Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 31

Trước Tiếp

Đây là lần đầu tiên Hoắc Hằng hôn một người theo cách lén lút như thế này.

Chưa kể Chu Tẫn Hoan đang ngủ rất say có cảm nhận được hay không nhưng chỉ riêng hành động lén lút như thế này đã khiến tim hắn đập loạn, mặt nóng bừng như một tên nhóc chưa trải sự đời, căng thẳng đến mức phải túm chặt lấy chăn.

Hắn mở mắt, không dám thở mạnh như thường ngày, chỉ sợ đánh thức Chu Tẫn Hoan. Khi môi hai người khẽ chạm nhau trong chốc lát thì hắn dè dặt đưa đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng l**m lên răng của anh.

Miệng của Chu Tẫn Hoan có vị kem đánh răng bạc hà lúc nãy ở trong nhà hàng. Hoắc Hằng l**m răng anh mấy lần, thấy anh không có dấu hiệu tỉnh lại thì mạnh dạn duỗi đầu lưỡi vào rồi tìm được chiếc lưỡi mềm mại kia.

Hoắc Hằng không có nhiều kinh nghiệm hôn môi, động tác cũng rất trúc trắc nhưng có một lần sau khi trở về, Hoắc Khiêm say rượu và nói đùa với hắn về những kỹ thuật hôn môi mà y từng thấy ở Pháp. Y không chỉ miêu tả một cách sống động mà còn ôm đầu của Hoắc Hằng muốn làm thử một kiểu minh họa.

Hoắc Hằng tránh né không chịu học. Hoắc Khiêm chỉ còn cách lắc đầu tặc lưỡi nói hắn không học thì sau này chỉ có nước hối hận.

Bây giờ thế mà hắn lại cảm thấy có chút hối hận rồi.

Nhưng không có thực hành thì vẫn còn lý thuyết bù lại. Hoắc Hằng nhớ lại lời nói hung hăng của Hoắc Khiêm lúc đó về việc móc đầu lưỡi rồi trêu chọc, động tác phải nhẹ nhàng, nụ hôn phải khiến đối phương toàn thân mềm nhũn, tuyệt đối không được mất kiên nhẫn.

Những câu nói tưởng chừng như vô nghĩa này mà Hoắc Hằng lại làm theo, hơn nữa làm cũng không tệ lắm. Bởi vì hô hấp của Chu Tẫn Hoan dồn dập hơn so với vừa nãy, còn phát ra tiếng rên, biểu tình trên mặt cũng đầy vẻ thoải mái và say mê.

Hoắc Hằng biết anh chưa tỉnh, chứ không theo tính cách của anh chắc chắn sẽ không phải phản ứng như thế này đâu.

Cơ thể dưới lớp chăn khẽ động đậy, hai chân cũng cong lên. Hứa Hằng nhả môi anh ra rồi cách lớp chăn mà ôm anh vào lòng, ghé sát tai thì thầm: "Hoan Hoan, biết tôi là ai không?"

Chu Tẫn Hoan nhíu mày như thể đang mơ thấy ai đó mà mình không thích, thậm chí còn quay mặt đi.

Hoắc Hằng nhìn thấy hết phản ứng đó, cảm giác ngọt ngào vừa rồi trong lòng bỗng chốc tan biến đâu mất.

Nhìn dáng vẻ của anh, chắc là đang mơ thấy Hoắc Thừa rồi.

Vừa nghĩ đến chuyện tên khốn đó vẫn có thể xuất hiện trong giấc mơ của Chu Tẫn Hoan thì Hoắc Hằng đã cảm thấy bực bội không lý do. Tên này thực sự đã để lại một ván cờ toàn thế khó cho hắn và Chu Tẫn Hoan.

Tâm trạng Hoắc Hằng không còn như lúc nãy nữa, hắn đứng dậy đi vào phòng tắm. Nhưng hắn vừa rời đi không được bao lâu thì người trên giường lại đột nhiên bừng tỉnh.

Chu Tẫn Hoan nằm mơ nhưng mà giấc mơ nãy rất hỗn loạn. Anh mở mắt ra nhìn lên trần nhà trắng toát, trong đầu vẫn còn nhớ cảnh trong giấc mơ vừa rồi.

Lúc đầu là Hoắc Hằng nhân lúc anh ngủ say liền lén đến hôn anh. Vốn đang rất dễ chịu nhưng không hiểu sao cảnh trong mơ bỗng dưng thay đổi, biến thành Hoắc Thừa đang hôn anh ngay trên giường tân hôn trong đêm động phòng.

Anh hoảng sợ đến mức mặt trắng bệt không còn chút máu, lập tức đứng bật dậy định bỏ chạy nhưng Hoắc Thừa kéo mạnh tay một cái đã lôi anh trở lại giường, ra sức xé rách bộ hỷ phục trên người anh.

Anh đưa tay gõ nhẹ vào trán mình, đối với việc tại sao lại mơ thấy Hoắc Hằng, trong lòng anh mơ hồ đã có cảm giác nhưng lại không dám nghĩ sâu thêm, đành đứng dậy đi uống nước để bình tĩnh lại, kết quả lại nghe thấy tiếng nước chảy.

Đó là tiếng nước từ vòi sen trong phòng tắm, anh đoán chắc là Hoắc Hằng đã về. Vừa mới lật chăn lên đã phát hiện có chuyện không ổn.

Anh nhìn xuống g*** h** ch*n mình, sao lại... nữa rồi...

Anh lập tức kéo chăn lên, tim đập rầm vang như tiếng trống. Lúc đang hoảng hốt chợt phát hiện bên giường có dấu vết ai đó đã từng ngồi qua.

Ga trải giường màu trắng trơn nên có ai ngồi xuống đều sẽ để lại dấu ngay.
Trong đầu toát ra một ý nghĩ hoang đường nhưng rất nhanh đã bị anh bác bỏ. Anh nắm chặt chăn, nghĩ bụng chắc do dạo này không giải toả nên mới như vậy thôi.

Anh vin vào niềm tin này nên hơi yên tâm được chút ít. Chờ nơi đó hoàn toàn như ban đầu thì mới lảo đảo đứng lên, muốn tìm nước uống.

Tiếng nước trong phòng tắm cứ vang lên không ngớt, anh uống một chén nước lạnh vào bụng, cảm thấy từ đầu đến chân đều thanh tĩnh lại nhưng đồng thời cũng cảm thấy hơi lạnh đanh dần len lỏi. Đang muốn đắp chăn nằm lại thì chợt nghe vài âm thanh vụn vặt truyền ra từ nhà tắm.

Anh liếc nhìn đồng hồ trên tường, đã sắp hai giờ rồi. Nghĩ bụng Hoắc Hằng bận cho tới bây giờ mới trở về mà anh lại ngủ trước hắn thì cũng thấy hơi ngại. Hơn nữa hình như anh nghe thấy tiếng thở đứt quãng trong phòng tắm, mỗi tội bị tiếng nước át mất nên anh cố lắm cũng không nghe rõ bao nhiêu. Anh không biết có phải Hoắc Hằng đang không thoải mái hay không nên muốn đi qua hỏi han đôi ba câu.

Anh vừa đi tới cửa phòng tắm, lúc đang muốn gõ cửa thì phát hiện ra cửa không đóng chặt mà hé ra một khoảng rất nhỏ.

Anh do dự, dù sao Hoắc Hằng cũng đang tắm, anh nên về giường nằm lại thôi nhưng đúng lúc đó lại nghe âm thanh vang lên lần nữa.

Lần này tới gần nên nghe rất rõ. Trong lòng anh nổi lên nghi hoặc, sao lại nghe như tiếng th* d*c và tiếng r*n r* vậy nhỉ?

Anh lo lắng Hoắc Hằng đang khó chịu nên c*̃ng không nghĩ nhiều mà nhẹ nhàng đẩy cửa mở thêm một chút, muốn liếc mắt nhìn một cái xem có sao không.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái anh liền sợ đến che miệng lại, người cũng đờ cả ra.

Hoắc Hằng đứng nghiêng người về phía anh, đang đứng dưới màn nước...

Anh lập tức hiểu ra ngay những âm thanh lúc nãy là cái gì, vội vàng khép cửa lại rồi lại chạy về nằm ngay đơ trên giường, đưa tay kéo chăn che kín mít cả người.

Bóng tối bao trùm khiến nhịp tim dồn dập và hơi thở gấp gáp của anh không thể che giấu được. Anh chỉ còn cách nhắm chặt mắt, ép bản thân phải bình tĩnh lại, không được nghĩ nữa nhưng trong đầu vẫn cứ hiện lên hình ảnh vừa rồi.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Hoắc Hằng cũng sẽ có vẻ mặt như vậy, hành động như vậy và âm thanh như vậy.
Nhưng Hoắc Hằng cũng chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi, làm chuyện đó là điều hết sức hiển nhiên mà.

Anh lại nhớ đến người trong lòng mà ban ngày Hoắc Hằng từng nhắc đến kia. Chắc lúc nãy Hoắc Hằng đang nghĩ về người đó nên mới có cái biểu cảm khao khát và đắm chìm đến thế.

Những ý nghĩ rối loạn ấy như diều đứt dây không cách nào kiểm soát được khiến anh gần như không thở nổi. Mãi đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra, anh lại lập tức căng thẳng, vểnh tai lắng nghe động tĩnh.

Sau khi Hoắc Hằng ra ngoài thì chỉ rót một ly nước uống, hắn không làm gì thêm mà chỉ đi thẳng đến bên giường anh, nhẹ nhàng ngồi xuống.

Anh quay lưng lại với phòng tắm, cũng đồng thời quay lưng về phía Hoắc Hằng. Không rõ Hoắc Hằng có phát hiện việc anh chưa ngủ hay không, cũng không biết có nhận ra chuyện anh vừa nhìn thấy lúc nãy không nữa.

Khi nhịp tim của anh ngày càng dồn dập thì Hoắc Hằng bất ngờ nắm lấy mép chăn, dường như định kéo xuống.

Anh nghĩ dù thế nào cũng không thể để Hoắc Hằng phát hiện mình đang thức nên thả lỏng tay, tiếp tục giữ nguyên tư thế cuộn tròn rồi giả vờ như đang ngủ.

Hoắc Hằng nhẹ tay kéo chăn xuống, thấy tóc anh rối bù, phần lớn gương mặt vùi trong ga giường thì vỗ nhẹ vai anh: "Ông chủ Chu?"

Chu Tận Hoan không hề nhúc nhích, cho dù Hoắc Hằng có gọi mấy lần thì anh vẫn giả vờ ngủ say như chết.

Anh không biết Hoắc Hằng có nghi ngờ gì không nhưng người kia sau khi ngồi bên giường vài phút thì vòng tay ôm lấy cổ và dưới đầu gối anh, bế anh lên đặt đúng vào vị trí gối nằm rồi đắp lại chăn cho anh, sau đó mới trở về giường của mình.

Lúc Hoắc Hằng ôm anh, anh cảm nhận được rõ ràng người kia không mặc quần áo, ít nhất là phần thân trên tr*n tr**.

Anh cứ thế thấp thỏm chờ đợi, mãi đến khi nghe tiếng tắt đèn rồi cả căn phòng cũng im ắng hết.

Anh nghĩ chắc Hoắc Hằng đã ngủ rồi nên lặng lẽ thả lỏng thân thể vốn đang căng cứng ra nhưng vẫn không dám quay mặt nhìn sang bên kia.

Ánh trăng chiếu trên sàn nhà bị lớp rèm mỏng tung lên từng đợt che khuất lúc ẩn lúc hiện. Anh nhìn ánh sáng len qua kẽ rèm, trong đầu lại hiện lên cảnh thân thể mờ ảo bị làn hơi nước bao phủ lúc nãy.

Đó là lần đầu tiên anh thấy một người đàn ông không mặc quần áo. Dù cấu tạo cơ thể cũng tương tự nhưng th* g*** h** ch*n của Hoắc Hằng rõ ràng to lớn hơn anh nhiều.

Nghĩ tới chỗ tương phản kia khiến hô hấp của anh bắt đầu dồn dập, lặng lẽ quay đầu nhìn sang chiếc giường bên kia, phát hiện Hoắc Hằng đã xoay lưng ngược về phía anh mà ngủ rồi.

Anh yên lòng, tay phải như được giải thoát khỏi xiềng xích, không khống chế được nữa mà duỗi xuống phía dưới, sờ đến thứ đang nửa cương lên kia.

Vốn lúc thường anh tự an ủi cũng chỉ xoa một cái nhưng giờ không biết có phải là do vừa nhìn thấy cảnh không nên thấy hay không mà khe hở g*** h** ch*n bỗng nhiên chảy ra một dòng nước ẩm ướt.

Anh cố nhịn lại cơn xấu hổ mà tách hai chân ra, mò tới chỗ khe nhỏ đang mấp máy kia.

Chỗ đó là nơi để người đàn ông khác đâm vào, cũng là nơi để sinh ra em bé.

Trước đây Hoắc Thừa đã từng nói với anh rằng trên khe hở có một hạt thịt tròn rất nhỏ, chỉ cần kéo ra rồi xoa xoa nơi đó thì còn sướng hơn nhiều so với tự sờ phía trước.

Lúc đó Hoắc Thừa muốn làm anh nhưng lực tay của gã lớn quá, lúc nắm hai điểm nhỏ trước ngực làm anh thấy đau đến mức khóc toáng lên, lúc đó vì đau quá mà anh sợ hãi rồi từ chối.

Bây giờ nghĩ lại mới thấy chỗ đó vẫn chưa từng bị ai chạm qua, vậy mà hôm nay tự dưng lại có một dòng nước chảy ra.

Anh rất muốn biết đó là cái gì nên đưa tay xuống sờ vào, kết quả là sờ được nguyên một bàn tay đầy nước dính nhớp.

Anh xấu hổ không biết dấu mặt vào đâu, lén lút đưa mắt nhìn sang người đang nằm phía bên kia.

Hoắc Hằng vẫn xoay lưng về phía anh như lúc nãy khiến lá gan của anh to hơn không ít, muốn lau khô cái nước dính nhớp đó đi nhưng sát bên gối lại không có giấy lau gì hết, chỉ có một chiếc khăn mùi soa sạch sẽ mà anh vốn định dùng vào ngày mai.

Tuy khăn này là dùng để lau miệng nhưng giờ anh cũng không thèm để ý nữa, chỉ muốn mau dọn dẹp sạch sẽ rồi đi ngủ mà thôi. Anh nhẹ tay cầm lấy chiếc khăn rồi đưa vào giữa hay chân lau tới lau lui.

Có lẽ do động tác hơi vội vàng nên khăn mùi soa chạm vào chỗ nhạy cảm của anh khiến một cơn kh*** c*m ào tới như giông lốc. Anh đột nhiên kẹp chặt chân, vừa cố nín thở sợ thanh âm rên rĩ của mình bị người ta nghe thấy, vừa hé mắt ra nhìn Hoắc Hằng.

Anh cố đè tiếng rên nên người bên giường kia không hề có động tĩnh gì.

Anh thở phào nhẹ nhõm, cảm giác vừa nãy anh chưa từng trải nghiệm qua, không giống với cái khoải cảm lúc sờ phía trước, chắc hẳn là đụng phải chỗ nhạy cảm mà Hoắc Thừa đã từng nói đó rồi.

Anh tự cảnh cáo mình không được thử nữa nhưng lúc đưa tay lau sạch lại không tránh khỏi đụng phải hai lần nữa.

Viên thịt nhỏ kia đã bị anh làm cho cứng lên, thứ đồ phía trước cũng cương lên dần lộ ra khát vọng muốn được chạm vào nhiều hơn. Anh sướng tới mức ứa nước mắt, nếu không phải Hoắc Hằng còn nằm ở bên cạnh thì chắc chắn anh không thể nào khống chế nỗi được nữa. Nhưng trước mắt có thoải mái thế nào anh cũng không dám làm bậy, chỉ có thể đem khăn tay vò thành một cục rồi nhét xuống dưới gối đầu, tự thôi miên mình phải đi vào giấc ngủ ngay.

Trước Tiếp