Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 33

Trước Tiếp

Bước chân của Chu Tẫn Hoan khựng lại, hai tay nắm chặt hai bên vạt xẻ tà, căng thẳng đến mức không dám nhúc nhích.

Nhìn dáng vẻ của anh thì Hoắc Hằng đã có thể đoán ra được nét mặt bây giờ của anh là như thế nào ngay, bèn cầm tiền thưởng đưa cho bà chủ: "Vất vả rồi, lát nữa tôi có việc cần nhờ đến cô."

Bà chủ thức thời liền gọi hầu gái cũng đi ra ngoài, nhường lại không gian riêng tư cho bọn họ.

Đợi cánh cửa đã được đóng kín lại thì Hoắc Hằng mới cất bước đi lên từng bậc cầu thang, từng bước chân bước đến bên người Chu Tẫn Hoan.

Nhịp tim của Chu Tẫn Hoan đập loạn nhịp theo từn bước chân của người kia, anh cắn nhẹ đôi môi thoa son đỏ, vẫn cố chấp không chịu quay người lại.

Hoắc Hằng cũng không vội nhìn mặt anh, vừa nãy đã quan sát bóng lưng rồi, bây giờ thì tới xem kiểu tóc.

Tóc của anh không ngắn lắm, tóc mái cũng đã dài quá mắt. Nhưng vì muốn làm cho hoàn hảo nên bà chủ đã cho anh đội kiểu tóc giả đang thịnh hành nhất thời bấy giờ. Búi tóc kiểu bông xù nghiêng nghiêng được cột ở bên tai trái, bên trên còn cài hai chiếc kẹp bướm vàng có cánh biết đung đưa. Hai bên tóc mai được buông lọn uốn nhẹ, rủ xuống bên cạnh đôi hoa tai ngọc trai.

Kiểu tóc như vậy kết hợp với chiếc cổ trắng nõn, mảnh mai kia đã đủ khiến Hoắc Hằng nhìn đến khô cả cổ họng. Huống hồ gì dưới bờ vai ấy là thân hình được bộ sườn xám ôm sát tôn lên vòng eo thon gọn cùng b* m*ng đầy đặn quyến rũ.

Hoắc Hằng đút tay vào túi quần, bóp méo cả hộp thuốc lá trong túi mới cố giữ bản thân bình tĩnh lại được.

Chu Tẫn Hoan đứng lúng túng tại chỗ, thế mà đợi trong chốc lát cũng không thấy phía sau có động tĩnh gì hết. Anh không biết rốt cuộc Hoắc Hằng đang nhìn cái gì, rồi lại lo lắng phải chăng bộ dạng này của mình trông rất kỳ quái không, anh đứng yên suy nghĩ một chút rồi cắn răng nói: "Tôi đi thay đồ."

Anh vừa nói xong đã dợm bước đi ngay nhưng vừa mới bước lên một bậc thang thì cổ tay đã bị người ta kéo lại.

Hoắc Hằng nhớ tới vết thương trên eo anh nên không dám dùng lực mạnh, chỉ bước dài lên hai bậc thang rồi quay người đứng trước mặt anh.

Chu Tẫn Hoan cúi đầu, nghĩ lần này không trốn được nữa rồi, chỉ có thể chờ Hoắc Hằng cười anh thôi. Nhưng không nghĩ tới Hoắc Hằng không những không cười anh mà còn lấy ngón tay để dưới cằm anh, buộc anh phải ngẩng đầu lên nữa.

Chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì anh đã phải đối mặt với Hoắc Hằng.

Sau khi được chải chuốt bằng keo chuốt mi của người Tây và đánh phấn mắt đậm thì đôi mắt của anh trở nên mị hoặc hơn nhiều. Gò má điểm chút phấn hồng màu cam nhạt, đôi môi đỏ mọng đầy đặn, chính giữa còn lấp ló môi châu tròn trịa, mềm mại như trái đào nhỏ, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta muốn dùng đầu lưỡi l**m nhẹ để xem chủ nhân của nó sẽ có phản ứng gì.

Động tác của Hoắc Hằng quá mức suồng sã, thêm ánh mắt lại chẳng hề kiêng dè chút nào khiến Chu Tẫn Hoan ngượng đỏ cả mặt, không khỏi quay đầu đi rồi hất tay hắn ra khỏi.

Hoắc Hằng cũng nhận ra hành động của mình quả thật hơi mất lịch sự, liền thẳng thắn nói:
"Ông chủ Chu, trông anh thế này thật sự rất đẹp. Đến mức tôi nhìn mà ngẩn cả người."

Hắn nói với giọng dịu dàng, âm thanh trầm ấm len lỏi vào trong lỗ tai như lông vũ lỡ bay vào, ngứa ngáy mà cảm giác gãi không tới khiến đầu óc Chu Tận Hoan vừa nóng vừa rối, chẳng biết phải đáp lại thế nào cho được.

Hoắc Hằng kéo tay anh ra khỏi vạt áo sườn xám mà anh cứ nắm vò mãi:
"Cứ nắm thế thì sẽ nhăn mất."

Thấy hắn cúi đầu nhìn chằm chằm eo mình, Chu Tẫn Hoan vội vàng chắp hai tay lại để trước bụng. Dù chỗ đó không lộ rõ nhưng anh thật sự sợ Hoắc Hằng sẽ nhìn ra điều gì đó mất.

Cách làm này ngược lại lại nhắc nhở Hoắc Hằng rằng chỉ mặc sườn xám thì quả thực rất dễ bị lộ. Hoắc Hằng đi cùng anh xuống lầu, tìm trên ba dãy giá treo một chiếc khăn choàng dệt hoa rất rộng rồi đưa cho anh khoác thử.

Khăn choàng có hoa văn đan móc lỗ nhỏ, màu đen, rất hợp với chiếc sườn xám màu xanh đậm mà anh đang mặc. Hoắc Hằng lại tìm một chiếc trâm cài hình con bướm trên bàn trang điểm, cài khăn lại ngay trước ngực, phần đuôi rủ xuống vừa vặn che được vùng bụng dưới.

Chu Tẫn Hoan lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Thấy anh để ý rõ ràng như thế khiến Hoắc Hằng phải cố nhịn cười mà nói với anh:
"Đi thôi."

Anh vừa nghe đã sốt sắng lên: "Đi đâu?"

Hoắc Hằng duỗi cánh tay trái ra, ra hiệu cho anh khoác tay mình: "Ăn mặc đẹp thế này, tất nhiên là ra ngoài đi dạo một vòng rồi, tăng chút tự tin thì ngày mai sẽ không sợ bị người khác nhận ra nữa."

Chu Tẫn Hoan lập tức từ chối: "
"Không được đâu, mặc thế này tôi không dám đi ra ngoài đâu."

"Tại sao chứ? Anh mặc thế này thật sự rất đẹp, sẽ không bị người khác nhận ra đâu."

Hoắc Hằng khen rất chân thành nhưng Chu Tẫn Hoan vẫn lắc đầu: "Chiếc sườn xám này bó sát quá, đi lại không tiện chút nào."

"Sườn xám nào cũng vậy mà, chỉ là cái này xẻ tà hơi cao một chút, dễ bị hớ hênh. Tôi gọi bà chủ vào lấy cho anh một cái khác nhé, xẻ tới đầu gối thôi."

Hoắc Hằng vừa xoa cằm vừa dùng vẻ mặt nghiêm túc đánh giá đường cong từ hông và chân của Chu Tẫn Hoan. Anh vội vàng xoay người đi để tránh ánh mắt đó, Hoắc Hằng cũng thu ánh nhìn lại rồi ra ngoài gọi người.

Chu Tẫn Hoan đứng yên tại chỗ, lại kéo kéo phần xẻ tà hai bên chân. Đã đến nước này, anh cũng biết mình có làm khó gì cũng vô ích cả thôi nên liền chủ động bước tới giá treo đồ để chọn trước.

Đợi bà chủ và Hoắc Hằng quay lại thì anh đã ưng ý một chiếc sườn xám cổ cao, dài đến mắt cá chân, xẻ tà tới đầu gối, kèm theo một chiếc khăn choàng lông trắng dày để có thể che phần ngực phẳng của mình.

Khi nãy lúc thử đồ, bà chủ đã đo số đo của anh rồi nên vừa nhìn thấy chiếc anh chọn thì liền nói anh có thể mặc được, thế là anh lại đi lên lầu hai thay đồ.

Lại bước xuống lần nữa, dáng người không còn kinh diễm như ban đầu nhưng vẫn rất xinh đẹp.

Trong lòng Hoắc Hằng có chút tiếc nuối nhưng đồng thời cũng thấy yên tâm hơn. Bà chủ giúp Chu Tẫn Hoan chỉnh lại những chi tiết cuối cùng, còn dặn dò mấy điều cần lưu ý khi mặc sườn xám.

Chu Tẫn Hoan nghe mà thấy ngượng ngùng, nhưng cũng không còn biểu hiện phản kháng gì nữa.

Khi bước ra khỏi cửa tiệm Song Hỷ, Hoắc Hằng lại một lần nữa duỗi cánh tay trái ra để Chu Tẫn Hoan khoác lấy.
Chu Tẫn Hoan cầm trong tay một chiếc quạt gấp ren đen, dùng nó che mặt như thể không dám gặp ai.

Anh thậm chí chẳng còn tâm trí để nghĩ đến chuyện khoác tay Hoắc Hằng có kỳ lạ hay không, trong đầu chỉ có một ý nghĩ là mong rời khỏi đây thật nhanh mà thôi.

Hoắc Hằng vỗ nhẹ tay anh: "Đừng căng thẳng như vậy, sẽ không ai nhận ra đâu."

Chu Tận Hoan cau mày, đôi mắt không yên mà nhìn trái nhìn phải, khẽ thì thầm: "Đừng nói nữa, đi nhanh lên mà."

"Được rồi, giờ anh muốn đi đâu?" Hoắc Hằng liếc nhìn đồng hồ đeo tay, không biết thời gian trôi qua từ lúc nào mà đồng hồ đã nhích tới mười hai giờ rồi, bèn nói tiếp:
"Đi ăn trước đã nhé, ăn đồ Tây được không? Ở đó không gian đẹp, người cũng ít."

Chu Tẫn Hoan chỉ mong đến nơi càng ít người càng tốt, lập tức gật đầu như trống bỏi.

Hoắc Hằng liền gọi một chiếc xe kéo đưa anh đến nhà hàng Tây nổi tiếng nhất ở Thiên Tân.

Trên đường đi, Chu Tẫn Hoan luôn dùng quạt gấp che mặt. Dù người đi đường chẳng ai nhìn anh nhưng anh vẫn rụt vai lại, cố gắng nép sát vào sau lưng Hoắc Hằng.

Bộ dạng như thể đang đối mặt với kẻ địch khiến Hoắc Hằng vừa buồn cười lại vừa thương, nhưng sợ mình cười thật sẽ khiến anh càng ngại nên chỉ còn cách cố bắt chuyện để đánh lạc hướng anh.

Khi đến trước cửa nhà hàng Tây, Hoắc Hằng vừa đỡ anh xuống xe thì một người phục vụ ngoại quốc đứng ở ngay cửa đã lập tức tiến đến, dùng tiếng Anh hỏi họ đi mấy người.

Hoắc Hằng cũng đáp lại bằng tiếng Anh, người hầu bàn liền làm động tác mời rồi đẩy cửa lớn ra.

Hoắc Hằng vừa bước một bước liền dừng lại, kéo tay Chu Tẫn Hoan để anh khoác tay mình rồi mới cùng nhau bước vào nhà hàng.

Nếu là lúc bình thường, việc Hoắc Hằng cứ liên tục bảo anh khoác tay như thế này sẽ khiến anh sinh nghi ngay. Nhưng hiện giờ anh đang hóa trang như một quý cô, trên tay cũng không mang túi xách nên việc khoác tay thế này lại trở thành chuyện đương nhiên.

Chu Tẫn Hoan vẫn như cũ, giấu mặt sau chiếc quạt ren, chỉ để lộ đôi mắt đảo qua đảo lại quan sát xung quanh.

Người phục vụ ngoại quốc dẫn họ đến trước cầu thang, đang định đưa họ lên lầu thì bị Hoắc Hằng gọi lại.

Hoắc Hằng dùng tiếng Anh hỏi người phục vụ liệu có thể ngồi tầng trệt không, nói rằng bạn đồng hành của mình bị đau lưng nên có hơi khó khăn khi đi lên cầu thang.

Người phục vụ ngoại quốc lập tức mỉm cười gật đầu, dẫn họ rẽ vào khu vực ăn uống phía sau góc hành lang.

Hoắc Hằng nói tiếng Anh trôi chảy không kém gì tiếng Nhật. Chu Tẫn Hoan nghe không hiểu nên liền nhỏ giọng hỏi hắn vừa nói gì.

Hoắc Hằng đáp: "Tôi nói anh bị đau lưng, ngồi tầng dưới thì tốt hơn."

Chu Tẫn Hoan cảm kích nhìn hắn. Dù hai người mới quen không lâu nhưng Hoắc Hằng luôn để ý đến những bất tiện của anh, sự chu đáo đó thật sự rất có tâm. Anh đang định nói lời cảm ơn thì thấy người phục vụ dừng lại, chỉ vào một chiếc bàn ở góc cạnh cửa sổ sát đất và hỏi chỗ đó có được không.

Hoắc Hằng quay sang hỏi anh: "Ngồi đây được chứ?"

Nhìn qua ô cửa kính lớn thì thấy bên ngoài đó là một khu vườn kiểu tây được trang trí khá tỉ mỉ khiến ánh mắt Chu Tẫn Hoan lập tức bị thu hút, liền gật đầu đồng ý ngay lập tức.

Người phục vụ định tiến lên kéo ghế cho anh nhưng Hoắc Hằng nói không cần, rồi kéo ghế phía mình cho Chu Tẫn Hoan ngồi xuống.

Chu Tẫn Hoan tưởng hắn sẽ ngồi ở phía đối diện nhưng anh vừa mới ngồi xuống thì thấy Hoắc Hằng cũng đã ngồi luôn vào vị trí ngay bên cạnh.

Người phục vụ có vẻ đã quen với kiểu ngồi như vậy, đưa cho họ hai quyển thực đơn rồi đi chuẩn bị nước chanh.

Chu Tẫn Hoan nhìn Hoắc Hằng đầy thắc mắc, rõ ràng đây là bàn bốn người, tại sao lại phải ngồi sát bên nhau?

Hoắc Hằng mở thực đơn ra hỏi anh muốn ăn gì nhưng anh lại trả lời chệch hướng: "Ngồi vậy chật quá, hay là tôi qua ngồi phía đối diện nhé."

Hoắc Hằng giữ tay anh lại: "Ngồi thế này đi, chẳng phải anh sợ bị người khác nhìn thấy sao? Ngồi đây thì đối diện là tường thôi."

Chu Tẫn Hoan muốn nói vậy cậu ngồi đối diện đi là được rồi nhưng Hoắc Hằng lại có vẻ như đã quyết định xong xuôi, còn chu đáo lật sẵn trang món chính rồi bảo anh cứ xem hình rồi chọn món muốn ăn.

Chu Tẫn Hoan hết cách, tuy ngồi vậy có hơi chật nhưng giờ anh đang mặc đồ nữ, ngồi thế này thì người khác nhìn vào cũng không thấy kỳ quặc gì cả. Thế là anh bỏ quạt xuống, bắt đầu chăm chú nhìn vào thực đơn.

Nhưng trong lúc anh đang tập trung chọn món thì Hoắc Hằng lại bắt đầu len lén ngắm anh.

Người diễn hí kịch thường đặc biệt chú trọng tư thế đứng ngồi, nhất là trong những dịp trang trọng. Chu Tẫn Hoan theo học kinh kịch hơn mười năm trời nên về phương diện này gần như không có chỗ nào để chê trách cả.

Hoắc Hằng đã sớm nhận ra rằng dù là khi chỉ có hai người bọn họ ở riêng hay kể cả khi có mặt người ngoài thì Chu Tận Hoan đều luôn giữ dáng điệu chuẩn mực. Chỉ khi anh uống say hoặc ngủ thiếp đi thì hắn mới thấy được vẻ tự nhiên thật sự của anh.

Như bây giờ, dù đang bị đau lưng nhưng anh vẫn ngồi thẳng tắp. Hai chân khép lại đặt trên mặt đất, tay trái đặt trên đầu gối, tay phải lật từng trang thực đơn khiến động tác vừa tao nhã vừa tự nhiên, còn đằm thắm hơn cả các tiểu thư khuê các xuất thân danh môn như Hoàng Hiểu Hiểu nữa.

Hoắc Hằng chống cằm bằng một tay, càng nhìn càng thấy cả người anh toàn là ưu điểm. Ngay cả phần ngực phẳng lì kia cũng có thể khiến hắn nghĩ tới những hồi ức đầy mộng mị.

Tâm trí bắt đầu trôi dạt đi tới tận đâu, ánh mắt của Hoắc Hằng cũng dần rời xuống phía dưới eo của anh.

Chính lúc ấy hắn mới nhận ra vì Chu Tẫn Hoan ngồi quá ngay ngắn nên phần vải nơi tiếp nối giữa bụng dưới và đùi bị đẩy lên thành một đường cong nhẹ.

Yết hầu của Hoắc Hằng khẽ trượt lên xuống mấy lần, ánh mắt như thể bị chặt vào nơi ấy, không thể rời đi đâu được nữa.

Trước Tiếp