Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa

Chương 559

Trước Tiếp

Chương 559: Chiếc Gương Thiên Hà [1]

‘Phù.’

Tôi khẽ trút ra một hơi thở phào nhẹ nhõm khi đứng nhìn bóng lưng Rose đang xa dần, hình dáng bà ấy từ từ hòa lẫn rồi biến mất hẳn khỏi tầm mắt. Thành thật mà nói, tôi đéo nghĩ rằng ở cái thời điểm hiện tại này bà ấy lại sở hữu sức mạnh vượt trội hơn tôi là bao. Giả sử nếu bắt buộc phải lao vào một trận chiến sinh tử đối đầu trực diện, rất có khả năng tôi vẫn dư sức chống trả lại được nếu như biết cách vận dụng tối đa sức mạnh của Ma thuật Cảm xúc một cách khôn ngoan.

Vấn đề nan giải duy nhất khi chọn cái phương án đó chính là cái chuỗi hậu quả khôn lường mà nó có thể mang lại.

…Khái niệm về du hành thời gian vốn dĩ đã là một thứ học thuyết cực kỳ mập mờ và đầy rẫy rủi ro, và với cái ý thức sâu sắc rằng từng nhất cử nhất động của tôi lúc này đều có khả năng tạo ra hiệu ứng cánh bướm tác động trực tiếp làm thay đổi cả một dòng chảy tương lai, tôi thừa biết bản thân mình tuyệt đối không được phép mắc phải bất kỳ một sai lầm bất cẩn nào.

‘Dẫu cho cái tình thế hiện tại có đang rối ren loạn cào cào đến đâu đi chăng nữa, thì mọi thứ nhìn chung vẫn đang vận hành đúng theo cái quỹ đạo mà lẽ ra nó phải diễn ra.’

Tôi chậm rãi dời ánh mắt chuyển hướng nhìn về phía chiếc tủ quần áo đang nằm im lìm bên cạnh.

Tôi vẫn có thể cảm nhận rõ mồn một sự hiện diện của cái bản thể tôi trong quá khứ đang điên cuồng giãy giụa cố gắng đập vỡ lớp kết giới phòng ngự mà tôi vừa mới cất công dựng lên, nhưng cái khoảng cách chênh lệch về mặt thực lực giữa sức mạnh hiện tại của tôi và cái sức mạnh còm cõi của tôi ở cái thời điểm đó quả thực là một trời một vực.

Còn khướt cái bản thể yếu ớt đó mới có cửa vượt qua hay phá vỡ được lớp kết giới của tôi.

‘Chắc mẩm điều đó cũng đã giải thích cặn kẽ được cái lý do trớ trêu tại sao tôi lại bị nhốt kẹt cứng ngắc trong cái tủ quần áo đó và hoàn toàn bất lực đéo thể nào tiến lại gần Kiera hơn trong quá khứ.’

Có mơ tôi cũng đéo thể nào ngờ được rằng cái nguyên nhân cốt lõi gây ra cái cớ sự thảm hại đó lại là do chính bàn tay tôi gây ra cơ chứ?

‘Haha.’

Cái tình huống chó má này vừa mang lại một sự rối rắm đến điên đầu nhưng lại vừa buồn cười đến mức nực cười.

Tôi thực sự đéo thể nào bới móc ra được một cụm từ nào khác thích hợp hơn để miêu tả cái nghịch lý này ngoài hai chữ ‘vòng tròn khép kín’. Mọi thứ đã đi đúng một vòng tuần hoàn khép kín hoàn chỉnh, lôi tuột tôi quay trở về chính xác cái khoảnh khắc định mệnh này.

Cái hiện thực đó cũng bất giác hối thúc tôi phải ngẫm nghĩ lại về thứ sức mạnh kỳ bí mà bản thân đang nắm giữ, cũng như hàng loạt những cái viễn cảnh tương tự mà tôi đã từng có cơ hội chứng kiến thông qua nó trước đây.

Liệu có phải rồi đến một lúc nào đó tất thảy mọi thứ cũng sẽ cuốn vào và tạo thành một vòng tròn khép kín tương tự như vậy sao?

‘Tôi cũng đang tự hỏi điều đó đây…’

Vù—!

Một cái bóng đen ngòm đột ngột lướt sượt qua người tôi, kéo giật tôi bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tôi nhanh chóng rụt tay lại khỏi cái tủ quần áo trong lúc cẩn thận kiểm tra lại một lần nữa để chắc chắn rằng lớp kết giới vẫn còn đang được duy trì một cách bền vững.

‘Chắc chắn là nó sẽ còn cầm cự trụ vững được thêm một khoảng thời gian khá dài nữa đấy.’

Tôi đánh ánh mắt nhìn sang hướng khác và bắt đầu cẩn thận quan sát rà soát lại xung quanh, tinh ý nhận ra rằng dẫu cho vẫn còn lác đác vài kẻ đang nán lại lục soát, nhưng cái số lượng đó đã thưa thớt giảm đi rất, rất nhiều so với cái đám đông lúc trước.

Mọi thứ trong phòng đều bị bọn chúng lật tung lên một cách thô bạo, đồ đạc nội thất thì gãy gập nát bươm, vô số những mảnh vỡ thủy tinh văng tung tóe vương vãi khắp mọi bề mặt. Bọn chúng thực sự đéo hề có ý định nương tay hay nhẹ nhàng một chút nào trong cái quá trình lục soát bạo lực này.

Đưa mắt nhìn quanh nghe ngóng tình hình, tôi khéo léo lách người né tránh sự chú ý của những bóng người còn đang lảng vảng sót lại và lẳng lặng chuồn ra khỏi căn phòng.

Bởi vì cái ‘sự kiện’ đẫm máu này vẫn chưa thực sự đi đến hồi kết, vẫn còn hàng tá thứ quan trọng khác đang chờ đợi tôi tận mắt chứng kiến.

Vượt lên trên tất thảy mọi thứ, cái ưu tiên mang tính chất sống còn duy nhất của tôi lúc này chính là phải truy lùng cho bằng được chiếc gương. Đó là một cái mục tiêu tối thượng duy nhất, và tôi tuyệt đối không thể để cho bất kỳ một cái yếu tố cản trở nào làm cho bản thân bị phân tâm lơ là.

Nhưng cái thứ đó rốt cuộc đang nằm ở cái xó xỉnh nào cơ chứ?

Biết phải bắt tay vào tìm kiếm từ đâu bây giờ đây?

Đúng là tôi đã thành công trong việc du hành quay ngược dòng thời gian trở về quá khứ rồi đấy, nhưng cái khả năng đó thì giúp ích được cái mẹ gì khi mà chính bản thân tôi còn đang mù tịt đéo biết phải mò mẫm bắt đầu tìm kiếm từ đâu?

‘Hmm.’

Tôi bất thần khựng bước lại ngay phía bên ngoài căn phòng, ánh mắt tôi vô thức bị thu hút và kéo tuột về phía một bóng dáng đang lầm lũi ở phía đằng xa, người đang chậm rãi lê những bước chân mệt mỏi dọc theo hành lang. Toàn bộ cái dáng vẻ của cô ta trông bù xù rũ rượi tàn tạ, y hệt như thể cô ta vừa mới bị ai đó túm tóc kéo lê đi qua một trận cuồng phong bão táp vậy.

Đứng quan sát từ cái vị trí này, tôi có thể nghe rõ mồn một từng lời lầm bầm đầy vẻ sốt sắng của cô ta; ‘Rốt cuộc là cô ta đang trốn ở cái xó nào? Cái chiếc gương đó đang ở đâu? Chỉ cần moi ra được chiếc gương đó thôi…’

Cái thái độ kích động và dáng vẻ tiều tụy của cô ta dường như đang tụt dốc thảm hại đi theo từng giây từng phút, và tôi vô thức thấy mình đang mím chặt đôi môi lại trước cái cảnh tượng đó.

Trước khi não bộ kịp nhận thức và ra lệnh, đôi chân tôi đã tự động cất bước bắt đầu âm thầm bám gót theo dõi cô ta, đồng thời cẩn thận né tránh tầm mắt của bất kỳ kẻ nào mà tôi vô tình đụng độ phải trên đường đi.

Đồng thời, tôi luôn đảm bảo duy trì một cái khoảng cách bám đuôi an toàn tuyệt đối.

Dẫu cho bản thân có cực kỳ tự tin vào những kỹ năng ám sát ẩn thân của mình đến đâu đi chăng nữa, thì đéo có một cái cơ sở chó má nào có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối 100% cả. Đặc biệt là khi tồn tại một cái rủi ro rất cao rằng cô ta hiện tại đang đéo hề hoạt động đơn độc một mình.

Rất có khả năng là ở đâu đó ngay bên trong khuôn viên của khu dinh thự này… đang tồn tại một con quái vật nào đó sở hữu sức mạnh đủ khủng khiếp để có thể đánh hơi phát hiện ra sự hiện diện của tôi.

Nín thở đéo dám ho he một tiếng, tôi bắt đầu di chuyển những bước chân một cách rón rén và cẩn trọng hơn gấp bội.

“Tình hình thế nào rồi, đã moi ra được cái manh mối gì chưa?”

Cái thứ khiến tôi phải đóng băng khựng lại hoàn toàn chính là một giọng nói cất lên mang một âm sắc quá đỗi quen thuộc.

Ngẩng phắt đầu lên nhìn, một bóng người đã lù lù xuất hiện sừng sững ngay trước mặt Rose, một dáng đứng thẳng tắp kiêu ngạo, mái tóc màu vàng rực rỡ khẽ bay phấp phới trong một không gian chìm trong im lặng.

“…A.”

Cái thái độ bề trên hống hách của Rose ngay lập tức bị xẹp lép dập tắt khi nhìn thấy sự hiện diện của anh ta, khuôn mặt cô ta vội vã điều chỉnh lại nét biểu cảm và khúm núm cúi rạp đầu xuống tỏ vẻ kính trọng tột độ.

“Tôi… hiện tại vẫn đang cố gắng dốc sức truy lùng nó đây.”

Toàn bộ cơ thể tôi như bị dội một gáo nước lạnh toát khi nhìn thấy cái bản mặt của anh ta và tôi vô thức lùi giật lại phía sau một bước.

‘Cái tên ôn thần đó… Tại cái lý do quái quỷ gì mà hắn ta lại có thể xuất hiện ở cái chốn này cơ chứ?’

Không, nếu nheo mắt nhìn kỹ lưỡng hơn một chút thì có vẻ như cái bản thể của anh ta đéo thực sự hiện diện bằng xương bằng thịt ở đây. Cái hình bóng đó mang lại một thứ cảm giác mờ ảo giống như một dạng hình chiếu ma thuật của anh ta hơn, nhưng dẫu cho có là như vậy đi chăng nữa thì chỉ nội cái sự hiện diện đó thôi cũng đã đủ sức khiến cho sống lưng tôi lạnh buốt như băng rồi.

“Hm, cô có dám chắc chắn 100% rằng cô ta hiện đang là người cất giữ chiếc gương đó chứ? Cô bắt buộc phải thấu hiểu một sự thật rằng đó là một thứ cổ vật mang ý nghĩa cực kỳ quan trọng mang tính chất sống còn đối với tổ chức chúng ta đấy.”

Cái chất giọng êm ái mượt mà của Atlas khẽ khàng vang vọng dội lại khắp hành lang tĩnh mịch, đôi đồng tử màu vàng ấm áp của hắn ta lúc này đang khóa chặt như đinh đóng cột vào Rose, người đang hoảng hốt nuốt nước bọt ừng ực đầy vẻ căng thẳng dưới cái sức ép ngàn cân tỏa ra từ ánh mắt ấy.

“A, vâng… xin ngài đừng quá lo lắng. Tôi dám lấy mạng sống ra để đảm bảo chắc chắn về điều đó.”

“Ta sẽ tạm thời tin tưởng vào những lời cô nói.”

Atlas nở một nụ cười, một nụ cười mà thoạt nhìn dường như chứa chan sự ấm áp và vô cùng thân thiện.

Vậy mà, khi trân trân nhìn thẳng vào nụ cười ấy, tôi lại cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt chùng hẳn xuống.

Tôi cảnh giác lùi lại một bước.

…rồi tiếp tục lùi thêm một bước nữa.

‘Mình bắt buộc phải lùi ra xa khỏi cái chỗ này ngay lập tức.’

Trái tim tôi đang đập liên hồi ép chặt vào lồng ngực.

Tôi có thể nghe thấy rõ mồn một từng nhịp tim của chính mình đang đập loạn xạ không theo một cái quy luật nào cả, vang vọng dội lại ầm ĩ bên trong đầu óc.

Thịch… Thịch!

Những giọt mồ hôi lạnh lẽo túa ra lăn dài bên gò má.

Nó lạnh buốt thấu xương, da gà da vịt thi nhau nổi lên từng chùm.

Tóc gáy tôi dựng đứng cả lên, khoang miệng khô khốc đắng ngắt.

Tôi—

“Ta sẽ tạm thời để mặc cho cô tiếp tục công việc tìm kiếm của mình, nhưng ta thiết nghĩ rằng trước mắt cô đang có những cái rắc rối cấp bách hơn cần phải ưu tiên giải quyết ngay lập tức trước khi cắm đầu vào tìm chiếc gương đấy.”

“Ơ kìa?”

Đôi mắt sắc lẹm của Atlas đột nhiên xoay chuyển hướng nhìn thẳng về phía tôi, cái ánh mắt ấm áp đó lúc này đang khóa chết vào đúng cái vị trí mà tôi đang đứng chôn chân.

Ngay khoảnh khắc nhìn thẳng vào đôi mắt quỷ dị của anh ta, toàn thân tôi như bị đóng băng lạnh ngắt.

‘Khốn khiếp thật.’

“Ta đéo thể nào nhìn thấu được rõ ràng nhân dạng ngoại hình của nhà ngươi bởi vì bản thể của ta đéo thực sự hiện diện ở đây, nhưng nhà ngươi đã lén lút rình rập ở cái góc đó khá lâu rồi đấy. Có cái vấn đề gì cần ta phải ra tay giúp đỡ nhà ngươi một đoạn không?”

Những lời lẽ của anh ta thốt ra vô cùng nhẹ nhàng, vậy mà nó lại giống như một quả bom nổ chậm vang vọng dội lại ầm ĩ trong đầu tôi.

Tôi suýt chút nữa thì lảo đảo vấp ngã, khóe mắt trái giật giật liên hồi khi tôi cuống cuồng vắt kiệt sức lực cố gắng duy trì sự bình tĩnh.

Nhưng tôi phải mất vài giây đồng hồ định thần thì mới có thể làm được điều đó.

Và cũng chính trong cái khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Rose đã hoàn toàn bừng tỉnh thoát khỏi cái trạng thái ngẩn ngơ và lập tức phóng ánh mắt sát thủ khóa chặt về phía tôi.

“Nó đang núp ở đằng kia kìa—!”

Tiếng thét chói tai của bà ấy xé toạc bầu không khí tĩnh lặng khi bà ta lấy đà lao vun vút về phía tôi, thân hình bà ta gần như nhòe đi biến thành một cái bóng mờ ảo vì tốc độ quá đỗi kinh hoàng.

Nhưng tôi tuyệt đối đéo để cho bản thân mình bị cuốn vào sự hoảng loạn của cái khoảnh khắc sinh tử này.

Ngay tại giây phút bà ấy vừa mới rục rịch di chuyển, tôi cũng lập tức có phản ứng đáp trả.

Tôi dùng hết sức bình sinh đạp mạnh gót chân xuống sàn nhà làm điểm tựa, hình ảnh một quả cầu ánh sáng màu xanh lam rực rỡ lập tức hiện lên trong đầu. Mái tóc tôi bị gió thốc bay tung ra phía trước khi tôi mượn lực lao giật ngược lại phía sau, đồng thời mượt mà xoay người né tránh trong cái quá trình di chuyển đó.

“Lại đây nộp mạng mau!”

Bàn tay sắc nhọn của Rose thình lình xuất hiện chỉ cách mặt tôi vỏn vẹn vài phân, hung hãn vung ra cố gắng túm chặt lấy tôi, nhưng cái tốc độ phản xạ của tôi lại vừa vặn đủ nhanh để có thể luồn lách tránh thoát được cú vồ đó.

Vù—!

Vào thời điểm hiện tại, tôi đéo thèm bận tâm hay lo lắng gì về sự hiện diện của con mụ Rose này.

Kẻ duy nhất khiến tôi phải đau đầu lo ngại chính là cái gã Atlas kia. Dẫu cho cái bản thể thực sự bằng xương bằng thịt của hắn ta đéo có mặt ở cái chốn này, nhưng đéo có bất kỳ một cái cơ sở chó má nào có thể đảm bảo chắc chắn rằng hắn ta sẽ đéo sử dụng phương thức nào đó để dịch chuyển bản thể thật đến đây.

Giả sử nếu cái viễn cảnh tồi tệ đó thực sự xảy ra thì…

‘Mình bắt buộc phải tăng tốc nhanh chóng truy tìm ra tung tích của chiếc gương.’

Nhưng cái thứ của nợ đó đang nằm ở đâu cơ chứ?

Tôi có thể moi móc tìm thấy nó ở cái xó xỉnh nào đây?

“Mục tiêu đang ở ngay phía trước mặt kìa! Mau chóng triển khai đội hình chặn đứng đường lui của kẻ đó lại!”

Hàng loạt những bóng người đen ngòm đột ngột túa ra xuất hiện sừng sững cản đường ngay trước mặt tôi. Tôi trừng mắt lướt nhìn qua bọn chúng và suýt chút nữa thì đã xuất thủ bùng nổ hành động tấn công thì vội vã phanh gấp dừng lại.

‘Không được, mình bắt buộc phải hành sự một cách cực kỳ cẩn trọng. Mặc dù cái tên Atlas ở cái dòng thời gian hiện tại này hoàn toàn đéo biết cái nhân dạng của mình là ai, nhưng cái gã Atlas ở dòng thời gian tương lai thì lại biết thừa.’

Hắn ta đã thuộc nằm lòng và nắm rõ như lòng bàn tay hầu hết mọi ngóc ngách các chiêu thức cũng như kỹ năng ma thuật mà tôi hay sử dụng.

Nếu như tôi liều lĩnh kích hoạt sử dụng những chiêu thức đó ở cái nơi này, thì cái khả năng cao đến 99% là hắn ta cũng sẽ ghi nhớ và biết rõ về sự tồn tại của chúng trong tương lai. Dòng thời gian vốn dĩ là một cái chủ đề vô cùng phức tạp và rối rắm, nhưng tôi thừa hiểu một chân lý rằng đặt trong cái trường hợp tiến thoái lưỡng nan này, tôi tuyệt đối không được phép manh động làm ra những cái hành động ngu ngốc có thể tự tay tố cáo và tiết lộ danh tính thực sự của mình mặc dù cái phiên bản Atlas hiện tại hoàn toàn mù tịt đéo biết tôi là ai.

Nếu đã rơi vào cái trường hợp khốn nạn đó thì…

Tôi cuống cuồng đưa mắt đảo quanh dòm ngó xung quanh rồi nhanh chóng mường tượng ra hình ảnh một quả cầu ánh sáng màu tím và dùng lực đẩy bật bản thân mình đâm sầm xuyên thấu sang phía bên kia của bức tường.

—Ơ kìa?

Từ cái vị trí mà tôi đang đứng, tôi có thể nghe loáng thoáng thấy những tiếng kêu lên ngạc nhiên bị bóp nghẹt từ đám người đang đứng ngơ ngác ở phía bên kia bức tường.

Chuyển hướng di chuyển tạt sang căn phòng kế bên, tôi dứt khoát đạp mạnh xuống sàn nhà và để mặc cho cơ thể rơi tự do xuyên xuống tầng dưới.

Ngay tắp lự sau đó, tôi điên cuồng dồn ma lực để củng cố lại sức mạnh của kỹ năng [Lời Than Khóc Của Kẻ Dối Trá] và vắt kiệt sức lực cố gắng hết mức để triệt tiêu hoàn toàn mọi khí tức sự hiện diện của mình.

‘Phù.’

Tôi hít vào một hơi khí lạnh thật sâu ngay sau đó, nhắm nghiền hai mắt lại và sử dụng các giác quan để kiểm tra rà soát xem liệu có còn bất kỳ một luồng khí tức sự hiện diện lạ lẫm nào khác lảng vảng ở xung quanh đây không.

Khi đã chắc chắn tuyệt đối 100% rằng đéo còn một mống người nào ở gần, tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm và từ từ hé mở đôi mắt trở lại.

‘Xem chừng cái phương án đối phó này cũng mang lại hiệu quả phết đấy.’

Những cái đặc tính và khả năng biến hóa khôn lường của lĩnh vực ma pháp mà tôi đang sở hữu quả thực vẫn còn là một thứ gì đó khá mới mẻ và lạ lẫm đối với tôi. Đã có vô số lần tôi hoàn toàn có đủ năng lực để có thể sử dụng khả năng của mình để giải vây và thoát thân khỏi những cái tình huống thập tử nhất sinh khó nhằn, nhưng tôi đã ngu ngốc lựa chọn không làm vậy.

Kể từ sau cái sự cố chết hụt xảy ra bên trong khu rừng đó, tôi đã cắn răng dành ra một lượng lớn thời gian để tự kiểm điểm và suy ngẫm lại về những kỹ năng cũng như kinh nghiệm chiến đấu trong quá khứ của bản thân. Tôi cay đắng nhận ra một điều rằng mình hoàn toàn có đủ khả năng để xử lý vô số tình huống khốn nạn một cách trơn tru và hoàn hảo hơn rất nhiều nếu như biết cách vận dụng linh hoạt khả năng của mình theo một cái phương thức tiếp cận khác đi.

Và cái hoàn cảnh hiện tại chính là một minh chứng sống điển hình cho những tình huống như vậy.

Đặc biệt là khi cái cảm giác bị kẻ khác truy sát đằng sau lưng vốn dĩ đéo phải là một cái trải nghiệm lạ lẫm gì đối với tôi.

‘Vậy giờ thì, rốt cuộc là mình đang lạc trôi đến cái xó xỉnh nào đây?’

Tôi đưa mắt dòm ngó quan sát xung quanh và khẽ nheo mắt lại.

Mọi thứ xung quanh đều bị bao trùm bởi một màu tối om như mực, tôi đéo thể nào nhìn thấu được rõ ràng mọi thứ. Tuy nhiên, đánh giá sơ bộ thì có vẻ như tôi đang bị rớt xuống một cái loại khu vực tầng hầm ngầm nào đó.

Tạch—

Sau một lúc mò mẫm tôi cũng tìm được công tắc đèn, tôi dứt khoát ấn bật cho đèn sáng lên.

Khi những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy chớp giật vài cái rồi bừng sáng lên, tôi lập tức phải đối diện với một cảnh tượng vô cùng kỳ quặc: có vô số những bức tranh chân dung mang kích thước khổng lồ, mỗi bức tranh đều được cẩn thận che phủ lại bằng một lớp vải voan mỏng màu trắng toát.

‘Cái quái gì thế này?’

Tôi tò mò đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi sải bước tiến lại gần bức chân dung được đặt ở vị trí gần nhất, nhẹ nhàng đưa tay gỡ bỏ lớp vải voan đầu tiên xuống.

Vút!

Thứ hiện ra đập vào mắt tôi là hình ảnh của một bức tranh phong cảnh—được người họa sĩ khắc họa lại một cách vô cùng sinh động và tinh xảo, bức tranh miêu tả chi tiết về một ngọn đồi thoai thoải trải dài một màu xanh ngát rộng lớn thênh thang, trên đó tràn ngập vô vàn những đóa hoa đang đua nhau khoe sắc rực rỡ và những bóng cây cổ thụ vươn cao vút lên tận trời xanh.

Chỉ bằng một cái nhìn lướt qua thoáng chốc tôi đã có thể khẳng định chắc nịch rằng đây đích thị là một kiệt tác nghệ thuật được tạo ra bởi bàn tay của một người sở hữu tài năng cực kỳ xuất chúng.

Bị sự tò mò k*ch th*ch, tôi tiếp tục di chuyển bước chân lân la sang bức tranh tiếp theo và vung tay gỡ lớp vải voan xuống, để lộ ra một tác phẩm nghệ thuật cũng mang cái chủ đề tương tự.

Rồi tôi lại tiếp tục chuyển sang bức tiếp theo… rồi lại tiếp tục lặp lại hành động đó với bức tiếp theo nữa.

Vút, vút—

Tổng cộng, tôi đã tự tay gỡ bỏ xuống tới bảy lớp vải voan, để lộ ra bảy bức tranh kiệt tác được người họa sĩ dồn tâm huyết vẽ vô cùng tỉ mỉ, mỗi một tác phẩm đều khắc họa và thể hiện chung một cái khung cảnh mang chủ đề tương tự nhau. Một thế giới ngập tràn sắc xanh tươi tắn, rực rỡ sức sống và tràn ngập những mảng màu sắc sinh động.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, bị mê hoặc hoàn toàn bởi vẻ đẹp của những tác phẩm nghệ thuật ấy trong vài giây đồng hồ dài đằng đẵng.

Dẫu cho bản thân luôn tự ý thức được một cách rõ ràng rằng mình đéo rảnh rỗi và đang đéo ở cái vị thế có thể thảnh thơi mà đứng ngắm nghía nghệ thuật, tôi vẫn đéo tài nào có thể dứt mắt ra khỏi vẻ đẹp của chúng.

Những tác phẩm này chỉ đơn giản là…

“Quá đỗi tuyệt mỹ.”

Tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được một cách sâu sắc rằng người nghệ sĩ sáng tác ra những bức tranh này đã dồn trọn vẹn rất nhiều tâm huyết và tình cảm của bản thân vào trong từng nét cọ.

‘Chẳng lẽ những kiệt tác này là do chính tay ông Tử tước vẽ ra sao? …Hay là do Rose vẽ?’

Tôi cũng đéo dám chắc chắn về điều đó, nhưng dòng suy nghĩ tò mò của tôi đã đéo còn cơ hội nán lại trên những bức tranh đó lâu hơn nữa khi tôi vô tình chuyển hướng sự chú ý tò mò sang một chiếc bàn làm việc bằng gỗ được kê gọn gàng ở một góc phòng. Và cũng chính tại cái vị trí đó, ánh mắt tôi đã dừng lại và bị thu hút bởi một cuốn nhật ký có phần bìa màu xanh dương bắt mắt.

Bị trí tò mò trỗi dậy thôi thúc, tôi sải bước tiến lại gần và vươn tay cầm lấy cuốn nhật ký đó lên.

“Trọng lượng của nó nặng hơn mình tưởng tượng đấy.”

Tò mò muốn biết bên trong viết gì, tôi từ từ lật mở nó ra.

Khi ánh mắt tôi vừa kịp rơi xuống những dòng chữ viết tay trên trang giấy đầu tiên, vài từ ngữ đập vào mắt đã lập tức thu hút trọn vẹn sự chú ý của tôi.

[Trên cõi đời này đéo có một thứ gì có thể sánh ngang với vẻ đẹp tuyệt mỹ của mùa xuân]

“Đéo có thứ gì có thể sánh ngang với vẻ đẹp của mùa xuân á?”

Bản thân tôi cũng là một kẻ cực kỳ yêu thích mùa xuân…

[Nó mang một vẻ đẹp vô cùng ngọt ngào và dịu dàng.]

Tôi hoàn toàn có thể mường tượng và đồng cảm được với cái cảm giác đó.

Đúng vậy, tôi thực sự có thể hiểu được.

[…Nhưng nó cũng mang theo một nỗi đớn đau tột cùng.]

“Hm?”

[Bởi vì sự hiện diện của nó chỉ như một mũi dao nhắc nhở khoét sâu vào tâm trí tôi về cái thứ khao khát tự do mà bản thân tôi vĩnh viễn đéo bao giờ có cơ hội để chạm tay tới được.]

Tôi khựng lại và từ từ dứt mắt ra khỏi những dòng chữ viết tay trong cuốn nhật ký. Đưa ngón tay lên gãi gãi nhẹ bên má, tôi nhanh tay lật lướt lướt qua những trang giấy ở giữa và chuyển thẳng đến trang cuối cùng của cuốn sổ.

Và chính tại cái khoảnh khắc đó, ánh mắt tôi đã vô tình rơi vào vài từ ngữ được viết nắn nót ở phần cuối cùng.

Ngay khoảnh khắc tôi vừa kịp nhìn thấy những dòng chữ ấy, tôi đã bị sốc đến mức suýt chút nữa thì tuột tay đánh rơi luôn cả cuốn sách.

Bởi vì…

Có một hình ảnh phản chiếu quỷ dị nào đó đang trừng trừng nhìn ngược lại tôi.

Trước Tiếp