Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa

Chương 579

Trước Tiếp

Chương 578: Đại hội Nezurat [3]

“Nếu nhìn vào cái bộ dạng tự tin của cậu thì có vẻ như cậu đã nắm rõ đường đi nước bước rồi nhỉ, vậy rốt cuộc là chúng ta nên đi đâu đây?”

Ánh mắt tôi gần như theo một phản xạ vô thức cứ liên tục trôi dạt về phía cuốn cẩm nang dày cộp đang nằm gọn trong tay Delilah. Kể từ cái khoảnh khắc chúng tôi rời khỏi khuôn viên nhà trọ, cô ấy cứ liên tục lặp lại một chuỗi hành động: khựng bước lại, dán mắt vào cuốn sách để tra cứu, rồi lại tiếp tục sải bước cắm đầu đi theo một cái hướng đi cụ thể nào đó.

Cái chuỗi hành động kỳ quặc này đã lặp đi lặp lại ít nhất là năm lần rồi.

Nếu là trong những cái hoàn cảnh bình thường thì chắc mẩm tôi cũng chẳng buồn bận tâm để ý làm gì đâu, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tất thảy mọi người xung quanh đều đang trợn tròn mắt chằm chằm nhìn vào Delilah, tôi không thể nào kiểm soát nổi khóe môi đang giật giật liên hồi của mình. Chẳng phải rõ ràng là cô ấy đã thi triển một cái ma thuật che mắt nào đó để khiến cho thiên hạ không thể nhìn thấu được sự hiện diện của mình rồi sao? Vậy mà dẫu cho đã có lớp vỏ bọc ngụy trang đó, chỉ nội cái khí chất tỏa ra từ sự hiện diện của cô ấy thôi cũng đã là quá đủ để biến cô ấy thành thỏi nam châm thu hút mọi sự chú ý.

Cái thứ năng lực quái quỷ gì thế này?

Tôi có một cái cảm giác vô cùng tồi tệ cứ y hệt như thể hai chúng tôi đang bị đem ra làm vật trưng bày trong một cái sở thú vậy.

Bất cứ cái xó xỉnh nào mà chúng tôi đặt chân đi qua, mọi ánh nhìn xoi mói đều đồng loạt đổ dồn chĩa thẳng về phía chúng tôi. À không, nói một cách chính xác hơn là nhắm thẳng về phía Delilah. Hoàn toàn trái ngược với cái sự nổi bật của cô ấy, tôi lại cực kỳ thành thạo trong cái khoản ngụy trang che giấu đi khuôn mặt thật của mình.

‘Ồ, khốn khiếp thật. Có vẻ như rốt cuộc thì cũng đã có một kẻ nạp đủ dũng khí để dám mặt dày tiến đến bắt chuyện làm quen với cô ấy rồi.’

Chỉ cần đánh một ánh nhìn lướt qua thoáng chốc là tôi đã dư sức nhìn thấu được cái gã đó đích thị là một kẻ có chút máu mặt địa vị trong xã hội. Trông cái phong thái của hắn ta cũng toát lên vẻ đủ mạnh mẽ để có thể nhạy bén đánh hơi nhận ra được có một cái thứ khí chất gì đó vô cùng khác thường tỏa ra từ Delilah.

“Tôi vừa mới phát hiện ra một cái địa điểm này hay ho thú vị lắm. Cậu có nhã hứng muốn vào xem thử không?”

“Ơ kìa…? Nhưng mà chẳng phải chúng ta sắp sửa—”

Không để cho cô ấy kịp hoàn thành câu nói, tôi dứt khoát vươn tay chộp lấy bờ vai Delilah và lôi tuột cô ấy tạt vào một cái cửa hàng nằm ở vị trí gần nhất.

Tôi đưa mắt đảo quanh dòm ngó một vòng. Không gian bên trong cửa hàng khá là rộng rãi thoáng đãng, được lấp đầy bởi một mùi hương nước hoa vô cùng dễ chịu, mang lại một cảm giác thư thái xoa dịu các giác quan. Được bày biện ngay ngắn ở khu vực phía trước là vài dãy giá treo quần áo mang nhiều phong cách khác nhau, tất thảy chúng đều sở hữu những thiết kế vô cùng độc đáo và khác biệt hoàn toàn so với những cái kiểu trang phục mà tôi vẫn thường nhẵn mặt quen thuộc.

Và đó cũng chính là cái khoảnh khắc tôi bừng tỉnh nhận ra—cái chốn này đích thị là một cửa hàng thời trang quần áo.

‘Ừm, cái gã bám đuôi đó đã mò đến tận cửa rồi.’

Liếc nhanh một ánh nhìn cảnh giác về phía sau lưng, tôi vội vã tiện tay vơ đại vài bộ quần áo đang treo lủng lẳng trên giá rồi lôi xềnh xệch Delilah hướng thẳng về phía khu vực phòng thay đồ trước khi nhanh tay kéo roẹt tấm rèm vải đóng kín lại che khuất tầm nhìn.

Cô ấy bỗng nhiên tỏ ra ngoan ngoãn vâng lời một cách vô cùng lạ lùng kể từ cái giây phút tôi lôi tuột cô ấy tạt vào trong cửa hàng này.

“Thôi nào, cậu cũng nên tranh thủ ướm thử mấy bộ đồ này đi. Tôi có một cái linh cảm rằng chúng có vẻ không—”

Tôi bất thần khựng lại đứt quãng câu nói giữa chừng khi loáng thoáng nghe thấy tiếng hít thở của cô ấy. Nhịp thở của cô ấy có vẻ hơi gấp gáp.

Và đó cũng chính là cái khoảnh khắc não bộ tôi chịu load để nhận thức được cái tình huống ái ngại mà hai chúng tôi đang vô tình bị vướng vào.

Tôi lẳng lặng nuốt khan một ngụm nước bọt đầy căng thẳng và dán mắt nhìn chằm chằm vào tấm rèm vải đã được kéo kín bưng.

“Tôi… do lúc nãy tình huống quá đỗi gấp gáp, nên tôi… đã hành động theo bản năng mà không suy nghĩ quá nhiều khi lôi cậu bước vào đây.”

Lời giải thích gượng gạo của tôi chỉ nhận lại được một sự im lặng câm nín. Rũ mắt liếc nhìn xuống phía dưới, tôi bàng hoàng nhận thấy ánh mắt của Delilah đang dán chặt như đinh đóng cột vào đầu mũi của tôi. Khoảng không gian bên trong buồng thay đồ này thực sự quá đỗi chật hẹp, chỉ cần một cái cử động nhúc nhích cựa quậy nhẹ nhàng thôi là khoảng cách giữa hai chúng tôi đã bị rút ngắn lại chỉ còn vỏn vẹn vài phân.

Tôi cố gắng gồng mình ngửa đầu ra phía sau nhằm mục đích nới rộng thêm khoảng cách an toàn, nhưng cứ y hệt như thể cái đầu của tôi là một thỏi nam châm thu hút vậy, cái đầu của Delilah cũng tự động ngả theo di chuyển lại gần.

Tôi đưa lưỡi l**m ướt đôi môi đang khô khốc và cố gắng tìm cách khơi mào bắt chuyện để phá vỡ cái bầu không khí ngượng ngùng này.

“…Cái địa điểm ngắm cảnh mà cậu nhắc đến lúc nãy rốt cuộc là còn cách xa bao nhiêu nữa? Chắc mẩm là nó cũng không nằm quá xa so với chỗ này đâu đúng không?”

“Tôi đã đặt chân đến nơi rồi.”

“Hử?”

Cô ấy vừa mới thốt ra cái câu gì vậy?

Delilah nhanh tay giấu nhẹm cuốn cẩm nang ra phía sau lưng và rặn ra thêm một câu,

“Vẫn còn một cái địa điểm ngắm cảnh khác nữa, nhưng mà nó lại nằm ở một cái vị trí khá là xa xôi.”

“Không, trí nhớ của tôi vẫn còn minh mẫn lắm, tôi dám chắc chắn 100% rằng chỉ mới vài phút trước chính miệng cậu vừa mới khẳng định là nó nằm ở rất gần đây cơ mà.”

“Chắc là do cậu bị lãng tai nghe nhầm rồi đấy.”

“Cậu thực sự tính giở cái giọng điệu cãi chày cãi cối đó à.”

“Không, sự thật là như vậy mà.”

“Ừ thì, cứ cho là vậy đi.”

“Việc lết xác đến được cái địa điểm đó sẽ ngốn mất khá nhiều thời gian đấy, nên tôi thiết nghĩ là chúng ta hoàn toàn có thể chọn cách nán lại nghỉ ngơi ở đây.”

“…..”

Lòi đuôi chuột ra rồi nhé! Đó đích thị là cái mưu đồ sâu xa thực sự của cô ấy. Tuy nhiên, trong cái tình cảnh khốn nạn này thì tôi có thể lấy cái lý lẽ gì ra để mà phản bác lại cô ấy cơ chứ? Nhìn thấy cái thái độ kiên quyết ngoan cố đến cùng đó của cô ấy, tôi dứt khoát lựa chọn giải pháp câm miệng im lặng cho xong chuyện. Nhưng dẫu cho có như vậy đi chăng nữa, ánh mắt của Delilah vẫn cứ dán chặt như nam châm vào khuôn mặt tôi, và tôi cảm nhận rõ rệt được có một cục nghẹn đắng ngắt đang hình thành chặn đứng nơi cuống họng.

Rốt cuộc thì cô ấy còn định giữ cái trạng thái trân trân nhìn chằm chằm này trong bao lâu nữa đây?

Cái cảm giác này thực sự mang lại một sự bức bối và khó chịu đến cực độ.

Những cái bảng thông báo hệ thống cứ liên tục nhấp nháy chớp giật hiện ra trước mặt tôi bắt đầu mang lại một cảm giác vô cùng phiền nhiễu và nhức mắt.

Cũng còn may mắn chán là, cái chốn địa ngục trần gian này không kéo dài quá lâu. Khi tôi đã dám chắc chắn 100% rằng cái ‘kẻ kỳ quặc’ bám đuôi kia đã bỏ cuộc và rời đi rồi, tôi dứt khoát vươn tay kéo tung tấm rèm bước ra khỏi phòng thay đồ và không quên buông lời nhắc nhở Delilah hãy tranh thủ ướm thử mấy bộ quần áo đó trước khi chúng tôi rời đi.

Đến cuối cùng thì cô ấy cũng chẳng thèm ướm thử lấy một bộ nào, chỉ buông lại một cái câu phán xét đại loại như, “Trông thiết kế của mấy cái bộ đồ này cũng không thực sự quá đỗi bắt mắt và đẹp đẽ cho lắm. Cậu đáng lý ra nên trau dồi thêm gu thẩm mỹ để chọn ra được những cái mẫu mã tốt hơn. Nhưng mà nếu như cậu cũng có nhã hứng muốn diện một cái bộ đồ có phong cách giống y hệt như thế này, thì…”

Ừ thì, quả thực là tôi chỉ nhắm mắt chọn bừa vơ đại lấy vài bộ cho có lệ thôi, nhưng nguyên nhân cốt lõi cũng là do bị dồn ép bởi cái tình huống cấp bách lúc đó mà.

Rốt cuộc thì, sau khi bước ra khỏi cửa hàng, hai chúng tôi đã đi đến thống nhất quyết định sẽ rẽ hướng lẩn vào một con phố thưa thớt vắng vẻ hơn để tránh việc tiếp tục trở thành thỏi nam châm thu hút sự chú ý.

Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã đặt chân đến cái địa điểm mà Delilah khao khát muốn đến ngắm cảnh, và quả đúng y như những gì tôi đã dự đoán, cái hành trình di chuyển đó chỉ ngốn mất vỏn vẹn năm phút đồng hồ đi bộ.

Tôi thậm chí còn chẳng buồn mở mồm ra để nhai đi nhai lại vạch trần cô ấy làm gì, thừa biết tỏng một điều rằng cô ấy sẽ lại dở cái bài lảng tránh đổi chủ đề hoặc lại tiếp tục diễn cái vai ngây thơ giả vờ như không biết gì cả. Đánh giá một cách tổng thể thì cái địa điểm ngắm cảnh này cũng khá là tuyệt mỹ. Nơi đây sở hữu một tầm nhìn bao quát vô cùng thoáng đãng, và bản thân tôi cũng tranh thủ được cơ hội này để thư giãn xả hơi đôi chút.

Thật không may là, bầu trời nhanh chóng sập tối buông mản đêm xuống.

Ngay trước khi tôi kịp nhận thức được sự trôi đi của thời gian, thì cái quỹ thời gian ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi đã cạn kiệt hoàn toàn, và chính vì lẽ đó tôi hoàn toàn không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải nói lời chào tạm biệt với Delilah, người lúc này đang trừng mắt lườm cái chiếc đồng hồ quả quýt đong đầy sự uất ức, miệng không ngừng lẩm bẩm xầm xì cái câu gì đó đại loại như, ‘Lừa đảo trắng trợn à? Mình đang bị một cái đồng hồ lừa gạt sao? Làm thế quái nào mà cái chuyện hoang đường đó có thể xảy ra được cơ chứ…?’

Chứng kiến cái bộ dạng khổ sở vật vã đó của cô ấy, tôi lẳng lặng rũ mắt nhìn xuống chiếc đồng hồ quả quýt của chính mình và bất giác bật ra một tiếng cười sảng khoái.

“Nếu sự thật đúng là như vậy thì có lẽ cả hai chúng ta đều đã bị lừa gạt trắng trợn rồi. Tôi đang có một cái linh cảm rằng bản thân mình cũng đã bị lừa một vố đau đớn.”

Quay trở lại với bối cảnh tại Gia tộc Evenus.

“Thưa cha, con có thể mạn phép bước vào được không ạ?”

“…Cứ vào đi.”

Ngay khi Linus rụt rè đặt bước chân bước vào bên trong không gian văn phòng làm việc của vị Gia chủ, đập vào mắt hắn đầu tiên là hình ảnh vị gia chủ đang ngồi chễm chệ uy nghiêm sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi, khuôn mặt vẫn duy trì một vẻ nghiêm nghị lạnh lùng như thường lệ.

Dẫu cho ông ta thừa sức nhận thức được sự hiện diện lù lù của Linus, Aldric vẫn giữ nguyên sự tập trung cao độ dán chặt ánh nhìn vào cái đống tài liệu chất cao như núi đang nằm ngổn ngang trước mặt.

Viết lách~

Cái thái độ lạnh nhạt đó đã vô tình biến Linus trở thành một bức tượng đứng chôn chân ngay trước mặt ông ta với một cái vẻ mặt vô cùng lúng túng và ngượng ngập.

Mỗi một giây đồng hồ trôi qua khi Linus đứng chôn chân ở đó đều mang lại một cái cảm giác dài dằng dặc như cả một đời người, và ngay đúng vào cái thời điểm mà hắn ta cảm thấy bản thân sắp sửa không thể nào chịu đựng nổi sự tra tấn tinh thần này nữa, Aldric rốt cuộc cũng chịu cất tiếng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.

“Ta có nghe phong phanh được cái thông tin rằng con đã xuất sắc vươn lên giành lấy cái vị trí xếp hạng ba toàn khóa trong năm học này.”

“…À, dạ vâng thưa cha!”

Cái đầu của Linus lập tức ngẩng phắt lên với một tốc độ ánh sáng ngay khi vừa mới vểnh tai nghe lọt những lời nói đó của cha mình.

Kể từ sau cái sự cố chấn động xảy ra với Julien bên trong Kích Thước Gương, dường như có một thứ xiềng xích vô hình nào đó đã bị đập vỡ nát bươm bên trong tâm trí hắn. Sự giải thoát đó đã trở thành đòn bẩy dẫn đến một bước nhảy vọt tiến bộ vô cùng đáng kinh ngạc cả về mặt thực lực chiến đấu lẫn cái cách mà những người xung quanh đánh giá nhìn nhận về hắn.

Và cái kết quả ngọt ngào thu lại được chính là việc hắn đã thành công leo lên ngồi chễm chệ ở vị trí hạng ba.

Mặc dù hắn vẫn chưa đủ trình độ để có thể chạm tay tới được cái danh xưng Ngôi Sao Đen, nhưng với cái tốc độ phát triển thần tốc như hiện tại, không có cơ sở nào dám khẳng định rằng hắn sẽ không thể nào chinh phục được cái đỉnh cao đó khi bước sang năm học thứ hai.

“Hừm, thành tích đó cũng không đến nỗi tồi tệ đâu.”

“Dạ vâng thưa cha!”

Nghe lọt tai những lời khen ngợi hiếm hoi đó của Aldric, hai lỗ tai của Linus lập tức dựng đứng cả lên vì phấn khích.

Hắn ta có thể cảm nhận rõ rệt được một cái cảm giác hưng phấn k*ch th*ch tột độ đang dâng trào mạnh mẽ. Những lời lẽ này… dẫu cho không thể hoàn toàn được coi là những lời khen ngợi hoa mỹ, nhưng đem ra so sánh thì nó vẫn mang lại một giá trị tốt đẹp hơn gấp vạn lần so với bất cứ một cái lời giáo huấn khắt khe nào mà cha hắn từng thốt ra trước đây.

Ông ấy rõ ràng đang phơi bày một thái độ vô cùng hài lòng, và Linus cảm thấy bản thân mình thực sự bị xúc động sâu sắc.

Nhưng hiển nhiên là, cái khoảnh khắc hưng phấn chớp nhoáng đó không thể nào duy trì được quá lâu.

“Ta cũng vừa mới tiếp nhận được một cái tin tức rằng thằng anh trai của con, thằng Julien, dạo gần đây đã thành công đoạt lại được cái vị trí hạng nhất toàn khóa.”

Aldric bất thần khựng lại, chầm chậm đặt cây bút đang cầm trên tay xuống trước khi ngẩng phắt đầu lên.

“Con có cái đánh giá suy nghĩ gì về cái sự kiện chấn động đó?”

“Con…”

Một nét biểu cảm giằng xé vô cùng phức tạp xẹt qua trên khuôn mặt Linus.

Sâu thẳm trong thâm tâm hắn vẫn luôn mang một sự căm ghét và khinh bỉ tột độ dành cho người anh trai của mình, thế nhưng xét theo một cái phương diện logic kỳ quặc nào đó, chính anh ta cũng đóng vai trò là một chất xúc tác góp phần thúc đẩy giúp hắn có thể vươn lên phát triển mạnh mẽ được đến cái mức độ này. Đã từng có những cái khoảnh khắc hiếm hoi mà hình bóng của người anh trai hắn trông y hệt như thể đã bị lột xác trở thành một con người hoàn toàn khác biệt so với cái hình tượng quỷ dữ mà hắn thường thấy trong những cơn ác mộng và so với cái nhân dạng mà hắn đã từng quen biết.

Nhưng đồng thời, hắn cũng không… à không, không thể nào ép bản thân mình xóa nhòa đi cái ký ức về cái khoảnh khắc kinh hoàng khi anh trai hắn tàn nhẫn lột bỏ lớp mặt nạ và phơi bày ra cái bản chất ác quỷ thực sự trước mặt hắn.

Liệu tất thảy những gì anh ta đang làm chỉ là một vở kịch được dàn dựng hoàn hảo, hay ẩn sâu bên trong đó còn có một cái uẩn khúc nào khác…?

Mặc kệ cái sự thật có là gì đi chăng nữa, nếu bắt buộc phải chỉ ra một sự thật đanh thép mà hắn tuyệt đối không thể nào nhắm mắt chối bỏ, thì đó chính là việc anh trai của hắn đích thị là một con quái vật mang sức mạnh áp đảo. Cái tốc độ thăng tiến phát triển sức mạnh của hắn ta quả thực là một điều kinh hoàng khó tin nổi, và những cái thành tựu vang dội mà hắn ta gặt hái được là một thứ vô tiền khoáng hậu không có một ai có thể sánh bằng.

Sẽ không hề mang tính chất cường điệu hay nói quá một chút nào khi khẳng định rằng hắn ta hiện tại đang chễm chệ ngồi trên cái ngai vàng là một học viên mang sức ảnh hưởng và nổi tiếng bậc nhất.

Nhưng song hành cùng với cái danh tiếng đó, hắn ta cũng đồng thời là một nhân vật mang lại sự khiếp sợ và đáng sợ nhất.

‘Quỷ Vương Haven’ chính là cái danh xưng đầy e ngại mà thiên hạ đã ưu ái đặt cho hắn, nhưng những cái lời đồn thổi rỉ tai nhau đó đã nhanh chóng bị dập tắt một cách tàn nhẫn ngay khi Julien đánh hơi biết được cái thông tin đó, và hắn ta đã bắt đầu giở thói côn đồ ra tay tàn sát đánh đập dã man bất cứ một kẻ nào mà hắn vểnh tai nghe thấy dám mạn phép nhắc đến cái danh xưng đó.

Nếu như đem ra phân tích và đối chiếu với việc hắn ta chưa từng bao giờ có những cái phản ứng bạo lực thái quá như vậy đối với cái danh xưng mỹ miều trước đây, “Song Tinh của gia tộc Evenus,” thì có lẽ sự thật là hắn ta vô cùng tận hưởng và yêu thích cái danh xưng cũ đó.

Trút ra một tiếng thở dài thườn thượt, Linus lại một lần nữa dời ánh mắt quay sang nhìn cha mình.

“Trong toàn bộ khuôn viên của cái Học viện này, tuyệt nhiên không có lấy một học viên nào có đủ trình độ để sở hữu được cái mức độ uy tín và sự nể trọng vượt qua được cái bóng của Julien. Con đã được vinh hạnh tận mắt chứng kiến cái thứ sức mạnh kinh hoàng của hắn, và con hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ một dấu hiệu gian lận hay sử dụng tiểu xảo mờ ám nào. Xét theo cái khía cạnh đó, con hoàn toàn không có bất kỳ một cái lý lẽ hay tư cách gì để có thể buông lời phán xét hay bình phẩm về những thành tựu mà hắn đã gặt hái được. Hắn ta hoàn toàn xứng đáng với những vinh quang đó.”

“Ta đã thấu hiểu được lập trường của con rồi.”

Aldric khẽ gật gù, nhưng trong một khoảnh khắc chớp nhoáng vô cùng ngắn ngủi, Linus có một cái cảm giác rợn người y hệt như thể mình vừa mới kịp bắt gặp một đường cong méo mó thoáng qua trên khóe môi của cha mình, một cái nhếch mép mờ nhạt đến mức gần như không thể nào nhận ra nổi.

Tuy nhiên, cái biểu cảm quỷ dị đó chỉ tồn tại thoi thóp trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi nhanh chóng tan biến bốc hơi nhanh y hệt như cái cách mà nó vừa mới xuất hiện, cái diễn biến ảo ma đó khiến cho Linus không ngừng tự chất vấn bản thân liệu mình có thực sự vừa mới nhìn thấy một cái thứ gì đó hay chỉ đơn thuần là do tâm trí đang bị căng thẳng mà sinh ra hoang tưởng.

Thật không may cho sự tò mò của hắn, hắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ có cơ may tìm ra được câu trả lời cho cái thắc mắc đó, bởi vì ngay tắp lự sau đó hắn đã bị đuổi cổ tống khứ ra khỏi phòng, bỏ mặc lại Aldric lủi thủi một mình ngả lưng tựa hẳn ra phía sau thành ghế.

“…..”

Ông ta duy trì trạng thái im lặng trầm ngâm trong một khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi có một bóng đen bí ẩn bất thần xuất hiện đứng chình ình ngay sát bên cạnh.

“Thưa Gia chủ.”

“Ừm.”

Aldric chỉ phản ứng lại bằng một cái gật đầu nhẹ để thừa nhận sự hiện diện của kẻ đó khi cái bóng đen bắt đầu cất tiếng báo cáo.

“Toàn bộ các điều khoản trong thỏa thuận thương mại béo bở với nhà Kasha hiện đang được tiến hành triển khai vô cùng trơn tru và suôn sẻ. Gia tộc Verlice đã chính thức gật đầu đồng ý đảm nhận vai trò làm người trung gian cầu nối giữa chúng ta, và trong suốt vài tháng ròng rã vừa qua, chúng ta đã thành công thu hoạch được một khoản lợi nhuận khổng lồ vô cùng đáng kể. Liệu chúng ta có nên triển khai phương án tái đầu tư cái khoản lợi nhuận béo bở này vào việc phát triển lãnh thổ không thưa ngài?”

“Chưa phải lúc đâu.”

“Nhưng giả sử nếu chúng ta không có động thái nào để thực hiện cái việc đó, các gia tộc láng giềng sẽ lập tức đánh hơi thấy mùi bất ổn và trở nên cảnh giác bất an. Với cái cục diện căng thẳng như hiện tại, bọn chúng chắc chắn sẽ lấy đó làm cái cớ để phát động tấn công nhắm vào chúng ta, ngụy biện bằng cái lý do rằng chúng ta không có đủ năng lực để quản lý kiểm soát lãnh thổ một cách đúng đắn.”

“Cái viễn cảnh đó chính là những gì mà bọn chúng nên làm đấy.”

“Ơ kìa…?”

Rơi vào trạng thái bối rối tột độ, bóng đen đó vô tình chạm phải ánh mắt của Aldric, một đôi mắt mang màu đen tối tăm tĩnh mịch và sâu thẳm vô tận. Trông chúng chẳng khác nào những cái hố đen tử thần dẫn lối đi thẳng xuống tận cùng của vực thẳm.

Đôi mắt quỷ dị ấy…

Nó hoàn toàn khác biệt và không mang bất kỳ một cái nét tương đồng nào với đôi mắt của một vị gia chủ bình thường.

Đó rốt cuộc là cái thể loại mắt—

Tàn nhẫn chặt đứt dòng suy nghĩ mông lung của tên thuộc hạ là một giọng nói lạnh lẽo thấu xương phát ra từ vị Gia chủ.

“Nhiệm vụ duy nhất của nhà ngươi là ngoan ngoãn răm rắp làm theo đúng như những gì đã được ra lệnh. Không được phép tự ý hành động làm dư thừa thêm, và cũng tuyệt đối không được phép làm thiếu sót.”

Và một cái cớ sự kinh hoàng đã xảy ra ngay tại cái khoảnh khắc đó.

Cứ y hệt như thể cái đôi mắt của ông ta vừa mới được ban phát sự sống vậy; chúng bắt đầu vặn vẹo xoáy sâu vào nhau một cách vô cùng đáng sợ, trông cái thứ ánh nhìn đó như thể đang thèm khát cố gắng muốn há mồm nuốt chửng lấy hắn ta.

Cũng còn may mắn chán là, cái cảm giác áp bức kinh hoàng ấy chỉ thoi thóp kéo dài trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi trước khi Aldric chủ động quay mặt lảng đi chỗ khác và xua tay đuổi cổ hắn ta ra ngoài.

“Haa… Haaa…”

“Ngươi có thể biến đi cho khuất mắt ta được rồi đấy.”

Cái bóng đen đó tuyệt nhiên không dám to gan đứng nán lại chờ đợi thêm một giây phút nào nữa mà lập tức sử dụng tốc độ ánh sáng biến mất tăm biến mất tích khỏi cái chốn ngục tù đó.

Chỉ đợi cho đến khi chắc chắn rằng tên thuộc hạ đó đã rời đi hoàn toàn, Aldric mới bắt đầu dồn sự tập trung quay trở lại với công việc bề bộn của mình.

Viết lách~ Viết lách~

Ông ta tiếp tục cắm đầu vào giải quyết cái núi tài liệu khổng lồ đó trong suốt vài tiếng đồng hồ tiếp theo cho đến khi bất thần trong đầu ông ta nhớ ra một cái sự việc quan trọng nào đó.

‘À, đúng rồi nhỉ.’

Ông ta liếc mắt xuống kiểm tra lại giờ giấc.

“Giờ này thì chắc mẩm là hai thằng ranh Julien và Leon đã lết xác đến được địa điểm tổ chức Đại hội rồi.”

Đại hội Nezurat là một sự kiện mang tầm cỡ vĩ mô cực kỳ quan trọng mà hầu hết không có một kẻ nào có đủ lá gan để dám cả gan vắng mặt bỏ qua. Tuy nhiên, bản thân Aldric lại hoàn toàn không hề nảy sinh bất kỳ một cái ý định nào về việc sẽ vác mặt đến tham dự, thay vào đó ông ta đã đưa ra quyết định tống cổ Leon và Julien đi làm kẻ thế mạng đại diện cho mình.

Cái quyết định đó được đưa ra dựa trên rất nhiều nguyên do sâu xa, nhưng cái nguyên nhân cốt lõi chủ yếu nhất là bởi vì ông ta hiện đang bị kẹt cứng trong một đống công việc bận rộn phải xử lý cái tình hình rối ren bên trong lãnh thổ. Cái mớ bòng bong đó đòi hỏi ông ta phải dồn trọn vẹn 100% sự tập trung tâm trí của mình.

Ôm cái luồng suy nghĩ tính toán ấy trong đầu, dòng suy nghĩ của Aldric lại một lần nữa trôi dạt dừng lại ở bức thư đang nằm chỏng chơ trên bàn làm việc.

Bức thư đó được đóng dấu niêm phong bằng một cái huy hiệu đúc bằng vàng khối, biểu tượng quyền lực tối cao của Đế quốc Verdant.

“…Xem chừng rốt cuộc thì cái đám rùa bò đó cũng sắp sửa rục rịch triển khai hành động rồi đấy.”

Cái đích đến của mục tiêu mà bọn họ đang nhắm tới đã phơi bày ra quá đỗi rõ ràng rồi, đó chính là Leon.

Hoàng đế và Hoàng hậu rất có khả năng cao sẽ nhân cái cơ hội ngàn vàng này để công khai tiết lộ bóc trần cái nguồn gốc xuất thân của Leon ngay tại khuôn viên Đại hội.

Đó chắc chắn 100% sẽ là một cái màn kịch mãn nhãn vô cùng đáng để bỏ công chờ đợi xem.

Mặc dù vậy, cái việc mà bọn họ bị mù thông tin và chỉ mới vừa đào bới phát hiện ra được cái nguồn gốc xuất thân cũng như tung tích của Leon vào dạo gần đây nghe có vẻ hơi bị nực cười và châm biếm. Đặc biệt là khi đem cái sự thật thảm hại đó ra để đong đếm và cân nhắc với cái khối quyền lực khổng lồ cũng như mạng lưới những mối quan hệ chằng chịt của bọn họ.

“Ông bà ta có câu nói cấm có sai bao giờ, cái thứ bí mật được che đậy lù lù ngay trước mắt mới là cái thứ khó nhằn để có thể nắm bắt và nhìn thấu nhất so với những cái thứ được cất công giấu giếm kỹ lưỡng đằng sau những lớp màn che.”

Gõ. Gõ. Gõ.

Aldric dùng những đầu ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ, miệng lẩm bẩm xầm xì,

“Leon… Leon… Leon…”

Trước Tiếp