Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa

Chương 576

Trước Tiếp

Chương 575: Sáu tháng [2]

Thời gian lúc nào cũng cứ lặng lẽ trôi qua kẽ tay ngay cả trước khi con người ta kịp nhận ra sự hiện diện của nó.

Những khoảnh khắc mà tưởng chừng như chỉ mới trải qua được vài giờ đồng hồ ngắn ngủi đã nhanh chóng bị dòng chảy thời gian kéo giãn ra thành từng ngày, và rồi ngay trước khi có bất kỳ ai kịp bừng tỉnh ngộ ra, thì thấm thoắt đã nửa năm ròng rã trôi qua.

Nửa năm không phải là một khoảng thời gian quá đỗi dài dằng dặc, nhưng cũng đã là quá đủ để cho vô số những sự thay đổi biến chuyển xảy ra.

Sột soạt—!

Hàng chục sợi tơ ma thuật sắc lẹm túa ra phóng vút từ cánh tay phải của tôi, đan xen len lỏi càn quét khắp mọi ngóc ngách của khu vực bãi huấn luyện rộng lớn đang trải dài ngay trước mặt. Ở một vị trí cách đó khá xa, có bốn bóng người đang đứng chôn chân ở đó, phóng ánh mắt dán chặt vào những sợi tơ gần như tàng hình đó với một vẻ mặt tập trung cao độ tưởng chừng như vô cùng nhẹ nhàng.

“Để tôi nhắc nhở trước cho các cậu biết nhé, luật chơi là các cậu tuyệt đối không được phép có bất kỳ hành động phản kháng hay tấn công lại đâu đấy.”

Những bóng người đang đứng đực ra đó không ai khác chính là nhóm bốn người Leon, Caius, Amell và Kaelion.

Tôi đang có ý định mượn cơ thể họ để tiến hành một vài thử nghiệm cho một thứ gì đó.

“…Nói tóm lại ý của cậu là chúng tôi chỉ việc đứng yên chịu trận để cậu hành hạ thôi sao?”

Khóe môi của Leon ở phía đằng xa khẽ giật giật liên hồi khi cậu ta từ từ đưa mũi kiếm giương lên phía trước. Ba người còn lại trong nhóm cũng lập tức điều chỉnh tư thế sẵn sàng bước vào thế phòng thủ.

“Ừ, thì đại loại là có thể diễn tả như vậy.”

Tôi khẽ nở một nụ cười mỉm và chắp hai bàn tay lại với nhau.

Ngay tại cái khoảnh khắc tôi vừa rục rịch cử động, những sợi tơ ma thuật đồng loạt lao vút lên không trung, và tôi có thể dễ dàng nhìn thấu được nét biểu cảm trên khuôn mặt của cả bốn người bọn họ bỗng chốc trở nên căng cứng lại. Giả sử nếu được đặt trong một hoàn cảnh chiến đấu bình thường, nơi mà bọn họ được tự do phản kháng tung đòn đáp trả một cách tử tế, chắc mẩm là trông bọn họ sẽ không đến mức phải trưng ra cái vẻ mặt lo lắng căng thẳng đến vậy. Thế nhưng tôi đã chót mở miệng nhờ vả bọn họ một việc…

…Một công việc tưởng chừng như vô cùng đơn giản.

‘Đó chính là…’

Tự nguyện trở thành những con chuột bạch thí nghiệm cho một bộ kỹ năng chiến đấu hoàn toàn mới mà tôi đã dày công nghiên cứu và phát triển trong suốt nửa năm vừa qua. Dẫu cho nó vẫn đang bị kẹt lại trong giai đoạn thử nghiệm hoàn thiện, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ rệt rằng mình đang tiến rất gần đến vạch đích rồi.

“Mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần chưa?”

Tôi khựng lại một nhịp và đảo mắt nhìn lướt qua cả bốn người bọn họ khi hàng chục sợi tơ ma thuật đang dựng đứng thẳng tắp lơ lửng giữa không trung.

Leon đưa mắt dòm ngó xung quanh một vòng rồi mới chuyển ánh nhìn lại về phía tôi.

“Cậu chắc chắn sẽ thanh toán sòng phẳng thù lao cho cái phi vụ béo bở này chứ, đúng không?”

“Hử?”

Tôi ngơ ngác chớp chớp mắt không hiểu mô tê gì.

Thanh toán thù lao sao?

Cái tên này có bị chập mạch đứt dây thần kinh ở đâu không vậy?

“Khoan đã nào, đừng có nói với tôi là cậu có ý định muốn quỵt tiền ăn quỵt công sức của chúng tôi đấy nhé?”

“Thì tất nhiên là không có đồng cắc nào rồi!”

Tôi hất cằm chỉ tay về phía ba người Kaelion, Caius và Amell.

“Ba cái tên công tử bột này chắc chắn là đang sở hữu một khối tài sản kếch xù giàu có hơn tôi gấp bội phần. Tại cái nguyên cớ quái quỷ gì mà tôi lại phải lôi tiền túi ra để trả thù lao cho bọn họ chứ?”

Thực sự là một ý nghĩ buồn cười đến mức nực cười.

“Và nếu nhìn ở một khía cạnh tích cực, thì đây cũng hoàn toàn không phải là một cái cơ hội tồi tệ gì để cho các cậu có thể tự cọ xát thử thách giới hạn của bản thân với bộ kỹ năng mới toanh của tôi. Dẫu cho nó vẫn chưa đạt đến cảnh giới của sự hoàn hảo, nhưng tôi dám cá cược rằng các cậu chắc chắn sẽ bòn mót và học hỏi thêm được vài thứ hay ho từ cái trải nghiệm này đấy.”

“Ừ thì cậu nói cũng có lý đấy, nhưng mà… còn cái phần của tôi thì tính sao đây?”

Leon vừa nói vừa dùng ngón tay chỉ thẳng vào mặt chính mình.

Tôi khẽ nhướng cao một bên lông mày.

“Thế phần của cậu thì có cái vấn đề gì bất ổn à?”

“Hoàn cảnh của tôi làm gì có cửa giàu nứt vách như bọn họ. Tôi yêu cầu phải được trả—”

“Ủa chứ chẳng phải cậu đã được cái gia đình của tôi bao nuôi và thanh toán tiền lương sòng phẳng hàng tháng rồi sao.”

“Nhưng mà—”

“Đáng lý ra cậu nên cảm thấy phước đức và ăn mừng vì tôi vẫn chưa đệ đơn sa thải tống cổ cậu đấy. Thử vắt tay lên trán mà đếm xem tổng cộng đã bao nhiêu lần cậu thực sự nai lưng ra làm việc tử tế rồi? Tôi e là đếm trên đầu ngón tay cũng không đủ luôn đấy.”

“Này, cậu có thực sự nghĩ rằng cái việc mắng thẳng mặt cậu ấy bằng những lời lẽ thô thiển như thế là một ý kiến hay không đấy?”

Amell bất thình lình lên tiếng chen ngang, tôi ngoảnh phắt đầu sang nhìn cậu ta, đôi mắt nheo chặt lại. ‘À, khốn khiếp thật. Suýt chút nữa thì tôi đã quên béng mất một sự thật rằng hai cái tên này có chung một đường dây quan hệ huyết thống ruột thịt.’

Cái hệ gen di truyền này quả thực là một thứ kinh tởm đáng sợ.

“Để tôi khai sáng cho cậu hiểu nhé, cái tên này thực sự có cái sở thích b*nh h**n là rất khoái cái việc tôi mắng mỏ cậu ta bằng những lời lẽ cay nghiệt kiểu này đấy.”

Amell đột nhiên quay ngoắt sang trố mắt nhìn Leon với một vẻ mặt sốc óc tột độ, bàn tay vội vã đưa lên che kín miệng. Những nét biểu cảm trên khuôn mặt cậu ta cứ y hệt như đang gào thét lên rằng, ‘Tôi thực sự không thể nào tin nổi cậu lại mang cái sở thích lệch lạc như thế đấy. Quả thực là…’

“Cái khỉ gió gì cơ? Tôi làm gì có—”

“Thôi dẹp đi, mặc xác cái vụ đó, lo mà xốc lại tinh thần chuẩn bị đi. Tôi sắp sửa khai hỏa rồi đây.”

Tôi dứt khoát chắp hai bàn tay lại với nhau trước khi hai người bọn họ kịp có cơ hội hé môi giải thích đính chính lại cái sự hiểu lầm tai hại đó. Ngay tại cái khoảnh khắc tôi hành động, toàn bộ biểu cảm của bọn họ bỗng chốc thay đổi vặn vẹo, và cả bốn người đồng loạt thu mình rơi vào thế trận phòng ngự cao độ.

Ngay tắp lự sau đó, những sợi tơ ma thuật bắt đầu xảy ra sự biến chuyển dị thường.

Đồng thời cùng lúc đó, một cơn đau nhói buốt óc như búa bổ đâm xuyên qua đầu tôi, mang lại một cảm giác cứ y hệt như thể hộp sọ của tôi đang bị cưa xẻ làm đôi vậy, và những giọt mồ hôi lạnh lẽo bắt đầu thi nhau túa ra lăn dài bên gò má.

Siết chặt hai bàn tay lại thành những nắm đấm, mỗi một sợi tơ ma thuật riêng biệt bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt và phân tách ra thành vô số những sợi tơ có kích thước nhỏ bé hơn rất nhiều, với mỗi sợi tơ mới sinh ra lại sở hữu độ mỏng manh hơn hẳn so với sợi tơ trước đó.

“…..!?”

Cơn đau đớn ấy càng lúc càng trở nên dữ dội và sắc nhọn hơn theo từng đợt phân tách chia nhỏ, và toàn bộ cơ thể tôi bắt đầu run lên bần bật trong vô thức.

Tôi phải vắt kiệt sức lực để hít vào sâu mấy hơi liên tiếp, cắn răng cố gắng chịu đựng cơn đau đang cào xé trong khi vẫn phải duy trì sự tập trung cao độ vào cái quá trình điều khiển phân tách các sợi tơ. Chỉ cho đến tận khi mỗi một sợi tơ riêng lẻ đã hoàn tất việc phân tách thành công năm lần liên tiếp, tôi mới chịu phanh gấp dừng tay lại, trút ra một hơi thở hắt nặng nề.

“Hự!”

Tôi dứt khoát buông thõng hai tay xuống, và toàn bộ hệ thống các sợi tơ đột nhiên xoắn xuýt bện chặt lại với nhau tạo thành một khối trước khi đồng loạt lao vút lên trên không trung.

“Nó tấn công rồi kìa!”

Sắc mặt của cả bốn người bọn họ lập tức biến đổi đột ngột khi tận mắt chứng kiến cái cảnh tượng kinh hoàng ấy, ngay đúng lúc mạng lưới các sợi tơ đang vun vút lao lên—và rồi cái biến cố đó bắt đầu xảy ra.

Xiu!

Vô vàn những sợi tơ mang hình dáng nhỏ xíu sắc nhọn như kim châm đồng loạt lao chúi xuống từ tít trên cao.

Ở những giây phút đầu tiên chỉ lác đác xuất hiện một hai sợi rơi xuống, nhưng chẳng bao lâu sau…

Xiu, xiu, xiu—

Nó bắt đầu trút xuống tạo thành một cơn mưa tơ ma thuật.

“…!?”

Caius là người đầu tiên đưa ra phản xạ cử động, vung mạnh một cánh tay vươn về phía trước. Tuy nhiên, nét mặt của cậu ta nhanh chóng vặn vẹo biến sắc khi phát hiện ra có vài vệt xước màu đỏ mỏng manh bất thần xuất hiện trên bề mặt bàn tay đang để lộ ra ngoài của mình.

Cậu ta hoảng hốt vội vã giơ cao cả hai tay lên ngay tắp lự, và toàn bộ những sợi tơ đang bủa vây xung quanh cậu ta lập tức bị khống chế đóng băng dừng lại lơ lửng giữa không trung.

Chỉ đến khi cậu ta ra tay can thiệp làm điều đó, tất thảy mọi người mới được mở rộng tầm mắt chứng kiến một cách rõ ràng số lượng khổng lồ của những sợi tơ đang dày đặc bao vây quanh họ khi Kaelion và những thành viên còn lại đều đang phải vắt kiệt sức lực để gồng mình phòng thủ chống đỡ lại những sợi tơ hình kim châm chết người ấy.

Đứng quan sát bọn họ từ vị trí của mình, tôi mệt mỏi hít vào sâu mấy hơi rồi từ từ thả lỏng ngồi phịch xuống mặt đất.

‘…Cái chiêu thức này quả thực tiêu tốn một lượng lớn thể lực và mana hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.’

Và khi phóng ánh nhìn quan sát bốn người bọn họ ở đằng xa, tôi có thể dễ dàng nhìn thấu được một điều rằng dẫu cho bọn họ đều đang duy trì sự cảnh giác cao độ với cơn mưa tơ ma thuật, nhưng tuyệt nhiên đéo… à không, không có một ai trông có vẻ đặc biệt lo lắng hay hoảng sợ gì cho cam.

Ít nhất là… chưa phải ở thời điểm hiện tại.

“Cái thứ quái quỷ gì thế này!?”

Cho đến tận khi bọn họ đột nhiên nhạy bén nhận ra được một uẩn khúc chết người nào đó.

“Tên khốn nhà cậu… cậu đã âm thầm giở trò ám lời nguyền lên những sợi tơ này sao?!”

Tôi khẽ nở một nụ cười mỉm đắc ý khi nhìn thấy khuôn mặt của cả bốn người bọn họ bỗng chốc trở nên tái mét không còn một hột máu.

Cái đám tơ này hoàn toàn không phải là những sợi tơ ma thuật cấu thành thông thường. Nhờ vào việc được truyền tải dung hợp với ma pháp nguyền rủa, chỉ cần có bất kỳ một sự tiếp xúc chạm nhẹ nào vào chúng—hay thậm chí chỉ đơn thuần là để chúng lướt sượt qua da thịt—thì bọn họ cũng sẽ ngay lập tức bị dính phải lời nguyền.

Nhưng đó vẫn chưa phải là cái yếu tố cốt lõi hay ho nhất của chiêu thức này.

Không, cái phần đặc sắc nhất mang tính chất quyết định chính là hiệu ứng của lời nguyền này có khả năng cộng dồn và chồng chất lên nhau.

Điều đó đồng nghĩa với việc càng bị những sợi tơ hình kim châm đó quất trúng vào người nhiều bao nhiêu, thì sức tàn phá của lời nguyền sẽ lại càng gia tăng và trở nên mạnh bạo bấy nhiêu, cái mức độ lợi hại của nó sẽ được nâng cấp lên theo từng lần va chạm tiếp xúc.

Loại hình tấn công hoàn toàn mới mẻ này chính là cái thành quả tâm huyết mà tôi đã dốc sức phát triển trong suốt khoảng thời gian nửa năm vừa qua, một khoảng thời gian vô giá mà tôi có cái đặc quyền được hoàn toàn dồn mọi sự tập trung vào việc tu luyện nâng cao khả năng và huấn luyện kỹ năng mà không hề bị bất kỳ một yếu tố nào làm cho xao nhãng phân tâm. Hoàn toàn có thể tự tin khẳng định rằng quá trình huấn luyện rèn giũa của tôi rốt cuộc cũng đã gặt hái được những thành quả trái ngọt.

Nhưng dĩ nhiên là, mọi thứ vẫn còn một khoảng cách khá xa mới có thể chạm đến cái ngưỡng của sự hoàn hảo tuyệt đối.

“Ưkh…!”

“Khốn kiếp thật!”

Dẫu cho cả bốn người bọn họ hiện đang phải vô cùng chật vật vật lộn chống đỡ, nhưng nguyên nhân chủ yếu dẫn đến sự thảm hại đó là bởi vì bọn họ hoàn toàn mù tịt không hề hay biết gì về sự tồn tại của cái ‘lời nguyền’ được âm thầm cài cắm giấu giếm bên trong mỗi một sợi tơ. Nếu như được báo trước thì có lẽ bọn họ đã không đến mức phải chật vật chống đỡ một cách khổ sở đến như vậy.

‘Ở cái thời điểm hiện tại thì nó vận hành khá là trơn tru và ổn thỏa đấy, nhưng vẫn còn đọng lại rất nhiều điểm yếu cần phải được nâng cấp và phát triển thêm nữa trước khi tôi có thể tự tin làm chủ và sử dụng nó một cách thuần thục hoàn toàn.’

Cái chiêu thức Mưa tơ ma thuật này vẫn còn mang trong mình vài cái lỗ hổng chí mạng.

Yếu tố thứ nhất là về mặt tốc độ tấn công, và yếu tố thứ hai là về khả năng dễ dàng bị kẻ địch đánh hơi phát hiện. Nếu như mục tiêu sở hữu một hệ thống giác quan đủ nhạy bén, bọn họ hoàn toàn có khả năng phát giác ra quỹ đạo tấn công của những sợi tơ hình kim châm đang lao vun vút tới.

Cũng còn may mắn chán là, phương án để khắc phục và giải quyết cái lỗ hổng này lại khá là dễ nhằn.

‘Mình chỉ đơn giản là cần phải tìm cách dung hợp tích hợp cái đòn tấn công này lại với kỹ năng [Lời Than Khóc Của Kẻ Dối Trá].’

Nếu thực hiện trót lọt việc đó, tôi hoàn toàn có khả năng tạo ra một lớp ngụy trang che mắt khiến cho kẻ địch cực kỳ khó khăn trong việc phát hiện ra sự tồn tại của các sợi tơ. Vấn đề nan giải duy nhất cản bước tôi là bản thân cái đòn tấn công này vốn dĩ đã ngốn đi một lượng mana và sự tập trung trí lực vô cùng đáng kể rồi. Nếu liều mạng ép buộc nhồi nhét thêm cái [Lời Than Khóc Của Kẻ Dối Trá] vào nữa sẽ chỉ khiến cho tôi bị vắt kiệt sức lực đến mức suy kiệt hoàn toàn, không còn sót lại lấy một giọt mana phòng hờ nào.

Tất nhiên là, tôi cũng hoàn toàn có thể tự mình giới hạn lại số lượng của các sợi tơ phóng ra và điều chỉnh vài thứ tương tự như thế…

“Vẫn còn một núi những vấn đề cần phải đau đầu giải quyết.”

Lắc đầu nguầy nguậy, tôi mệt mỏi ngả người thả dáng nằm vật ra mặt đất khi trận mưa tơ ma thuật cuối cùng cũng chịu ngừng lại, bỏ lại phía sau hiện trường là bốn cái cơ thể đang nằm la liệt thoi thóp trên mặt đất khi tất thảy bọn họ đều đang phải gồng mình vắt kiệt sức để kìm nén áp chế lại hiệu ứng cắn trả của lời nguyền.

“Mọi người không cần phải quá lo lắng đâu, tôi không hề lạm dụng quá đà đâu. Tôi chỉ đơn thuần là truyền tải một lượng lời nguyền ở mức độ cơ bản hạng bét nhất vào trong các sợi tơ thôi. Tầm vài phút đồng hồ nữa là các cậu sẽ tự động hồi phục lại trạng thái ổn định thôi.”

Lời an ủi đó của tôi chỉ nhận lại được vài ánh nhìn hằn học kỳ thị.

Tôi chỉ biết nhún vai bất lực và dồn toàn bộ sự tập trung vào việc điều hòa lại nhịp thở để hồi phục lượng mana đã bị thất thoát.

Thực tế sâu xa hơn mà nói thì, vẫn còn tồn tại một cái thứ chiêu thức khác mà tôi vô cùng khao khát muốn được đem ra thử nghiệm. Chỉ tiếc một nỗi là cái mức độ hoàn thiện của nó vẫn chưa sẵn sàng để có thể đem ra thực chiến.

‘Không hẳn là chưa sẵn sàng, mà nói một cách chính xác hơn là mức độ tiến bộ của tôi trong việc tu luyện nó vẫn còn quá chậm chạp.’

Tôi chậm rãi dời sự chú ý chuyển hướng nhìn xuống cánh tay của mình.

Bên cạnh cái việc sáng tạo ra đòn tấn công mới mẻ này, tôi cũng đã dành ra một lượng thời gian khá là đáng kể để rèn luyện trau dồi khả năng Kiểm soát Cảm xúc. Ở thời điểm hiện tại, uy lực của những ‘lời nói’ thao túng của tôi đã trở nên mạnh mẽ và bạo liệt hơn rất nhiều so với trước đây, độ phủ sóng và phạm vi lan tỏa của nó cũng xa hơn trước rất nhiều.

Tuy nhiên, với cái ngưỡng đó thì vẫn chưa đủ để làm tôi thỏa mãn.

Phương thức chạm tay trực tiếp vẫn luôn luôn mang lại một hiệu quả thao túng sức mạnh mạnh mẽ và lợi hại hơn gấp vạn lần so với việc chỉ sử dụng sức mạnh của lời nói. Chỉ cần có cơ hội được chạm tay vào một ai đó, tôi hoàn toàn có khả năng thao túng khiến cho bọn họ bị bất động hóa.

Nhưng cái đó thì nói lúc nào mà chẳng dễ nghe hơn là bắt tay vào thực hành.

…Cái việc tìm cách để có thể tiếp cận áp sát một kẻ địch quả thực là một nhiệm vụ cực kỳ khó nhằn, và thậm chí ngay cả khi đã được chống lưng buff thêm kỹ năng [Lời Than Khóc Của Kẻ Dối Trá], mọi thứ vẫn mang một độ khó cao.

Và chính trong cái quá trình đang mải mê huấn luyện rèn giũa với các sợi tơ, tôi đột nhiên nảy ra một cái ý nghĩ điên rồ.

‘Liệu mình có thể tìm ra được cái cách nào để truyền tải sức mạnh của Ma pháp Cảm xúc vào sâu bên trong các sợi tơ giống y hệt như cái cách mà mình đã dung hợp với Ma pháp Nguyền rủa không nhỉ?’

Khái niệm này hoàn toàn không phải là một cái ý tưởng gì đó quá mới mẻ đối với tôi. Tôi đã từng ấp ủ và nghĩ đến cái khả năng này trong quá khứ, nhưng ở cái thời điểm đó khả năng kiểm soát sức mạnh của tôi còn quá đỗi non nớt và kém cỏi nên tôi đã đinh ninh cho rằng đó là một ý tưởng bất khả thi.

Nhưng nếu mang cái hệ quy chiếu đó áp dụng vào cái thực lực của tôi ở hiện tại thì đéo… à không, không thể nào nói như vậy được nữa.

…Và cái sự thật đó là một điều không thể nào bàn cãi.

Mặc dù nó vẫn đang nằm trong giai đoạn cần được phát triển hoàn thiện, nhưng cái mức độ tiến bộ mà nó mang lại đã hiện ra vô cùng rõ rệt. Tôi chỉ cần nỗ lực đẩy nhanh tiến độ thêm một chút xíu nữa thôi là hoàn toàn có thể chạm tay tới được cái mục tiêu mà mình mong muốn.

Nhưng một khi cái viễn cảnh điên rồ đó thực sự xảy ra…

“Hooo.”

Tôi hít vào một hơi khí lạnh thật sâu, vắt kiệt sức cố gắng hết mức để có thể tự trấn tĩnh lại nhịp đập đang run lên bần bật của trái tim.

Chật vật bứt phá thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man, tôi phóng tầm mắt nhìn về phía bốn người bọn họ, nhận thấy tình trạng của họ đều đã ổn định trở lại, tôi lồm cồm đứng dậy và sải bước tiến lại gần.

“Mọi người đã tự cảm nhận được chưa? Cái chiêu thức đó cũng không đến nỗi quá đỗi tồi tệ đúng không nào?”

“…”

Kẻ đầu tiên lọt vào tầm mắt tôi là Leon, hắn ta đang trừng mắt nhìn tôi với một vẻ mặt đong đầy sự ghê tởm và khinh miệt.

Tôi cố tình đưa mắt nhìn lảng sang một hướng khác né tránh ánh nhìn đó rồi mới chuyển hướng nhìn sang những người còn lại.

Tôi tuyệt nhiên không phải là cá nhân duy nhất có sự thăng tiến vượt bậc trong suốt sáu tháng ròng rã vừa qua. Cả bốn người bọn họ cũng đều gặt hái được những thành quả tương tự, và thực tế phũ phàng là tốc độ phát triển của bọn họ đang có dấu hiệu đuổi sát nút kịp tôi rồi.

Và cái nhận định này lại càng trở nên ứng nghiệm và đúng đắn hơn bao giờ hết khi áp dụng vào trường hợp của Leon.

‘Ừ thì, cũng đéo… à không, cũng khó mà có thể mở mồm ra trách cứ gì được. Bản thân tôi làm gì có cửa sở hữu được cái thiên phú xuất chúng như bọn họ.’

Cái nguyên nhân cốt lõi duy nhất có thể chống lưng giúp tôi duy trì được cái tốc độ tiến bộ nhanh chóng đến như vậy là nhờ vào sự hỗ trợ đắc lực từ cái hệ thống nhiệm vụ đã liên tục thúc đẩy giúp tôi ép xung phát triển nhanh hơn. Giả sử nếu không có thứ bàn tay ma thuật đó chống lưng thì chắc mẩm cả bốn người bọn họ đều nghiễm nhiên sở hữu một cái thiên phú vượt trội bỏ xa tôi một khoảng cách khá dài.

‘…Có lẽ cái giả thuyết đó không hoàn toàn đúng đối với lĩnh vực Ma pháp Cảm xúc, nhưng nếu đem ra đong đếm so sánh ở các khía cạnh sức mạnh khác thì nó đích thị là một sự thật.’

Bản thân tôi cũng không bận tâm lo lắng quá nhiều về điều đó.

Chính sự thăng tiến vượt bậc của bọn họ cũng vô tình đóng vai trò như một cái đòn bẩy thúc đẩy cái tốc độ tiến bộ của tôi.

Trrr—

Ngay tại cái khoảnh khắc đó, tôi bất thần nghe thấy tiếng thiết bị liên lạc của mình đang rung lên bần bật, và trái tim tôi suýt chút nữa thì đã vọt ra khỏi lồng ngực khi bàng hoàng nhận diện ra cái nguồn gốc cuộc gọi đó là đến từ lão gia chủ.

Ngay lập tức, tôi đưa mắt liếc nhìn sang phía Leon, hắn ta khẽ nhướng cao một bên lông mày tỏ vẻ tò mò.

“Là cuộc gọi từ Gia chủ…”

Những nét biểu cảm trên khuôn mặt hắn ta cũng lập tức biến đổi vặn vẹo đi y hệt như tôi khi hắn ta vội vã bật dậy khỏi mặt đất và nhanh chân sải bước tiến lại gần vị trí của tôi.

Tôi đưa mắt ra hiệu nhìn ba người còn lại, bọn họ dường như cũng đã nhạy bén đánh hơi thấu hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, lẳng lặng tự động lùi bước rời đi chỗ khác.

Chỉ cho đến tận khi bóng dáng của ba người bọn họ đã khuất lấp hoàn toàn khỏi tầm nhìn, tôi mới dám nhấc máy bấm nút trả lời.

Rốt cuộc thì cái người đàn ông này đang mưu tính muốn đào bới cái gì từ tôi đây?

“Alo?”

—Vâng.

Giọng điệu lạnh lẽo thấu xương của lão Gia chủ lập tức cất lên vang vọng dội ra từ thiết bị liên lạc.

—Ta không có dư dả thời gian để vòng vo tam quốc đâu nên ta sẽ đi thẳng luôn vào vấn đề chính. Cậu vừa mới nhận được một bức thư mời.

“Lời mời sao?”

—Chuẩn xác là như vậy, và đó là một lời mời mang tính chất cực kỳ quan trọng, sự kiện này có sự nhúng tay liên đới của rất nhiều những nhân vật cộm cán sừng sỏ đến từ Đế quốc của chúng ta và cả các Đế quốc lân cận khác. Thằng Leon cũng có tên trong danh sách được mời. Cậu sẽ phải tham dự cái sự kiện đó dưới cái danh nghĩa là đại diện hợp pháp của gia tộc Evenus.

“Ồ.”

—Ta sẽ tiến hành gửi toàn bộ những thông tin chi tiết về cái sự kiện đó cho cậu trong thời gian sớm nhất. Hãy liệu hồn mà đảm bảo chắc chắn rằng cậu sẽ vác mặt đến tham dự đầy đủ đấy.

Cuộc liên lạc bị ngắt cái rụp ngay tại đó.

Tôi cau chặt đôi lông mày lại và đánh một ánh nhìn liếc sang phía Leon, hắn ta cũng đang duy trì một cái thái độ y hệt như vậy, ánh mắt của hai chúng tôi va chạm vào nhau.

Rốt cuộc là vừa mới có cái sự việc động trời gì xảy ra vậy?

Trước Tiếp