Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Anh ghi xong đơn gọi rượu, thừa dịp rảnh rỗi mà đi vệ sinh. Lúc anh mở cửa vào thì người ở trong cũng đồng thời đi ra, xém chút nữa đã đụng phải.
Anh không thấy rõ mặt của đối phương, bởi vì anh đã cúi đầu ngay lập tức.
Đây cũng là điều mà Victor dạy anh. Muốn yên ổn tại nơi như thế này thì cho dù có đúng sai gì thì điều đầu tiên là luôn luôn phải cúi đầu trước, bởi vì anh không thể đắc tội được bất cứ người nào ở đây, chỉ có như vậy mới có thể miễn tránh được phần lớn rắc rối.
Anh thành khẩn nói lời xin lỗi, đối phương không hề trả lời, chỉ duỗi tay nắm chặt cằm của anh khiến cho anh phải ngẩng đầu lên.
Con ngươi Chu Tẫn Hoan trong nháy mắt như co lại thành một điểm nhỏ khi thấy người trước mặt, ngay cả hô hấp cũng nghẹn lại.
Người kia mặt đầy vẻ chế giễu, mỉa mai cười nói: "Ồ, đây không phải là người tự cho mình thanh cao, ông chủ Chu đây sao? Sao thế, do tôi uống nhiều quá nên hoa mắt chăng? Sao cậu lại ở chỗ này nhỉ?"
Những lời lẽ khó nghe này khiến Chu Tẫn Hoan bất giác nhớ lại chuyện đã xảy ra mấy ngày trước. Lúc đó dưới con mắt của mọi người, Hoắc Thừa còn e ngại bôi nhọ thanh danh của nhà họ Hoắc nên mới bỏ qua cho anh. Đêm nay thì không được may như thế nữa, ở nơi thế này, trên người Hoắc Thừa còn có mùi rượu nồng nặc như thế thì sao anh có thể an toàn mà rút lui được đây?
Hơn nữa giờ đã bị Hoắc Thừa phát hiện anh làm ở đây, sau này chắc chắn không thể quay lại làm được nữa. Tuy anh tiếc tiền công mấy ngày nay kiếm được nhưng anh vẫn không do dự hất tay Hoắc Thừa ra muốn thoát khỏi đó.
Lần trước Hoắc Thừa bỏ qua cho anh, kết quả lại bị Lâm Ngộ Thần không biết từ đâu ra chụp được mấy bức ảnh kia, đem đến trước mặt Hoắc Anh Niên để mách lẻo.
Tối hôm đó gã bị Hoắc Anh Niên mắng cho một trận, còn bị Hoắc Hằng bắt gặp. Nghĩ đến việc trước đó mình bị Chu Tẫn Hoan làm cho mất mặt thì cơn giận trong lòng Hoắc Thừa sục sôi như dầu nóng bắn vào nước, lập tức bùng nổ.
Gã tóm lấy cánh tay của Chu Tẫn Hoan, không chút lưu tình dùng sức kéo mạnh một cái khiến Chu Tẫn Hoan va thẳng vào tường. Gã cũng không thèm quản Chu Tẫn Hoan đang ôm eo mà túm lấy cổ áo anh kéo vào một phòng gần đó rồi đóng sầm cửa lại.
Chu Tẫn Hoan bị gã đẩy lên bồn cầu kiểu Tây Dương, tư thế này khiến phần eo càng đau hơn, trên trán túa ra mồ hôi lạnh.
Hoắc Thừa hoàn toàn không để ý tới Chu Tẫn Hoan đau đến mặt trắng bệch, chỉ cảm thấy khuôn mặt này vô cùng chướng mắt, đã sa cơ thất thế thành bộ dạng này rồi mà vẫn không học được cách ngoan ngoãn phục tùng gã.
Gã xị mặt, đánh giá quần áo của Chu Tẫn Hoan như đang xem hàng. Nơ áo vừa nãy bị gã lôi kéo nên đã rơi mất, nút cổ áo sơ mi c*̃ng bay đâu mất, để lộ ra đường cong xương quai xanh chẳng khác nào trong kí ức, thứ mà gã chưa từng được sờ tới.
Hoắc Thừa uống nhiều rượu, ở trong phòng riêng bị đàn bà quấn lấy đã khiến cả người rạo rực. Giờ nhìn Chu Tẫn Hoan quần áo xốc xếch lại bắt đầu nổi lòng tà dâm, không khỏi châm chọc nói: "Trước đây thì mặc hí phục quyến rũ gã đàn ông khác, giờ không mặc được nữa thì lại đổi sang trang phục của người nước ngoài để tiếp tục sao? Cậu nói xem sao cậu lại đê tiện như vậy, không quyến rũ thằng khác thì sống không nỗi nữa đúng không?" Vừa dứt lời liền nắm cằm của anh xoay mạnh sang, cúi đầu hôn xuống.