Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 574.1: Sáu tháng [1]Vài ngày ngắn ngủi tiếp theo cứ thế lướt qua trong một sự mơ hồ vô định.
Ngay sau khi cái buổi thẩm vấn căng thẳng đó kết thúc, vô số những tên thẩm tra viên cấp cao sừng sỏ đã được cấp tốc phái đến để tiến hành phong tỏa và điều tra hiện trường. Trong suốt những ngày giông bão đó, chúng tôi hoàn toàn bị cấm túc và bị giới hạn không gian hoạt động chỉ loanh quanh bên trong khu dinh thự. Dã tâm ban đầu của bọn họ là muốn giam lỏng giữ chân chúng tôi lại lâu hơn nữa, nhưng cái điều ngang trái đó đơn giản là một việc làm bất khả thi.
Với sự hiện diện lù lù mang đầy tính chất răn đe của Amell—và tương tự là sự chống lưng từ cái tên Caius—nhóm thẩm tra viên đó hoàn toàn không còn bất kỳ một sự lựa chọn khả thi nào khác ngoài việc bắt buộc phải cắn răng thả tự do cho chúng tôi mà không được phép trì hoãn thêm nhiều thời gian nữa.
Aoife cũng đã góp một phần công sức đóng vai trò không hề nhỏ trong cái việc gây sức ép đó.
Đánh giá một cách tổng thể, chúng tôi vẫn may mắn bắt kịp tiến độ để lết xác quay trở lại Học viện đúng lúc.
“Haa, mới có vắng mặt rời đi vỏn vẹn có một tuần lễ thôi mà cái cảm giác nó dài dằng dặc y hệt như thể đã đi biệt xứ cả tháng trời hay hơn thế nữa vậy. Cầu trời khấn phật cho chúng ta sẽ không bao giờ phải xách mông ra ngoài làm nhiệm vụ thêm một lần nào nữa.”
Vừa đặt chân đến trước cổng Học viện, Evelyn lập tức quẳng phịch cái túi hành lý xuống đất và hít vào một hơi khí lạnh thật sâu. Chỉ cần liếc sơ qua cái biểu cảm rạng rỡ của cô ấy, ai cũng có thể dễ dàng nhận ra cô ấy đang cảm thấy vô cùng vui sướng và hạnh phúc khi rốt cuộc cũng được quay trở lại cái chốn bình yên này.
‘Ủa chứ cậu có phải nai lưng ra làm cái trò trống mẹ gì đâu trong suốt khoảng thời gian bám trụ ở chỗ của Kiera…’
Thực tế tr*n tr** là, chỉ có duy nhất mỗi Kiera và tôi là hai kẻ xui xẻo phải oằn mình chịu đựng những màn tra tấn khổ sở trong cái khoảng thời gian địa ngục đó. Chỉ cần não bộ lóe lên nghĩ đến cái khoảng thời gian đó thôi cũng đã đủ khiến tôi cảm thấy chán nản kiệt quệ rồi.
‘…Nhưng ít ra nhìn ở mặt tích cực thì tôi cũng đã thành công giải quyết êm đẹp được một cái rắc rối mang tầm cỡ vĩ mô và cuỗm thành công được tấm gương.’
Hoàn toàn có thể tự tin khẳng định rằng cái chuyến đi hành xác này không hề bị uổng phí vô ích. Không chỉ đạt được mục tiêu cướp lấy được tấm gương, tôi còn thành công nhổ cỏ tận gốc giải quyết dứt điểm được một trong những cái vấn đề nhức nhối và nan giải nhất của mình.
Với cái nguy cơ tiềm ẩn về việc cái bản thể Julien nguyên bản sẽ phản kháng trỗi dậy chiếm đoạt lại cái cơ thể này đã hoàn toàn bị dập tắt không còn khả năng đe dọa nữa, rốt cuộc thì tôi cũng có thể yên tâm dồn toàn bộ 100% sự tập trung vào việc cày cuốc nhiệm vụ và lao vào huấn luyện nâng cao sức mạnh.
Chỉ hy vọng mỏng manh là mọi chuyện sẽ diễn ra trơn tru như vậy.
Tính cho đến tận cái thời điểm hiện tại, tôi thực sự chưa từng bao giờ có được cái diễm phúc sở hữu đủ một khoảng thời gian dư dả để có thể chỉ thuần túy dồn toàn bộ sự tập trung vào việc rèn luyện huấn luyện.
‘Không, nhận định như vậy cũng không hoàn toàn chính xác cho lắm.’
Tôi đã từng may mắn có được một cái cơ hội ngàn vàng để làm điều đó khi lưu trú ở dinh thự Evenus, nhưng mọi chuyện cũng chỉ dừng lại ở cái mức độ đó thôi. Vẫn còn tồn tại hàng tá những cái khía cạnh năng lực khác đang vô cùng khát khao cần được dồn sự tập trung vào—ví dụ điển hình như việc kiểm soát cảm xúc. Tôi đã quá lơ là chểnh mảng bỏ bê cái việc rèn luyện huấn luyện cái lĩnh vực cốt lõi đó trong một khoảng thời gian quá đỗi dài dằng dặc rồi, và nó đang thực sự nằm ở trong mức báo động khẩn cấp rất cần được đem ra trau dồi mài giũa lại.
Tôi hiện tại vẫn đang cất giữ khối lập phương ma thuật đó bên mình và cũng thường xuyên lôi nó ra dùng với tần suất khá dày đặc để luyện tập, nhưng cái chừng đó nỗ lực vẫn còn mang lại cảm giác thiếu sót rất, rất nhiều.
‘Đợi đến khi nào có dư dả khoảng thời gian trống rảnh rỗi, chắc mẩm là tôi nên chủ động tìm cách liên lạc kết nối lại với Giáo sư Hevenhart.’
Đã một khoảng thời gian khá dài trôi qua rồi tôi chưa có cơ hội được ngồi xuống nói chuyện đàm đạo với cô ấy.
“Ồ, mau mở to mắt ra mà nhìn kìa. Học viện rốt cuộc cũng đã được tu sửa khôi phục trở lại cái dáng vẻ nguyên trạng như xưa rồi.”
Đúng y như những gì Evelyn vừa mới chỉ tay tinh ý nhận ra, diện mạo của Học viện quả thực đã lột xác thay đổi khác biệt một trời một vực so với cái lúc tàn tạ khi chúng tôi rời đi lần cuối. Các cơ sở vật chất hạ tầng không còn mang cái bộ dạng đổ nát hoang tàn nữa, và toàn bộ mảng cây xanh từng bị san phẳng tàn phá mất đi cũng đã được bàn tay con người phục hồi trồng lại hoàn toàn nguyên vẹn như lúc ban đầu.
Đám học viên nhung nhúc xuất hiện lượn lờ ở khắp mọi ngóc ngách trong khuôn viên, đi lại tấp nập và luyên thuyên trò chuyện rôm rả với nhau cứ y hệt như thể chưa từng có bất kỳ một cái thảm kịch kinh hoàng nào quét qua đây vậy.
Nói tóm lại một cách tổng thể, cái bầu không khí bao trùm của Học viện trông giống y xì đúc với cái thời điểm khi tôi mới chân ướt chân ráo bước vào.
Đó quả thực là một cái khung cảnh mang lại cảm giác vô cùng dễ chịu và yên bình nếu xét ở một cái mức độ nào đó.
Nhưng mà…
‘Liệu tôi sẽ còn có cơ hội được thảnh thơi tận hưởng cái khung cảnh yên bình giả tạo này trong bao lâu nữa đây?’
Tôi ôm một niềm hy vọng mong manh rằng cái thời gian đó ít nhất cũng phải kéo dài được tầm một hoặc hai tuần lễ. Vâng, chỉ cần có một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy thôi cũng đã là quá đủ rồi. Tôi tự nhận thức được một chân lý rằng chắc chắn sẽ không mất quá nhiều thời gian nữa đâu, một cái nhiệm vụ quái quỷ nào đó sẽ lại giáng xuống đầu—hoặc là nó sẽ lại nhẫn tâm lôi cổ kéo tuột tôi ra khỏi cái chốn Học viện này thêm một lần nữa, hoặc là nó sẽ vắt kiệt đòi hỏi ngốn trọn phần lớn sự tập trung tâm trí của tôi.
Đến cái lúc dầu sôi lửa bỏng đó, tôi sẽ hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà có thể tập trung vào việc nghỉ ngơi thư giãn và lao vào huấn luyện nữa.
Tôi chắc chắn sẽ lại một lần nữa bị dồn ép đẩy vào cái tình huống khốn nạn phải vắt kiệt nơ-ron thần kinh hết lần này đến lần khác để cố gắng đào bới tìm ra cho bằng được cái ý nghĩa ẩn giấu đằng sau bất kỳ một cái ảo ảnh ma quái nào mà tôi sắp sửa phải trải qua.
Chỉ cần để cho não bộ tự tưởng tượng nghĩ đến cái viễn cảnh đó thôi cũng đã đủ khiến tôi cảm thấy đau đầu nhức óc rồi.
Tuy nhiên, chính cái ý nghĩ tồi tệ đó lại là thứ động lực hối thúc khiến tôi càng muốn trân trọng và tận hưởng triệt để cái khoảng thời gian rảnh rỗi ít ỏi còn sót lại trước khi một cái biến cố tồi tệ nào đó không thể tránh khỏi chắc chắn sẽ xảy ra. Ôm cái luồng suy nghĩ ấy trong đầu, tôi nhanh chóng lên tiếng cáo từ những người còn lại trong nhóm và cắm đầu đi thẳng một mạch về phòng mình.
Cái việc ưu tiên đầu tiên mà tôi lập tức thực hiện ngay khi vừa đặt chân đến phòng là ngã vật lưng nằm dài lên giường và mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt lại.
“Vào cái thời điểm hiện tại, tôi sẽ đánh một giấc ngủ thật sâu. Các lớp học phải đến tận hai ngày nữa mới chính thức bắt đầu lại nên tôi vẫn còn dư dả khối thời gian để có thể nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Trong cái khoảng thời gian vàng ngọc đó, tôi nên tận dụng để nghỉ ngơi hồi phục sinh lực và chuẩn bị sẵn sàng tâm lý lẫn thể chất cho cái nhiệm vụ không thể nào tránh khỏi chắc chắn sắp sửa giáng xuống.”
Trong lòng tôi lúc này đang giằng xé giữa hai luồng cảm xúc vừa cảm thấy phấn khích tột độ nhưng lại vừa vô cùng khó chịu bức bối.
Phấn khích là vì cái viễn cảnh hứa hẹn sẽ lại được lột xác trở nên mạnh mẽ hơn nữa, nhưng lại cảm thấy khó chịu uất ức vì thừa biết một sự thật phũ phàng rằng mình sẽ không còn lấy một chút thời gian rảnh rỗi riêng tư nào dành cho bản thân nữa.
‘Nhưng mà ngẫm lại thì, tôi cũng không có bị ai ép buộc bắt phải bán mạng làm theo dăm ba cái nhiệm vụ này cơ mà…’
Tôi hoàn toàn không bị bất kỳ một thế lực nào kề dao vào cổ ép buộc phải dốc sức hoàn thành chúng. Tôi hoàn toàn có cái đặc quyền được nhắm mắt làm ngơ bỏ qua nếu như bản thân muốn làm vậy, nhưng những cái phần thưởng hậu hĩnh đi kèm lại mang một sức cám dỗ quá đỗi tuyệt vời để tôi có thể dễ dàng từ bỏ.
Không chỉ dừng lại ở đó, cái hậu quả tàn khốc của việc để thất bại nhiệm vụ là một thứ bóng ma mà tôi thậm chí còn không có gan muốn để cho não bộ mình nghĩ đến—dẫu cho bản thân tôi không hoàn toàn dám chắc chắn 100% về cái việc hệ thống khốn nạn đó sẽ giáng xuống những hình phạt gì.
Tính cho đến tận cái giờ phút này, số mệnh cuộc đời tôi dường như đã bị trói chặt và gắn liền khăng khít với những cái nhiệm vụ này rồi.
Điều này lại càng trở nên ứng nghiệm và đúng đắn hơn bao giờ hết sau khi tôi bàng hoàng nhận ra một sự thật rằng mình giờ đây đã cày cuốc hoàn thành được tới 73% tổng tiến độ của toàn bộ trò chơi.
Giờ đây cái khoảng cách ngáng đường tôi chỉ còn cách cái đích đến cuối cùng vỏn vẹn 27% nữa thôi.
‘Thực sự không biết được rằng khi cái thời khắc định mệnh đó điểm thì rốt cuộc sẽ có cái sự kiện chấn động gì xảy ra nhỉ…’
Liệu tôi có đủ khả năng để có thể đào bới tìm ra được tung tích vị trí của Noel đang bị giam cầm ở đâu không, hay là sẽ có một cái biến cố tồi tệ nào khác ập đến?
Tôi cũng không dám khẳng định chắc chắn, nhưng chắc mẩm là tôi sẽ sớm tìm ra được câu trả lời cho cái bài toán đó thôi.
“Ừ, chắc chắn là sẽ sớm thôi…”
Hít vào một hơi khí lạnh thật sâu, tôi từ từ chìm sâu vào một giấc ngủ mộng mị.
Chính tại cái khoảnh khắc đó, tôi đã lên dây cót chuẩn bị tinh thần để cố gắng nghỉ ngơi nhiều nhất có thể trước khi cái nhiệm vụ không thể tránh khỏi đó gõ cửa. Tuy nhiên… cái nhiệm vụ chết tiệt đó lại không bao giờ thèm xuất hiện.
Ngay cả khi một khoảng thời gian dài đằng đẵng sáu tháng trời đã lặng lẽ trôi qua, một cái nhiệm vụ mới toanh vẫn bặt vô âm tín không chịu xuất hiện.
Đến cái thời điểm điểm cuối năm, đã có quá nhiều thứ bị vặn xoắn và thay đổi chóng mặt.
Tôi đã thành công bứt phá đạt đến cảnh giới cấp sáu trước mũi bất kỳ một kẻ nào khác, lại một lần nữa kiêu hãnh đoạt lại được cái danh xưng Ngôi Sao Đen.
Tôi cũng đã dốc sức trau dồi nâng cao khả năng kiểm soát Ma pháp Cảm xúc trong khi không ngừng mài sắc độ bén nhọn của các kỹ năng hiện có.
Và…
Tôi cũng vừa mới nhận được một lời ngỏ ý cầu hôn.