Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa

Chương 582

Trước Tiếp

Chương 581: Thánh nhân [2]

“Xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến tất thảy quý vị quan khách đã cất công tới tham dự. Xin kính mời mọi người nhanh chóng ổn định chỗ ngồi trong lúc chúng ta chờ đợi sự hiện diện đầy đủ của các phái đoàn. Cuộc Đại hội sẽ chính thức được khai mạc trong ít phút nữa.”

Một không gian đại sảnh với quy mô cực kỳ hoành tráng hiện ra lộng lẫy ngay khu vực trung tâm của tòa nhà. Hàng chục dãy ghế nối tiếp nhau trải dài ngút tầm mắt lấp kín toàn bộ không gian, và tôi chỉ đơn thuần chọn bừa một chỗ ngồi trống rồi thả lỏng cơ thể ổn định vị trí. Leon cũng nhanh chóng lạch bạch bước theo sau và ngồi phịch xuống ngay sát bên cạnh tôi.

Vị trí mà chúng tôi lựa chọn nằm ở một khoảng cách khá xa so với khu vực hàng ghế đầu, nơi được đặc quyền dành riêng cho những nhân vật cộm cán có tầm ảnh hưởng quan trọng hơn, điều này vô tình khiến cho tầm nhìn và khả năng lắng nghe của chúng tôi bị hạn chế và gặp đôi chút khó khăn.

Nhưng suy cho cùng thì cái yếu tố cỏn con đó cũng chẳng phải là một cái vấn đề gì quá đỗi to tát.

Quả thực sẽ là một nỗi nhục nhã ê chề nếu như mang trên mình cái danh xưng là những kẻ mang sức mạnh vượt trội siêu phàm mà chúng tôi lại không có đủ năng lực để vểnh tai lên nghe ngóng xem rốt cuộc là có cái cớ sự gì đang diễn ra.

Cùng lắm thì nó chỉ mang lại một chút sự phiền phức nhỏ nhặt mà thôi.

Mặc dù tình hình là vậy, nhưng giả sử nếu chúng tôi thực sự có nhã hứng, chúng tôi hoàn toàn dư sức để có thể chễm chệ ngồi ở khu vực hàng ghế đầu. Aoife chắc chắn sẽ vô cùng vui vẻ và sẵn lòng đứng ra sắp xếp dàn xếp cho chúng tôi một vị trí đắc địa. Tương tự như vậy với Delilah, người vừa mới ném một ánh nhìn liếc xéo về phía tôi và đưa tay lên vỗ vỗ nhẹ vào cái ghế trống ngay bên cạnh cô ấy như một lời mời gọi.

Tôi dứt khoát lựa chọn cách phớt lờ đi cái sự gợi ý đó của cô ấy và ngoan ngoãn ngồi yên vị tại cái chỗ ngồi đã được ban tổ chức chỉ định.

Nếu tự mình đong đếm và xét nét lại cái thân phận địa vị thấp cổ bé họng của chúng tôi hiện tại, cái việc mặt dày tiến lên ngồi ở hàng ghế đầu quả thực là một hành động quá đỗi lạc lõng và kệch cỡm.

Và cái nguyên nhân cốt lõi không chỉ dừng lại ở đó.

Người cha quyền lực của Delilah cũng đang lù lù có mặt tại đây, nên…

“À, nhắc mới nhớ. Đang có một cái vấn đề này làm dấy lên sự tò mò trong tôi.”

Bất thần nhớ ra một cái uẩn khúc nào đó, tôi ngoảnh đầu quay sang nhìn Leon.

“…Gia tộc của chúng ta đã chính thức thiết lập mối quan hệ liên kết và theo đuôi phe phái của Giáo hội Mortum từ cái đời thuở nào vậy?”

Ngay khi những lời thắc mắc ấy vừa mới vuột thoát ra khỏi miệng, ánh mắt của tôi gần như theo một phản xạ vô thức trôi dạt dán chặt về phía phái đoàn đại diện của Giáo hội Mortum. Tương tự như phong cách của các Giáo hội khác, tất thảy bọn họ đều khoác trên mình những bộ lễ phục màu trắng tinh khôi.

Bọn họ đang kiêu hãnh ngồi chễm chệ ngay tại khu vực hàng ghế đầu, chia sẻ vị trí ngang hàng với đại diện của các Giáo hội quyền lực khác, trên chiếc áo choàng trắng muốt của họ được thêu nổi bật một chiếc huy hiệu màu xanh biếc mang hình dáng một con rắn độc đang siết chặt uốn lượn quấn quanh một bàn tay đang rỉ máu tươi.

“Từ cái thời điểm xa xôi nhất mà trí nhớ của tôi có thể chạm tới được.”

Leon cất tiếng đáp lời, chất giọng của hắn ta bỗng chốc trở nên trầm đục và mờ nhạt đi đôi chút. Tôi khẽ nheo chặt đôi mắt lại. Đã một khoảng thời gian khá là dài dằng dặc trôi qua rồi, mỗi một lần cái tên Mortum được nhắc đến, Leon luôn luôn bộc lộ ra một cái thái độ vô cùng bất an và cảnh giác.

Liệu có phải là hắn ta đang cố tình che đậy giấu giếm một cái bí mật động trời nào đó không?

“Cái lý do cốt lõi giải thích cho việc tại sao tôi lại lựa chọn trở thành tín đồ theo đuôi Mortum cũng là vì cái danh nghĩa của gia tộc. Xét trên cái khía cạnh thực tế rằng bọn họ đã cưu mang và nhận nuôi tôi, tôi bắt buộc phải ngoan ngoãn răm rắp tuân theo những gì mà bọn họ chỉ đạo. Cái tình thế này cũng giống hệt như cái lý do giải thích cho việc tại sao tôi lại phải chấp nhận trở thành hiệp sĩ hộ vệ cho cậu vậy.”

“Ồ, ra là vậy, thế còn cái phần của thằng ranh Julien thì sao…?”

“Của Julien á?”

Leon khẽ đưa lưỡi l**m ướt đôi môi đang khô khốc, ngả đầu tựa hẳn ra phía sau.

“Tôi cũng không hoàn toàn dám chắc chắn 100% về vấn đề đó. Cậu ta luôn luôn dở thói côn đồ và nổi những cơn tam bành thịnh nộ mỗi khi đến giờ phải thực hiện các nghi thức nghĩa vụ tôn giáo. Phần lớn thời gian thì chỉ có duy nhất tôi và Evelyn là hai người phải cắn răng tham gia đầy đủ các lớp học giáo lý.”

“Ồ.”

Ừ thì, nghe cái lời giải thích đó cũng có vẻ vô cùng hợp lý và logic đấy.

Cái lối hành xử bạo lực ngang tàng này quả thực rất đúng với cái bản tính đặc trưng của cái tên Julien nguyên bản.

‘Bây giờ bình tâm ngồi ngẫm nghĩ lại cho thấu đáo, tôi nhận ra một sự thật phũ phàng rằng bản thân mình hầu như hoàn toàn mù tịt không biết một chút xíu thông tin gì về cái tên Julien đó cả. Từ những ngóc ngách tăm tối trong quá khứ của cậu ta, cái nguyên nhân sâu xa giải thích cho việc tại sao cậu ta lại bị tha hóa trở thành một con quái vật như vậy, cho đến cái mối quan hệ phức tạp dây dưa giữa cậu ta với ông già Aldric cùng với những cái thành viên cộm cán khác.’

Đã từng có những khoảng thời gian tôi vắt kiệt não bộ để suy nghĩ đào sâu về cái vấn đề này, nhưng cái mảng quá khứ của Julien dường như luôn bị bao phủ bởi một bức màn đen đặc quánh của những bí ẩn chưa bao giờ được giải đáp.

Toàn bộ tâm trí và sự chú ý của tôi đã bị ngốn sạch sành sanh và chiếm lĩnh hoàn toàn bởi cái nỗ lực điên cuồng nhằm mục đích thiết lập phong ấn giam cầm linh hồn cậu ta, đến cái mức tôi đã sinh ra tâm lý e ngại do dự không dám kích hoạt sử dụng cái chiếc lá thứ hai để tiến hành đào bới khám phá thêm về những góc khuất trong quá khứ của cậu ta. Nếu xét theo một cái khía cạnh tâm lý nào đó, sâu thẳm trong thâm tâm tôi đã thực sự bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi về những cái viễn cảnh tồi tệ có thể xảy ra nếu như tôi liều lĩnh dấn bước đi quá sâu.

Tôi tuyệt đối không bao giờ khao khát muốn phải nếm trải lại cái cảm giác bất lực khi bị đánh mất quyền kiểm soát cái cơ thể này thêm một lần nào nữa.

Nhưng mà…

‘Ở cái thời điểm hiện tại khi mà linh hồn của cậu ta đã bị phong ấn hoàn toàn thì mọi chuyện sẽ diễn biến ra sao nhỉ?’

Có lẽ đây chính là cái thời điểm ngàn vàng thích hợp để tôi có thể tự tin làm cái việc đó.

Tôi, tôi không còn phải mang cái tâm lý lo ngay ngáy nơm nớp lo sợ về việc cậu ta sẽ phản kháng trỗi dậy để cướp đoạt lại cơ thể này nữa. Dựa theo cái khía cạnh phân tích đó, cái việc tôi lựa chọn sử dụng sức mạnh của chiếc lá thứ hai áp dụng lên cậu ta đáng lý ra không nên bị coi là một cái vấn đề rủi ro nguy hiểm.

Cái việc đó cũng sẽ mở ra cho tôi một cánh cửa để có thể nhìn thấu đáo và hiểu rõ hơn về mảng quá khứ bị chôn vùi, và bóc trần được cái nguyên nhân cốt lõi thực sự đã nhào nặn biến Julien trở thành một tên ác quỷ như vậy.

“À đúng rồi, Leon này. Có một lần cậu đã từng buột miệng tiết lộ rằng bản tính của Julien không phải lúc nào cũng tồi tệ và ngang tàng như cái bộ dạng hiện tại. Vậy rốt cuộc thì cậu bắt đầu nhạy bén nhận ra được cái sự tha hóa thay đổi ở cậu ta là từ cái cột mốc thời gian nào?”

“Từ thời điểm nào sao…?”

Leon khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt của hắn bỗng chốc trở nên mờ đục và xa xăm.

“…Đó tuyệt nhiên không phải là một sự biến chuyển lột xác diễn ra một cách đột ngột chớp nhoáng, mà nó là một quá trình tăm tối diễn ra từ từ và dần dần.”

“Là một quá trình diễn ra dần dần sao?”

“Cái sự ám ảnh điên loạn của cậu ấy không hề bị phơi bày bộc lộ ra ngay lập tức. Nó bắt đầu nảy mầm và phát triển một cách vô cùng từ từ chậm rãi. Ở những khoảng thời gian ban đầu, chúng tôi đã chủ quan không mảy may nghĩ ngợi hay để tâm quá nhiều về những biểu hiện đó, nhưng khi dòng chảy thời gian trôi đi, cậu ấy ngày càng trở nên hung hãn bạo lực và mất kiểm soát một cách trầm trọng hơn. Tôi có một cái suy luận rằng giả sử nếu như cái sự biến chuyển nhân cách đó xảy ra một cách quá đỗi đột ngột, thì chắc mẩm là tất thảy mọi người đã sớm nảy sinh sự hoài nghi và đặt ra giả thuyết rằng cậu ấy đã bị một thế lực tà ác nào đó chiếm hữu thao túng rồi.”

“Ừm, lời giải thích đó nghe vô cùng có lý đấy.”

“Nhưng khi bình tâm ngồi xâu chuỗi và ngẫm nghĩ lại mọi chuyện…”

Đôi mắt của Leon nheo chặt lại khi hắn đưa tay lên xoa xoa phần cằm dưới.

“…Cái khoảng thời gian mà cậu ấy bắt đầu đâm đầu vào rèn luyện tu luyện ma pháp nguyền rủa dưới sự chỉ đạo của lão gia chủ chính là cái cột mốc đánh dấu sự khởi đầu cho quá trình tha hóa thay đổi của cậu ấy. Tôi có một cái linh cảm mãnh liệt rằng đó chính là cái khoảnh khắc đầu tiên mà tôi đã nhạy bén nhận ra được sự biến chuyển dị thường ở cậu ấy. Không, nói một cách chính xác hơn thì… đó chính là cái thời điểm mà cậu ấy bắt đầu sinh ra cái chứng nghiện ngập điên cuồng đối với kiếm thuật.”

“Hử?”

Tôi bất thần khựng lại trong một khoảnh khắc trước khi vội vã phóng một ánh nhìn xoáy sâu vào Leon.

“Cậu vừa mới thốt ra—”

“Ừ, tôi hoàn toàn tự ý thức được những gì mình vừa nói.”

Leon mím chặt đôi môi lại.

“…Nhưng sâu thẳm trong thâm tâm tôi không hề nghĩ rằng lão gia chủ có bất kỳ một sự nhúng tay hay liên can trực tiếp nào đến cái sự thay đổi tồi tệ đó. Ừm, thực ra thì tôi cũng không dám khẳng định chắc chắn 100%. Ông ấy là người đã đích thân đứng ra trực tiếp huấn luyện nhào nặn cho cả Julien và tôi, truyền dạy cho chúng tôi những tinh hoa về kiếm thuật. Nhưng có một sự thật trớ trêu là hoàn toàn đối lập với tôi, Julien lại là một kẻ không có lấy một chút thiên phú bẩm sinh nào về lĩnh vực này. Tôi có một cái linh cảm vô cùng mạnh mẽ rằng đó rất có thể mới chính là cái nguyên nhân sâu xa thực sự đã thúc đẩy khiến cho cậu ấy bị tha hóa và thay đổi.”

“Ồ, tôi đã nắm bắt được vấn đề rồi.”

Nếu phân tích và đánh giá sự việc theo cái khía cạnh lập luận đó thì mọi thứ quả thực vô cùng hợp lý.

Tuy nhiên, có một cái uẩn khúc khác vừa mới lóe sáng xẹt qua trong đầu tôi.

“Tôi vẫn còn nhớ rất rõ có một lần cậu đã từng đắc ý khoe khoang rằng bản thân mình đã lĩnh ngộ học hỏi được một kỹ thuật kiếm pháp vô cùng độc đáo. Một cái kỹ thuật vẫn còn đang nằm trong giai đoạn sơ khai chưa hoàn chỉnh mà cậu đã phải mặt dày nhờ vả tôi nhúng tay vào giúp đỡ để hoàn thiện nó.”

“Thì cái chuyện đó có vấn đề gì bất ổn sao?”

“Rốt cuộc thì cậu đã học mót được cái thứ kỹ thuật đó từ cái nguồn nào vậy?”

“Cái đó á…? Tôi hoàn toàn không hề theo học nó từ bất kỳ một tên sư phụ nào cả. Nó là do tự bản thân tôi cất công nghiên cứu và sáng tạo tìm ra đấy.”

“Tôi hiểu rồi.”

Khi moi móc lại trí nhớ và ngẫm nghĩ về cái kỹ thuật kiếm pháp kỳ lạ đó của hắn ta, quả thực là chính bàn tay tôi đã can thiệp giúp đỡ hắn hoàn thiện nó cách đây một khoảng thời gian khá lâu. Thế nhưng một sự thật nực cười là kể từ cái thời điểm đó cho đến tận bây giờ, tôi chưa từng một lần được chiêm ngưỡng hắn ta lôi nó ra sử dụng trong thực chiến. Cái điều đó quả thực vô cùng kỳ lạ và khó hiểu, đặc biệt là khi đem ra đong đếm xét đến cái việc cái kỹ năng đó đáng lý ra phải sở hữu một sức mạnh tàn phá cực kỳ khủng khiếp.

Nhưng dẫu sao đi chăng nữa thì, cũng đã một khoảng thời gian dài dằng dặc trôi qua rồi tôi chưa có cơ hội được chứng kiến cảnh Leon phải dốc toàn lực chiến đấu.

Mặc dù vậy, tôi lại cảm thấy vô cùng tò mò và hứng thú với cái kỹ thuật kiếm pháp đó. Nếu xét đến cái khía cạnh rằng tự bản thân tôi đã có đủ năng lực để phát triển và sáng tạo ra bộ pháp di chuyển bước chân đồng bộ hoàn hảo cho nó, thì rốt cuộc sẽ có cái viễn cảnh gì xảy ra nếu như tôi quyết định nhúng tay vào luyện tập nó?

Trong suốt khoảng thời gian trước đây tôi hoàn toàn không thèm để tâm suy nghĩ quá nhiều đến cái vấn đề này, bởi vì đầu óc tôi lúc đó đã bị vắt kiệt chiếm dụng bởi quá nhiều những cái rắc rối khác. Nhưng giả sử nếu tôi hạ mình mở lời nhờ vả Leon truyền dạy lại cho tôi cái kỹ thuật kiếm pháp đó… liệu một kẻ như tôi có thực sự đủ trình độ để có thể học được nó không?

Leon đã từng thẳng thừng đưa ra nhận định rằng cái tên Julien nguyên bản là một kẻ không có lấy một tia thiên phú nào với kiếm thuật, nhưng nếu đem cái tiêu chuẩn đó áp dụng lên tôi thì sao?

Bản chất của tôi hoàn toàn không hẳn là cái tên Julien đó.

Liệu tôi có đủ khả năng để…?

“Xem chừng như tất thảy các vị quan khách đã vác mặt đến tham dự đông đủ rồi nhỉ.”

Một giọng nói mang âm điệu nhẹ nhàng thanh tao nhưng lại toát lên một uy quyền áp bức tuyệt đối đột ngột cất lên kéo giật tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Gần như ngay tắp lự, cái đầu của tôi tự động ngoảnh phắt lại hướng về phía trung tâm sân khấu, nơi có một ông lão sở hữu bộ râu trắng muốt dài thướt tha và đeo một cặp kính lão đang đứng uy nghiêm lù lù ở đó.

Chỉ trong một cái chớp mắt, mọi âm thanh xì xào bàn tán ồn ào náo nhiệt bên trong đại sảnh bỗng chốc bị dập tắt hoàn toàn, trả lại một không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Mọi ánh nhìn tò mò soi mói đều nhanh chóng đổ dồn tập trung khóa chặt vào hình bóng của ông lão. Nhạy bén nhận ra được sự im lặng bất thường đột ngột của đám đông xung quanh, tôi bất giác cảm thấy vô cùng tò mò.

Cái ông lão mang dáng vẻ kỳ lạ này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

“Haha, xem chừng cái danh tiếng lẫy lừng của ta vẫn còn đủ sức nặng để có thể thu hút trọn vẹn sự chú ý của tất thảy mọi người đang có mặt ở đây. Mặc dù vậy, ta vẫn tinh ý nhìn thấu được một vài khuôn mặt ở phía dưới kia đang bộc lộ ra một sự bối rối hoang mang không biết ta là ai. Nếu như cái tình huống là như vậy, thì xin mạn phép cho ta được tự giới thiệu ngắn gọn về bản thân mình.”

Ông lão từ tốn tháo cặp kính lão xuống, phơi bày tr*n tr** một đôi đồng tử mang sắc vàng chóe trong veo.

“Ta chính là vị Hoàng đế đương nhiệm đang ngồi trên ngai vàng của Đế quốc Nurs Ancifa, Joseph L. Megrail.”

“…..”

Hàm dưới của tôi gần như rơi tự do há hốc ra vì sốc óc khi nghe lọt tai những lời tự giới thiệu đầy uy quyền của ông lão.

Và đồng thời cùng lúc đó, tôi cũng cảm thấy một sự xấu hổ bẽ bàng đang len lỏi xâm chiếm lấy mình. Cái việc tôi thân là một người có địa vị mà thậm chí còn không có khả năng nhận diện ra được vị Hoàng đế đương nhiệm của chính cái Đế quốc mà mình đang sinh sống quả thực là một cái sự cố vô cùng nghiêm trọng.

Và không chỉ dừng lại ở đó, cái đôi đồng tử mang sắc vàng chóe của ông ấy chính là một cái dấu hiệu nhận biết đặc trưng đanh thép và rõ ràng nhất.

Chỉ là…

‘Tôi chưa từng có cái ý nghĩ mường tượng rằng vị Hoàng đế đương nhiệm—cha ruột của Aoife—lại mang một cái dáng vẻ già nua tàn tạ đến mức độ này.’

Dẫu cho tuổi thọ trung bình của những con người sống ở cái thế giới này có vượt trội và kéo dài hơn rất nhiều so với những con người ở cái thế giới cũ của tôi, nhưng nếu chỉ đơn thuần đánh giá dựa trên cái ngoại hình tiều tụy đó, tôi có thể tự tin khẳng định chắc nịch rằng tuổi tác của ông lão này chắc chắn đã vượt qua con số một trăm.

‘Không, nếu suy xét lại thì cái sự già nua đó cũng hoàn toàn hợp lý thôi.’

Ngẫm nghĩ lại mà xem, cái tên Atlas đó cũng là một lão già sống thọ khú đế vô cùng già cỗi. Chỉ có điều là… lão ta đã sử dụng những thủ thuật ma thuật nào đó để duy trì níu kéo khiến cho bản thân trông có vẻ trẻ trung và phong độ hơn, hoàn toàn khác biệt so với cái bộ dạng của vị Hoàng đế đương nhiệm này.

Khi dòng suy nghĩ của tôi đang không ngừng trôi dạt lơ lửng xoay quanh vị Hoàng đế hiện tại, một luồng nhận thức sắc bén bất thần giáng thẳng xuống đập vào đầu. Cuống cuồng hoảng hốt, tôi vội vã rũ mắt cúi gằm đầu xuống, ánh mắt khóa chặt như radar vào cái đôi giày mà ông ấy đang mang trên chân. Dẫu cho cái việc soi xét quan sát chúng là vô cùng khó khăn bởi vì chúng đã bị che khuất lấp bởi lớp áo choàng màu đen dài thướt tha, nhưng tôi vẫn có thể dùng ánh mắt sắc bén lờ mờ thoáng thấy được một vài chi tiết.

“….À.”

Cái cảm giác lúc đó cứ y hệt như thể toàn bộ lượng không khí duy trì sự sống đã bị một lực hút vô hình nào đó rút sạch sành sanh ra khỏi buồng phổi, và trong một cái khoảnh khắc hoảng loạn tột độ, tôi suýt chút nữa thì đã bật người đứng phắt dậy.

Nhưng tôi đã nhanh chóng vớt vát lại được sự bình tĩnh, ngoan ngoãn ngồi yên vị và uể oải ngả lưng tựa hẳn ra phía sau thành ghế.

‘Tôi thực tâm cầu trời khấn phật hy vọng rằng cái phỏng đoán của mình là sai bét.’

Nhưng giả sử nếu như cái dự cảm tồi tệ đó hoàn toàn trùng khớp với những gì tôi đã mường tượng ra, thì…

Cái mạng của vị Hoàng đế này sẽ sớm bị tước đoạt bởi một vụ ám sát.

Tôi rũ mắt cúi gằm đầu xuống và ôm chặt lấy cái đầu đang quay cuồng bằng cả hai tay.

‘Cái tình huống khốn nạn này…’

Tôi thực sự chỉ biết ôm hy vọng mong manh rằng mình đã phán đoán sai.

Đại hội Nezurat là một chuỗi sự kiện được tổ chức quy mô kéo dài liên tục trong vòng năm ngày trời đằng đẵng, với mỗi một ngày đều được phân bổ dành riêng để đưa ra mổ xẻ thảo luận về các vấn đề nhức nhối và các sự kiện mang tính chất cấp bách khác nhau.

Bốn ngày đầu tiên được đặc quyền ưu tiên dành riêng cho các vị Hoàng đế quyền lực đứng đầu mỗi quốc gia, mỗi một vị minh quân sẽ được cấp phép chiếm sóng dành trọn vẹn một ngày để đứng lên bục phát biểu diễn thuyết, trong khi cái ngày cuối cùng chốt sổ lại được phân bổ dành riêng cho các thành viên cộm cán đại diện của bảy Giáo hội.

Và ngày hôm nay chính là cái ngày lên sóng đến lượt đại diện của Đế quốc Nurs Ancifa.

Trong cái suy tính dự đoán ban đầu của tôi, tôi đã đinh ninh một lòng rằng cái bài phát biểu của vị Hoàng đế này chắc mẩm sẽ lại là một bài độc thoại lải nhải dài lê thê chứa đựng đầy rẫy những lời lẽ sáo rỗng vô nghĩa mang tính chất nghi thức thủ tục, nhưng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi, cái bài diễn thuyết đó lại vô cùng súc tích, rõ ràng và cực kỳ dễ hiểu lọt tai.

Tóm tắt lại những cái ý chính cốt lõi nhất, thì cái Kích Thước Gương hiện tại đang ngày càng có những dấu hiệu bất ổn vô cùng nghiêm trọng. Ông ấy đã mạnh mẽ nhấn mạnh tầm quan trọng của sự cần thiết phải chung tay hợp tác để có thể ngăn chặn triệt để sự bành trướng mở rộng của nó và duy trì bảo vệ sự cân bằng của thế giới, đi kèm với đó là một vài cái mối quan ngại nhức nhối khác.

…Và cái nội dung cốt lõi đại khái chỉ gói gọn trong chừng đó thôi.

Toàn bộ thời lượng bài diễn thuyết của ông ấy kéo dài không vượt quá ba mươi phút đồng hồ trước khi đi đến hồi kết.

Vỗ tay, vỗ tay, vỗ tay—!

Khi toàn bộ không gian đại sảnh vang dội rầm rầm lên những tràng pháo tay tán thưởng nhiệt liệt và vị Hoàng đế đưa tay lên vẫy vẫy chào thân thiện, tôi cũng miễn cưỡng hùa theo hòa mình vào trong cái không khí đó.

Cái màn tán dương ồn ào này dai dẳng kéo dài thêm vài phút đồng hồ tiếp theo cho đến tận khi mọi thứ rốt cuộc cũng chịu kết thúc và trả lại một sự im lặng trang nghiêm cho không gian.

Vẫn duy trì tư thế đứng sừng sững ngay giữa khu vực trung tâm, vị Hoàng đế khẽ nở một nụ cười mỉm và cất lời.

“Hiện tại thì cái bài phát biểu của ta đã chính thức khép lại, ta sẽ rộng lượng dành trọn ba mươi phút đồng hồ tiếp theo để đứng ra giải đáp mọi câu hỏi thắc mắc. Giả sử nếu có bất kỳ một vị quan khách nào có điều gì đó muốn chất vấn hay hỏi han, xin cứ tự nhiên mà đưa ra câu hỏi.”

Gần như ngay tắp lự, hơn một nửa số lượng người đang có mặt bên trong đại sảnh đồng loạt giơ cao tay lên.

Tôi trố mắt nhìn cái cảnh tượng hỗn loạn ấy mà hoàn toàn cạn lời cứng họng trước khi ngoảnh đầu quay sang dán mắt nhìn Leon. Nhưng ngay đúng vào cái khoảnh khắc tôi ngoảnh đầu lại, tôi bàng hoàng nhận ra có một cái cớ sự gì đó vô cùng kỳ lạ và bất ổn đang xảy ra với Leon.

“Này cậu kia, cậu có chắc là mình vẫn đang ổn chứ?”

Toàn bộ khuôn mặt của hắn ta lúc này tái mét nhợt nhạt không còn một hột máu, những giọt mồ hôi lạnh toát không ngừng tuôn rơi lăn dài bên gò má.

Trân trân nhìn vào cái bộ dạng thảm hại của hắn, hệ thống cảnh báo nguy hiểm trong tôi lập tức bị kích hoạt báo động.

Cái mức độ báo động đó lại càng gia tăng lên một tầm cao mới khi tôi kinh ngạc nhìn thấy hắn ta từ từ giơ cao một cánh tay lên. Và đó cũng chính là cái khoảnh khắc tôi bàng hoàng nhận ra những sợi tóc trên đầu hắn—từng sợi từng sợi một đều đang dựng đứng cả lên như lông nhím.

Ngay trước khi tôi kịp hé môi thốt ra bất cứ một lời nào, đôi môi đang run rẩy của Leon khẽ mấp máy cử động.

“C-đang có một cái biến số cực kỳ kinh hoàng nào đó sắp sửa ập đến. Một cái chuyện vô cùng tồi tệ.”

Hắn ta đưa tay lên siết chặt lấy vạt áo.

“Toàn bộ các giác quan trên cơ thể tôi đều đang điên cuồng gào thét rung lên những hồi chuông báo động. Chúng ta bắt buộc phải rút êm rời khỏi cái chốn tử địa này ngay lập tức. Chúng ta bắt buộc phải phát đi tín hiệu cảnh báo cho tất thảy mọi người biết rằng đang có một cái thảm kịch sắp sửa giáng xuống. Tôi hoàn toàn mù tịt không biết chúng ta còn dư dả bao nhiêu thời gian nữa đâu.”

Leon luống cuống cố gắng vùng đứng dậy, nhưng ngay tại cái khoảnh khắc hắn ta vừa mới định thực hiện hành động đó, tôi dứt khoát vươn tay đặt lên ống tay áo của hắn và dùng lực kéo giật mạnh bắt hắn phải ngồi phịch xuống lại.

“C-cái quái gì…?”

Hoàn toàn phớt lờ đi sự hoảng loạn của Leon, tôi lẳng lặng móc chiếc đồng hồ quả quýt ra khỏi túi.

Tích, tích—

Kim đồng hồ lúc này đang chỉ điểm chính xác là 8:34 tối.

Thả lỏng cơ thể ngả lưng tựa hẳn ra phía sau thành ghế, tôi hít vào một hơi khí lạnh thật sâu và dứt khoát mở tung cái bảng cửa sổ trạng thái hệ thống lên.

Và đó cũng chính là cái khoảnh khắc quyết định mà tôi kích hoạt sử dụng kỹ năng;

[Con Mắt Của Nhà Tiên Tri]

Đồng thời cùng lúc đó, ánh mắt sắc lẹm của tôi vô thức trôi dạt khóa chặt vào một cái kẻ nhất định đang kiêu hãnh ngồi chễm chệ ở khu vực hàng ghế đầu.

‘Thực sự tò mò không biết trong cái lần chạm trán này nhà ngươi có dám cả gan giở trò nhúng tay can thiệp vào nữa không.’

Sâu thẳm trong thâm tâm tôi vô cùng khao khát và hy vọng rằng hắn ta sẽ giở trò làm cái điều ngu xuẩn đó.

Nếu như hắn ta tự chui đầu vào rọ như thế, tôi sẽ có một cái cớ hoàn hảo để có thể tước đoạt cướp sạch sành sanh mọi thứ từ tay hắn.

Trước Tiếp