Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Tẫn Hoan không nghĩ tới Hoắc Thừa muốn hôn anh, sợ đến mức không quên mất cơn đau nhói ở eo, cố dốc hết sức đẩy Hoắc Thừa ra.
Nhưng anh vốn chẳng thể đọ lại được với Hoắc Thừa, sức lực căn bản đánh không lại, không chỉ bị Hoắc Thừa hôn trúng mà đôi môi còn bị gã cắn đến chảy máu.
Hoắc Thừa nếm thấy vị máu tanh trong miệng, lại nhìn thấy anh ra sức chống cự thì càng thêm hưng phấn, bắt đầu xé quần áo của anh.
Chiếc áo sơ mi trắng và áo ghi-lê đen trên người Chu Tẫn Hoan tuy mềm mại nhưng khá bền. Hoắc Thừa kéo mấy lần cũng không rách được thì liền mất kiên nhẫn, đưa tay c** q**n anh.
Trước đây khi còn ở bên nhau, Hoắc Thừa từng nhiều lần có ý định lên giường với anh nhưng luôn bị anh từ chối với lý do chưa qua cửa. Sau này dù Chu Tẫn Hoan không còn hát được, lại càng không thể sinh con, dung mạo cũng chẳng còn thu hút như trước nhưng tiếc nuối đó vẫn cứ nằm lại trong lòng Hoắc Thừa.
Lúc không gặp thì thôi, một khi đã gặp, lại còn là trong tình huống như thế này khiến cái cảm giác muốn bù đắp tiếc nuối ấy liền bùng lên vô lý đến mức chẳng thể dập tắt.
Hoắc Thừa thử vài lần vẫn không cởi được quần của Chu Tẫn Hoan, còn suýt nữa bị đẩy ra khiến gã tức tối đến đỏ cả mắt, giơ tay tát thẳng một cái vào mặt anh.
Cái tát đó là đánh bất ngờ, lại không hề nương tay. Chu Tẫn Hoan lập tức hoa mắt chóng mặt, tai ù lên, suýt nữa cả cổ cũng bị đánh lệch.
Anh bị đánh đến choáng váng, cơn buồn nôn đột ngột dâng lên trong dạ dày, anh chưa kịp phản ứng đã nôn ra.
Buổi tối anh còn chưa ăn cơm, trong dạ dày đều là nước chua. Hoắc Thừa bị anh nôn thẳng vào mặt, tức giận tát anh một bạt tai nữa, lần này đánh xong mới buông tay, mở cửa đi ra bồn rửa tay rửa mặt.
Anh cực kỳ khó chịu, nhìn thấy Hoắc Thừa đang cúi đầu rửa mặt liền biết đây rõ ràng đây là cơ hội duy nhất của mình, vậy nên anh lập tức vịn cửa đứng dậy, chật vật chạy ra bên ngoài.
Lúc đẩy cửa nhà vệ sinh ra, anh nghe tiếng Hoắc Thừa chửi rủa. Nhưng anh không dám dừng lại, cứ lảo đảo như vậy mà chạy ra cửa sau của quán hát, một đường chạy về nhà.
Anh sợ Hoắc Thừa sẽ đuổi theo nên dù cho eo đau đến ứa nước mắt cũng không dám dừng lại. Mãi đến lúc chạy được tới cửa nhà, cố gắng đẩy bàn chặn cửa lại mới dám đỡ tường đi từng bước đến bên giường, vô lực mà ngã xuống.
Tim đập thình thịch như muốn vọt ra khỏi lồng ngực, trong cổ họng tất cả đều là vị gỉ sắt. Anh thở hổn hển đến váng đầu hoa mắt, rất muốn uống chén nước nhưng tay chân không còn chút sức lực nào, cuối cùng ngất đi lúc nào không biết. Vào sáng hôm sau nghe hàng xóm lớn tiếng cãi nhau mới tỉnh lại.
Mới vừa mở mắt ra đầu óc anh vẫn còn choáng váng, nằm một hồi lâu mới tỉnh táo lại được.
Mọi chuyện xảy ra đêm qua cứ như đèn kéo quân chạy qua trong đầu, nghĩ đến người từng nói yêu thương mình lại biến thành thứ chẳng khác gì thú vật khiến anh đau đớn nhắm mắt lại.
Anh không biết những ngày tháng như thế này còn phải kéo dài bao lâu nữa, cũng không biết bao giờ Hoắc Thừa mới chịu buông tha cho anh. Chẳng lẽ thật sự phải rời bỏ cố hương, đến một nơi khác mai danh ẩn tính mới có thể cắt đứt hoàn toàn với những đau khổ này sao?
Anh vùi mặt vào trong chăn, khóc mãi đến khi nỗi buồn vơi bớt mới lảo đảo ngồi dậy xuống khỏi giường.
Tối qua lại làm thắt lưng tổn thương khiến cơn đau sáng nay càng dữ dội hơn, nhưng có đau thế nào anh vẫn phải đến trà lâu làm việc. Dù sao tối qua vừa mất đi một công việc kiếm tiền, anh không thể tiếp tục xin nghỉ nữa.
Anh cắn răng thay quần áo, dán thuốc cao rồi đi rửa mặt chải đầu, sau đó mới cẩn thận dời bàn ghế ra để mở cửa đi ra ngoài.
Anh vịn tường bước đi chậm rãi, không biết có phải vì hôm qua bị hoảng sợ quá độ lại không được nghỉ ngơi tử tế hay không mà vừa đến cạnh cầu thang đầu óc đã bắt đầu choáng váng.
Nhìn những bậc thang mờ nhòe dưới chân, anh đành phải bám lấy tay vịn để nghỉ một chút thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập vang lên từ dưới lầu.
Thần kinh của anh vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng, vừa nghe tiếng bước chân liền lập tức nghĩ đến Hoắc Thừa, sợ hãi quay người muốn chạy về phòng.
Nhưng mới đi được vài bước thì nghe thấy có người gọi mình: "Ông chủ Chu!"
Giọng nói đó hoàn toàn khác với Hoắc Thừa, giọng nói tuy gấp gáp nhưng không hề khiến người ta thấy phản cảm. Chu Tẫn Hoan khựng lại, rồi lập tức cảm nhận được người kia đã đi tới phía sau mình.
Hoắc Hằng đưa tay đỡ lấy anh:
"Sao lại không chịu đến bệnh viện? Bác sĩ đó là tôi đặc biệt mời về cho anh, cơ hội quý giá như vậy không dễ có đâu."
Tối qua biết được anh không đến bệnh viện nên Hoắc Hằng đã lập tức lái xe quay về vào sáng sớm hôm nay. Lúc này cũng không có ý trách móc gì, chỉ muốn hỏi rõ lý do mà thôi. Nhưng mấy lời ấy lại khiến Chu Tẫn Hoan nhớ đến giọng điệu châm chọc và ánh mắt đầy khinh miệt của Nguyên Minh.
Khóe mắt anh lại không kìm được mà nóng lên như thể bị phỏng, anh lập tức rút tay về.
Nhưng động tác tránh né đó lại kéo theo vết thương ở eo khiến chân anh mềm nhũn, cả người ngã nhào vào tường.
Hách Hằng vội vàng đỡ lấy anh vào lòng. Thấy anh ôm lấy phần lưng dưới, sắc mặt tái nhợt vì đau đớn, thân thể cũng run rẩy khiến hắn lập tức hiểu ra là bệnh cũ tái phát, không nói một lời liền bế anh xuống lầu đặt vào xe, lao nhanh đến bệnh viện.