Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 30

Trước Tiếp

Nồi lẩu rõ ràng rất thơm, nhưng Chu Tẫn Hoan lại ăn mà chẳng thấy ngon gì.
Hoắc Hằng nhúng cho anh đủ thứ từ dạ dày bò, cuống họng heo rồi mấy loại thịt dê, ruột ngỗng, óc đủ cả, toàn là những món bình thường anh không được ăn, chấm với nước mè rồi đưa đến tận miệng.

Ban đầu anh còn tránh né, nói là tự ăn được nhưng không chống cự nổi sự nhiệt tình của Hoắc Hằng, đành ngại ngùng ăn hai miếng.

Những món đó vừa tê vừa cay, không tốt cho vết thương ở thắt lưng của anh nên Hoắc Hằng thấy anh đã nếm thử xong rồi thì liền xoay nồi sang phía nước lẩu xương bò thanh đạm.

Ăn xong, họ không trở về khách sạn ngay mà đi dạo dọc theo đường Nam Thái Hải. Hoắc Hằng mua một bao thuốc ngoại, xé ra châm một điếu nhưng chỉ hút hai hơi rồi vứt đi.

Chu Tẫn Hoan hỏi hắn sao không hút hết thì nghe hắn nói: "Anh từng nói hút thuốc không tốt cho sức khỏe mà."

Không ngờ tới Hoắc Hằng vẫn còn nhớ cả lời mà mình buột miệng nói, Chu Tẫn Hoan vừa vui vừa hỏi: "Vậy sao còn mua?"

Hứa Hằng đút thuốc vào túi, nhìn anh đầy bất lực: "Hết cách rồi, thói quen khó bỏ mà. Nhưng mà giờ tôi hút ít lắm, thèm thì cũng chỉ rít hai hơi cho đỡ thèm thôi."

Chu Tẫn Hoan mỉm cười gật đầu, chợt nghe Hoắc Hoắc Hằng hỏi tiếp: "Ông chủ Chu trước kia không hút thuốc à?"
Chu Tẫn Hoan đáp: "Thuốc lá dễ làm hỏng giọng, tôi không thể đụng vào được."

Bầu không khí vốn dĩ đang rất tốt nhưng vừa dứt lời, anh như sực nhớ ra điều gì đó, bước chân cũng chậm lại.
Hoắc Hằng cũng chợt nhận ra câu nói ấy có gì không ổn.

Giọng của Chu Tẫn Hoan bị tổn thương chính là bởi vì khói trong vụ hỏa hoạn kia.

Trước đó Hoắc Hằng không biết tình trạng nghiêm trọng đến đâu, vì bình thường lúc Chu Tẫn Hoan nói chuyện vẫn thấy rất ổn. Mãi đến hôm nghe Lưu Vân Phù hát hí xong, hôm đó Chu Tẫn Hoan uống say rồi cất giọng hát thử vài câu thì khi đó Hoắc Hằng mới nhận ra, dù anh có hát đúng điệu đi chăng nữa thì chất giọng đã không còn trong trẻo và lay động như trước nữa rồi.

Nay nhắc đến chuyện này, Hoắc Hằng muốn nhân cơ hội hỏi rõ: "Anh từng đi khám chưa? Bác sĩ nói thế nào?"
Chu Tẫn Hoan lắc đầu yếu ớt: "Không chữa được nữa rồi."

"Nếu chỉ bị sặc khói thì chắc không đến mức ấy chứ?" Hoắc Hằng nghi ngờ hỏi.

Nếu là người khác hỏi thì chắc chắn Chu Tẫn Hoan sẽ không thèm nói gì thêm, nhưng Hoắc Hằng lại khác. Người này đã chứng kiến quá nhiều những lúc anh chật vật và yếu đuối, vậy nên trước mặt Hoắc Hằng, dường như anh không cần và cũng không còn điều gì phải giấu diếm nữa.

Anh nói: "Bác sĩ bảo lúc tôi bị ngã thì đã hôn mê, khi đó lửa cháy rất lớn nên dây thanh quản bị hơi nóng quá lâu làm tổn thương."

Hoắc Hằng an ủi anh: "Đừng buồn vội, giáo sư Shido còn ở đây mà, ngày mai chúng ta lại đi tìm ông ấy thử xem, xem xem ông ấy có biện pháp nào có thể trị khỏi cổ họng cho anh được không."
Chu Tẫn Hoan khẽ nhếch khóe miệng, nhưng chẳng gượng nổi một nụ cười: "Không cần phiền vậy đâu. Lúc đó tôi đã gặp mấy bác sĩ, ai cũng nói hết cách rồi. Hơn nữa tôi đã không thể hát được nữa rồi, giữ giọng lại cũng chẳng có ích gì hết."

Hoắc Hằng đặt hai tay lên vai anh: "Đừng nản. Y học nước ngoài phát triển lắm. Chỉ cần anh còn muốn hát thì tôi nhất định sẽ tìm mọi cách chữa khỏi cho anh."

Anh ngẩn người nhìn Hoắc Hằng, không biết có phải vì ở bên người này lâu ngày mà mình trở nên mềm yếu hay không mà mắt lại nóng lên. Anh vội vàng quay mặt đi, cố nuốt nước mắt trở lại.

Thấy anh cố ra mạnh mẽ đến thế khiến Hoắc Hằng chỉ muốn ôm anh vào lòng, để anh có thể tựa vào lồng ngực mình mà nghỉ ngơi. Nhưng ngặt nỗi hai người họ vẫn chỉ là bạn, không thể quá lộ liễu vậy được, đành phải chuyển chủ đề: "Thật ra có một chuyện tôi vẫn luôn muốn hỏi, vụ cháy đó rốt cuộc là bắt đầu như thế nào?"

Chu Tẫn Hoan bình tĩnh lại mới đáp: "Tôi cũng không rõ. Đột nhiên nó bốc cháy thôi. Sau đó cảnh sát đến điều tra, nói điểm phát ra hoả hoạn đầu tiên là ở phòng kế toán. Nhưng mà đêm đó kế toán tiên sinh lại không có mặt ở rạp hát, mà cũng không ai thấy có người phóng hoả cả."

"Lúc đó gia đình anh có mâu thuẫn với ai không?"

"Chắc là không. Ba mẹ tôi tính tình đều hiền hòa, làm nghề kịch viện này thì càng không dễ gì đắc tội với ai."
Hoắc Hằng lại hỏi: "Thế còn anh? Có từng gặp người nào mê xem kịch quá khích không?"

Biểu cảm của Chu Tẫn Hoan kiểu một lời khó nói hết: "Lúc đó tôi đã ở bên cậu cả Hoắc một thời gian dài rồi, chưa từng thấy người mê xem kịch nào phản đối quá mức cả."

Nghe anh nhắc đến Hoắc Thừa, Hoắc Hằng chợt cảm thấy có chút chột dạ. Nhưng đây là cơ hội hiếm có để tìm hiểu sự thật năm xưa, hơn nữa giáo sư Shido cũng đã nói rằng chấn thương ở thắt lưng của Chu Tẫn Hoan thật ra không ảnh hưởng đến khả năng sinh con. Chỉ cần có một chút kiến thức về xương khớp thì bác sĩ nào cũng sẽ biết điều đó. Vậy làm sao mà có thể vì chuyện không thể sinh con mà huỷ hôn được?

Hắn cẩn trọng lựa lời: "Vậy lý do thật sự mà anh và cậu cả Hoắc huỷ hôn là gì vậy?"

Lần trước khi Hoắc Hằng nhắc đến chuyện này trước mặt Chu Tẫn Hoan, sắc mặt anh liền trầm xuống, ánh mắt lạnh ngắt như muốn đuổi hắn ra khỏi cửa. Nhưng lần này thì khác, Chu Tẫn Hoan chẳng có phản ứng gì, chỉ bình tĩnh như thể đang kể chuyện của người nào đó khác: "Còn có thể là vì gì được nữa chứ? Là vì tôi không thể sinh con nối dõi cho nhà họ Hoắc được nữa đó."
Hoắc Hằng nhìn anh chăm chú: "Ai nói với anh vậy?"

"Bác sĩ ở Bệnh viện số một đó." Chu Tẫn Hoan vừa nói vừa xoa tay, kéo khăn quàng cổ lên cao hơn. Gió vừa nổi lên mà hai người đứng nói chuyện một lúc lâu không động đậy nên gió lùa khiến tay chân anh lạnh buốt.

Hoắc Hằng vốn định nói thật rằng anh vẫn có thể sinh con, nhưng sợ nói đột ngột quá sẽ khiến anh khó xử nên đành chờ dịp khác thích hợp hơn. Hắn gọi một chiếc xe kéo, cùng anh đi về khách sạn.

Đến cửa phòng thì bọn họ phát hiện Vương Vĩnh Liên đang đứng chờ Hoắc Hằng, nói là có chuyện công cần bàn. Hoắc Hằng bảo Chu Tẫn Hoan vào trước rồi gọi khách sạn mang một ly trà gừng nóng lên, dặn dò anh uống xong hãy tắm rồi đi ngủ.

Cầm ly trà gừng hơi cay nóng trong tay, Chu Tẫn Hoan lại nhớ đến những lời vừa nói với Hoắc Hằng.

Thật ra có một câu anh chưa từng nói với Hoắc Hằng rằng kể từ khi biết mình không thể sinh con, trong lòng anh cảm thấy nhẹ nhõm nhiều hơn là đau khổ.
May mà là trước khi kết hôn anh đã nhìn rõ bộ mặt thật của Hoắc Thừa. Chứ nếu như sau khi kết hôn, thậm chí là sau khi đã có con mới nhìn ra con người thật của anh ta thì anh chắc chắn sẽ không còn đường nào để mà hối hận, thậm chí là đến cả cơ hội giải thoát cũng không còn nữa.
=====
Hoắc Hằng mải bàn công việc với Vương Vĩnh Liên mà quên mất thời gian, đến khi xong việc thì đã gần một giờ sáng. Khi quay về phòng, hắn thấy đèn hành lang vẫn sáng nhưng người trên giường thì đã ngủ mất rồi.

Hoắc Hằng bước từng bước thật nhẹ đi đến bên giường, thấy cánh tay của Chu Tẫn Hoan duỗi ra ngoài chăn bèn nhẹ nhàng đặt tay anh trở lại, kéo chăn lên đến gần cổ rồi đắp kín lại.

Chu Tẫn Hoan khẽ nói mê man gì đó mà Hoắc Hằng không nghe rõ, chỉ thấy anh duỗi tay ra, gãi ngực rồi trở mình quay mặt về phía mình.

Hoắc Hằng tưởng anh đã tỉnh, đợi một lúc mà thấy anh vẫn nằm yên không nhúc nhích bèn ngồi xổm xuống, hai tay đan lại đặt trên mép giường, cằm tựa lên tay nhìn anh.

Chu Tẫn Hoan ngủ rất say, thậm chí còn khẽ ngáy, giữa môi như cá thổi bong bóng cũng phồng lên một bong bóng nước miếng nhỏ cỡ hạt đậu xanh. Hoắc Hằng không ngờ anh ngủ mà cũng có nhiều trò thế, càng nhìn càng thấy đáng yêu, không kìm được mà đưa ngón trỏ ra, nhẹ nhàng chọc vào bong bóng nước  nơi khóe môi anh.

Bong bóng bị chọc vỡ, Hoắc Hằng lại dùng đầu ngón tay ấn nhẹ lên môi dưới anh, chỉ vừa chạm vào đã cảm giác mềm mại đến lạ thường khiến hắn không dừng lại được mà đẩy ngón tay vào sâu thêm một chút nữa.

Vừa chạm đến răng của Chu Tẫn Hoan thì bất ngờ anh khẽ rên một tiếng, lại còn cắn lấy ngón tay hắn nữa.

Hoắc Hằng lập tức không dám cử động. Đầu lưỡi của Chu Tẫn Hoan vừa ẩm vừa mềm, vô thức l**m lấy đầu ngón tay hắn như đang nếm thứ gì ngon lành vậy, lại còn cắn nhẹ như đang gặm nữa chứ.

Nếu là cắn mạnh thì còn đỡ, đằng này lại là cắn rất nhẹ.

Hoắc Hằng bị anh cắn đến mức không thể ngồi xổm được nữa, dứt khoát ngồi hẳn xuống mép giường, dùng bàn tay còn lại v**t v* má anh.

Chu Tẫn Hoan giống như một em bé lớn thích bú sữa, không biết trong mơ đang ăn món gì ngon mà cứ m*t lấy ngón tay Hoắc Hằng mãi không chịu nhả ra.

Đôi môi kia nhờ nước bọt mà đỏ hồng lên, lại còn bóng loáng, trông vừa mềm mại vừa ngon lành.

Yết hầu của Hoắc Hằng khẽ chuyển động mấy lần, cuối cùng không nhịn nổi nữa mà rút ngón tay ra, cúi người xuống dùng môi ngậm lấy đôi môi ấy.

Trước Tiếp