Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc xe chạy qua khỏi hai con phố thì người ngồi phía sau mới dần tỉnh lại sau cơn đau nhức nhối, thều thào nói: "Không đi bệnh viện..."
Anh vừa mở miệng đã nói câu từ chối, Hoắc Hằng cũng không biết những uất ức mà anh phải chịu, chỉ nghĩ rằng anh không muốn nhận thêm bất cứ nhân tình nào nữa nên nhân tiện nói: "Đã đau thành như vậy, anh cũng đừng cố chấp nữa!"
Hoắc Hằng tập trung nhìn đường, lúc nói chuyện cũng không quay đầu lại. Chu Tẫn Hoan không nhìn thấy mặt của hắn nhưng nghe giọng nói thì anh cảm nhận được vẻ mất kiên nhẫn khiến anh không khỏi nhớ lại bộ mặt của Hoắc Thừa tối hôm qua.
Anh nắm chặt lớp đệm da dưới người, đôi mắt lại bắt đầu nóng lên, chỉ có thể quay mặt vào lưng ghế, cố nhẫn nhịn cảm giác nhục nhã không cách nào giải toả này lại. Đợi Hoắc Hằng dừng xe lại, mở cửa xe sau ra muốn ôm lấy anh thì mới phát hiện hai mắt anh đã đỏ chót, rõ là dáng vẻ vừa mới khóc xong.
Hoắc Hằng cho là anh đang đau nên động tác càng cẩn thận hơn, nhưng cho dù có cẩn thận tới cỡ nào thì chỉ cần cử động một chút thì cơn đau vẫn ập tới như gió lốc.
Chu Tẫn Hoan cắn răng nhẫn nhịn, ngón tay vô thức níu lấy vạt áo trước của Hoắc Hằng. Vào đến sảnh bệnh viện, Hoắc Hằng gọi y tá đem xe lăn cho anh ngồi xuống, đẩy vào thang máy đi thẳng lên lầu ba.
Bọn họ vẫn vào phòng khám của bác sĩ Nhật Bản.
Bác sĩ vừa khám xong cho một bệnh nhân, đang ngồi bàn viết bệnh án thì thấy bọn họ đi vào liền đứng lên ngay lập tức. Chu Tẫn Hoan dựa lưng trên xe lăn, uể oải nhìn Hoắc Hằng và bác sĩ trò chuyện. Ký ức có hơi mơ hồ, cảm thấy dường như đã từng gặp Hoắc Hằng ở đâu đó rồi, không phải sau này mới quen biết.
Hoắc Hằng đang nói tình hình của Chu Tẫn Hoan thì bất chợt cảm thấy vạt áo âu phục bị kéo nhẹ. Hắn quay đầu nhìn lại thì thấy Chu Tẫn Hoan đang nắm lấy vạt áo của hắn, ánh mắt mông lung nhìn hắn.
Hoắc Hằng ngồi xổm xuống, hỏi: "Làm sao vậy?"
Chu Tẫn Hoan c*̃ng không biết mình muốn nói cái gì nhưng bắt gặp ánh mắt lo lắng của Hoắc Hằng, anh chợt có một loại cảm giác dường như bản thân đã đi rất lâu trong đêm tối, bất chợt nhìn thấy ánh sáng phía cuối con đường. Đôi môi khô khốc hé mở, khẽ nói "Đau".
Hoắc Hằng an ủi anh: "Đừng sợ, bác sĩ sẽ kiểm tra cho anh ngay đây."
Anh được đẩy lên giường khám bệnh ở phòng bên cạnh, Hoắc Hằng luồn tay qua nách và đầu gối anh, cẩn thận từng li từng tí ôm anh đặt lên trên giường.
Bác sĩ bảo anh nằm úp sấp mới có thể kiểm tra nên Hoắc Hằng liền đỡ bờ vai anh, còn bác sĩ ôm lấy chân của anh, hai người cùng hợp lực xoay người anh lại.
Mặc dù động tác của hai người rất nhẹ nhàng nhưng anh vẫn đau đến ứa nước mắt. Chu Tẫn Hoan vùi mặt vào ga trải giường, lúc này cũng không còn tâm trí đâu để ý đến chuyện Hoắc Hằng vẫn còn đang ở đây, để mặc cho bác sĩ kéo quần anh xuống, lộ ra một phần eo thon.
Ngay khi vừa để lộ ra, anh đã nghe bác sĩ hít mạnh một hơi rồi thốt ra một câu bằng tiếng Nhật, Hoắc Hằng sốt sắng hỏi anh rốt cuộc tại sao lại bị thương.
Anh không thấy thương tích của mình ra sao, nhưng dựa vào mấy kinh nghiệm từ trước đến nay, lần này đau đến như vậy thì chắc chắn vết bầm trên da sẽ hiện lên rất rõ ràng.
Anh không muốn để cho Hoắc Hằng biết đến chuyện mất mặt đó nên lắc đầu, chỉ nói không cẩn thận mà té ngã.
Hoắc Hằng không nghi ngờ anh, chuyển lời lại cho bác sĩ. Bác sĩ mang găng tay vào, ngón tay nhẹ nhàng ấn vài cái gần đốt sống thắt lưng của anh. Thấy anh đau đến mức toàn thân run rẩy thì liền nói với Hoắc Hằng: "Lần này nghiêm trọng hơn lần trước nhiều, tôi phải tiêm giảm đau trước đã."
Hoắc Hằng đương nhiên không có ý kiến gì, bác sĩ còn nói thuốc giảm đau phải tiêm vào mông, bảo hắn nói cho Chu Tẫn Hoan biết trước một tiếng.
Đợi bác sĩ ra ngoài lấy thuốc tiêm, Hoắc Hằng mới lại gần anh: "Bác sĩ phải tiêm cho anh một mũi thuốc giảm đau, phải tiêm vào mông, anh cố chịu một chút nhé."
Chu Tẫn Hoan vừa nghe liền căng thẳng, Hoắc Hằng an ủi anh nói: "Đừng nghĩ nhiều nữa, bây giờ phải giảm đau mới là quan trọng nhất."
Lâu lắm rồi anh mới đau dữ dội như vậy, ngày đông mà trên người toàn là mồ hôi, ngay cả hơi thở ra cũng là hơi nóng. Lúc này, mọi do dự và xấu hổ đều gần như bị cơn đau không dứt này bào mòn sạch, anh thật sự không muốn vùng vẫy nữa.
Hoắc Hằng lại nói mấy câu động viên, anh nghe câu được câu mất, cũng không còn sức để trả lời, chỉ có thể nắm chặt tay vịn giường sắt trên đầu mà chịu đựng.
Bác sĩ hành động rất nhanh, mang đồ vào rồi đặt lên giá ở cuối giường. Ông bảo Hoắc Hằng giữ chặt vai Chu Tẫn Hoan, kéo quần anh xuống thấp hơn một chút rồi lấy bông sát trùng lau vị trí tiêm, sau đó cầm ống tiêm lên, ra hiệu bảo Chu Tẫn Hoan cố gắng chịu đựng.
Hoắc Hằng biết cảm giác bị tiêm không dễ chịu gì, hắn không dùng sức đè Chu Tẫn Hoan xuống mà ngồi xổm bên giường, ngang tầm mắt với anh: "Ông chủ Chu."
Chu Tẫn Hoan mở mắt ra, trong đôi mắt đong đầy nước mắt phản chiếu gương mặt dịu dàng kia.
Hoắc Hằng nới lỏng tay anh đang nắm chặt lan can giường sắt, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mềm mại ấy vào lòng bàn tay mình, mỉm cười nói: "Tôi ở đây với anh, đừng cử động lung tung, tiêm xong sẽ hết đau ngay."
Chu Tẫn Hoan ngơ ngác nhìn Hoắc Hằng, còn chưa kịp đáp lại thì đã cảm nhận được cơn đau do mũi kim đâm vào da. Anh nhắm chặt mắt, cơ thể theo phản xạ muốn căng lên, Hoắc Hằng vội nhắc: "Thả lỏng, càng dùng sức càng đau đấy."
Bác sĩ dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa vài vòng quanh chỗ kim tiêm, giúp anh thả lỏng hơn.
Trước đây mỗi lần tiêm, một là em gái đi cùng anh, hai là chỉ có một mình Chu Tẫn Hoan cố gắng chịu đựng. Chưa từng có trải nghiệm nào như lúc này, được một người bạn mới quen không lâu ở bên cạnh. Hơn nữa, giọng nói và thái độ của Hoắc Hằng khiến anh có một ảo giác, luôn cảm thấy giống như khi Hoắc Thừa còn yêu anh vậy.
Đầu óc anh mơ màng, ngơ ngác nhìn Hoắc Hằng đến mức cả cơn đau nhói trên mông cũng dần trở nên mơ hồ.
Mãi đến khi bác sĩ rút kim ra thì Hoắc Hằng mới lau nhẹ đi giọt nước mắt sót lại bên khoé mắt anh, như là cổ vũ mà sờ tóc của anh: "Xong rồi, nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút, lát nữa sẽ hết đau ngay."
Anh thấy Hoắc Hằng đứng lên, trong lòng chợt dâng lên cảm giác hụt hẫng. Nhưng Hoắc Hằng không buông tay anh mà cứ tiếp tục dùng tư thế đó mà nói chuyện với bác sĩ.
Lần trước nghe Hoắc Hằng nói tiếng Nhật, anh cảm thấy rất kỳ cục nhưng lần này lại thấy hay lạ thường, giống như thôi miên vậy, chẳng mấy chốc mà mí mắt nặng trĩu rồi dần dần mất đi ý thức.
Thấy cuối cùng anh cũng ngủ nên bác sĩ liền
bảo Hoắc Hằng đi ra ngoài, bắt đầu tiến hành trị liệu.
Hoắc Hằng chờ ở bên ngoài hơn nửa tiếng mới thấy bác sĩ đi ra, lập tức hỏi ngay: "Thế nào rồi?"
Bác sĩ tháo găng tay, đi qua bồn rửa tay xong mới nói: "Tình huống của cậu ấy có phần nghiêm trọng hơn so với lần, tôi đã thay đổi một loại phương pháp chữa bệnh mới, giờ chưa biết được kết quả, phải đợi cậu ấy tỉnh rồi mới biết."
Hoắc Hằng lại nói: "Bao lâu nữa anh ấy mới có thể tỉnh lại?"
"Có thể phải hai, ba tiếng, nhưng mà cho dù tỉnh rồi cũng không thích hợp để xuất viện ngay, tôi kiến nghị nên để cậu ấy nằm viện quan sát vài hôm nữa."
"Vậy phải ở bao lâu?"
"Một tuần trước đã."
Hoắc Hằng gật đầu: "Việc này không thành vấn đề, nhưng có thể hẹn bác sĩ Shido đến đây thêm lần nữa có được không?"
Bác sĩ lau khô tay, tiếc nuối nói: "Chiều hôm qua ông ấy đã xe lửa tới Thiên Tân rồi."
Hoắc Hằng thở dài, đang muốn hỏi có biện pháp nào khác hay không thì nghe bác sĩ tiếp tục nói: "Ngày đó anh trai của cậu cũng đến, còn nói sẽ đưa Chu tiên sinh đến, cuối cùng không khuyên nhủ được sao?"
Hoắc Hằng nghi ngờ nói: "Anh của tôi sao?"
"Đúng vậy." Bác sĩ nhớ lại một chút: "Hình như tên là Hoắc Khiêm."
Không nghĩ lại liên quan tới Hoắc Khiêm, Hoắc Hằng lập tức nói: "Lúc đó anh tôi còn nói gì nữa không?"
Bác sĩ lắc đầu: "Chúng tôi chỉ nói việc chữa bệnh của Chu tiên sinh, còn việc cụ thể cậu nên đi hỏi người làm trong nhà kia đi." Nói xong cũng đi viết giấy nhập viện cho Chu Tẫn Hoan, để lại Hoắc Hằng một mình suy tư về chuyện này.
Bà con nhà họ Hoàng sống ở vùng hẻo lánh, quanh đó chẳng có thứ như điện thoại. Hôm qua Hoắc Hằng phải lái xe đến huyện thành mua đồ, nhân tiện mới có cơ hội gọi điện về hỏi.
Nguyên Minh ở trong điện thoại chỉ nói với hắn chuyện Chu Tẫn Hoan không chịu đến khám bệnh, lúc hắn hỏi nguyên nhân chỉ nghe Nguyên Minh ấp úng nói Chu Tẫn Hoan không muốn nhận ân huệ của hắn.
Vốn dĩ Chu Tận Hoan luôn từ chối sự giúp đỡ của hắn nên chuyện này Hoắc Hằng không hề nghi ngờ, vì thế hắn cũng không hỏi nhiều. Sáng sớm hôm sau vừa rạng sáng đã lấy cớ quay lại.
Vốn tưởng chỉ là chuyện nhỏ, giờ lại đến cả Hoắc Khiêm cũng biết, mấu chốt là Nguyên Minh vẫn chưa hề nói lại bất cứ điều gì với hắn. Có điều Hoắc Hằng cũng không lo lắng vì hắn biết Hoắc Khiêm không phải loại người lắm chuyện, hơn nữa nếu chuyện này thật sự bị người trong nhà biết thì e rằng đã ầm ĩ lên rồi, đâu thể yên ắng như bây giờ.
Bác sĩ ghi xong giấy nhập viện, đưa cho Hoắc Hằng rồi nói: "Nằm viện chừng một tuần đã, đợi kết thúc trị liệu này thì tôi sẽ bảo ý tá đẩy bệnh nhân lên phòng bệnh."
Hoắc Hằng liếc nhìn nội dung trên giấy nhập viện, khi thấy thông tin về phòng bệnh liền hỏi: "Là phòng đơn đúng không?"
Bác sĩ đáp: "Lần trước cậu đã nhờ rồi nên lần này cũng là phòng đơn."
Hoắc Hằng không nói gì thêm nữa, hắn quay lại phòng khám nhìn một cái thì thấy Chu Tẫn Hoan vẫn đang ngủ say.
Bên ngoài còn bệnh nhân khác đang chờ, hắn cũng không thể nấn ná thêm nữa nên liền đi làm thủ tục nhập viện. Đợi y tá đẩy giường đưa Chu Tận Hoan đến phòng bệnh xong thì hắn gọi điện bảo Nguyên Minh đến bệnh viện ngay lập tức.
Chừng một tiếng rưỡi sau, Nguyên Minh đẩy cửa bước vào phòng bệnh. Hoắc Hằng đang ngồi trên ghế cạnh giường, ánh mắt đăm chiêu nhìn Chu Tẫn Hoan không biết đang nghĩ gì.
Nguyên Minh đặt cháo và hoa quả mà Hoắc Hằng dặn mua lên bàn, khẽ gọi: "Thiếu gia."
Hoắc Hằng hoàn hồn lại, quay đầu nhìn gã một cái. Ánh mắt ấy rõ ràng không có cảm xúc gì nhưng lại khiến Nguyên Minh cảm thấy chột dạ, cúi đầu siết chặt vạt áo.
Thấy Chu Tẫn Hoan vẫn còn đang ngủ nên Hoắc Hằng ra hiệu cho Nguyên Minh ra ban công. Vị trí này có thể nhìn thấy người trên giường nhưng âm thanh sẽ không lọt vào.
Hoắc Hằng lấy ra một điếu thuốc, châm lửa hút hai hơi rồi mới lên tiếng: "Nhị thiếu gia đã biết được bao nhiêu?"
Vừa rồi trong điện thoại nghe nói Hoắc Hằng nói đang ở bệnh viện, Nguyên Minh biết chắc là bị lộ rồi nên không dám giấu giếm nữa, bèn đem chuyện xảy ra hôm đó kể lại từ đầu đến cuối.
Sắc mặt Hoắc Hằng càng nghe càng khó coi, đến mức tàn thuốc rơi đầy cũng không để ý, giận dữ quát: "Sao không nói sớm với tôi?"
Nguyên Minh nhăn nhó: "Thiếu gia, chẳng phải tôi sợ lúc đó ngài vẫn còn ở nhà họ Hoàng, nếu biết chuyện rồi sẽ không yên lòng sao? Với lại nhị thiếu gia cũng không nói gì mà, ngài cứ yên tâm đi."
"Cho dù anh tôi không nói gì thì cậu cũng không được phép giấu tôi." Hoắc Hằng vẫn nghiêm khắc trừng mắt nhìn Nguyên Minh: "Còn chuyện gì nữa mà cậu chưa nói thật?"
Mặt Nguyên Minh nhăn lại như khổ qua, trong lòng biết Chu Tẫn Hoan đang nằm trong phòng, lát nữa tỉnh lại kiểu gì cũng sẽ kể tội mình trước mặt Hoắc Hằng cho mà xem. Thay vì để người ta bôi đen thì chi bằng tự khai trước.
Khi Hoắc Hằng nghe Nguyên Minh khai rằng đã nói những lời khó nghe với Chu Tẫn Hoan, hai bên thái dương hắn giật lên từng nhịp vì tức, đang định mắng Nguyên Minh tự ý làm càn thì trong phòng vang lên một tiếng ho khẽ.
Hắn lập tức thò đầu nhìn vào, thấy Chu Tấn Hoan đã tỉnh, vẫn nằm úp sấp nhưng đang cố chống người ngồi dậy, muốn với lấy cốc nước trên tủ đầu giường.
Hoắc Hằng lập tức bước vào giúp. Chu Tẫn Hoan nhìn thấy hắn, động tác khựng lại một chút nhưng cũng không từ chối sự giúp đỡ.
Uống nước xong, Hoắc Hằng lại đỡ anh nằm sấp xuống lần nữa: "Lưng còn đau không?"
Sắc mặt Chu Tẫn Hoan vẫn rất nhợt nhạt nhưng thuốc giảm đau vừa tiêm đã phát huy tác dụng, giờ anh chỉ cảm thấy hơi tức ngực vì phải nằm úp sấp.
Nhưng anh không nói ra, chỉ khẽ đáp: "Cảm ơn, lại nợ cậu một phần ân tình nữa rồi."
Hoắc Hằng vừa mới nghe những lời khó nghe mà Nguyên Minh đã nói, sợ Chu Tẫn Hoan vì vậy mà tạo khoảng cách với mình thì vội nói:
"Giữa bạn bè với nhau giúp đỡ là chuyện nên làm, anh đừng cứ nghĩ đến chuyện nợ nần mãi như vậy nữa."
Chu Tẫn Hoan mím môi, đưa tay vào chăn, lục lọi trong túi quần lấy ra một xấp tiền được cuộn gọn, đưa cho Hoắc Hằng: "Đây là số tiền tôi có thể xoay được bây giờ, tạm đưa cho cậu trước. Phần còn lại tôi sẽ cố gắng trả sớm nhất có thể."