Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 577: Đại hội Nezurat [2]
“Tại cái lý do gì mà cậu lại đòi hỏi tôi phải có một cái tâm trạng tốt cơ chứ? Hai chúng ta đã phải ê ẩm ngồi chết dí trên cái chuyến tàu khốn kiếp đó gần trọn cả một ngày trời. Cộng dồn thêm cái thái độ hành xử kỳ quặc khó hiểu của cậu nữa, thử hỏi xem làm thế quái nào mà tôi có thể duy trì được một cái tâm trạng vui vẻ cho nổi?”
“Ừ thì, những lời phàn nàn của cậu nghe cũng có lý đấy, nhưng mà…”
“Ở đây hoàn toàn không có cái chỗ cho chữ nhưng nhị gì hết! Đi thôi.”
Tôi lạnh lùng cắt ngang lời Leon ngay trước khi hắn ta kịp lôi tôi vào một trong những câu chuyện luyên thuyên lạc đề kỳ quặc thường ngày của mình. Đánh một ánh nhìn liếc xéo về phía sau lưng lần cuối, tôi dứt khoát sải bước dài tiến thẳng về phía cái nhà trọ nằm ở vị trí gần nhất.
Nhờ vào việc đã cất công bỏ ra chút thời gian để tìm hiểu thu thập thông tin từ trước, tôi nắm rõ mồn một cái địa điểm chính xác mà mình cần phải đặt chân đến. Lách người rời khỏi sự ồn ào xô bồ của con phố chính, bước vào một khu vực thưa thớt người qua lại và yên tĩnh hơn rất nhiều, chẳng bao lâu sau tôi đã lù lù đứng sừng sững ngay trước cổng một tòa nhà được xây dựng bằng gỗ với kích thước khá lớn.
Tòa nhà này sở hữu một không gian khá là rộng rãi thoáng đãng, mặt tiền được tô điểm trang trí bằng vài chậu hoa khoe sắc và những chậu cây cảnh xanh mướt đặt ngay ngắn ở bậu cửa sổ, những tán lá xum xuê mềm mại rủ lòa xòa xuống phía dưới.
Tọa lạc chình ình ở ngay vị trí mặt tiền của tòa nhà là một tấm bảng hiệu bằng gỗ mang kích thước lớn khắc những dòng chữ uốn lượn: [Nhà trọ Ánh Trăng].
“Chắc mẩm 100% cái chốn này đích thị là nơi đó rồi.”
Dựa trên những nguồn thông tin tình báo mà tôi đã thu thập cóp nhặt được, cái nhà trọ này có mức giá thuê phòng khá là bèo bọt hạt dẻ nhưng chất lượng tiện nghi lại vô cùng thoải mái. Hoàn toàn phớt lờ đi cái ánh nhìn dò xét của Leon, tôi thản nhiên cất bước tiến vào bên trong sảnh nhà trọ và đi thẳng một mạch đến quầy lễ tân.
“Cho tôi đặt thuê hai phòng, làm phiền cô.”
“Tổng chi phí là 67 Rend cho một đêm thưa quý khách. Thuê hai phòng thì vị chi sẽ là 134 Rend ạ.”
“Bên cô có chương trình ưu đãi hay giảm giá chút đỉnh nào không?”
“Rất tiếc thưa quý khách, đây là mức giá niêm yết cố định rồi ạ. Tình trạng phòng trống của nhà trọ chúng tôi cũng gần như đã được lấp kín hoàn toàn.”
“…Thôi được rồi, tôi lấy.”
Tôi đã cố gắng giở tài ăn nói để cò kè mặc cả trả giá phòng ở nhà trọ, nhưng với cái tình hình khách khứa nhung nhúc đi lại xung quanh đông như trẩy hội thế này, tôi hoàn toàn bất lực không thể nào ép giá xuống được.
‘Đúng là một sự lãng phí đáng tiếc, nhưng xem chừng tôi hoàn toàn không còn một sự lựa chọn khả thi nào khác cả.’
“Hửm?”
Tôi khựng bước lại, xoay đầu nhìn sang phía Leon. Hắn ta đang trừng mắt nhìn tôi với một cái vẻ mặt cực kỳ kỳ lạ. Một cái vẻ mặt là sự pha trộn hoàn hảo giữa sự ghê tởm khinh miệt và một sự thất vọng tràn trề.
Đó tuyệt nhiên không phải là một cái ánh nhìn chuẩn mực phù hợp với phong thái của một tên hiệp sĩ danh giá.
“Tại sao cậu lại—”
“Cậu vẫn còn ý thức được một sự thật rằng bản thân mình đang là một triệu phú nứt đố đổ vách đấy chứ, đúng không?”
Tôi ngơ ngác chớp chớp mắt.
“…Tất nhiên là tôi biết rõ điều đó chứ.”
Nhẩm tính sơ sơ thì tôi đang sở hữu một khối tài sản tiết kiệm kếch xù lên tới hơn 70 triệu Rend.
Nhưng rốt cuộc thì cái tên này đang muốn dẫn dắt câu chuyện đi đến cái chủ đề vớ vẩn nào đây?
“Cậu cũng thừa biết một thực tế rằng cái số tiền mà cậu đang móc ra để chi trả lúc này là khoản ngân sách do đích thân ngài Gia chủ chu cấp để lo liệu lo lót cho vấn đề chỗ ăn chốn ở của hai chúng ta, đúng không?”
“Tôi biết chứ.”
Quả thực là một sự thật không thể chối cãi, lão Gia chủ đã hào phóng vứt cho tôi một khoản tiền nhỏ lẻ để trang trải cho cái chuyến công tác này.
Một khoản tiền còm cõi rơi vào khoảng 20.000 Rend.
‘Đúng là cái đồ keo kiệt bủn xỉn.’
“Lão ta đúng là có vứt cho tôi một ít tiền lẻ thật, nhưng cái con số đó hoàn toàn không thấm vào đâu cả. Dù sao đi chăng nữa thì rốt cuộc cậu đang muốn ám chỉ cái vấn đề gì?”
Đừng có nói với tôi là cái tên này đang ấp ủ dã tâm muốn bòn mót tiền từ túi của tôi đấy nhé?
Không bao giờ có cái chuyện hoang đường đó xảy ra đâu.
“…..”
Leon chỉ lẳng lặng đứng đó phóng ánh mắt dán chặt vào tôi mà tuyệt nhiên không buồn thốt ra thêm nửa lời. Thế nhưng cái ánh nhìn sắc lẹm đó của hắn ta lại mang một sức nặng như thể đang gào thét hàng ngàn hàng vạn lời chỉ trích. Nó mang một sự mãnh liệt và áp bức đến cái mức khiến cho tôi gần như theo một phản xạ vô thức bắt đầu lúng túng buông lời biện minh cho những cái hành động của chính mình.
“Được rồi, tôi thừa nhận là mình bắt buộc phải thắt lưng buộc bụng tiết kiệm tiền thật nhiều.”
“Cậu cũng hoàn toàn có thể tẩu tán bán tháo đống đồ đó đi nếu như mọi chuyện chuyển biến đi theo chiều hướng tồi tệ mà.”
“Nói chí lý đúng không?”
Dẫu cho ngoài miệng tôi gật gù đồng tình, nhưng thâm tâm tôi vẫn dư sức nhìn thấu được những lời lẽ đó của hắn mang đậm một sự mỉa mai trào phúng.
Nhưng tôi hoàn toàn không có tâm trạng để đùa cợt đâu. Nếu như mọi bề mặt của sự việc thực sự chuyển biến đi theo chiều hướng tồi tệ, thì cái mạng nhỏ của hắn ta coi như xong đời.
“Cậu có thấm nhuần được cái chân lý rằng mỗi một đồng Rend lẻ tẻ đều mang một giá trị vô cùng quan trọng không hả? Thoạt nhìn thì cái con số 67 Rend có vẻ như chỉ là một món tiền mọn, nhưng nếu cậu cứ duy trì cái thói quen vung tiền không kiểm soát như vậy liên tục, thì sớm muộn gì cái lỗ hổng tài chính đó cũng sẽ tích tụ cộng dồn lại thành một con số khổng lồ thôi.”
“Chắc chắn 100% là như vậy rồi.”
“Sự thật đúng là tôi đã được trao cho cái đặc quyền giữ lại bỏ túi bất kỳ một khoản tiền thừa nào không sử dụng đến, nhưng đó hoàn toàn không phải là cái lý do cốt lõi thúc đẩy tôi làm cái việc tính toán chi ly này. Mục đích sâu xa của tôi chỉ đơn thuần là muốn dạy dỗ ban phát cho cậu một bài học quý giá về giá trị của đồng tiền thôi.”
“Vâng, tôi xin ghi nhận.”
“Đó chính xác là tiền mồ hôi nước mắt của tôi đấy…”
“Tôi biết rõ điều đó mà.”
“Đồ khốn kiếp.”
“Tôi xin tiếp thu.”
Tôi ấm ức mím chặt môi lại. Tại cái lý do khốn nạn nào mà tôi lại có cái cảm giác giống như thể kẻ chuốc lấy thất bại thảm hại trong cái cuộc tranh luận võ mồm này lại chính là bản thân tôi vậy?
“Tsk.”
Tôi tặc lưỡi một cái rõ kêu và dứt khoát quay lưng bước đi không thèm để mắt đến Leon nữa. Nắm chặt chiếc chìa khóa phòng trong tay, tôi hoàn toàn không có ý định đứng nán lại chờ đợi hắn ta mà lập tức sải bước đi thẳng một mạch lên cái căn phòng đã được sắp xếp cho mình ở khu vực tầng ba.
Đối với tiêu chuẩn của một cái nhà trọ quy mô nhỏ, thì nội thất và tiện nghi của căn phòng này cũng có thể đánh giá là khá ổn áp. Vật liệu chủ đạo được sử dụng để thiết kế là gỗ, toát lên một sự đơn giản mộc mạc nhưng lại vô cùng nổi bật, trong khi đó những mảng tường được sơn màu trắng toát lại tạo ra một sự tương phản đối lập hoàn hảo với mặt sàn gỗ và các vật dụng nội thất.
Tôi ném phịch đống hành lý lề mề xuống sàn nhà và thả người ngồi phịch xuống một chiếc ghế gỗ.
Vắt chéo hai chân lên nhau, tôi đưa tay móc chiếc đồng hồ quả quýt ra để kiểm tra lại giờ giấc.
“Chỉ còn dư dả vỏn vẹn vài phút đồng hồ nữa thôi…”
Nhận thức được một cách sâu sắc về cái tầm quan trọng mang tính chất vĩ mô của cuộc đại hội này, tôi thừa hiểu một chân lý rằng cái việc lết xác đến sớm hơn dự kiến luôn luôn là một phương án tối ưu nhất. Với cái chiến thuật đó, dẫu cho có bất kỳ một sự cố trì hoãn nào xảy ra đi chăng nữa, tôi vẫn nắm chắc phần thắng sẽ có mặt kịp giờ G. Tất nhiên là cái viễn cảnh sẽ trở nên hoàn hảo hơn rất nhiều nếu như tôi có thể vác mặt đến sớm hơn nữa, nhưng ngặt một nỗi là tôi chỉ vừa mới nhận được cái tin tức triệu tập khẩn cấp này thôi, nên cái việc chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước là một điều hoàn toàn bất khả thi.
Mặc dù tình thế có gấp gáp là vậy, nhưng tính ra thì hiện tại tôi vẫn còn dư dả khoảng chừng vài ba tiếng đồng hồ rảnh rỗi.
Và tôi cũng dám khẳng định chắc nịch rằng bản thân mình không phải là cá nhân duy nhất sở hữu khoảng thời gian rảnh rỗi này.
“Cậu đang chôn chân ở đây để chờ đợi một ai đó à?”
Một giọng nói mang âm điệu nhẹ nhàng thanh tao bất thần cất lên thì thầm vang vọng trong không khí khi một bóng dáng mờ ảo nhanh như chớp hiện hình ra lù lù ngay trước mặt tôi chỉ một tích tắc sau đó. Ngẩng phắt đầu lên, Delilah đang đứng sừng sững ngay trước mặt tôi, bộ trang phục trên người cô ấy vẫn giữ nguyên vẹn không có gì thay đổi so với lúc trước.
Tôi lề mề đứng dậy và cẩn thận cất chiếc đồng hồ quả quýt vào lại trong túi.
“Ừ, chuẩn xác là như vậy đấy.”
“Cậu đang đợi ai cơ?”
“Đợi cậu đấy.”
“Ơ kìa…? Đợi tôi á?”
Tôi chỉ lẳng lặng đáp lại cô ấy bằng một nụ cười mỉm. Tôi tự tin rằng bản thân mình đã thấu hiểu cô ấy đủ sâu sắc để có thể nắm bắt được từng thói quen nhỏ nhặt nhất của cô ấy. Dựa theo cái khía cạnh phân tích đó, tôi thừa sức đoán được rằng cô ấy chắc chắn sẽ chủ động mò đến tìm tôi vào cái khoảnh khắc mà cô ấy có được chút thời gian rảnh rỗi.
“Tôi mạnh dạn đoán là cậu hiện tại đang rảnh rỗi không có việc gì làm rồi nhỉ?”
“….Cũng rảnh được một chút xíu.”
Cô ấy ngơ ngác chớp chớp mắt, dường như não bộ vẫn chưa thể nào load kịp để theo sát cái nhịp độ của cuộc trò chuyện.
“Rảnh được chính xác là bao nhiêu thời gian?”
“Tầm mười phút đồng hồ.”
Giọng điệu của cô ấy nghe toát lên một sự cam chịu đầy bất lực. Ừ thì, mười phút đồng hồ thực sự trôi qua nhanh như một cái chớp mắt chẳng đáng là bao.
“Ồ, tôi đã nắm được tình hình rồi. Quả thực là một sự đáng tiếc.”
“Tại sao tự nhiên cậu lại đi hỏi cái vấn đề đó?”
“Ừm, thì bản thân tôi cũng đang có dư dả một chút thời gian rảnh rỗi, nên tôi đã nảy sinh cái ý định rủ rê cậu cùng đi dạo lượn lờ loanh quanh—”
“Tôi đồng ý đi!”
Giọng nói của Delilah bất thần cao vút lên đầy phấn khích.
“Hử? Nhưng mà chẳng phải lúc nãy cậu vừa mới kêu là—”
“Tôi đang vô cùng rảnh rỗi mà.”
Ngay trước khi tôi kịp hé môi để nói tiếp câu dở dang, cô ấy đã bốc hơi biến mất hoàn toàn khỏi cái vị trí đó.
“Ha.”
Tôi đứng trân trân nhìn chằm chằm vào cái khoảng không gian trống rỗng vừa mới bị bỏ lại trước mặt và đưa tay lên gãi gãi nhẹ bên cổ.
‘Tất thảy mọi diễn biến đều nằm gọn trong cái lòng bàn tay dự tính của tôi.’
Trong suốt khoảng thời gian nửa năm ròng rã vừa qua, cô ấy dường như đã biến thành một cỗ máy không biết làm gì khác ngoại trừ việc đâm đầu vào công việc. Mang trên mình cái danh phận là một tên trợ lý bán thời gian, tôi đã được vinh hạnh tận mắt chứng kiến xem cái lịch trình làm việc của cô ấy bận rộn bù đầu bù cổ đến cái mức độ kinh hoàng nào. Trong những cái khoảnh khắc kiệt quệ ấy, tôi thường xuyên vểnh tai nghe thấy cô ấy lẩm bẩm than vãn những câu đại loại như, ‘Tôi thực sự khao khát muốn được nghỉ ngơi. Tôi kiệt sức không muốn làm việc thêm một giây phút nào nữa rồi.’
Tôi thậm chí còn nảy sinh một chút cảm giác lo lắng bất an khi chứng kiến cái cảnh tượng cô ấy phũ phàng từ chối nhận những thỏi socola từ tay tôi. Dựa theo cái khía cạnh phân tích đó, tôi thiết nghĩ rằng sẽ là một ý tưởng vô cùng tuyệt vời nếu như cô ấy có được một cơ hội để nghỉ ngơi xả hơi đôi chút.
Thật là một cái tín hiệu đáng mừng khi cô ấy tỏ ra vô cùng thích thú với cái ý tưởng đi dạo này, bởi vì chỉ vỏn vẹn mười phút đồng hồ sau đó cô ấy đã lù lù tái xuất hiện ngay trước mặt tôi, trên người đã được thay bằng một bộ quần áo hoàn toàn khác biệt. Mang một phong cách thoải mái và nhẹ nhàng năng động hơn rất nhiều.
Cô ấy dường như cũng đang khư khư cầm một thứ đồ vật gì đó trên tay.
“Tôi đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ rồi đây!”
“Cái thứ gì đang nằm gọn trong tay cậu vậy? Sách sao? Tại sao kích thước của nó lại to đùng ngã ngửa đến vậy? Khoan đã, đợi một chút…”
Tôi nheo mắt dán chặt ánh nhìn quan sát kỹ lưỡng cuốn sách đó và kinh hoàng phát hiện ra cái tiêu đề được in chình ình trên bìa có ghi, ‘Cẩm nang du lịch Nezurat: Tuyển tập những địa danh ngắm cảnh và vui chơi bắt buộc phải ghé thăm.’ Không chỉ dừng lại ở đó, tôi còn tinh ý nhận ra được cái vẻ ngoài của nó trông có phần hơi cũ kỹ sờn rách.
‘Khoan đã nào, đừng có nói với tôi là cô nàng này đã dày công ấp ủ lên sẵn cả một cái kế hoạch chi tiết ngay từ những giây phút ban đầu rồi đấy nhé?’
Tôi đứng sững sờ hóa đá, nhưng ngay trước khi não bộ của tôi kịp khôi phục lại sự tỉnh táo hoàn toàn, tôi cảm nhận rõ rệt được phần cánh tay của mình đang bị một lực kéo mạnh bạo lôi tuột đi khi cô ấy cuống cuồng lôi xềnh xệch tôi hướng thẳng về phía cánh cửa.
“Cứ đặt trọn niềm tin vào tôi đi, tôi nắm rõ mồn một trong lòng bàn tay những cái địa điểm thú vị cần phải đi!”
“Không, cái vấn đề cốt lõi hoàn toàn không nằm ở chỗ đó—”
“Vậy rốt cuộc thì vấn đề là ở cái chỗ nào?”
Delilah phanh gấp dừng bước lại và phóng một ánh nhìn xoáy sâu vào tôi, sự sốt ruột nôn nóng hiện rõ mồn một trên từng nét cơ mặt; ‘Nhanh cái chân lên đi, rốt cuộc là cậu còn đang dùng dằng chờ đợi cái gì nữa? Đừng có giở cái thói lề mề kéo dài thời gian nữa.’
“Cái ý tôi muốn truyền đạt chỉ đơn thuần là quỹ thời gian của chúng ta không có nhiều đến vậy đâu. Nới lỏng hết cỡ thì cũng chỉ tối đa là ba tiếng đồng hồ. Với một cái cuốn cẩm nang du lịch mang kích thước khổng lồ như thế kia, tôi không nghĩ là chúng ta có đủ thời gian để có thể—”
“Ồ, cái chuyện đó cậu không cần phải lo lắng làm gì. Cứ việc quẳng gánh lo đi và để mặc tôi tự mình lo liệu sắp xếp. Chúng ta hoàn toàn có đủ khả năng để biến cái quỹ thời gian ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi thành một chuyến hành trình dài đằng đẵng ba tuần!”
“Cái ý tưởng đó quả thực là…”
Tại cái lý do khốn nạn nào mà tôi lại hoàn toàn không có lấy một tia tin tưởng nào vào những lời hứa hẹn của cô ấy vậy nhỉ?
“Nhanh chân lên đi.”
“Thôi được rồi.”
Nhìn thấy thái độ của cô ấy càng lúc càng trở nên sốt ruột và nôn nóng hơn, tôi dứt khoát đưa ra quyết định sẽ không chần chừ lề mề thêm nữa.
Hoàn toàn ngó lơ đi cái bộ dạng của Delilah, người hiện đang phải vắt kiệt sức lực để cố gắng kìm nén che giấu đi một nụ cười rạng rỡ cứ liên tục cong lên rồi lại bị ép kéo xuống, tôi sải bước đi sang căn phòng ngay sát vách bên cạnh và gõ cửa.
Leon ra mở cửa gần như ngay tắp lự.
“Có cái chuyện quái gì—”
Hắn ta đột ngột khựng lại đứt quãng câu nói ngay khi ánh mắt vô tình va chạm phải sự hiện diện của Delilah, hắn vội vã đưa tay lên điên cuồng dụi mắt cứ y hệt như để tự kiểm chứng chắc chắn rằng bản thân mình không hề bị hoa mắt nhìn nhầm. Nhưng khi hắn ta dời ánh nhìn đảo lại về phía hai chúng tôi, những nét biểu cảm trên khuôn mặt hắn ta lập tức méo xệch đi.
Chứng kiến cái phản ứng hài hước đó của hắn, tôi phải cắn răng cố gắng nén lại một tràng cười sảng khoái và giơ cao chiếc đồng hồ lên ra hiệu.
“Thôi nào, nhanh chân lết xác đi thôi. Quỹ thời gian rảnh rỗi của chúng ta không có nhiều đâu đấy.”
“Cái tên này cũng được đi cùng sao?”
“Ơ kìa? Tất nhiên là phải đi cùng rồi.”
Ngay tại cái khoảnh khắc tôi gật đầu đồng ý xác nhận, đôi môi của Delilah lập tức ngừng hẳn mọi chuyển động, và những nét biểu cảm trên khuôn mặt cô ấy bỗng chốc méo mó đi—chuẩn xác là như vậy đấy, vặn vẹo méo mó. Trông cái bộ dạng của cô ấy lúc này sát khí đằng đằng cứ y hệt như đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để ra tay tước đoạt mạng sống của một kẻ nào đó vậy.
Tôi lập tức đưa tay lên che kín miệng ngay lúc ấy.
Hoàn toàn đối lập với thái độ đó, Leon cảnh giác lùi giật lại phía sau một bước.
Hắn ta vội vã phóng ánh nhìn dò xét về phía tôi.
‘Rốt cuộc là đang có cái cớ sự gì xảy ra vậy? Tại sao thái độ của cô ấy lại…’
Tôi thản nhiên phẩy phẩy tay ra chiều không thèm bận tâm.
“Thôi nào, nhanh cái chân mà lết xác đi đi! Đừng có giở thói lề mề phung phí thời gian vàng bạc nữa.”
Leon mím chặt đôi bờ môi lại trước khi quắc mắt lườm tôi một cái cháy máy rồi lịch sự cúi gập đầu xuống hướng về phía Delilah, động tác đó trông cứ y hệt như thể hắn ta đang gắng gượng cố gắng để nói lời chào hỏi.
Tất thảy những gì hắn ta nhận lại được như một sự đền đáp chỉ là một ánh nhìn lạnh lẽo như băng tảng đong đầy sát khí.
Cái ánh nhìn mang tính chất sát thương ấy dai dẳng kéo dài xuyên suốt cái quá trình chúng tôi lết xác đi xuống lầu và bước ra khỏi nhà trọ.
Dẫu cho lớp vỏ bọc bề ngoài của khuôn mặt cô ấy vẫn cố gồng mình duy trì một vẻ điềm tĩnh lạnh lùng, tôi vẫn dư sức nhìn thấu đáo đâm xuyên qua cái lớp vỏ bọc ngụy trang đó khi chứng kiến những nét biểu cảm của cô ấy liên tục chuyển biến xoay mòng mòng qua hàng loạt những cung bậc cảm xúc—từ buồn bã bi thương, giận dữ cuồng nộ, cho đến thất vọng tràn trề. Trông cái dáng vẻ của cô ấy lúc này thậm chí còn thảm hại và tiều tụy hơn cả cái lúc phải oằn mình làm việc quá sức, cứ y hệt như thể cô ấy đang tự dằn vặt chất vấn lại những sự lựa chọn sai lầm trong cuộc đời mình và tự thôi miên thuyết phục bản thân rằng cả cái thế giới khốn nạn này đang hợp mưu quay lưng lại chống đối cô ấy vậy.
‘Cái tình huống này thực sự mang lại một sự thú vị đến khó tả… Ước gì ngay lúc này tôi có thể cầm máy ảnh chụp lại được cái khuôn mặt biểu cảm ngàn vàng đó của cô ấy.’
Những đầu ngón tay của tôi vô thức giật giật liên hồi vì cái ý nghĩ táo bạo ấy, nhưng tôi vẫn còn đủ độ tỉnh táo để không muốn dại dột mang cái mạng nhỏ của mình ra thử vận may quá mức.
Đến khi ba chúng tôi rốt cuộc cũng vác mặt bước ra khỏi khuôn viên nhà trọ, những nét biểu cảm hiện hữu trên khuôn mặt của Delilah đã lột xác chuyển biến từ một kẻ sát nhân bình thường thăng cấp thành một tên đồ tể tàn sát hàng loạt.
Cái khí chất tỏa ra từ cô ấy mang lại một thứ cảm giác rợn người cứ y hệt như thể cô ấy đang kéo lê một vệt máu đỏ tươi dính dớp ở phía sau lưng mình vậy.
Cái biểu cảm của cô ấy đáng sợ và kinh hoàng đến cái mức tất thảy những kẻ đang đi lại xung quanh đều theo một phản xạ vô thức tự động dạt ra né tránh, dọn đường nhường ra hẳn một khoảng trống vô cùng rộng rãi. Và cái hiện tượng kỳ quặc này vẫn ngang nhiên xảy ra ngay cả khi Delilah đã chủ động thi triển ma thuật che mắt khiến cho những kẻ xung quanh không thể nào nhìn thấu được sự hiện diện của cô ấy.
“Thôi nào…”
Khựng bước dừng lại ngay trước sảnh nhà trọ, tôi phóng ánh nhìn về phía Leon.
“Chúc cậu có một khoảng thời gian đi dạo vui vẻ nhé. Và cũng đừng có não cá vàng mà bỏ quên đống đồ nghề của cậu đấy.”
“…Tôi xin ghi nhận.”
Cứ y hệt như một kẻ đang cuống cuồng muốn tìm đường tẩu thoát khỏi địa ngục, Leon gật đầu lia lịa xác nhận rồi lùi bước lủi thủi biến mất tăm biến mất tích hòa lẫn vào dòng người đang đi lại tấp nập nhộn nhịp.
Tôi đứng đó vẫy vẫy tay chào tạm biệt cho đến tận khi cái bóng lưng của hắn ta hoàn toàn khuất lấp khỏi tầm nhìn.
Đồng thời cùng lúc đó, tôi cảm nhận rõ rệt được một ánh mắt ngơ ngác đong đầy sự khó hiểu của Delilah đang hướng thẳng về phía mình. Trông bộ dạng cô ấy dường như đang ấp ủ chứa đựng hàng vạn câu hỏi thắc mắc muốn chất vấn tôi. Và đó cũng chính là cái khoảnh khắc tôi lên tiếng giải thích.
“Leon hoàn toàn không mang theo bất kỳ một bộ trang phục dạ hội trang trọng nào để có thể diện tham dự sự kiện cả. Hắn ta sẽ tạt ngang qua một cái cửa hàng quần áo nào đó để sắm sửa tậu về một bộ đồ cho riêng mình.”
“….!?”
Đôi lông mày của Delilah lập tức nhướng cao lên, và chẳng mất nhiều thời gian cô ấy đã trố mắt nhìn tôi với một vẻ mặt sốc óc tột độ.
“Tại cái lý do quái quỷ gì mà cậu lại—”
“Hửm? Có cái vấn đề gì bất ổn khiến cậu phiền lòng sao?”
“À.”
Delilah vội vã lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận.
“Không, hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra cả.”
“Nếu vậy thì tốt quá rồi.”
Tôi chủ động sải bước tiến sát lại gần cô ấy hơn, hành động đột ngột đó thành công khiến cô ấy bị sốc nhẹ.
“Biển người ở đây quá đỗi đông đúc và xô bồ, chúng ta rất dễ có nguy cơ bị lạc mất nhau đấy. Cậu sẽ không cảm thấy phiền nếu như tôi làm thế này chứ?”
Lắc. Lắc. Lắc.
Delilah cuống cuồng lắc đầu lia lịa.
Cô ấy dường như đang vô cùng khao khát muốn mở miệng nói một điều gì đó nhưng lại hoàn toàn bất lực không thể thốt nên lời, đôi môi mím chặt lại vặn vẹo tạo thành hình chữ ‘X’. Ừ thì, hình ảnh đó cũng không hoàn toàn chính xác cho lắm, nhưng cái cảm giác mà nó mang lại thì đúng chuẩn là như vậy.
“Chúng ta bắt đầu khởi hành được chưa?”
“Đi thôi!”
Cô ấy chủ động lùi bước tiến lại gần sát sạt tôi hơn, tự tin sải những bước dài tiến thẳng về phía trước, nhịp độ bước chân vô cùng nhanh nhẹn.
Tôi lẳng lặng cất bước đi theo ngay phía sau lưng cô ấy, và chẳng mất bao nhiêu thời gian hai chúng tôi đã thành công lách người hòa mình vào dòng chảy của con phố chính sầm uất bậc nhất thành phố, hoàn toàn tàng hình không bị bất kỳ một kẻ nào xung quanh để ý hay nhận ra sự tồn tại.