Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa

Chương 581

Trước Tiếp

Chương 580: Thánh nhân [1]

Khoác trên mình những bộ lễ phục trắng muốt tinh khôi, với biểu tượng một con mắt màu vàng uy nghi được thêu tay tỉ mỉ ở vị trí trung tâm, phái đoàn sứ giả của Giáo hội Oracleus hiên ngang bước vào sảnh chính của cung điện.

Sự hiện diện lù lù của bọn họ gần như ngay tắp lự thu hút trọn vẹn sự chú ý của tất thảy mọi người đang có mặt tại đó, mọi ánh mắt soi mói đều đồng loạt chuyển hướng đổ dồn dán chặt vào họ.

Có một thứ khí chất ma mị gì đó tỏa ra từ những bộ trang phục tinh khiết và cái thái độ điềm tĩnh đến đáng sợ của bọn họ khiến cho tất thảy những kẻ xung quanh hoàn toàn không thể nào dứt mắt rời đi. Khi phóng ánh nhìn quan sát họ, người ta tự động nảy sinh một cái cảm giác gần như là ‘thánh thiện’—cứ y hệt như thể bọn họ là những thực thể thuộc về một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Đó cũng chính là cái cảm giác dâng lên trong lòng tôi khi trân trân nhìn bọn họ, nhưng đồng thời cùng lúc đó, có một cái thứ uẩn khúc gì đó ở bọn họ lại khiến cho tôi cảm thấy vô cùng bất an và khó chịu.

“Julien?”

Liệu cái cảm giác khó chịu này có phải là dư âm từ cái ảo ảnh quái đản mà tôi vừa mới bị ép phải trải qua không?

…Hay là do cái cảm giác tĩnh điện xè xè kỳ lạ nhiễu loạn bên trong ảo ảnh?

“Julien?”

Có một cái thứ tà khí gì đó ẩn chứa trong sự hiện diện lù lù của bọn họ lúc này khiến cho tôi cảm thấy vô cùng bất an và rợn gáy. Cứ y hệt như thể chính sự hiện diện của cái đám người này mới là nguyên nhân cốt lõi kích hoạt khiến cho cái ảo ảnh của tôi phải diễn ra theo cái kịch bản tồi tệ ấy.

‘Khoan đã nào, đừng có nói với tôi là có khi nào…’

Và rồi, ánh mắt của tôi vô tình bị đóng đinh rơi thẳng vào một kẻ nhất định.

Đứng túc trực ngay phía sau lưng vị Hồng y, khoác trên mình một bộ trang phục mang sắc đen tuyền đối lập hoàn toàn và được nối gót theo sau bởi vài tên hộ tống khác, hắn ta thực sự là một cái thỏi nam châm thu hút sự chú ý không thể nào bị phớt lờ hay nhắm mắt làm ngơ được.

Mái tóc đen dài bóng mượt buông xõa rũ rượi xuống tận lưng, ôm trọn lấy đôi đồng tử mang sắc xanh ngọc bích nổi bật và những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt mà chỉ có thể dùng hai từ đẹp trai để miêu tả, tất thảy những yếu tố đó càng làm tôn lên vẻ nổi bật của hắn ta.

Và rồi,

“…..”

Ánh mắt sắc lẹm của hắn ta bất thần chuyển hướng khóa chặt vào tôi.

Và chỉ trong một cái chớp mắt, một nụ cười nhếch mép tà đạo từ từ hiện lên trên khuôn mặt hắn.

Cái biểu cảm đó cứ y hệt như thể hắn ta đã chờ chực và mong đợi cái khoảnh khắc chạm trán này ngay từ những giây phút ban đầu.

Đôi môi hắn khẽ mấp máy cử động, rặn ra những từ ngữ mà chỉ có duy nhất một mình tôi có thể đọc vị và thấu hiểu được.

‘Rốt cuộc cũng tìm thấy ngươi rồi nhé.’

“Julien!”

“…..!?”

Một lực kéo giật thô bạo nhắm thẳng vào bờ vai khiến tôi xoay phắt người lại, và tôi bàng hoàng nhận ra bản thân mình đang đọ mắt với một đôi đồng tử mang sắc xám tro. Đôi lông mày của Leon nhíu chặt lại nhăn nhó, ánh mắt của hắn ta khóa chặt như đinh đóng cột vào tôi.

“Mọi chuyện vẫn diễn ra ổn thỏa chứ?”

“…Ổn chứ? Có cái lý do quái quỷ gì mà lại không ổn cơ chứ?”

Tôi cố gắng vắt kiệt sức để đáp trả lại bằng một giọng điệu bình tĩnh và dửng dưng nhất có thể, nhưng có lẽ là do cái dư chấn từ trạng thái run rẩy hoảng loạn, những lời lẽ vuột thoát ra khỏi miệng tôi lại nghe có vẻ hấp tấp và vội vã hơn rất nhiều so với dự tính.

Đôi lông mày của Leon lại càng nhíu chặt lại hơn nữa.

Cuối cùng, hắn ta lẳng lặng lắc đầu ngao ngán và rút tay lại.

“Sắc mặt của cậu trông tái mét không còn một hột máu kìa, và cậu đang vã mồ hôi hột ướt đẫm cả người kìa. Cậu có dám chắc chắn 100% là mình vẫn đang ổn không đấy?”

Không thèm hé răng trả lời hắn, tôi đưa tay lên quệt ngang bên má và cay đắng nhận ra những lời hắn nói là sự thật—tôi thực sự đang túa mồ hôi hột như tắm. Dựa vào những lời miêu tả của hắn, tôi thậm chí còn không… à không, không cần phải soi gương cũng dư sức mường tượng ra được cái bản mặt của mình lúc này chắc chắn trông thảm hại và nhợt nhạt đến nhường nào.

Nhưng dẫu cho có như vậy đi chăng nữa, tôi cũng tuyệt đối không thể nào cứ thế mà bô bô cái miệng thuật lại thẳng thừng cho hắn nghe xem rốt cuộc là đang có cái cớ sự gì xảy ra được.

Với cái cục diện nhạy cảm hiện tại, tất thảy những gì tôi có thể làm chỉ là đưa ra một câu trả lời qua loa đại khái, “Tôi vẫn ổn.”

“…Cậu đã khẳng định như vậy thì cứ cho là vậy đi.”

Leon hoàn toàn không có lấy một tia tin tưởng nào vào những lời biện minh của tôi.

Khi tôi dán mắt nhìn hắn, hắn ta dường như cũng nhạy bén đánh hơi cảm nhận được có một cái thứ uẩn khúc gì đó, ánh mắt của hắn lập tức chuyển hướng nhìn dò xét về phía phái đoàn Giáo hội Oracleus. Vào cái thời điểm này, bọn họ đã di chuyển lướt qua được một quãng khá xa, tiến sâu hơn vào khu vực trung tâm của cung điện để thực hiện nghi thức chào hỏi giao lưu với các vị khách khứa cộm cán khác.

“Nguyên nhân là do cái đám người đó sao?”

“…Không hẳn là như vậy.”

“Cái câu trả lời mập mờ không hẳn đó rốt cuộc là có ý gì?”

“Đó là do… một cái nguyên cớ quái quỷ nào đó khác.”

Ngay trong cái lúc đang lẩm bẩm thốt ra những lời lẽ lảng tránh ấy, tôi vẫn dán mắt trân trân nhìn chằm chằm vào cái bảng thông báo hệ thống vừa mới nhấp nháy chớp giật hiện ra trước mặt.

[◆ Nhiệm vụ Tuyến Chính đã được kích hoạt: Tình Thế Lưỡng Nan Của Hoàng Tộc]

: Điểm Tiến độ Nhân vật + 317%

: Điểm Tiến độ Trò chơi + 14%

Hình Phạt Thất bại

: Giáng Xuống Aoife K. Megrail 38%

: Giáng Xuống Kiera Mylne 4%

: Giáng Xuống Evelyn J. Verlice 15%

“H-ha.”

Trân trân nhìn vào cái bảng thông báo đó, tôi hoàn toàn rơi vào trạng thái bế tắc không biết phải có phản ứng như thế nào cho phải đạo. Nếu xét theo một cái khía cạnh logic nào đó, tôi đã luôn luôn tự đả thông tư tưởng nhận thức được một chân lý rằng cái việc đám nhiệm vụ chết tiệt này quay trở lại cắn xé tôi chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn mà thôi. Nhưng mặc kệ cái sự chuẩn bị tâm lý đó… sâu thẳm trong thâm tâm tôi vẫn luôn ôm một niềm hy vọng tuyệt vọng mong manh rằng chúng sẽ chịu khó ngủ đông thêm một khoảng thời gian dài đằng đẵng nữa trước khi quyết định vác mặt quay trở lại.

Bởi vì tôi tự ý thức được một cách sâu sắc rằng chắc chắn đang có một cái biến số cực kỳ phiền phức và khó nhằn sắp sửa nổ ra.

Cái hệ thống nhiệm vụ này… Bọn chúng chưa bao giờ tỏ ra nhân từ mang lại bất kỳ một cái phước lành nào giúp cho cuộc sống của tôi trở nên dễ thở hay thoải mái hơn cả.

‘Thực tế tr*n tr** mà nói thì, tôi thậm chí còn hoàn toàn có đủ cơ sở để tự tin lập luận rằng chính sự hiện diện lù lù của các thành viên thuộc Giáo hội Oracleus đã góp phần nhào nặn khiến cho cái độ khó của các nhiệm vụ bị đẩy lên một cái tầm cao ngang trái hơn rất nhiều.’

Thay vì đóng vai trò hỗ trợ làm cho cuộc sống của cái kẻ mà bọn họ luôn mồm xưng tụng tôn thờ trở nên nhẹ nhàng dễ thở hơn, bọn họ lại đang vắt kiệt sức dốc toàn lực làm mọi thủ đoạn tồi tệ nhất có thể để biến nó trở thành một mớ bòng bong khó nhằn hơn.

Đích thị là một cái đám dị giáo tà đạo khốn kiếp.

Tôi hít vào một hơi khí lạnh thật sâu và lẳng lặng lắc đầu nguầy nguậy xua tan suy nghĩ. Hoàn toàn vô ích và lãng phí thời gian khi cứ để cho não bộ cắm đầu suy nghĩ về những cái chuyện rác rưởi như vậy.

Luồng suy nghĩ của tôi nhanh chóng tự động trôi dạt xoay quanh về cái ảo ảnh ma quái và cái nhiệm vụ tuyến chính đang lù lù hiện ra trước mặt. Tính cho đến tận cái giờ phút này, tôi đã thành công thu thập và chắp vá được đủ số lượng manh mối cần thiết để có thể hình dung và nắm bắt được đại khái xem rốt cuộc là đang có cái cớ sự gì xảy ra.

‘Một cái nhiệm vụ được gắn cái mác mang tên là Tình Thế Lưỡng Nan Của Hoàng Tộc… Xem chừng Aoife mới chính là nhân vật xui xẻo bị kéo vào vòng xoáy ảnh hưởng nặng nề nhất. Nếu xâu chuỗi và nhìn nhận lại những chi tiết trong ảo ảnh—đôi đồng tử mang sắc vàng chóe, vũng máu loang lổ, và chiếc ủng màu đen tuyền được thêu chỉ vàng—tất thảy những yếu tố đó khả năng cao là có mối liên đới mật thiết đến Hoàng tộc.’

Hoàn toàn không phải là một bài toán quá đỗi khó nhằn để có thể chắp vá các mảnh ghép dữ kiện lại với nhau.

Tất nhiên là, tôi cũng tự nhắc nhở bản thân hiểu rõ một chân lý rằng không được phép nóng vội và hấp tấp đưa ra kết luận.

Đã có vô số lần trong quá khứ tôi đã mắc phải sai lầm khi vội vã đưa ra kết luận quá sớm, hệ lụy của cái sự bốc đồng đó là tôi đã bị bỏ lỡ mất những cái chi tiết ẩn giấu cực kỳ quan trọng và mang tính chất chí mạng bên trong ảo ảnh.

Dựa theo cái kinh nghiệm xương máu đó, tôi bắt buộc phải giữ một cái thái độ cẩn trọng dò dẫm trong từng bước đi nước bước.

‘Nhưng dẫu cho có đề phòng đến mức nào đi chăng nữa, thì nội cái sự hiện diện lù lù của đám người thuộc Giáo hội Oracleus cũng đã đủ sức khiến cho tôi cảm thấy vô cùng bất an và rợn người rồi.’

Đặc biệt là mỗi khi não bộ nhớ lại cái gã đàn ông khoác trên mình bộ trang phục đen tuyền, sở hữu đôi mắt xanh ngọc bích và mái tóc đen dài. Tôi hoàn toàn không cần phải vắt óc suy nghĩ quá nhiều để có thể thấu hiểu được cái động cơ cốt lõi giải thích cho việc tại sao hắn ta lại cố tình buông ra những lời lẽ khiêu khích đó với tôi, và tường tận xem rốt cuộc cái tên đó là kẻ nào.

Ngay tại cái khoảnh khắc hai ánh mắt va chạm vào nhau, tôi đã lập tức giác ngộ ra chân tướng—cái tên đó đích thị là cái kẻ đã liên tục giở trò thao túng quấy nhiễu tôi vô số lần trong khoảng thời gian tôi bám trụ ở chỗ của Kiera. Chính là cái kẻ khốn nạn đã buông lời sỉ nhục gọi tôi là “mảnh vỡ hàng giả” và luôn miệng lải nhải lảm nhảm không biết điểm dừng.

Kể từ cái giây phút mà hắn ta thốt ra những lời lẽ khiêu khích đó với tôi, tôi đã tự đả thông tư tưởng thấu hiểu được một sự thật—hắn ta vốn dĩ đã nhìn thấu và nhận diện ra được thân phận thực sự của tôi từ rất lâu rồi, và chỉ đợi cho đến tận cái khoảnh khắc này mới quyết định lật bài ngửa lộ diện.

Có khả năng rất cao là hắn ta đã lên kế hoạch chuẩn bị dàn xếp vô cùng kỹ lưỡng chỉ để chờ đợi cho sự bùng nổ của cái khoảnh khắc này.

Tuy nhiên…

‘Cái hành động tự chui đầu vào rọ đó của hắn cũng vô tình giúp tôi tiết kiệm được khối thời gian và rắc rối trong việc truy lùng.’

Tôi đã vạch sẵn kế hoạch và định bụng sẽ xách mông đi tìm tung tích của hắn ta từ lâu rồi. Không chỉ đơn thuần là để thanh toán sòng phẳng món nợ vì cái tội hắn ta đã dám cả gan can thiệp thao túng vào ảo ảnh làm cho cuộc sống của tôi trở nên tồi tệ khó khăn hơn, mà mục đích tối thượng là để chiếm đoạt lại cái thứ dòng máu đang chảy cuộn trào bên trong cơ thể hắn ta… thứ mà tôi khao khát bắt buộc phải đoạt lại cho bằng được.

Nếu như bắt buộc phải chỉ ra một cái sự thật mà tôi dám tự tin khẳng định chắc nịch 100%, thì đó chính là ngay tại cái khoảnh khắc tôi thành công hấp thụ dung nạp được máu của hắn, tôi sẽ có đủ khả năng để lấp đầy và chắp vá lại những cái khoảng trống ký ức còn đang bị khuyết thiếu bên trong tâm trí mình. Từ cái cảm giác trống rỗng vô hồn và kỳ lạ mà tôi vẫn thường xuyên bị ám ảnh mỗi khi cố gắng moi móc nghĩ về những mảnh vỡ quá khứ, cho đến cái quá trình phát triển thăng tiến sức mạnh mà tôi đã trầy vi tróc vẩy trải qua.

Biết đâu chừng đến cái thời điểm đó…

Tôi sẽ thực sự được tái sinh lột xác trở thành Oracleus.

Và đó cũng chính là cái bản ngã tối thượng mà tôi khao khát cần phải trở thành.

Để có thể nắm chắc trong tay dù chỉ là một tia cơ hội mỏng manh để có thể đối đầu bật lại được sức mạnh của Sithrus, tôi hoàn toàn không còn bất kỳ sự lựa chọn nào khác ngoài việc bắt buộc phải tiến hóa trở thành Oracleus.

‘Nhưng trước khi có thể chạm tay tới được cái viễn cảnh màu hồng đó, cái bài toán nan giải trước mắt mà tôi cần phải tìm cách giải quyết là làm thế quái nào để có thể đoạt được máu của hắn. Và cái nhiệm vụ này tuyệt nhiên không phải là một trò chơi dễ nhằn có thể hoàn thành trong một sớm một chiều.’

Bị bủa vây trùng trùng điệp điệp bởi các thành viên bảo an thuộc Giáo hội Oracleus, cái việc tìm cách tiếp cận để tiêu diệt và hút máu hắn ta chắc chắn sẽ không phải là một nhiệm vụ dễ dàng gì.

Cũng còn may mắn chán là, tôi cũng không đến nỗi rơi vào tình cảnh phế vật hoàn toàn bất lực.

Nhưng rốt cuộc thì liệu tôi có đủ trình độ để có thể hiện thực hóa được cái kế hoạch điên rồ đó hay không thì chính bản thân tôi cũng không dám chắc chắn. Ở thời điểm hiện tại, phương án tối ưu nhất của tôi chỉ là lẳng lặng thu mình quan sát diễn biến tình hình trước khi quyết định tung ra đòn hành động.

“Này Julien, lết xác đi thôi. Đại hội sắp sửa chính thức kéo rèm khai mạc rồi đấy.”

Giọng nói cằn nhằn của Leon cất lên kéo giật tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man.

Ngẩng phắt đầu lên phóng ánh nhìn về phía hắn, tôi chỉ lẳng lặng gật đầu xác nhận trước khi dứt khoát xoay người cất bước tiến sâu hơn vào khu vực trung tâm của tòa nhà.

Lùi sâu vào bên trong khu vực nội bộ của tòa nhà, ẩn mình đằng sau những cánh cửa của một căn phòng VIP riêng tư rộng lớn, có vài bóng người đang đứng túc trực chôn chân ở đó.

“Thật là một niềm vinh hạnh to lớn cho kẻ hèn này khi được đích thân đứng ra nghênh đón sự hiện diện của ngài, thưa Đức Hồng y.”

“Haha, ngài nói quá lời rồi, niềm vinh hạnh này phải thuộc về ta mới đúng chứ.”

Một hình bóng mang phong thái vô cùng tao nhã khoan thai chậm rãi sải bước tiến lại gần vị Hồng y. Sở hữu một mái tóc màu bạch kim dài thướt tha và đôi đồng tử mang sắc vàng chóe nổi bật, Atlas cất tiếng chào hỏi hắn ta bằng một nụ cười rạng rỡ.

Một nụ cười vô cùng mượt mà, mang lại một cảm giác gần như là vô cùng ấm áp và thân thiện.

“Xem chừng phái đoàn của ngài là những người tiên phong đầu tiên đặt chân đến đây trong số đại diện của Bảy Giáo hội đấy.”

Ánh mắt của Atlas cuối cùng cũng chuyển hướng trượt dọc sang sáu cái bóng người đang đứng bất động lù lù ngay phía sau lưng vị Hồng y, mỗi một kẻ trong số đó đều khoác trên mình một chiếc áo choàng màu đen tuyền bí ẩn. Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài già dặn của vị Hồng y, bọn họ trông có vẻ như thuộc thế hệ trẻ tuổi hơn rất nhiều, nhưng cái thứ khí chất và sự hiện diện của bọn họ lại tỏa ra một luồng áp lực vô hình vô cùng đáng gờm.

Cái thứ uy áp đó hoàn toàn đủ sức để có thể mang ra đong đếm sánh ngang với khí chất của những tên học viên ưu tú đứng top đầu bên trong Học viện Haven.

“Nhóm người này là…?”

“À, cái sự đãng trí này của ta thật là ngốc nghếch quá đi mất.”

Vị Hồng y chậm rãi bước lách sang một bên và bắt đầu tiến hành nghi thức giới thiệu đám đệ tử trẻ tuổi của mình.

“Nhóm người này chính là những môn đồ đệ tử chân truyền của ta, mỗi một cá nhân đều được ta tự tay cất công nuôi dưỡng và rèn giũa vô cùng cẩn thận với mục đích để kế thừa và tiếp quản lại chiếc ghế của ta khi cái thời khắc định mệnh của ta điểm. Còn cái cậu thanh niên này tên là…”

Hồng y Ambrose chậm rãi tiến hành giới thiệu sơ lược qua từng người một, trước khi ánh nhìn của ông ta cuối cùng dừng lại đóng đinh ở vị trí của Jackal, kẻ đã chủ động tự tin sải bước tiến lên phía trước, vươn thẳng một cánh tay ra hướng về phía Atlas.

“Quả thực là một niềm vinh hạnh to lớn khi được diện kiến ngài. Cái danh tiếng lẫy lừng của ngài đã lọt đến tai tôi từ rất lâu rồi.”

Hành động chủ động đó của Jackal lập tức khiến cho Atlas khẽ nhướng cao một bên lông mày, ông ta phóng một ánh nhìn săm soi quan sát chàng trai trẻ tuổi đang đứng sừng sững trước mặt với một sự hứng thú và tò mò không hề che giấu.

Quả thực là như vậy, khi phóng tầm mắt quan sát hắn ta, Atlas nhạy bén nảy sinh một cái cảm giác rằng cái tên này toát lên một vẻ gì đó hoàn toàn khác biệt và vượt trội hơn hẳn so với những tên đệ tử lau nhau khác mà ông đã từng có cơ hội chạm trán.

Hắn ta không chỉ tỏ ra điềm tĩnh và lạnh lùng hơn hẳn so với cái đám nhãi nhép kia, mà cái luồng sức mạnh ẩn giấu bên trong hắn ta cũng cường đại hơn một cách vô cùng rõ rệt. Chính sự hiện diện lù lù của hắn ta đã biến hắn trở nên vô cùng nổi bật, thành công thu hút trọn vẹn sự chú ý tò mò của Atlas.

Nếu đánh giá theo một cái khía cạnh nào đó, khí chất của hắn ta lại vô tình khiến cho Atlas liên tưởng và nhớ đến hình bóng của tên nhãi Julien.

Nhưng đồng thời cùng lúc đó, cái bản chất sâu xa của hai con người này lại tồn tại những điểm khác biệt một cách vô cùng rõ rệt.

Atlas hoàn toàn bất lực không thể nào tìm ra được từ ngữ để diễn tả một cách chính xác tr*n tr** được, nhưng sự tồn tại của Jackal lại mang đến cho ông một cái cảm giác vô cùng khó chịu và cấn cá. Nó không hẳn là cái loại sát khí sắc lẹm khiến cho hệ thống cảnh báo nguy hiểm của ông phải rung lên báo động, mà chỉ đơn thuần là có một cái uẩn khúc gì đó ở cái tên này toát lên một vẻ cực kỳ sai trái và không bình thường.

Tuy nhiên, ông cũng không… à không, không phải mất quá nhiều thời gian để có thể nhìn thấu và nhận ra được cái uẩn khúc đó là gì.

Từ từ hạ thấp ánh nhìn xuống bàn tay đang tự tin vươn ra chờ đợi của Jackal, một nụ cười mỉm mờ nhạt từ từ hiện lên trên khóe môi Atlas. Sau một khoảnh khắc cố tình chần chừ dừng lại, ông mới dứt khoát vươn tay ra và thực hiện một cái bắt tay xã giao.

“Được diện kiến cậu cũng là một niềm vinh hạnh đối với ta. Trông cái phong thái của cậu toát lên một vẻ vô cùng hứa hẹn và đầy triển vọng đấy. Khí chất của cậu khiến cho ta không khỏi liên tưởng và nhớ rất nhiều đến một tên học viên xuất chúng khác đang theo học trong Học viện.”

“Ồ, vậy sao?”

Jackal khẽ nhướng cao đôi lông mày.

“Liệu có phải cái tên học viên mà ngài đang muốn nhắc đến mang cái danh xưng là Julien không?”

“Hóa ra cậu cũng có quen biết tìm hiểu về cậu ta sao?”

“À, vâng, tất nhiên rồi…”

Jackal khẽ nhếch mép nở một nụ cười tà đạo.

“Cái danh tiếng lẫy lừng của cậu ấy đã lọt đến tai tôi từ rất lâu rồi. Tôi có thể tự nhận mình là một fan hâm mộ cuồng nhiệt của cậu ấy đấy—đặc biệt là đối với những cái chuỗi thành tựu vang dội mà cậu ấy đã gặt hái được tại kỳ Hội nghị Thượng đỉnh.”

“Năng lực của cậu ta quả thực vô cùng ấn tượng và đáng gờm.”

Atlas lạnh lùng rút tay lại và dời sự chú ý chuyển hướng quay trở lại với vị Hồng y.

“Nếu như ngài có thể rộng lượng cho phép, tôi hiện tại đang có một vài công việc cá nhân cần phải đi giải quyết. Tôi vừa mới nhận được báo cáo cập nhật tình hình rằng các phái đoàn đại diện đến từ những Giáo hội khác cũng đã lần lượt lết xác đến nơi rồi. Hy vọng rằng tất thảy mọi người sẽ có được một khoảng thời gian lưu trú và trải nghiệm thật sự thoải mái dễ chịu tại đây.”

Cùng với một cái cúi gập đầu chào vô cùng tao nhã và lịch thiệp, Atlas lên tiếng nói lời cáo từ và lẳng lặng sải bước rời khỏi căn phòng VIP đó.

Cùng lúc đó, Jackal vẫn đứng chôn chân bất động chìm trong im lặng, bàn tay của hắn ta vẫn đang duy trì cái tư thế vươn ra lơ lửng giữa không trung.

“Jackal?”

Chỉ cho đến tận khi giọng nói trầm đục của vị Hồng y cất lên vang vọng, Jackal mới giật thót mình bừng tỉnh thoát khỏi cái trạng thái ngẩn ngơ chết sững và từ từ quay đầu lại.

“Cậu có chắc là mình vẫn ổn chứ? Đang có cái cớ sự gì bất ổn xảy ra à?”

“Không có gì đâu thưa ngài, tôi vẫn vô cùng ổn.”

Jackal đáp trả bằng một chất giọng vô cùng điềm tĩnh lạnh lùng.

“…Tôi chỉ đơn thuần là đang bị cuốn vào một vài suy tính cá nhân thôi. Có lẽ là do tôi đang cảm thấy hơi lo lắng hồi hộp một chút.”

“Ta hoàn toàn có thể thấu hiểu được cái tâm lý đó. Nếu như sự tình là vậy thì cũng không… à không, không có gì đáng lo ngại cả.”

Sải bước tiến lại gần vị trí của Jackal, Hồng y Ambrose thân tình đặt một bàn tay lên bờ vai của hắn và vỗ vỗ nhẹ mang ý nghĩa trấn an.

“Cậu không… à không, cậu không cần thiết phải tự tạo áp lực lo lắng thái quá làm gì. Những Giáo hội khác cũng đã rục rịch chuẩn bị tung bài ngửa công bố danh tính những ứng cử viên thánh nhân của bọn họ rồi. Tuyệt nhiên không có lấy một cái lý do gì để cậu phải cảm thấy lo lắng hay lép vế cả. Những cái thủ tục rườm rà này chỉ mang tính chất hình thức làm màu thôi. Mọi chuyện sẽ vẫn đâu vào đấy, tuyệt nhiên không có cái thứ gì thực sự bị thay đổi đâu.”

“Tôi đã nắm rõ thưa ngài.”

Jackal đáp lời đi kèm với một nụ cười mỉm, chầm chậm thu tay lại và giấu nhẹm ra phía sau lưng.

Cái hành động lén lút đó của hắn được thực hiện dựa trên một cái lý do vô cùng cụ thể và rõ ràng.

Đó chính là để nhằm mục đích…

Che đậy giấu đi cái bàn tay đang run lên bần bật mất kiểm soát của mình.

Quả thực là một sự thật không thể chối cãi, hắn ta đã quá đỗi ngạo mạn và kiêu ngạo rồi. Dã tâm ban đầu của hắn là đinh ninh ảo tưởng rằng cái lớp vỏ bọc ngụy trang của mình sẽ không bao giờ bị nhìn thấu và phát hiện, nhưng cái hiện thực tàn khốc đã nhanh chóng giáng cho hắn một cú tát lật mặt chứng minh rằng hắn đã sai bét nhè.

Ánh mắt sắc lẹm của Atlas đã hoàn toàn đâm xuyên thấu qua lớp mặt nạ của hắn.

Dẫu cho sự tình là vậy…

Hắn ta vẫn nhạy bén đánh hơi và tìm ra được một cái thứ gì đó vô cùng thú vị và hay ho.

“Bình minh”

Jackal lẩm bẩm xầm xì trong miệng,

“Tao hoàn toàn mù tịt không thể hiểu nổi cái danh xưng đó mang một cái hàm ý sâu xa gì, nhưng linh cảm mách bảo tao rằng đây đích thị là một mảnh ghép thông tin cực kỳ quan trọng mang tính chất sống còn.”

Trước Tiếp