Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoắc Hằng đứng ở góc khuất bên cổng, hắn phải hút hết một gói thuốc lá thì đầu óc mới dần trở nên tỉnh táo.
Xe của Hoàng Hiểu Hiểu đã đi từ lâu nhưng lời nói của cô ấy vẫn còn vang vọng trong tai của Hoắc Hằng. Hoắc Hằng giờ mới nhận ra rằng hắn đã đào một cái hố lớn để tự chôn hắn như thế này đây.
Hoắc Hằng và Hoàng Hiểu Hiểu quen nhau từ nhỏ nên khá rõ tính cách của nhau. George còn trẻ con nhưng Hoàng Hiểu Hiểu lại không phải người làm việc mà không màng hậu quả, lúc đó cô ấy đã đề xuất kết hôn giả với hắn để được ở bên cạnh Geogre.
Hoắc Hằng đồng ý vì vấn đề của Hoàng Hiểu Hiểu quá phức tạp và hắn là người phù hợp nhất, hơn nữa cuộc hôn nhân này cũng mang lại không ít lợi ích cho hắn nữa. Trước khi gặp lại Chu Tẫn Hoan thì Hoắc Hằng chẳng yêu ai đến mức phải đặt nặng chuyện cưới hỏi nên hắn cũng chẳng quan tâm đến việc mình sẽ cưới ai đó cả.
Nhưng giờ mọi việc giờ đã vượt quá tầm kiểm soát của hắn mất rồi.
Còn chưa nói đến vấn đề với Chu Tẫn Hoan vẫn chưa được giải quyết, chỉ riêng cái danh "cha dượng" đã khiến Hoắc Hằng cảm thấy không thoải mái chút nào. Hắn không quan tâm đến việc "đội mũ xanh" nhưng hắn sợ Chu Tẫn Hoan sẽ hiểu lầm hắn nếu không biết rõ sự thật.
Hắn dựa vào tường, nhìn xuống chiếc cặp da đựng tài liệu công việc mà hắn đã dành nhiều tâm huyết, tâm trạng hứng thú khi về nhà đã bốc hơi không còn một mảnh.
Nếu giờ George đang đứng trước mặt hắn thì chắc chắn hắn sẽ đánh anh ta đến mức không thể đứng dậy được, nhưng dù có đánh anh ta đến mức què quặt thì cũng không thể giải quyết được vấn đề nào cả. Vì cả hai nhà đã tin rằng đứa trẻ đó chính là con của hắn, hắn không thể nào hủy hôn được.
Nghĩ về cảnh Hoàng Hiểu Hiểu vừa khóc vừa van xin, Hoắc Hằng cảm thấy thật đau đầu. Nói ra sự thật thì rất đơn giản nhưng hắn biết rõ hậu quả phía sau sẽ nghiêm trọng nhường nào.
Như Hoàng Hiểu Hiểu đã nói đó, với tính cách cứng nhắc của Hoàng Trung Kỳ thì chắc chắn anh ta sẽ ép Hoàng Hiểu Hiểu phá thai. Không chỉ là một mạng sống vô tội mà danh dự của cả hai nhà cũng sẽ bị ảnh hưởng và đương nhiên bố mẹ hắn tức giận là điều không thể tránh khỏi được. Quan trọng nhất là nếu Hoắc Anh Niên vì việc này mà sắp xếp cho hắn một cuộc hôn nhân khác thì cơ hội để hắn cưới Chu Tẫn Hoan sẽ càng trở nên xa vời vợi.
Hoắc Hằng đứng ở ngoài thẫn thờ một lúc lâu cho đến khi một người làm mở cửa sau để đổ rác và phát hiện ra hắn.
Trước khi vào nhà thì hắn đã hỏi về tình hình trong nhà, người làm đó là người giúp việc trong bếp, không thường xuyên nói chuyện với hắn nên đã trả lời một cách cung kính từng li từng tí.
Khi biết trong nhà mọi thứ vẫn bình yên, chỉ có ba hắn và bà cả đang ở nhà thì Hoắc Hằng mới xách chiếc cặp tài liệu bước vào cổng.
Trên đường đi hắn gặp hai người hầu, họ đều tỏ ra kính cẩn với hắn nhưng khi hắn đi qua thì họ lại nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ và thì thầm nói chuyện gì đó không thôi.
Hắn cố gắng kìm nén cơn giận, vừa bước đến góc giữa sân và cổng thì đã nghe thấy tiếng cười từ xa.
Tiếng cười đó rất đặc trưng kèm theo tiếng xáo bài, rõ ràng là mẹ cả của anh, Dương Quyên Lan đang chơi mạt chược với người khác.
Hoắc Hằng chỉ muốn về phòng tắm rửa và nghỉ ngơi nên hắn tránh đi sang hướng khác nhưng chạy trời đâu khỏi nắng, hắn chỉ mới vừa bước vào nhà thì đã được bác quản gia mời đến thư phòng của Hoắc Anh Niên rồi.
Bác quản gia đã nhìn Hoắc Hằng từ lúc còn nhỏ đến khi trưởng thành như bây giờ cho nên cũng biết về tình hình hiện tại, ông nhẹ nhàng nhắc nhở anh vài câu, nói rằng ông chủ đã không ra khỏi thư phòng từ hai ngày trước khi biết tin và thậm chí còn không muốn gặp bà hai và bà ba nữa.
Hoắc Hằng cảm ơn bác quản gia, hắn hít một hơi sâu trước khi đẩy cửa bước vào. Hoắc Anh Niên đang nằm nhắm mắt dưỡng thần trên ghế bập bênh ở ban công nhưng khi nghe tiếng bước chân của Hoắc Hằng ông vẫn không mở mắt, vẫn giữ vẻ bình tĩnh như đang ngủ.
Hoắc Hằng đặt cặp tài liệu xuống, định rót nước cho mình uống thì nghe thấy giọng nói khàn khàn của Hoắc Anh Niên: "Về rồi à?"
Giọng nói đó không còn ấm áp như mọi khi mà thay vào đó là sự nghiêm nghị của một người chủ của gia tộc. Hoắc Hằng đáp lại một cách bình tĩnh: "Ba, ba lại ngủ ở đây à? Ba nên cẩn thận đừng để bị cảm lại."
Hoắc Anh Niên mở mắt ra, nhìn Hoắc Hằng với ánh mắt sắc bén. Hoắc Hằng đứng thẳng người cho đến khi ánh mắt của Hoắc Anh Niên dừng lại trên cặp tài liệu của hắn: "Bàn chuyện thế nào rồi?"
Hắn mở cặp tài liệu, lấy ra hợp đồng: "Đây là bản thảo hợp đồng và dự báo lợi nhuận trong 3 năm tới. Ba xem qua trước, nếu không có vấn đề gì thì con sẽ thảo luận với Hoàng Trung Kỳ."
Hắn nói với giọng điệu không cao không thấp, không tỏ ra lo lắng hay sốt ruột như thể không có chuyện gì xảy ra với Hoàng Hiểu Hiểu. Hoắc Anh Niên liếc nhìn hắn một cái rồi lại nhìn xuống hợp đồng, nuốt hết những lời vừa định nói ra.
Hoắc Hằng thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu giải thích các điều khoản trong hợp đồng. Khi Hoắc Anh Niên thấy hắn hứa hẹn lợi nhuận lớn cho Trịnh Phong thì mặt ông trở nên nghiêm trọng và ông quát: "Hắn ta chỉ giúp một tay mà anh lại hứa hẹn lợi nhuận lớn như vậy sao? Anh đang nuôi dưỡng tham vọng của hắn ta đó, sau này anh còn hy vọng sẽ kiềm chế được hắn ta hay sao?"
Những điều này Hoắc Hằng cũng đã cân nhắc kỹ lưỡng, nhưng nếu muốn mở ra một con đường mới thì việc đầu tư ban đầu là không thể tránh khỏi. Một khi tuyến vận tải Bắc-Nam này được xây dựng thì sẽ không lo thiếu hàng hóa vận chuyển. Hoắc Hằng đã tính toán kỹ lưỡng trong báo cáo lợi nhuận 3 năm tới và đã liệt kê ra các lợi ích khác mà tuyến vận tải này có thể mang lại ngoài lợi nhuận.
Và một trong những lợi ích rõ ràng nhất chính là thúc đẩy thương mại ở Bắc Bình.
Kể từ khi thành lập Dân Quốc, Bắc Bình đã bị chính phủ hạn chế phát triển vận tải do vị trí địa lý đặc biệt. Thiên Tân vốn là cửa ngõ đầu tiên của Bắc Bình nhưng nhờ sự tập trung của các khu nhượng địa của các quốc gia trong mấy năm đầu mà đã đã trở nên thịnh vượng và hiện đã vượt qua Bắc Bình khá xa. Điều này có thể thấy rõ ràng từ chuyến đi đến Thiên Tân vừa rồi, cả về khả năng tiêu dùng của người dân và mức độ phồn hoa thì Thiên Tân đã có thể sánh ngang với Nam Kinh và Thượng Hải.
Hoắc Hằng coi trọng Thiên Tân vì hiện tại chưa có ai tham gia vào lĩnh vực vận tải đường sắt và Hoàng Trung Kỳ có tin tức nội bộ nên biết rằng chính phủ đã có kế hoạch nới lỏng phát triển vận tải đường sắt ở Bắc Bình.
Nhà họ Hoàng đã làm kinh doanh qua ba thế hệ nên hiển nhiên nhà bọn họ đã nắm giữ được một số tuyến đường vận tải lớn. Hoàng Trung Kỳ không quan tâm đến việc mở một tuyến vận tải mới nhưng anh ta cũng không muốn để người khác chiếm lấy miếng bánh béo bở này nên mới đồng ý cho Hoắc Hằng thử.
Thấy con trai phân tích lợi hại một cách tỉnh táo và lý trí, không nói những lời hoa mỹ khiến sắc mặt của Hoắc Anh dần trở nên dịu hơn.
Ông đã làm kinh doanh cả đời nên hiểu rõ về mức độ đầu tư ban đầu là cần thiết như thế nào. Lúc nãy ông nghiêm mặt và quát mắng chỉ để kiểm tra khả năng ứng biến của con trai mà thôi. Vì toàn bộ sự việc đều do Hoắc Hằng tự mình sắp xếp nên ông không đưa ra ý kiến gì, ông cũng nghe nói Hoàng Trung Kỳ cũng không can thiệp vào chuyện này quá nhiều. Hoắc Hằng có thể đàm phán với Trịnh Phong trong hơn hai giờ đồng hồ khi mà hắn còn chưa có kinh nghiệm bao nhiêu, còn dám hứa hẹn lợi nhuận lớn cho Trịnh Phong nữa. Chuyện này nếu nghe thì có vẻ mạo hiểm và bốc đồng nhưng trong mắt Hoắc Anh Niên thì đó là sự táo bạo và quyết tâm mà một người làm kinh doanh nên có.
Nhìn thấy sự quyết tâm và tinh thần trong mắt con trai mình, Hoắc Anh Niên cảm thấy rất hài lòng và đóng cuốn tập tài liệu lại. Ông vỗ vai Hoắc Hằng và nói: "Ý tưởng của con rất tốt và tính khả thi cũng rất cao. Nhưng mà con số trong sổ dự toán có chút sai lệch, như vậy thì sẽ không đủ thuyết phục khi con trình bày với Hoàng Trung Kỳ. Con gọi quản lý Bành đến và sửa lại sổ dự toán một lần nữa trước khi con đi gặp Hoàng Trung Kỳ đi."
Hoắc Hằng ban đầu không chắc chắn liệu mình có thể thuyết phục được Hoắc Anh Niên hay không. Vì đây là thương vụ đầu tiên mà hắn đàm phán thành công, nó còn liên quan đến đầu tư với con số tới hàng trăm nghìn nên hắn không dám đảm bảo rằng Hoắc Anh Niên sẽ đồng ý. Vậy nên khi nhận được sự đồng ý của ba mình thì áp lực trong lòng hắn liền biến mất. Hắn đứng dậy một cách phấn khích nhưng đột nhiên lại cảm thấy chóng mặt quay cuồng.
Khi thấy hắn đột nhiên loạng choạng, Hoắc Anh Niên liền nắm lấy cánh tay hắn và liên tục hỏi han hắn. Hoắc Hằng vốn có sức khỏe tốt, lần này chỉ là do ngồi lâu và đột nhiên phấn khích quá mức nên hắn mới nói với Hoắc Anh Niên rằng có lẽ chỉ là do đêm qua hắn ngủ không đủ giấc, không có vấn đề gì lớn đâu.
Hoắc Anh vẫn không yên tâm khi nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của hắn nên ông cũng quên mất việc trách hắn về việc hắn và Hoàng Hiểu Hiểu lại có thai trước khi cô vào cửa. Ông gọi quản gia đến dìu hắn về phòng. Ông còn cho người chuẩn bị một bồn nước nóng cho hắn tắm rồi còn sai người làm nấu một nồi thịt bò hầm với hoàng kỳ và mì sợi nhỏ cho hắn ăn. Mãi đến khi thấy sắc mặt của hắn tốt hơn thì ông mới rời đi và dặn hắn phải đi ngủ ngay.
Hoắc Hằng ăn no ngủ đủ, việc kinh doanh cũng đã được Hoắc Anh Niên đồng ý, nhìn thái độ của Hoắc Anh Niên thì có vẻ như ông sẽ không còn giận về việc Hoàng Hiểu Hiểu mang thai nữa. Nhưng hắn vẫn chưa thể thả lỏng được, chuyện Hoàng Hiểu Hiểu mang thai đương nhiên sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến việc kết hôn hay hợp tác kinh doanh giữa hai nhà hết nhưng nó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến mối quan hệ giữa hắn với Chu Tẫn Hoan.
Nằm trên chiếc giường rộng 2 mét của mình, Hoắc Hằng lại nhớ đến chiếc giường đơn 1 mét 2 mà hắn đã ngủ ở Thiên Tân. Mặc dù chiếc giường đó không thoải mái như chiếc giường hiện tại nhưng bên cạnh nó lại có người mà hắn yêu.
Hoắc Hằng xoay người nhìn vào tủ đầu giường, mặc dù cơ thể hắn mệt mỏi nhưng hắn không tài nào ngủ được. Hắn cứ nghĩ miên man, hắn nghĩ không biết Chu Tẫn Hoan đang làm gì nhỉ, không biết anh có đau lưng không và không biết liệu anh có đang nghĩ về hắn không?
Nghĩ tới nghĩ lui một hồi tự nhiên tâm tư Hoắc Hằng lại chệch đường ray, trước mắt như xuất hiện cảnh Chu Tẫn Hoan uống say nằm ở dưới thân mình, còn có câu "Cậu nhẹ thôi..." ở sau hòn non bộ kia.
Đợi đến lúc Hoắc Hằng tỉnh mộng thì hắn mới nhận ra cơ thể mình có phản ứng. Hắn rốt cuộc cũng không thể kiềm chế được nữa.
Hắn và Hoàng Hiểu Hiểu đã bị ràng buộc bởi quá nhiều thứ, giờ chỉ một mình hắn thì không thể từ hôn được. Nếu nhà hắn mà biết được lý do thực sự khiến hắn muốn hủy hôn có liên quan đến Chu Tẫn Hoa thì việc hắn muốn cưới anh sau này sẽ trở nên rất khó như lên trời.
Nhưng hắn không muốn tiếp tục đứng yên tại chỗ nữa. Hắn muốn Chu Tẫn Hoan biết được tình cảm của mình trước. Nếu Chu Tẫn Hoan chưa thích hắn mấy thì hắn sẽ theo đuổi cho đến khi anh thích hắn mới thôi và sau đó hắn sẽ nói rõ mọi thứ. Hắn tin rằng nếu có tình cảm thì Chu Tẫn Hoan sẽ không tàn nhẫn vứt bỏ hắn mà đi.
Sau khi nghĩ thông suốt Hoắc Hằng liền bước ra khỏi giường, chọn một bộ vest màu xanh đậm vừa vặn với mình rồi chải tóc gọn gàng, đeo khuy măng sét và đồng hồ cẩn thận rồi lại xoay hai vòng, nhìn mình trong gương từ đầu tới chân. Khi hắn cảm thấy mình đã hoàn hảo không chỗ chê nhất rồi thì mới chịu rời khỏi nhà.
Hắn không lái xe mà đi ra ngoài gọi một chiếc xe kéo. Hắn mua một phần thịt quay và rượu, còn chọn một hộp chocolate Đức nhân rượu hình trái tim. Khi đi qua một cửa hàng hoa, hắn thấy hoa hồng trắng được bày ra đó thật tươi đẹp biết bao nên quyết định mua một bó lớn. Sau đó mới từ từ đi đến nhà Chu Tẫn Hoan.
Nhưng khi đến cổng nhà Chu Tẫn Hoan hắn thế mà lại bắt đầu cảm thấy thấp thỏm.
Hắn ăn mặc như thể đang đi gặp người yêu, những người qua đường đều nhìn hắn với đầy vẻ tò mò. Đặc biệt là bó hoa to gồm 33 bông hoa hồng trắng và hoa lưu ly ở khu phố nghèo này như tô lên một nét sáng rực giữa những khung cảnh xám xịt.
Nhìn thấy ánh chiều tà đang dần lặn ở phía tây khiến Hoắc Hằng nhớ lại lần đầu tiên hắn đến tìm Chu Tẫn Hoan sau khi trở về nước, cũng là vào lúc hoàng hôn như thế này. Lúc đó, hắn không thể ngờ được rằng hắn và Chu Tẫn Hoan sẽ đi đến bước này. Nhưng dù thế nào đi nữa thì hắn cũng đã đến đây và không có lý do gì để mà quay đầu cả. Trong khoảng thời gian qua, hắn có thể cảm nhận được sự khoan dung của Chu Tẫn Hoan dành cho mình. Có lẽ Chu Tẫn Hoan cũng thích hắn đúng không? Có lẽ người ấy cũng đang chờ hắn thổ lộ phải không?
Hoắc Hằng tự nhủ như vậy, khi hắn củng cố lòng tin và chuẩn bị gõ cửa thì nghe thấy một giọng nói phía sau: "Lý tiên sinh?"
Hắn quay đầu lại và thấy người hắn mãi nhung nhớ đang đứng ở đó, ánh chiều tà phủ nhẹ lên người anh. Tay anh còn cầm giỏ đồ ăn, rõ ràng là vừa đi mua về. Khi nhìn thấy những thứ trong tay hắn thì người ấy tỏ ra rất ngạc nhiên: "Cậu..."
Hoắc Hằng nuốt nước bọt, thầm nghĩ tới đâu thì tới và quyết định đi tới trước mặt đưa bó hoa cho anh: "Ông chủ Chu, đây là dành cho anh."