Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 34

Trước Tiếp

Chu Tẫn Hoan mới xem được vài trang thì không lật xem tiếp nữa.

Quyển thực đơn dày cộp lại toàn tiếng Anh, anh chẳng hiểu nổi một chữ nào. Đang định quay sang hỏi Hoắc Hằng nên gọi món gì thì vừa quay đầu lại đã phát hiện người kia đang nhìn chằm chằm vào mình không chớp mắt.

Anh cúi đầu theo ánh mắt của Hoắc Hằng nhưng vì đang khoác chiếc khăn choàng lông dày nên từ góc độ của anh chẳng nhìn thấy được gì ở phía dưới.

Mà Hoắc Hằng cũng vì động tác của anh mà giật mình tỉnh lại, vội vàng ngồi ngay ngắn rồi mở thực đơn ra giả vờ đọc chăm chú.

Chu Tẫn Hoan cảm thấy Hoắc Hằng hơi lạ nên mới hỏi hắn có chuyện gì không ổn hay sao. Hoắc Hằng giả vờ bình tĩnh mà nói dối không chớp mắt: "Thấy anh ngồi thẳng quá, định nhắc anh một tiếng thôi mà, ngồi thế dễ mỏi lưng lắm."

Ngồi như vậy đúng là dễ mỏi thật nhưng vừa mặc sườn xám lại đang ở nơi như thế này thì đâu thể ngồi thoải mái được. Hoắc Hằng liền đẩy ghế của anh ra phía trước một chút để lưng anh có thể tựa vào lưng ghế.

Sau khi chỉnh lại tư thế, Hoắc Hằng lại hỏi anh đã nghĩ ra muốn ăn gì chưa. Thấy trang thực đơn của anh đang dừng ở phần bít tết mới nói món bò đút lò với thảo mộc rất ngon, ăn kèm với rượu vang thì càng tuyệt vời hơn nữa.

Vết thương ở lưng của Chu Tẫn Hoan đã được chăm sóc cẩn thận hơn mười ngày, kiêng khem cũng gần đủ nên giờ có thể bắt đầu ăn uống lại bình thường được rồi.

Vừa nghe nói có rượu vang thì anh đã thấy thèm ngay lập tức.

Đã lâu lắm rồi anh chưa động đến rượu Tây, nghe vậy liền nói ngay: "Vậy gọi món này đi."

Hoắc Hằng giờ đã quá hiểu anh, chỉ cần một ánh mắt là biết anh đang nghĩ gì.

Hắn cười cười, giơ ngón trỏ lên: "Chỉ được một ly thôi đấy."

Chu Tẫn Hoan không vui, bĩu môi nói: "Được rồi."

Bình thường anh chỉ cần hơi lộ chút uất ức là đã khiến trái tim Hoắc Hằng rung động, huống hồ gì giờ anh còn trang điểm, đội tóc giả, đôi mắt kia mang theo cảm xúc nhìn sang giống như làn nước lay động khiến người ta một lòng say mê. Hoắc Hằng chỉ cần nhìn thôi đã thấy lửa trong người bừng bừng khó mà kiềm chế được. Đúng lúc nhân viên phục vụ người Tây mang nước chanh tới, hắn liền cầm lấy uống một hơi cạn sạch. Chu Tẫn Hoan tưởng hắn khát lắm nên liền đẩy ly nước của mình tới trước mặt hắn: "Cốc này cũng cho cậu."

Nhân viên phục vụ hỏi họ đã chọn món xong chưa, Hoắc Hằng quay sang hỏi Chu Tẫn Hoan ngoài bít tết và rượu vang ra còn muốn ăn gì nữa. Chu Tẫn Hoan trước đây cũng từng đến nhà hàng Tây nhưng toàn là được người khác mời tới. Anh nghe Hoắc Hằng hỏi thì chỉ nói: "Gì cũng được, cậu quyết định đi."

Thế là Hoắc Hằng gọi hai phần bít tết, bánh mì nướng tỏi, bánh sừng bò nhỏ, tôm hùm đút lò với kem và salad trứng cá muối. Món súp thì gọi một súp nấm và một súp bắp cải kiểu Nga. Tráng miệng là bánh chocolate sữa chua và bánh khoai môn nhân ngọt.

Còn về rượu vang, Hoắc Hằng trao đổi với nhân viên phục vụ rồi chọn một chai Bordeaux có hương vị êm dịu và thanh nhã.

Hiện tại đang là giờ ăn trưa nhộn nhịp nhưng người có thể đến nhà hàng Tây như thế này đều là người trong giới thượng lưu nên phép tắc thì khỏi phải bàn. Dù tầng một gần như đã kín chỗ nhưng hầu như không nghe thấy tiếng trò chuyện, chỉ có tiếng vĩ cầm du dương vang lên từ khu vực biểu diễn ở phía đông.

Ăn ở một nơi sang trọng như thế này thực lòng rất khó để thả lỏng, huống chi Chu Tẫn Hoan còn đang giả gái nữa kìa. Lúc nãy từ tòa nhà Song Hỉ bước ra anh đã muốn đi vệ sinh rồi nhưng vì mặc trang phục này nên ngại không tiện mở miệng. Vốn dĩ anh định cố nhịn một chút, ăn xong về rồi đi cũng được. Thế nhưng vì suốt dọc đường luôn trong trạng thái căng thẳng nên đến lúc này thì thực sự đã không thể nào nhịn nổi nữa rồi.

Thấy anh cứ ngoái đầu nhìn quanh, Hoắc Hằng hỏi: "Sao thế? Đang nhìn gì vậy?"

Chu Tẫn Hoan lắc đầu. Với bộ dạng hiện giờ thì anh không thể vào nhà vệ sinh nam được, mà nhà vệ sinh nữ thì càng không thể, đành phải tiếp tục nhịn thôi.

Nhịp độ phục vụ món ở nhà hàng này cũng giống như phong cách bài trí, đều mang dáng vẻ chậm rãi và lịch thiệp.

Ban đầu Chu Tẫn Hoan còn cố gắng kiên nhẫn ăn món khai vị nhưng khi món bít tết cuối cùng cũng được dọn lên thì động tác cắt thịt của anh đã lộ rõ vẻ sốt ruột.

Thấy anh ăn được một miếng rồi lại dừng, xong lại quay đầu nhìn quanh thì Hoắc Hằng liền đoán được ngay là có chuyện, bèn hỏi thêm một lần nữa.

Lỗ tai của Chu Tẫn Hoan đã bắt đầu đỏ bừng lên vì xấu hổ. Anh đang nôn nóng muốn đi vệ sinh đến mức ly rượu vang quý hiếm trước mặt vừa chạm môi cũng chẳng còn cảm nhận được hương vị gì nữa.

Anh nghĩ nếu cứ tiếp tục như thế này thì chắc chắn sẽ không nhịn nổi đến khi về khách sạn mất, đành phải cố nén sự ngượng ngùng mà ghé sát tai Hoắc Hằng thì thầm nói.

"Sao không nói sớm cho tôi biết?" Hoắc Hằng vừa trách mình sơ ý vừa trách anh sao chỉ biết chịu đựng, vừa dứt lời đã gọi phục vụ tới hỏi vị trí nhà vệ sinh.
Phục vụ chỉ hướng xong thì Hoắc Hằng không nói thêm lời nào mà lập tức kéo anh đứng dậy, nắm tay anh đi thẳng về khu vệ sinh ở tầng một.

Tới nơi thì Chu Tẫn Hoan mới hiểu vì sao Hoắc Hằng lại thấy không có vấn đề gì. Bởi vì nhà vệ sinh ở đây phân rõ nam nữ, giữa hai bên có một bức tường nghệ thuật ngăn cách, mỗi bên sẽ có một phòng.

Hoắc Hằng dừng lại trước cánh cửa có ghi nhãn "Women" rồi bảo anh vào.

Anh lắc đầu nguầy nguậy, sợ sẽ bị người khác phát hiện mất thì Hoắc Hằng lại nói bên trong có phòng riêng, sẽ không có ai để ý đâu. Anh vẫn cứ mãi do dự nhưng Hoắc Hằng cứ giục mãi, cuối cùng đành cắn răng bước vào.

Đợi đến khi anh khóa cửa lại, Hoắc Hằng mới thở phào nhẹ nhõm, lại muốn rút điếu thuốc ra hút. Sờ mãi trong túi mới phát hiện hộp thuốc ngoại ban nãy đã bị mình bóp bẹp mất rồi, đành phải đứng chờ trước bồn rửa tay.

Chu Tẫn Hoan ở trong đó hơn mười phút mới ra, có một người phụ nữ đang đứng chờ bên ngoài là người Pháp, còn mỉm cười khi nhìn thấy anh. Anh ngượng chết đi được, chỉ sợ bị phát hiện điều gì khác thường nên chỉ dám cúi đầu rửa tay, đến cả câu " đỡ chưa" của Hoắc Hằng cũng không dám trả lời.

Đợi đến khi ngồi lại bàn ăn, Hoắc Hằng mới nói: "Đừng ngại nữa mà, đây là nhu cầu sinh lý bình thường thôi. Với lại hôm nay cũng coi như có kinh nghiệm rồi, mai có gặp thì sẽ biết xử lý thế nào."

Rõ ràng Hoắc Hằng đang an ủi anh nhưng những lời đó vào tai lại khiến anh xấu hổ muốn độn thổ. Anh không muốn tiếp tục chủ đề này nên liền cầm ly rượu vang lên uống cạn một hơi, hậm hực nhìn Hoắc Hằng: "Rót thêm ly nữa, tôi còn chưa kịp nếm được vị gì."

"Anh uống kiểu đó thì làm sao mà nếm ra được vị gì." Hoắc Hằng bất lực nói nhưng ánh mắt lại tràn đầy cưng chiều, đưa tay rót thêm cho anh một ly: "Uống từ từ thôi, ăn bít tết trước đi, nguội rồi là hết ngon đấy."

Chu Tẫn Hoan buồn bực cầm dao nĩa lên nhưng bây giờ anh không vội nữa, tất nhiên là có thể từ tốn ăn được rồi.

Món tôm hùm đại dương ban nãy không cảm nhận được mùi vị gì, súp nấm giờ đây lại trở nên thơm ngon đậm đà, ngay cả trứng cá cắn vào cũng đầy cảm giác tanh tách tươi ngọt.

Thấy anh cuối cùng cũng lấy lại khẩu vị, Hoắc Hằng mới thoáng yên tâm, đợi anh uống xong lại rót thêm nửa ly nữa: "Được rồi, không thể uống thêm nữa đâu, thêm chút nữa là say đấy."

Trước đây tửu lượng của Chu Tẫn Hoan rất khá nhưng hai năm trở lại đây hầu như anh chẳng đụng đến giọt rượu nào.

Lần trước chỉ một bình rượu cay đã khiến anh say tuý luý nên từ đó Hoắc Hằng đã biết được giới hạn của anh. Rượu vang tuy tốt cho sức khỏe nhưng nồng độ cồn cũng không thấp, không thể uống buông thả được.

Chu Tẫn Hoan lúc này đã thấy rất mãn nguyện, bữa ăn kiểu Tây này khiến bụng nhỏ của anh cũng hơi tròn lên. Mà mặc sườn xám thì kỵ nhất là để lộ bụng. Hoắc Hằng hỏi anh có muốn ăn thêm gì không thì anh liên tục lắc đầu, còn kéo nhẹ vạt khăn choàng để che phần bụng nữa.

Hoắc Hằng không bỏ sót hành động nhỏ nào, trong lòng càng thêm yêu cái sự tự nhiên, chân thật của anh, cũng thầm mừng vì tự nhiên mình đã nghĩ ra cái ý xấu này thì mới có lý do chính đáng mà đưa anh đi hẹn hò.

Sau khi thanh toán, Hoắc Hằng hỏi anh muốn đi đâu tiếp. Giờ thì anh đã quen với cách ăn mặc thế này, lại có chút men rượu nên gan cũng to hơn một chút, bèn nghĩ hay là đi dạo phố, vừa tiêu thực lại có thể luyện tập thêm.

Hoắc Hằng hỏi nhân viên phục vụ xem gần đây có chỗ nào đông vui không. Người phục vụ bảo con phố kế bên toàn là cửa hàng, đi bộ chỉ mất mười mấy phút mà thôi.

Hai người liền ra ngoài, Chu Tẫn Hoan mặc sườn xám nên đi chậm, Hoắc Hằng cũng chậm rãi đi bên cạnh anh. Nhưng chưa đi được bao xa thì Hoắc Hằng đã bảo anh khoác tay mình, nói rằng làm vậy mới tự nhiên.

Anh nghe vậy liền khoác tay Hoắc Hằng, hai người cứ thế mà đi sát bên nhau. Tuy nói hành động thế này có phần lố bịch nhưng không hiểu sao anh lại không muốn đẩy ra chút nào cả, trong lòng còn dâng lên một cảm giác ngọt ngào mơ hồ khó nói nên lời.

Cảm giác giống như hương vị của món bánh khoai môn tan chảy trên đầu lưỡi vừa nãy vậy, vừa ngọt ngào mà lại vừa ấm áp.

Hai người men theo lối đi bộ đến ngã tư, quả nhiên bên kia đường là một khung cảnh hoàn toàn khác.

Hai bên đường đầy ắp các cửa hàng. Từ quần áo, vải vóc, giày tất đến đặc sản địa phương, đồ ăn vặt rồi cả tiệm trang sức, tiệm làm tóc, thậm chí còn có tiệm massage và phòng chơi cờ nữa.

Thấy con phố người qua lại tấp nập, Hoắc Hằng nói:
"Người đông thế này, nếu có ai va vào eo anh thì không hay đâu, hay là mình đến chỗ khác nhé."

So với sự lo lắng của Hoắc Hằng thì Chu Tẫn Hoan thì lại thấy hào hứng không sao kể hết được.

So với những trung tâm thương mại bán toàn đồ nhập khẩu và hàng đắt đỏ thì anh thích kiểu phố thương mại như thế này hơn, ít ra sẽ không bị những nhân viên bán hàng nhìn mình bằng ánh mắt xét nét.

Lần trước sau khi ăn xong tôm hùm cay, anh đã định mua chút bánh xoắn chiên về cho Chu Tẫn Hân nhưng sau đó lại bị lỡ mất. Giờ đến nơi này vừa hay có thể mua chút quà khác cho em gái.

Còn có... anh lén nhìn sang người đàn ông bên cạnh.

Anh vẫn còn nợ Hoắc Hằng nhiều ân tình, cũng đến lúc nên mua chút gì đó để thể hiện lòng cảm kích rồi.

Thấy anh có hứng thú đi dạo đến thế nên Hoắc Hằng cũng vui vẻ đi cùng, còn chú ý giúp anh để tránh người đi đường. Chu Tẫn Hoan cứ đi ngang qua từng cửa tiệm, suy nghĩ xem nên chọn quà cho em gái và cho Hoắc Hằng nên không để ý dưới chân, kết quả bị vấp phải một hòn đá nhô lên bên đường.

Hoắc Hằng phản xạ cực nhanh, lập tức ôm lấy anh:
"Cẩn thận một chút."

Anh chống hai tay lên vai Hoắc Hằng. Dù bị giật mình nhưng vòng tay của Hoắc Hằng lại khiến anh lập tức cảm thấy an tâm. Anh ngại ngùng buông tay xuống, phát hiện Hoắc Hằng vẫn còn đang giữ vai mình, bèn nhắc:
"Tôi không sao rồi."

Trên cổ anh có mùi dầu gió thơm, là do bà chủ tiệm trang điểm vừa nãy thoa cho. Vì thoa không nhiều nên phải kề sát nhau thì Hoắc Hằng mới ngửi thấy được.

Hắn liền nhân cơ hội cúi đầu ngửi hai bên cổ của Chu Tẫn Hoan. Động tác quá mức thân mật, lại đang ở giữa đường khiến Chu Tẫn Hoan lập tức cứng người, tay chân luống cuống không biết phải phản ứng thế nào.
"Mùi này không hợp với anh."

Hoắc Hằng buông một câu chẳng đầu chẳng đuôi, cũng không để ý xem anh có hiểu không. Hắn đảo mắt nhìn quanh rồi kéo tay anh băng qua đường, đi về phía một cửa tiệm chuyên b*n n**c hoa gần đó.

Chu Tẫn Hoan bị hắn nắm cổ tay, đang định rút về thì bất ngờ bị Hoắc Hằng kéo mạnh một cái, lại đổ nhào vào lòng hắn, được ôm trọn trong vòng tay hắn.

Tay của Hoắc Hằng còn vòng ra sau, đặt nơi eo anh để che chắn nữa.

Anh hơi ngơ ngác, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì ngay lúc đó nghe thấy tiếng chuông xe đạp leng keng vang lên sát bên cạnh.

Quay đầu nhìn lại mới thấy một ông chú đang đi xe đạp lướt qua sát bên, còn liếc anh một cái:
"Cô gái à, đi đường thì phải ngẩng đầu lên chứ! Qua đường mà cúi đầu thì nguy hiểm lắm đó!"

Lúc này anh mới hiểu chuyện gì xảy ra, đang định mở miệng xin lỗi thì Hoắc Hằng đã nói trước:
"Xin lỗi ông, sau này tôi sẽ để ý giúp anh ấy."

Câu nói này nghe thật kỳ lạ, Chu Tẫn Hoan quay đầu nhìn hắn nhưng chỉ thấy Hoắc Hằng đang mỉm cười nhìn anh. Nhìn kĩ lại mới nhận ra khoảng cách giữa hai người quá gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.

Anh lập tức đẩy Hoắc Hằng ra, lùi sang một bên mấy bước, ngượng ngùng nói:
"Cảm ơn."

Hoắc Hằng chẳng để tâm đến phản ứng của anh, lần này dứt khoát nắm lấy tay anh:
"Đi thôi, đừng đứng giữa đường nữa."

Con đường này cũng không rộng lắm, băng qua chỉ khoảng hai mươi bước.

Nhưng đến khi đứng trên lề đường bên kia rồi, Hoắc Hằng vẫn chưa chịu buông tay mà cứ thế tiếp tục kéo tay anh về phía cửa tiệm b*n n**c hoa.

Lẽ ra anh nên rút tay về, dù sao giữa bạn bè với nhau cũng không thích hợp nắm tay như vậy. Nhưng đã lâu rồi anh không được ai nắm tay, vào mùa đông thế này, lòng bàn tay ấm áp của Họa Hằng giống như chiếc lò sưởi nhỏ khiến anh luyến tiếc mãi chẳng muốn buông ra.

Anh nhìn chằm chằm vào mười ngón tay đang đan chặt vào nhau, không hề hay biết mình đã bị Hoắc Hằng kéo vào trong cửa tiệm từ lúc nào.

Đây là cửa hàng phân phối chính hãng của một thương hiệu nước hoa nội địa nổi tiếng. Tuy không đắt đỏ như hàng ngoại nhưng lại có một mùi hoa dạ lan hương rất đặc biệt, mùi ngọt ngào, nồng nàn và dễ gây nghiện. Trước đây khi tìm hiểu hàng hóa trong các cửa hàng bách hóa, Hoắc Hằng đã từng ngửi qua mùi này và lúc đó hắn nghĩ nó rất hợp với Chu Tẫn Hoan.

Khi đó không có cớ gì để tặng nhưng bây giờ Chu Tẫn Hoan lại đang mặc đồ nữ thì lại có cái cớ thích hợp hơn rồi.
Vừa vào tiệm thì hắn đã hỏi ngay nhân viên có loại đó không.

Nhân viên lấy một chai mẫu ra, Hoắc Hằng mở nắp rồi đưa đến trước mũi Chu Tẫn Hoan: "Ngửi thử đi."

Chu Tẫn Hoan ngửi một cái, thành thật khen: "Thơm thật."

Hoắc Hằng cười: "Thấy chưa? Vậy lấy chai này."

Nói xong liền quay sang nhân viên: "Lấy cho tôi một chai mới."

Nhân viên lấy một chai nguyên mác từ trên kệ xuống, Họa Hằng thanh toán, còn nhờ nhân viên gói lại bằng giấy bóng kính rồi lại buộc thêm một chiếc nơ ren trắng xinh xắn xong mới đưa cho Chu Tẫn Hoan:
"Tặng anh."

Chu Tẫn Hoan ngẩn người nhìn hắn:
"Tặng tôi sao?"

Hoắc Hằng đặt chai nước hoa vào tay anh: "Mùi này hợp với anh. Mai ra ngoài thì dùng nó nhé."

Chu Tẫn Hoan còn chưa kịp nói gì thì đã nghe cô nhân viên vừa gói hàng vừa cười nói: "Đúng đó phu nhân, mùi này thật sự rất hợp với khí chất của ngài. Tiên sinh của ngài thật là có mắt chọn đồ đó."

Trước Tiếp