựng rau che mặt, tay còn xách vạt áo trường sam, cúi đầu đi thật nhanh lên lầu. Hoắc Hằng theo sát phía sau, thấy anh bước vội thì nhắc khẽ:
"Cẩn thận, coi chừng đau lưng."

Xấu hổ che che giấu giấu một đường rồi cuối cùng cũng bước vào nhà, lúc này Chu Tẫn Hoan mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng anh vừa đặt giỏ rau xuống thì Hoắc Hằng đã lại đưa bó hoa ra trước mặt anh lần nữa.

Cái miệng vốn biết cách nói chuyện của Hoắc Hằng bỗng trở nên vụng về lạ thường. Hai người nhìn nhau một cái bỗng nghe hắn thốt ra câu:
"Bó hoa này đắt lắm đấy, anh không nhận thì phí quá."

Việc hắn bất ngờ nhắc đến giá tiền khiến ý nghĩa của bó hoa trở nên khác đi. Chu Tẫn Hoan không rõ rốt cuộc hắn đang muốn làm gì nhưng trái tim lại bị hành động mơ hồ chẳng rõ ý nghĩa kia làm cho rối loạn. Anh đành hỏi lại:
"Đã biết là đắt vậy mà cậu còn tiêu tiền bậy bạ làm gì? Tôi có bảo cậu mua đâu."

Giọng anh nghèn nghẹn như thể đang không vui. Hoắc Hằng cũng cảm thấy câu nói ban nãy của mình thật không ổn, sợ anh hiểu lầm ý mình nên liền lấy thêm hộp chocolate nhân rượu từ trong túi quà ra đưa tới:
"Tôi không tiêu tiền bậy bạ đâu, chỉ là muốn tặng anh thôi. Cả hộp chocolate này cũng là mua riêng cho anh này, nhân bên trong là vị rượu, chắc anh sẽ thích."

Chu Tẫn Hoan không đưa tay nhận lấy. Ánh mắt anh phức tạp nhìn chằm chằm vào hộp chocolate hình trái tim được đóng gói tinh xảo, rồi lại dời xuống bó hoa trong tay.

Anh không phải chưa từng được theo đuổi. Hoa và chocolate, những thứ này Hoắc Thừa cũng từng tặng anh rồi cho nên chỉ cần liếc qua là anh đã đoán được Hoắc Hằng đang nghĩ gì trong đầu.

Trên chuyến tàu trở về hôm nay, anh vẫn còn nghĩ đến chuyện Hoắc Hằng đã làm khi anh say rượu. Anh chưa từng mất kiểm soát như lần này, tâm trí cứ quẩn quanh một người không sao dứt ra nổi.

Thậm chí khi Hoắc Hằng đưa anh về đến tận cửa nhà, nhìn bóng lưng hắn rời đi thế mà trong lòng anh lại dâng lên một nỗi luyến tiếc không thể nói thành lời.

Nhưng đến khi trở về căn nhà này, nhìn quanh đâu đâu cũng phủ đầy dấu vết của nghèo khó, anh lại bị cảm giác tự ti đè nặng đến mức khó thở.

Anh là ai cơ chứ? Một kẻ bị hủy hôn, bị vứt bỏ, không tiền, không sự nghiệp, ngay cả cơ thể cũng không lành lặn. Anh lấy tư cách gì để thích Hoắc Hằng đây? Cho dù lùi một vạn bước mà nói, kể cả Hoắc Hằng cũng thích anh đi chăng nữa, kể cả hôm nay thật sự đến để tỏ rõ lòng mình thì rốt cuộc cũng chỉ là một giấc mộng hoang đường mà thôi. Đợi đến lúc Hoắc Hằng tỉnh táo, bình tĩnh suy nghĩ lại thì chắc chắn sẽ hối hận ngay.

Nhịp tim theo cảm xúc sa sút mà nhanh chóng bình ổn trở lại, như mặt hồ chưa từng dậy sóng.
Chu Tẫn Hoan gắng gượng nặn ra một nụ cười để từ chối:
"Đồ đắt tiền thế này, tôi không dám ăn đâu. Cậu mang về cho người nhà ăn đi."

Hoắc Hằng sợ nhất chính là thấy Chu Tẫn Hoan khách sáo với mình thế này. Vừa định mở miệng theo thói quen gọi một tiếng "ông chủ Chu thì hắn lập tức thấy không ổn nên liền đổi lại:
"Hoan Hoan à, tôi cứ nghĩ mình đã thể hiện rất rõ ràng rồi. Nhưng nếu anh vẫn chưa hiểu thì bây giờ tôi sẽ nói thẳng. Tôi thí..."

"Lý tiên sinh!"

Chu Tẫn Hoan đột ngột cắt ngang lời hắn, gương mặt tươi sáng khi nãy như bị dội lên một lớp sơn trắng lạnh lẽo. Anh hoảng hốt lắc đầu:
"Tôi không mua đủ đồ ăn cho cậu đâu. Trễ rồi, cậu về nhà đi."

Nói xong, anh liền định mở cửa tiễn khách. Nhưng vừa bước một bước đã bị Hoắc Hằng giữ lấy cánh tay.
Một tiếng đổ vỡ vang lên, hộp chocolate trong tay Hoắc Hằng rơi xuống đất. Nhưng hắn chẳng buồn cúi nhặt, chỉ cố đưa tay kéo Chu Tẫn Hoan vào lòng.

Chu Tẫn Hoan lập tức vùng ra, đẩy hắn lùi lại. Hoắc Hằng sợ anh giãy giụa sẽ làm đau thắt lưng nên dứt khoát cúi đầu hôn lên môi anh.

Chu Tẫn Hoan quả nhiên lập tức đứng yên như thể bị người ta điểm huyệt vậy. Nhìn khuôn mặt gần trong gang tất kia, hàng mi dường như cũng run lên vì hoảng hốt.

Hoắc Hằng cố gắng kiềm chế, không đưa lưỡi vào để tránh khiến anh khó chịu, chỉ khẽ áp môi lên môi anh, đợi anh bình tĩnh lại mới buông ra.

Anh vẫn chưa kịp tỉnh khỏi sự kinh ngạc vừa rồi thì đã thấy Hoắc Hằng nhìn mình với một ánh mắt mà anh chưa từng thấy trước đây. Đôi môi vừa mới hôn anh giờ mở ra khép lại, nói ra những lời khiến toàn thân anh như bùng cháy:
"Hoan Hoan, em thích anh đã lâu lắm rồi, làm người yêu của em nhé, được không?"

Trước Tiếp