Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa

Chương 574

Trước Tiếp

Chương 574: Sáu tháng [1]

Puff

Làn khói thuốc lững lờ trôi dạt tan vào trong không khí khi Kiera ngồi cô độc một mình, phóng tầm mắt ngắm nhìn khu rừng rậm rạp trải dài phía sau khu dinh thự của gia đình. Từ một khoảng cách xa xăm, cô vẫn có thể nhìn thấy rõ mồn một những vết tích hoang tàn do mồi lửa mà người dì của cô đã nhẫn tâm gây ra, với vô số những gốc cây cổ thụ bị thiêu cháy đen thui đến mức biến dạng không còn nhận ra hình thù.

Cô lẳng lặng ngồi chôn chân ở đó trong một sự im lặng chết chóc, tự tìm kiếm sự an ủi tận hưởng điếu thuốc đang cháy dở trên tay.

…Hoặc ít nhất thì, cô cũng đang gắng gượng cố gắng để làm được cái điều đó.

“Cái hương vị này kinh tởm như rác rưởi vậy.”

Rút mạnh điếu thuốc ra khỏi khóe môi, Kiera cau chặt đôi lông mày lại nhăn nhó.

Từ cái thuở nào mà chất lượng của loại thuốc lá này lại trở nên tồi tệ thảm hại đến mức này cơ chứ?

“Không, chắc mẩm nguyên nhân là do khẩu vị của bản thân mình đang có vấn đề thôi.”

Cô tự an ủi bản thân và rít thêm một hơi sâu nữa, nhưng…

“Ưkh.”

Cái vị đắng ngắt kinh tởm đó vẫn không hề suy suyển.

“Cái thứ quái quỷ gì thế này…?”

Kiera trân trân nhìn chằm chằm vào điếu thuốc đang cầm trên tay trong một khoảng thời gian dài dằng dặc trước khi rốt cuộc cũng chịu tặc lưỡi một cái rõ kêu và ném vèo nó đi.

“Thôi mặc xác nó đi.”

Có lẽ nguyên do chỉ đơn thuần là cô xui xẻo mua trúng một điếu thuốc bị lỗi kém chất lượng. Hoặc cũng có thể là do nó đã bị quá hạn sử dụng, nhưng mà khoan đã, thuốc lá làm quái gì có cái khái niệm hết hạn sử dụng cơ chứ?

Không, cái giả thuyết đó hoàn toàn không hợp lý một chút nào, bởi vì cô chỉ vừa mới mua bao thuốc này dạo gần đây thôi mà.

Bị lừa gạt sao?

Chẳng lẽ cô lại bị cái đám thương lái lừa gạt mua phải hàng giả sao?

“Ta thề là ta sẽ g**t ch*t—”

“Cậu có chắc là cái hành động vứt rác bừa bãi xả thẳng ra môi trường như thế là một ý kiến hay không đấy?”

Chính xác vào cái khoảnh khắc đó, Kiera bất thần vểnh tai nghe thấy một chất giọng quá đỗi quen thuộc cất lên khi cái người đó tự tiện kéo ghế ngồi phịch xuống ngay sát bên cạnh cô.

Cô cau mày khó chịu và ngoảnh mặt nhìn sang phía bên phải.

“Cậu định mặt dày ngồi lỳ ở đây mà không thèm mở miệng xin phép hỏi ý kiến chủ nhân một tiếng sao?”

“Tôi ngồi chung ở đây có được không?”

“Không.”

“…Dù sao thì tôi cũng đã ngồi rồi.”

“Tsk.”

Tặc lưỡi bực dọc, Kiera vươn tay ra định bụng với lấy hộp thuốc lá, những đầu ngón tay của cô vừa mới chạm hờ vào một hộp thuốc khác trước khi cô bất thần khựng lại do dự. Cô dán mắt nhìn chằm chằm vào mấy điếu thuốc nằm im lìm trong hộp mất một lúc, rồi khẽ nhắm nghiền hai mắt lại và dứt khoát cất giấu chúng đi.

“Hết hứng thú hút xách rồi à?”

“…Đám rác rưởi này hết hạn sử dụng rồi.”

“Thật vậy sao?”

“Nếu như chính miệng tôi đã phán là hết hạn thì chắc chắn 100% là nó đã hết hạn.”

Kiera cố tình trưng ra một cái vẻ mặt khó chịu cáu bẳn và uể oải ngả lưng tựa hẳn ra phía sau thành ghế dài. Cô tự ép bản thân phải dồn toàn bộ sự tập trung vào cái khung cảnh thiên nhiên đang hiện ra trước mắt, nhưng dẫu cho cô có vắt kiệt sức cố gắng đến nhường nào đi chăng nữa, cô cũng không tài nào có thể thực sự tận hưởng và ngắm nhìn cảnh vật một cách thanh thản được.

Thực tế tr*n tr** là, đang có một cái cớ sự uẩn khúc nào đó đã âm thầm gặm nhấm và cào xé tâm trí cô từ khá lâu rồi.

Cái uẩn khúc có liên đới trực tiếp đến tấm gương…

Thực tình mà nói thì cô chưa từng hoàn toàn thành thật khai báo mọi chuyện với Julien. Thực tế phũ phàng là, cô tuyệt nhiên không hề mù tịt không biết gì về tung tích vị trí của nó.

Sự thật là, cô nắm rõ mồn một chính xác nó đang bị cất giấu ở cái xó xỉnh nào.

Chỉ là…

‘Bản thân tôi thậm chí còn không dám chắc chắn được liệu cái thứ của nợ đó có phải là đồ thật hay không nữa.’

Mặc kệ cái đống phế liệu rác rưởi đang bị vứt xó giấu giếm bên trong căn phòng ký túc xá của cô là cái thứ quái quỷ gì đi chăng nữa, thì nó chắc chắn 100% không phải là một món cổ vật quyền năng nào cả, cô dám tự tin khẳng định chắc nịch đến mức đó. Không chỉ dừng lại ở đó, cái thứ ấy còn bị nứt vỡ hỏng hóc nữa.

Đó chính là cái nguyên cớ cốt lõi giải thích cho sự do dự không muốn nhắc đến nó của cô.

Bởi vì…

Cô hoàn toàn không muốn gieo rắc cho hắn ta một tia hy vọng hão huyền nào cả.

Nhưng khi xâu chuỗi và nhìn nhận lại tất thảy mọi biến cố đã xảy ra, cô thấu hiểu một chân lý rằng cái việc tiếp tục ngoan cố giấu diếm mọi chuyện cũng chẳng mang lại một cái ý nghĩa hay lợi lộc gì cả.

Mím chặt đôi bờ môi lại, cuối cùng thì cô cũng chịu cất tiếng phá vỡ sự im lặng,

“Này…”

“Hửm?”

“…Về cái vụ tấm gương—”

“À, cậu không cần phải bận tâm lo lắng về cái chuyện đó nữa đâu.”

Julien thản nhiên vung vẩy bàn tay, dứt khoát cắt ngang lời thú tội của cô.

“Tôi đã đích thân ra tay giải quyết êm đẹp dứt điểm cái vấn đề đó rồi. Hiện tại thì tôi không còn nhu cầu cần đến nó nữa.”

“Nhưng mà—”

“Cái thứ khiến tôi phải đau đầu lo lắng hơn cả lúc này chính là Aoife cơ.”

Julien lập tức lạnh lùng cắt ngang lời cô thêm một lần nữa, cố tình bẻ lái chuyển hướng sang một cái chủ đề hoàn toàn khác biệt. Kiera vẫn ngoan cố muốn mở miệng tranh luận tiếp, nhưng Julien đã nhanh nhảu rào trước đón sau cất lời ngay trước khi cô kịp có cơ hội bày tỏ ý kiến.

“Bản thân cậu, hơn bất kỳ một kẻ nào khác, đáng lý ra phải là người thấu hiểu tường tận nhất cái bản tính của Aoife là một con người như thế nào chứ. Giả sử nếu như chúng ta ngu ngốc lựa chọn đánh bài ngửa nói toạc ra cho cô ấy biết cái sự thật tr*n tr** rằng những tên vệ binh tinh nhuệ mà cô ấy cất công cử đến để hỗ trợ giúp đỡ chúng ta thực chất lại là những con chuột nhắt gián điệp được cài cắm từ một tổ chức kh*ng b* khác, chắc chắn 100% là cô ấy sẽ bốc đồng manh động làm một cái trò điên rồ nào đó. Tôi có một cái linh cảm vô cùng tồi tệ rằng cái sự thật đó sẽ chỉ chuốc lấy và gây ra thêm vô vàn rắc rối mà thôi.”

Kiera ngơ ngác chớp chớp mắt, dòng suy nghĩ miên man lập tức bị cuốn trôi trôi dạt về phía Aoife.

Những lời lẽ phân tích của hắn ta quả thực rất có lý và sắc bén.

“Nhưng nếu như vậy chẳng phải là một tín hiệu tốt sao?”

“Tốt ở cái điểm nào cơ?”

Julien chầm chậm xoay đầu lại phóng một ánh nhìn sắc như dao cạo về phía cô.

“Nếu như cái tổ chức khốn khiếp đó có đủ bản lĩnh và năng lực để có thể ngang nhiên cài cắm gián điệp nằm vùng ngay bên trong hàng ngũ nòng cốt của gia tộc Megrail, cậu thực sự ngây thơ đến mức nghĩ rằng cái việc bép xép nói toạc ra cho cô ấy biết tường tận tình hình là một nước đi khôn ngoan sáng suốt à?”

“À.”

Kiera đột nhiên thay đổi nét mặt lộ rõ vẻ bừng tỉnh hiểu ra vấn đề. Cô thực sự chưa từng vắt óc suy nghĩ đào sâu quá nhiều về cái tình huống rắc rối này. Có quá nhiều thứ hỗn độn khác đang chiếm dụng tâm trí bắt buộc cô phải suy nghĩ hơn là ba cái chuyện râu ria này.

Nếu xét theo cái khía cạnh phân tích đó, thì cái việc cô lựa chọn ngậm miệng chưa nói lộ ra bất cứ thông tin gì với Aoife quả thực là một điều may mắn tốt đẹp.

“Nhưng mà dù sao đi chăng nữa. Cậu không mường tượng đến cái khả năng cô ấy có thể có một thế lực chống lưng nào đó để có thể tin tưởng kể lể sao?”

“Dẫu cho cô ấy có sở hữu cái thế lực đó đi chăng nữa thì cô ấy vẫn sẽ không tránh khỏi cái kết cục biến thành một cái bia ngắm mục tiêu. Tôi dám cá cược bằng cả mạng sống rằng mặc kệ cái tổ chức này mang quy mô khủng khiếp đến đâu đi chăng nữa, thì bọn chúng chắc chắn đã cắm rễ những con mắt theo dõi rải rác ở khắp mọi nơi. Việc tự tay lật tẩy và tiết lộ cái bí mật động trời này cho Aoife sẽ chỉ mang đến thêm vô vàn những hiểm nguy rình rập.”

“Vậy là chúng ta cứ thế nhắm mắt làm ngơ bỏ qua mọi chuyện sao?”

“….Ở cái thời điểm hiện tại thì, chuẩn là như vậy đấy.”

Đôi lông mày của Kiera nhíu chặt lại vào nhau, thái độ lộ rõ sự bất mãn không hoàn toàn đồng tình với những lời phán quyết của hắn, nhưng có vẻ như Julien hoàn toàn không thèm bận tâm hay để ý nhiều đến những ý kiến hay cảm xúc cá nhân của cô.

“Tự bản thân cậu cũng đã được vinh hạnh tận mắt chứng kiến xem bọn chúng sở hữu những năng lực và thủ đoạn kinh hoàng gì rồi đấy. Nếu như ngay cả một người dày dặn kinh nghiệm như dì của cậu cũng bị bọn chúng thao túng nô lệ hóa một cách dễ dàng và suýt chút nữa thì bị càn quét tiêu diệt gọn ghẽ bởi một nhóm đội viên nhỏ lẻ, cậu đáng lý ra phải tự ý thức và thấu hiểu được một sự thật rằng bọn chúng thực sự nắm giữ một sức mạnh khủng khiếp đến mức nào. Với cục diện hiện tại, cái quyết định khôn ngoan và tối ưu nhất là ngoan ngoãn án binh bất động không làm bất cứ cái hành động thừa thãi nào cả và chỉ nên dồn toàn bộ sự tập trung vào việc cố gắng trui rèn để trở nên mạnh mẽ hơn.”

Julien đột ngột khựng lại, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng xuyên thấu vào cô.

“…Giống hệt như cái cách mà cậu đang làm bây giờ. Cậu thực sự đã lột xác và mạnh lên rất nhiều rồi đấy.”

“Tôi á?”

“Chứ chẳng phải hai chúng ta đã hợp lực đánh bại và hạ sát được vài tên cường giả cấp cao sao?”

“Thì đúng là như vậy, nhưng mà…”

“Ở đây tuyệt nhiên không có cái chỗ cho hai chữ nhưng nhị gì hết. Chúng ta đã thực sự làm được cái điều không tưởng đó.”

Julien thản nhiên đứng phắt dậy khỏi chiếc ghế dài, há miệng ngáp một cái thật to một cách vô cùng thoải mái và bất cần trong khi lẩm bầm xầm xì cái câu gì đó đại loại như, ‘À, chắc mẩm là tôi nên chuồn đi đánh một giấc ngủ bù thôi. Nãy giờ ngủ chưa đủ giấc.’

Nheo chặt đôi mắt lại, Julien phóng tầm mắt nhìn về phía khu rừng mịt mù ở đằng xa trước khi dứt khoát quay lưng bước đi.

“Sự thật đanh thép không thể chối cãi là cậu không thể nào tự mình đánh bại được cái thứ quái vật đó nếu như không có sự can thiệp giúp đỡ từ tôi hay dì của cậu, nhưng ở một chiều hướng khác cũng không thể nào phủ nhận được cái sự thật rằng cả hai người chúng tôi đều sẽ không có cửa nào để giành được chiến thắng nếu như thiếu vắng đi sự góp sức của cậu. Cái thứ sức mạnh mới mẻ thức tỉnh… của cậu.”

Julien khựng bước lại, đánh một ánh nhìn liếc nhanh về phía cô một cái trước khi tiếp tục cất bước rời đi.

“…Nó quả thực mang lại một sự ấn tượng khá là mạnh mẽ đấy. Nếu như cậu không mang cái tâm lý hèn nhát sợ hãi trốn tránh chính cái sức mạnh của bản thân mình đến thế, thì có lẽ ngay từ cái thời điểm khởi đầu năm học cậu đã nghiễm nhiên chễm chệ ngồi vào cái ghế Ngai Vàng Ngôi Sao Đen rồi. Dẫu cho ở cái thời điểm hiện tại cái hư danh đó cũng chẳng còn mang lại một cái ý nghĩa quan trọng gì sất—bởi vì dù sao đi chăng nữa thì tôi cũng đang bỏ xa dẫn trước cậu một khoảng cách khá dài đấy.”

“Hử?”

Tên khốn đó đang lảm nhảm cái thứ rác rưởi gì vậy…?

“Tôi đang nói một sự thật hiển nhiên thôi. Tôi sở hữu sức mạnh vượt trội hơn cậu rất, rất nhiều.”

“Cái vụ đó thì…”

Kiera cảm nhận rõ rệt được khóe môi mình đang giật giật liên hồi vì cạn lời.

Có phải là hắn ta đang cố tình ra vẻ khoe khoang thị uy sức mạnh của mình không?

“Tôi sẽ tiếp tục dấn thân vào con đường âm thầm điều tra đào bới về cái tổ chức khốn nạn đó. Với cái tình trạng năng lực hiện tại của cậu, nếu như cậu cứ cố chấp đòi bám đuôi học đòi làm giống như tôi, thì có lẽ tác dụng duy nhất của cậu chỉ là làm một cái cục tạ gánh nặng ngáng đường mà thôi. Nếu như cậu vẫn ngoan cố thực sự khao khát muốn tiếp tục đồng hành, thì ít nhất cũng phải vắt kiệt sức mà cố gắng bám đuổi theo kịp cái nhịp độ của tôi đi. Nếu không làm được thì…”

Julien cố tình bỏ lửng không thèm nói hết câu, nhưng cái hàm ý sâu xa mang tính chất đe dọa thì đã phơi bày ra quá đỗi rõ ràng rồi.

Sống mũi của Kiera nhăn nhúm lại vì khó chịu khi cô trân trân nhìn hắn ta chậm rãi cất bước rời đi, từng bước chân và cái dáng lưng thẳng tắp của hắn ta trông vô cùng vô tư lự và bất cần đời.

Chỉ cho đến tận khi cái bóng lưng kiêu ngạo của hắn hoàn toàn khuất lấp khỏi tầm mắt, Kiera mới chịu rũ mắt cúi gằm đầu xuống, dán chặt ánh nhìn chằm chằm vào hai bàn tay của chính mình. Khi cô thực hiện cái hành động đó, đôi đồng tử mang sắc đỏ thẫm đục ngầu của cô bỗng nhiên khẽ lóe lên một tia sáng ma quái, và một lớp màng năng lượng đen kịt như mực bắt đầu từ từ bò trườn lan rộng ra bao bọc lấy cánh tay cô.

Gồng tay nắm chặt lại thành một nắm đấm rồi từ từ thả lỏng nới lỏng ra, cô lẳng lặng đứng nhìn cái lớp màng đen kịt đó dần dần tan biến vào hư không. Cùng với một tiếng thở dài thườn thượt khe khẽ, cô lại một lần nữa uể oải ngả lưng tựa hẳn ra phía sau thành chiếc ghế dài.

“Bộ cậu nghĩ là tôi bị mù và không biết cái sự thật đó sao…?”

Phóng ánh nhìn ngước lên bầu trời xanh biếc trong vắt không một gợn mây ở tít trên cao, Kiera nhắm mắt cảm nhận những luồng gió mát mẻ đang lướt sượt qua người mình.

Sột soạt!

Khi những lọn mái tóc màu bạch kim rực rỡ của cô khẽ đung đưa nhảy múa trong gió, cô bắt đầu thả hồn mường tượng suy nghĩ về những ngày tháng đã qua và chầm chậm nhắm nghiền hai mắt lại, để mặc cho cái không khí mát lạnh trong lành ấy tràn ngập chảy qua cơ thể.

Mùa xuân…

Có lẽ bản thân tôi rốt cuộc cũng đã bắt đầu thấu hiểu được cái lý do tại sao cậu lại dành một sự yêu thích mù quáng cho nó đến vậy.

Cảm giác này cũng không đến nỗi quá tồi tệ.

Trước Tiếp