Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 32

Trước Tiếp

Chu Tẫn Hoan trằn trọc mãi, đến khi cảm giác trên cơ thể hoàn toàn biến mất mới mơ mơ màng màng thiếp đi. Đến sáng hôm sau tỉnh dậy thì thấy người ở giường bên vẫn còn đang ngủ.

Kim đồng hồ còn chưa chỉ đến tám giờ.

Anh dụi đôi mắt đau nhức, lảo đảo đứng dậy đi vệ sinh. Khi bước ra thì Hoắc Hằng đã thức dậy rồi.

So với dáng vẻ uể oải của anh thì Hoắc Hằng lại ngủ rất ngon nên tinh thần rất phấn chấn, như một mặt trời đang tỏa sáng vậy, nở nụ cười tươi rói với anh: "Chào buổi sáng."

Chu Tẫn Hoan yếu ớt đáp lại: "Chào buổi sáng."

Hoắc Hằng bước đến trước mặt anh, lo lắng hỏi: "Sao lại mệt thế? Tối qua không ngủ ngon à?"

Tối qua Hoắc Hằng thật sự không phát hiện ra anh giả vờ ngủ nên vẻ mặt hoàn toàn bình thường. Ngược lại là chính anh lại cảm thấy chột dạ không thôi, vừa nghĩ đến chuyện tối qua là đã thấy kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần nhưng vẫn cố mà nặn ra một nụ cười: "Không có đâu, ngủ ngon mà."

Thấy sắc mặt anh tái nhợt nên Hoắc Hằng đưa tay ra, dùng mu bàn tay chạm vào trán anh.

Chu Tận Hoan chậm chạp lùi lại một bước, ngượng ngùng nói: "Tôi không sốt mà."

Hoắc Hằng thu tay lại: "Hay là ngủ thêm một chút nữa nhé?" Hôm nay thôi đừng ra ngoài nữa, tôi cũng sẽ ở lại với anh."

Mới nghe hai câu đầu Chu Tẫn Hoan cảm thấy rất vui, anh thật sự muốn ngủ thêm một giấc nữa nhưng câu cuối lại khiến anh do dự đôi phần. Nếu Hoắc Hằng cũng ở lại trong phòng thì làm sao mà anh ngủ được đây?

Anh mím môi, định nhắc nhở Hoắc Hằng: "Hôm nay cậu không có công việc gì à?"

Hoắc Hằng đang định đi rửa mặt, nghe vậy liền quay đầu lại cười: "Không có, hôm qua chúng ta đã nói rồi mà, hôm nay sẽ đi thử đồ và trang điểm với anh thử xem sao."

Chu Tẫn Hoan tiu nghỉu bước về giường, trầm ngâm nhìn chiếc giường đầy vẻ dụ dỗ đó xong nghĩ một hồi rồi vẫn quay đầu đi lấy quần áo.

Thôi thì vẫn nên ra ngoài vậy, bên ngoài đông người, ít ra còn có thể thư giãn được một chút.

Hoắc Hằng rửa mặt xong bước ra thấy anh cầm quần áo định vào phòng tắm thay thì hiểu ý, hắn cũng thay đồ đi ra ngoài. Lúc chải tóc xong thì Chu Tẫn Hoan cũng đã chuẩn bị xong xuôi.

Hai người cùng xuống lầu tìm một quán ăn sáng gần đó. Hoắc Hằng gọi sữa đậu nành với bánh quẩy, bánh thịt, bún xào và canh sủi cảo. Một bữa sáng nóng hổi ăn vào khiến sắc mặt Chu Tẫn Hoan cũng hồng hào hơn, Hoắc Hằng hỏi anh còn mệt không thì anh đáp ngay lập tức nói không mệt nữa, muốn đi dạo loanh quanh một chút.

Hoắc Hằng nhìn đồng hồ đeo tay, thấy đã mười giờ rồi bèn nói với anh là đi làm việc quan trọng trước đã.

Anh cũng không biết việc quan trọng mà Hoắc Hằng nói là gì nên đành phải đồng ý. Hoắc Hằng gọi một chiếc xe kéo, đi cùng anh đến cửa hàng mà hôm qua Vương Vĩnh Liên đã hẹn trước.

Trên đường đi, anh lại do dự có nên nói không hay là thôi, vì anh vẫn cảm thấy làm vậy không hay gì cho lắm. Nhưng giờ Hoắc Hằng nói rằng đã hẹn rồi, ông chủ cửa hàng còn đặc biệt dành cả buổi sáng cho họ, nếu không đến thì cũng ảnh hưởng đến việc làm ăn của người ta nữa.

Chu Tẫn Hoan không còn cách nào khác, chỉ đành quay đầu ngắm khung cảnh ven đường với vẻ mặt rầu rĩ, hoàn toàn không phát hiện ra khuôn mặt đang cố nhịn cười của Hoắc Hằng đang ngồi bên cạnh.

Người phu xe kéo qua mấy con phố, chạy đến mướt mồ hôi mới dừng xe lại. Khi anh quay đầu lại nhìn thì mới phát hiện ra Hoắc Hằng lại đưa mình đến Tòa Song Hỷ ở Thiên Tân, nơi chuyên tổ chức cưới hỏi theo kiểu tân tiến.

Hoắc Hằng cũng không lề mề, đưa tiền xong liền kéo Chu Tẫn Hoan xuống xe. Tuy động tác cẩn thận vì lo lắng cho vết thương ở eo của anh nhưng sợ anh lại mở miệng từ chối nên hắn dứt khoát kéo anh đi thẳng vào trong mà không ngừng bước nào.

Chủ tiệm ở đây là một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, có lẽ làm nghề này khá lâu năm nên cách ăn mặc cũng rất bắt mắt. Cô mặc một chiếc sườn xám lụa đỏ cổ cao xẻ tà, chân đi đôi giày cao gót đỏ, tóc búi tròn một bên, trên búi tóc cài một cây trâm vàng thủy tinh khắc hình phượng hoàng.

Hoắc Hằng vừa nhìn đã thấy cách ăn mặc này rất hợp, hoàn toàn tôn lên khí chất của bà chủ. Bà chủ chưa từng gặp họ nhưng nhớ lại hôm qua Vương Vĩnh Liên đến đặt lịch thay Hoắc Hằng đã đưa cả một xấp tiền nên biết ngay Hoắc Hằng là một người hào phóng, vừa thấy hai người liền niềm nở chào hỏi.

Hoắc Hằng không để tâm đến việc được mỹ nhân phục vụ tận tình nhưng Chu Tẫn Hoan lại thấy ngại không có chỗ trốn. Bà chủ mới nói được vài câu đã nhìn anh một lượt rồi mới hỏi: "Người cần trang điểm là vị này đây phải không?"

Hoắc Hằng đút hai tay vào túi quần tây như thể đang xem kịch càng náo nhiệt thì càng vui: "Đúng vậy, trang điểm để dự tiệc sinh nhật. Hôm qua còn đặt một chiếc sườn xám màu xanh đậm, trông giống..." Hoắc Hằng quay đầu nhìn qua ba dãy giá treo đồ đầy ắp ở góc tường, đi tới lấy một chiếc sườn xám cũng màu xanh đậm rồi nói tiếp: "Từa tựa màu của chiếc này nhưng chiếc kia còn điểm xuyến thêm cành cây và hoa mai đỏ sẫm nữa."

Bà chủ nói: "Loại vải đó bên tôi đúng là không có sẵn. Hay là thế này đi, tôi đi lấy vài bộ đến để hai vị xem thử, nếu mặc lên thấy đẹp thì có thể dùng thử để trang điểm nhé."

Hoắc Hằng nghi ngờ nói: "Chỗ cô cũng có kích cỡ cho nam à?"

Bà chủ che miệng cười: "Ngài nói vậy tội chúng tôi quá, chỗ khác không có thì còn hiểu được nhưng chỗ chúng tôi làm dịch vụ cưới hỏi mà, sao có thể không có được chứ."

Được cô nhắc như vậy thì chợt Hoắc Hằng mới nhớ ra rằng thể chất có thể sinh con như Chu Tẫn Hoan tuy hiếm nhưng cũng không phải là không có. Chỉ là trong các gia đình quyền thế, việc cưới hỏi danh chính ngôn thuận với người như vậy rất hiếm, đa phần chỉ làm thiếp hoặc vợ của nhà bình thường.

Nói trắng ra vẫn là một nhóm người yếu thế. Nếu như không phải do Chu Tẫn Hoan nổi danh trong giới hí kịch thì e là cho dù Hoắc Thừa có muốn cưới anh thì Hoắc Anh Niên cũng sẽ tuyệt đối không đồng ý.

Tâm trạng vui vẻ của Hoắc Hằng tan biến hết sau suy nghĩ đó. Khi hắn quay đầu nhìn lại Chu Tẫn Hoan chỉ thấy người kia đã cúi đầu, lúng túng vò góc áo, trông mà khiến người ta xót xa.

Hắn bước đến bên cạnh Chu Tẫn Hoan, cúi đầu nói nhỏ vào tai anh: "Nếu thật sự không muốn thì thôi, tôi sẽ tìm cách khác, tôi sẽ nghĩ cách kiếm một tấm thiệp mời khác về."

Hắn vốn cho là đã nói vậy rồi thì Chu Tẫn Hoan sẽ đồng ý ngay, nhưng không ngờ người kia lại lắc đầu nói: "Thôi, đã đến nước này rồi thì đừng làm rối thêm nữa, cứ thử xem sao."

Chu Tẫn Hoan thật sự không muốn ăn mặc như phụ nữ nhưng chiếc sườn xám đó là do Hoắc Hằng bỏ không ít tiền ra đặt may riêng cho anh. Nếu bây giờ lại phải nghĩ cách khác thì có lẽ sẽ khiến Hoắc Hằng tốn thêm không ít tiền, thậm chí còn phải nợ người khác một ân tình nữa.

Dù sao thì tiệc sinh nhật của thiên kim hội trưởng thương hội là dịp mà ai ai cũng muốn chen chân vào, làm gì có chuyện dư một tấm thiệp mời cho một kẻ rảnh rỗi như anh chứ?

Bà chủ rất tinh ý, thấy Chu Tẫn Hoan chủ động nhìn về phía mình thì nhanh tay nhận lấy chiếc sườn xám rồi nói: "Đi thôi, để tôi trang điểm cho ngài trước. Với ngũ quan thanh tú thế này thì nhất định sẽ rất đẹp."

Chu Tẫn Hoan đi theo bà chủ lên lầu hai, để lại một hầu gái bưng trà rót nước, bày điểm tâm và mang báo ra cho Hoắc Hằng.

Chừng khoảng bốn mươi phút sau, lúc Hoắc Hằng đã bắt đầu thấy buồn ngủ vì chờ lâu thì nghe thấy tiếng bước chân vọng lại từ phía cầu thang.

Hoắc Hằng lập tức buông tờ báo, nghiêng người nhìn về phía cầu thang.

Người xuống trước là bà chủ, đi đôi giày cao gót đế nhọn, tà váy sườn xám đỏ được cô vén lên, bước đi rất vững chãi. Mà cách phía sau cô hai bước là một người đi đôi giày thêu màu đen, trên mũi giày có họa tiết hoa mai xanh.

Đôi chân dài của người đó lấp ló sau phần xẻ tà bên hông chiếc sườn xám, có lẽ vì đang mang tất da chân nên không chỉ trắng mà còn trông rất mịn màng và bóng bẩy. Ánh mắt của Hoắc Hằng nhìn dần từ phần cổ chân thon nhỏ lần lên trên, đến khi nhìn thấy phần cuối của đường xẻ cao thì hắn mới từ từ đứng dậy.

Hôm qua khi đi đặt may sườn xám thì thợ may Từ có hỏi Chu Tẫn Hoan muốn xẻ tà ở đâu. Chu Tẫn Hoan thì chỉ mong không phải xẻ chút nào, nhưng nếu vậy thì sẽ không thể bước đi được nên sau đó thợ may Từ đã đề nghị xẻ đến ngang đầu gối là an toàn nhất. Lúc ấy Hoắc Hằng còn thấy hơi tiếc nhưng đến hôm nay nhìn thấy chiếc sườn xám xẻ cao tận gốc đùi này, hắn mới lập tức cảm thấy may mắn thay. May mà chiếc chính thức không xẻ cao như vậy, nếu không thì lại để người khác được lợi mất rồi.

Bước chân của Chu Tẫn Hoan rõ ràng là rất do dự, mãi đến khi bà chủ đã xuống hết cầu thang thì Hoắc Hằng mới chỉ nhìn thấy được phần eo của anh. Bà chủ quay lại nhìn anh một cái, rồi lại vén tà váy đi ngược lại lên cầu thang, đưa tay ra với anh: "Thật sự rất đẹp, mau xuống đi mà."

Chu Tẫn Hoan không nắm tay bà chủ. Anh nắm lấy hai bên tà váy ở đùi kéo nhẹ xuống. Dù đã có khuy bấm cố định và thiết kế ôm sát hông nên không dễ bị trượt lên, thế nhưng chính vì vậy mà anh lại càng lo lắng không thôi, cứ cảm thấy bộ đồ này quá ôm sát, quá lộ liễu rồi.

Anh liếc nhìn phần g*** h** ch*n mình. Mặc dù chỗ đó không quá lộ liễu, đứng thẳng thì cũng khó mà nhìn ra được nhưng nếu chẳng may bị va chạm hay cọ xát vào thứ gì đó mà... thì đó đâu phải chuyện mà anh có thể kiểm soát được.

Nghĩ đến những tình huống xấu hổ có thể xảy ra, Chu Tẫn Hoan bắt đầu hối hận vì sự bốc đồng khi nãy của mình.

Dù gương mặt này được trang điểm xinh đẹp đến đâu thì cơ thể này rốt cuộc vẫn là đàn ông.

Thấy anh đứng yên trên bậc thang mãi không chịu xuống, bà chủ đành phải khom người nhìn về phía Hoắc Hằng.

Lúc này Hoắc Hằng đã đứng cạnh ghế sô pha, đôi mắt dán chặt vào đôi chân và vòng eo của anh, gần như không thể rời nổi ánh nhìn, háo hức muốn được nhìn thấy cả phần thân trên. Thấy bà chủ đưa ánh mắt dò hỏi về phía mình thì hắn lập tức đi vòng qua ghế sô pha, bước về phía cầu thang.

Vừa thấy Hoắc Hằng đi tới đây thì Chu Tẫn Hoan lập tức xoay người định quay lại lên lầu. Nhưng Hoắc Hằng không đuổi theo mà chỉ dừng lại ở ngay ranh giới giữa cầu thang và sàn nhà, cũng đưa tay về phía anh, cất giọng dịu dàng nói:
"Ông chủ Chu, xuống đây để tôi nhìn thử một chút đi mà."

Trước Tiếp