Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 40

Trước Tiếp

Hoắc Hằng không dám chắc Chu Tẫn Hoan đã ngủ thật hay chưa, nhưng nhìn dáng vẻ không đề phòng gì của anh khiến hắn không tài nào khống chế được tâm lý kích động của mình.

Chút tình cảm bị giấu giấu diếm diếm nhưng cũng không vì thế mà phai nhạt đi, ngược lại hai bên càng chung đụng thì lại càng lớn dần theo thời gian, cái gì cũng thay đổi lớn hơn nhưng chỉ có lòng tự tin của hắn lại càng ngày càng thu nhỏ lại.

Nhìn đôi môi gần trong gang tấc kia
kia gần trong gang tấc bờ môi, giờ trong đầu Hoắc Hằng đều toàn là cảm giác hôn anh lần trước. Nhưng đáng tiếc thay lần này người nằm đó lại không cho Hoắc Hằng cơ hội tiếp tục.

Người nằm dưới thân động đậy cái cổ rồi lại xoay mặt vùi đầu vào trong gối.

Hoắc Hằng căng thẳng không dám thở mạnh, thấy anh chỉ động đậy một chút rồi im lìm lại thì hắn mới đánh liều gọi nhỏ bên tai: "Ông chủ Chu?"

Chu Tẫn Hoan vẫn là dáng vẻ đã ngủ say rồi.

Hoắc Hằng vừa mong anh không ngủ lại vừa sợ anh tỉnh dậy thật, loại tâm tình mâu thuẫn này dằn xéo khiến ngọn lửa trong lòng hắn cũng dần lụi tắt nên liền xuống giường đi vào phòng tắm cho tỉnh táo lại một chút.

Đợi đến lúc cánh cửa kia đóng lại thì Chu Tẫn Hoan mới dám ngẩng đầu đến, miệng mở lớn mà hít lấy hít để không khí.

Trái tim của anh nhảy loạn xạ, lúc nãy đã sắp tự dìm mình chết luôn rồi. Nhưng có chuyện còn lo lắng hơn chính là hành động của Hoắc Hằng ban nãy.

Anh chỉ hơi chuếnh choáng mà thôi, có say đâu mà! Chuyện lúc nãy Hoắc Hằng làm không thể nào dùng hai chữ giấc mơ mà lừa mình dối người được nữa rồi. Trong lòng anh rối tung lên, nghĩ mãi vẫn không hiểu được sao Hoắc Hằng lại thích anh được nhỉ. Thế nhưng nghĩ lại từ khi quen biết tới nay, chỉ riêng việc quan tâm đến mọi mặt và làm bạn với anh mọi lúc như thế thì không thể nào dùng hai chữ bạn bè để giải thích được nữa rồi.

Anh đưa tay ra sau xoa nhẹ thắt lưng. Dầu thuốc đã được thấm hết vào da, phần xương sống cũng dần nóng lên và hết đau dần. Nghĩ đến động tác v**t v* eo anh lúc nãy của Hoắc Hằng khiến đầu óc anh như dung nham sôi sùng sùng, vừa lúc đó anh lập tức cảm giác được một nơi nào đó bắt đầu không nghe lời.

Hoắc Hằng sẽ đi ra bất cứ lúc nào nên anh không dám nghĩ lung tung thêm nữa, không thể làm gì khác hơn là nằm lại xuống gối. Thế nhưng suy nghĩ của anh lại bắt đầu không nghe lời, lại nhớ về chuyện Hoắc Hằng từng nói với anh mấy lần là hắn có người trong lòng. Nhắc tới cũng kỳ thật, trước đây anh chẳng nhìn ra tí gì, thế mà giờ từng chi tiết nhỏ lại như nổi lên mặt nước vậy. Giờ anh nghĩ lại mới nhớ mỗi lần Hoắc Hằng nhắc đến người hắn thích thì đều nhìn anh như có chuyện muốn nói mà lại thôi vậy.

Thật ra anh cũng chẳng hiểu anh lấy đâu ra tự tin đó, sao có thể dám chắc người đó chính là mình nhỉ. Nhưng mà nếu như không phải thì nụ hôn lúc nãy là sao, lại còn đối mặt với lưng anh mà còn có thể gọi tên anh dịu dàng đến thế kia nữa.

"Hoan Hoan...?"

Trước giờ anh không hề nghĩ tới tên mình được người ta gọi mà có thể khiến lòng anh ngứa ngáy khó nhịn đến thế. Cơn cồn cào trong lòng rung lên từng hồi như như nắp nồi nước đang đun sôi vậy, cả người anh nóng rần lên, anh lén lút đưa mu bàn tay ra hòng muốn hạ nhiệt độ trên mặt mình.

Hoắc Hằng từ trong phòng tắm đi ra, thấy Chu Tẫn Hoan vẫn nằm úp mặt vào gối như thế khiến hắn sợ anh thở không nỗi nên đi đến bên giường vén chăn lên, muốn lật người anh lại. Kết quả tay vừa hắn chỉ vừa chạm tới cổ thì Chu Tẫn Hoan liền mở tròn mắt nhìn hắn.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, dáng vẻ của Chu Tẫn Hoan không giống mới vừa tỉnh, anh bị hù bất ngờ nên mới mở mắt ra thôi. Nhưng nhìn Hoắc Hằng đang nhìn anh chăm chú khiến anh ngại ngùng mà lập tức dời mắt đi chỗ khác ngay, còn che miệng giả vờ ho khan vài cái.

Động tác này của anh là giả vờ thôi nhưng ai dè mới ho khan có vài cái đã liên luỵ đến thắt lưng của anh, đau đến mức phải hít lên mấy tiếng.

Hoắc Hằng vội đưa tay ra sau xoa lưng cho anh, còn nói với anh: "Lúc nãy tôi đã xoa dầu thuốc cho anh rồi. Đợi thuốc ngấm rồi sẽ đỡ ngay thôi!"

Cơn đau lưng bất chợt kéo tới níu lấy Chu Tẫn Hoan thoát khỏi mấy suy nghĩ bậy bạ, anh quay mắt nhìn Hoắc Hằng thấy hắn vẫn bình thường cứ như thể chưa từng xảy ra chuyện gì. Anh âm thầm thở phào nhẹ nhõm nhưng lại có chút thất vọng nhỏ nhoi xen lẫn trong đó. Anh không dám biểu hiện ra, lúc Hoắc Hằng lật anh nằm ngang lại thì anh chỉ dám nhìn bâng quơ lên trần nhà.

Hoắc Hằng cũng chột dạ không kém, sợ việc vừa nãy làm bị anh phát hiện nên liền dò hỏi: "Có muốn uống nước không?"

Chu Tẫn Hoan nhỏ giọng đồng ý, đợi Hoắc Hằng đem nước đút tới bên miệng anh thì trong đầu anh lại chợt nhớ tới nụ hôn dừng lại bên môi lúc nãy.

Anh căng thẳng chỉ sợ bị nhìn thấu nên muốn để Hoắc Hằng dìu anh ngồi lên, tự mình bưng nước uống. Nhưng lạ thay Hoắc Hằng chỉ nhìn anh chăm chú, nhìn đến mức anh không chịu nổi luôn nên chỉ có thể cố gắng đánh trống lãng: "Sao chúng ta trở về được vậy?"

Hoắc Hằng phục hồi tinh thần lại, nghiêm mặt nói: "Tôi còn muốn hỏi anh sao lại đổi quần áo khác rồi ngồi ở sau hòn non bộ mà uống rượu vậy? Với lại thuốc trong túi anh là của ai cho?"

Vì để xoá nhoà đi không khí ngột ngạt trong phòng mà Chu Tẫn Hoan đem tất cả sự tình ở Nhã Văn Tập Uyển kể lại hết không sót một chữ.
Hoắc Hằng nghe xong cũng cảm thấy đúng là kỳ ngộ, lại nói anh đem kia bình thuốc lấy ra: "Cái này anh đừng vội uống, tôi tìm người kiểm nghiệm trước đã."

Chu Tẫn Hoan nói: "Tại sao lại phải kiểm nghiệm? Tôi với Tào Tuyết Tung chẳng hề quen biết, ông ấy chắc sẽ không hại tôi đâu."

Hoắc Hằng giải thích: "Tôi không có ý đó. Là thuốc thì có ba phần độc, hơn nữa không phải mỗi một loại thuốc đều thích hợp với anh. Cổ họng anh còn chưa kịp tìm bác sĩ khám qua nữa, lỡ tuỳ tiện uống thuốc khiến vết thương nghiêm trọng hơn thì phải làm sao bây giờ?"

Nghe Hoắc Hằng nói có lý, Chu Tẫn Hoan tỉnh táo lại c*̃ng biết mình lúc đó hy vọng quá mức rồi, không thể làm gì khác hơn là dặn dò: "Vậy cậu kiểm nghiệm xong thì trả tôi ngay nhé, thuốc bên trong không thể vứt được đâu. Cái này là tấm lòng của người ta, cho dù có chữa khỏi hay không thì cũng không thể lãng phí được."

Hoắc Hằng đáp ứng với anh: "Yên tâm đi, tôi biết rồi."

Nói tới đây thì câu chuyện cũng nên kết thúc, anh thấy Hoắc Hằng cất thuốc cẩn thận, cảm giác lúng túng lại bốc lên như từng cơn sóng đánh vào nên đành phải che giấu cơn ngại ngùng bằng cách hỏi hắn việc làm ăn ra sao rồi.

Hoắc Hằng nói khá thuận lợi, còn nói chuyện đã xong rồi, ngày mai có thể trở về Bắc Bình được rồi.

Thế mà bọn họ đã qua đây một tuần lễ rồi, nghĩ đến ngày mai trở về thì có thể gặp được em gái nên tâm tình Chu Tẫn Hoan cũng vui vẻ hơn, nhưng anh liền nhớ lại anh còn chưa kịp mua bánh xoắn chiên Thiên Tân cho em gái nữa mà

Cái bánh xoắn chiên đó khiến anh nhớ đến Trịnh Tâm Lôi và những lời sau khi tạm biệt Tào Tuyết Tung mà Trịnh Tâm Lôi đã nói với anh

Lúc đó anh đã từ chối ngày lập tức vì cảm thấy mình không đủ tư cách để nhận thêm sự quan tâm từ kịch viện Lê Viên và càng không thể trở thành đệ tử của người khác. Nhưng bây giờ nghĩ lại, anh cảm thấy trong lòng anh thế mà lại có thêm một người mà trước đây anh chưa từng cân nhắc kỹ lưỡng tới rồi.

Nếu như người mà Hoắc Hằng thích đúng là anh, vậy thì có là... Sau này bọn họ có thể ở bên nhau đúng không?

Anh còn không biết rốt cuộc nhà họ Lý có bối cảnh gì, nhưng nhìn điều kiện Hoắc Hằng tốt như vậy thì biết chắc là không thua gì với Hoắc Thừa rồi, một gia tộc như vậy làm sao có khả năng sẽ chấp nhận một người bệnh tật như anh được đây?

Anh thầm tự hỏi, nếu như có thể quay trở lại sân khấu, nếu như có thể tiếp tục là người được bao quanh và ngưỡng mộ như trước đây thì có phải tới lúc đó anh mới có thể xứng với Hoắc Hằng không?

Anh tự mình gạt bỏ ý nghĩ đó. Có khi anh bị đập đầu ở đâu đó nên ngớ ngẩn rồi chăng. Giờ còn chưa xác định được có phải thật không kìa, e rằng Hoắc Hằng có khi cũng không phải là thích anh gì đâu, chỉ là không chiếm được người trong lòng cho nên mới coi như anh là thế thân để an ủi thôi.

Cái ý nghĩ này vừa đâm chồi thì lòng anh vừa chua vừa chát. Anh lén lút nhìn trộm Hoắc Hằng, thấy người kia mở túi thuốc, xé ra một miếng cao dán thì anh buộc chính mình đừng suy nghĩ nữa, trở mình nằm sấp xuống lại.

Nhưng lần này, khi Hoắc Hằng kéo quần của anh xuống tới eo lưng để bôi dán miếng cao dán thì nhịp tim của anh đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi cổ họng vậy.

Anh thầm mắng mình một tiếng. Chờ miếng cao dán đã đúng vị trí thì Hoắc Hằng mới yên lòng để anh ngủ thêm một lúc, còn hắn thì muốn xuống lầu tìm Vương Vĩnh Liên bàn tiếp chuyện công việc còn đang dang dở.

Vừa hay anh cũng đang muốn một mình suy nghĩ. Đến lúc ăn cơm tối Hoắc Hằng có lên lại phòng một lần, thấy anh đã tỉnh thì hỏi anh còn đau nhiều không. Thắt lưng anh vốn đã đỡ đau nhiều rồi nhưng vẫn có hơi không muốn xuống giường cho lắm nên Hoắc Hằng liền gọi cháo và món ăn kèm cho anh, ngồi ở bên giường chờ anh ăn xong, chờ anh ngủ rồi hắn mới tiếp tục đi bàn chuyện công việc với Vương Vĩnh Liên.

Đêm nay Chu Tẫn Hoan ngủ không ngon lắm. Anh không nằm mơ như hôm đó nhưng mỗi lần tỉnh lại đều sẽ không tự chủ được mà nhìn sang giường bên cạnh, chỉ là lần nào cũng đều khiến anh thất vọng thôi.

Đến sáng sớm Hoắc Hằng mới trở về, nhìn dáng vẻ hắn là biết hắn đã bận rộn cả đêm, đến mức râu trên cằm cũng đá mọc lên lún phún, bên trong đôi mắt toàn là tơ máu. Chu Tẫn Hoan vội vã bảo hắn mau ngủ một chút nhưng hắn nói vé tàu mua chuyến buổi sáng, ăn chút gì nhanh gọn rồi phải dọn hành lý rồi đi đến ga tàu cho kịp giờ khởi hành.

Tàu hoả về Bắc Bình không có ghế giường nằm, cũng may thắt lưng của Chu Tẫn Hoan đã không còn đau nữa, có thể kiên trì yên lành mà về được tới Bắc Bình. Hoắc Hằng đưa anh về nhà, hẹn anh ngày mai gặp lại rồi mới quay đi. Kết quả còn chưa tới nhà thì đã bị Hoàng Hiểu Hiểu cản giữa đường rồi kéo lên xe.

Hoắc Hằng phải bàn chuyện công việc cả một buổi tối rồi lại phải ngồi tàu hoả nửa ngày nên đầu óc đã hơi mơ màng. Hắn hỏi Hoàng Hiểu Hiểu có chuyện gì cần mà phải nói ngay bây giờ, Hoàng Hiểu Hiểu bảo tài xế xuống xe canh chừng, còn chưa mở miệng thì nước mắt đã rơi lả chả: "Xong đời, lần này tôi gây hoạ lớn rồi."

Hoắc Hằng bất đắc dĩ nhìn cô: "Cô làm gì được chứ?"

"Tôi..." Hoàng Hiểu Hiểu méo miệng, sợ hắn chửi mình, nói quanh co nửa ngày không nói ra được. Hoắc Hằng không còn kiên nhẫn, bảo cô có chuyện gì thì nói thẳng, hắn còn phải đi tìm Hoắc Anh Niên bàn chuyện công việc. Cô biết việc này không che giấu nổi, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu nói: "Lúc tôi đi khám sức khoẻ bị mẹ cả và chị dâu anh bắt gặp."

Hoắc Hằng nghe mà không hiểu gì: "Đang yên lành sao lại đi khám sức khoẻ? Hai người đó nói gì khó nghe với cô sao?"

Hoàng Hiểu Hiểu lắc đầu, đưa tay đặt lên bụng, nói nhỏ đến mức xém nữa Hoắc Hằng cũng không nghe rõ: "Tôi, tôi mang thai rồi..."

Hoắc Hằng đang che miệng ngáp, vừa định nói "Ồ" thì đột nhiên mới nhận ra chuyện không đúng, tay chân nhất thời như bị người ta giội nước đá cứng đờ như băng, không dám tin mà nhìn Hoàng Hiểu Hiểu.

Hoàng Hiểu Hiểu tự biết mình đuối lý, âm thanh liền mang theo tiếng khóc nức nở: "Tôi cũng là mới biết lúc kiểm tra gần đây thôi, không nghĩ tới lúc đi lấy thuốc lại chạm mặt hai người đó, bây giờ cả anh tôi cũng biết rồi."

Cô bắt lấy ống tay áo của Hoắc Hằng, nhìn sắc mặt của Hoắc Hằng đen thui cũng không lo đến chuyện mất mặt nữa, cầu khẩn nói: "A Hằng, chuyện này George còn chưa biết. Còn có một tháng nữa là đã tới ngày kết hôn, nhất định phải giấu đến sau khi kết hôn xong mới có thể nói cho George, bằng không anh ấy tới nhà tôi quậy thì không còn cách nào cứu vãn lại được đâu!"

Trước Tiếp